35 Milimet Yêu

Chương 42: Chương 42: Rơi xuống




Đường Mật vẫn chuyển động tầm mắt không yên nhìn hai chiếc xe bị lật cùng máu chảy như rót từ vai xuống lưng của Arthur, cô không biết mình đã chạy đến bến tàu sát biên giới như thế nào, cũng không biết mình đã bước qua được ván cầu nhỏ hẹp mà cao ngất kia ra sao để đi lên khoang thuyền, cô chỉ thấy màu máu trên người anh tràn ngập cả hốc mắt, những thứ nhìn thấy đều là một màu đỏ sậm. Cho đến lúc đã hơi định thần lại thì cô đã ở trong khoang thuyền, Arthur ngồi bên cạnh đang chỉa súng vào đầu một thủy thủ thở phì phò từng ngụm, thủy thủ kia quỳ trên mặt đất toàn thân run rẩy xé băng gạc, bên chân đặt một số dược phẩm dùng để cầm máu.

"Để cho tôi!" Đường Mật nhận băng gạc trong tay thủy thủ, hốc mắt nóng lên.

Dung dịch oxy già không màu nhỏ trên miệng vết thương của anh làm sủi lên bọt màu hồng phấn không ngừng, giống như axit mạng nồng độ cao ăn bên ngoài thịt, lúc nhìn thấy lưng anh bỗng nhiên cứng lại, nước mắt cô liền không nén được mà trào ra, cùng máu tươi của anh chảy qua cái lưng vẫn thẳng đứng cường tráng như trước.

"Đừng khóc, chỉ là vết thương nhỏ thôi, trước kia còn có vết thương nghiêm trọng hơn thế này gấp mười lần anh vẫn chịu được mà." Arthur nở ra nụ cười trấn an, nắm lấy bàn tay hơi run rẩy của cô. Không ngờ rằng một câu bâng quơ này của anh lại càng khiến nước mắt Đường Mật rơi nhiều hơn, cô lau nước mắt trên mặt, cố nén nức nở, cắn môi chích thuốc cầm máu màu cam kia vào tĩnh mạch anh. Khi cô dùng băng vải quấn qua trước ngực anh, anh lại nắm lấy bàn tay cô lần nữa.

"Chúng ta nhất định có thể an toàn rời khỏi." Arthur ngẩng mặt lên nhìn cô, sắc mặt tái nhợt đến dọa người, nổi bật lên đồng tử màu lục sẫm càng sâu không thấy đáy, từ trong ánh sáng sắc bén lộ ra sự kiên định, tựa như lúc tia sáng đầu tiên của ánh bình minh chọc thủng đêm đen vậy.

"Em biết." Đường Mật vòng ôm thắt lưng anh từ phía sau, dán chặt mặt trên lưng anh, xúc cảm ấm áp sưởi ấm hoảng sợ cùng thấp thỏm vừa rồi, sống lưng rộng của anh giống như ngọn núi nhỏ kiên cố, khiến cho trái tim mệt mỏi của cô nhận được sự nghỉ ngơi yên ổn nhất. Cô hơi siết chặt cánh tay, giống như nắm chặt nguồn sáng duy nhất trong đêm tối mù mịt vậy.

Thuyền đánh cá gian nan vượt qua sóng gió, giống như con thú nhỏ vụng về mà bất lực, biển và trời ngoài cửa sổ đều cùng một màu, u tối mà ảm đảm bắt đầu lan tràn, không có giới hạn cũng không có chút sức sống nào, giống như một mảnh đất chết không thể xuyên qua, mà hai người trong khoang thuyền ôm chặt nhau như đang dùng hết sức lực để chọc thủng bờ biển tử vong này, bơi về phía hòn đảo nhỏ cuối cùng trong sinh mệnh họ.

Biển Bering vào đêm khuya càng lộ vẻ kinh khủng hơn, sóng lớn cuồn cuộn cao ngất từng đợt xô về phía thuyền đánh cá, đè thấp mũi thuyền xuống rồi lại đột ngột nâng lên tung về phía bầu trời đen kịt. Bọt sóng đầy trời mang theo gió biển lạnh thấu xương điên cuồng gột rửa boong thuyền hệt như thác nước, những tấm ván gỗ kéo căng dưới lực đánh vào cường đại đang đè ép lẫn nhau, phát ra tiếng "cót két" chói tai tựa như bất cứ lúc nào cũng có thể gãy mất, dây thừng bị kéo đứt bay ra khắp nơi, giống như vô số cánh tay kêu cứu. Cả con thuyền nhấp nhô chao đảo giữa sóng gió, không ngừng bị tung lên đè xuống, còn chưa kịp phát ra nghẹn ngào thống khổ thì đã bị đợt sóng tiếp theo đánh úp nuốt trọn.

Đột nhiên, một tiếng nổ mạnh chọc thủng bầu trời đêm, cũng đâm xuyên qua sóng lớn đang gào thét, Đường Mật nhảy bật từ trên giường lên, còn chưa đứng vững đã bị thân thuyền nghiêng hất vào vách tường, một luồng hơi nóng kèm theo những vật linh tinh bay ra làm vỡ nát cửa sổ bằng kính của mạn thuyền tới tấp đập vào người cô.

Trong bóng tối cô nhìn thấy ngoài cửa sổ chiếu lên ánh lửa hừng hực cùng bóng người lay động, tiếng thét chói tai, tiếng bước chân cùng âm thanh hòa lẫn hỗn tạp của các loại vật thể va chạm vào nhau mà rơi xuống, như vô số nốt nhạc điên cuồng, tấu ra một chương nhạc cuối cùng. Dưới chân đang liên tục lắc lư, không có một tấc nào là vững vàng, người giống như những quả cầu trong lồng cầu xổ số, đổ về các hướng không theo một quy luật nào. Trong lúc hỗn loạn Arthur bắt được thiết bị sưởi ấm trên tường, dùng tay còn lại kéo lấy quần áo Đường Mật mới ngăn được cô không tiếp tục bị va đập.

"Chuyện gì vậy?" Đường Mật dựa sát cánh tay đang bám vào thiết bị sưởi ấm của anh.

"Người của nước A đuổi tới rồi, bọn họ đã dùng đạn xuyên thép làm thủng thân thuyền! Thuyền có thể sẽ nổ tung, chúng ta lên trên boong thuyền thôi!" Arthur nắm chặt cánh tay Đường Mật, thừa dịp lúc thân thuyền nghiêng về phía trước liền trượt theo mặt sàn đến trước cửa khoang thuyền rồi kéo cửa xông ra ngoài.

Trên boong thuyền sớm đã nát bét, trong khoang thuyền bị đạn xuyên thép làm nổ một lỗ lớn, ngọn lửa bọc khói dày đặc bốc ra, nhóm thủy thủ bắt đầu nhảy xuống cứu thuyền khỏi bị đắm. Sóng to gió lớn vẫn không ngừng ập tới, có người không kịp tránh đã bị sóng biển xô lên boong thuyền cuốn vào trong nước, có người ôm dây thừng kêu to Thượng Đế, còn có người lại bị những vật linh tinh bay loạn xạ va đập vào, máu chảy đầy mặt bò trên mặt sàn. Đường Mật bị lắc lư đến nỗi chân căn bản không đứng vững, chỉ có thể giữ chặt lấy mép thuyền, một cơn sóng ập xuống, khoang mũi và miệng ngập đầy nước biển mặn chát, vào lúc tầm mắt đang mơ hồ, cô nhìn thấy một chiếc du thuyền màu trắng đang theo phía sau thuyền đánh cá, trên du thuyền có một người áo đen đang giơ một vật thể màu xám đen nhắm thẳng vào đuôi thuyền, tựa như tử thần đang giơ lưỡi hái trong tay vậy.

"Đợt sóng kế tiếp ập tới chúng ta sẽ vọt lên mũi thuyền!" Tiếng hét của Arthur truyền đến.

Lúc này, mũi thuyền bỗng nhiên trầm xuống, Đường Mật bị Arthur kéo cả người thuận thế nhào về phía trước, với cỗ xung lực khổng lồ ấy bọn họ bị hất đến một phần ba phía trước của thân thuyền, nhưng mũi thuyền lập tức lại nâng lên, dưới tác động của sóng lớn đã cách mặt nước một khoảng. Đường Mật còn chưa kịp bắt lấy bất cứ vật gì thì người đã bị hất ra bên ngoài, đột nhiên từ cánh tay truyền đến đau nhức, chiều hướng bị rơi xuống bỗng ngừng lại. Ngẩng đầu nhìn, thì ra là Arthur đang một tay kéo lấy dây thừng ở mũi thuyền, một tay kéo mạnh cổ tay cô.

"Nắm chặt anh!" Arthur cúi đầu hô to với cô.

Đường Mật nắm chặt cánh tay anh, một chất lỏng tanh mặn nóng ấm từ tay anh trượt xuống lòng bàn tay cô, là máu! Cô mở to mắt, nhìn thấy trên vai anh chảy ra một mảng máu lớn, thấm ướt áo khoác, từng giọt đang rơi xuống mặt cô. Miệng vết thương của anh bị nứt ra rồi, nhất định là vừa nãy lúc kéo cô đã làm rách chỗ thịt vốn đã vô cùng yếu ớt.

Còn chưa kịp phát ra bất cứ âm thanh gì thì một lực va đập còn mạnh hơn từ phía sau truyền đến, kèm theo sóng biển cùng tiếng nổ mạnh đinh tai nhức óc, cả đuôi thuyền vỡ vụn ra, ánh sáng chói mắt cùng sương mù như muốn thôn tính cả mặt biển. Viên đạn xuyên thép thứ hai phát ra từ chiếc du thuyền phía sau, tạo một cú đánh cuối cùng cũng là trí mạng với chiếc thuyền đánh cá đã sớm nguy cấp. Cả chiếc thuyền vì phần đuôi bị một lượng nước lớn tràn vào nên mũi thuyền bị nâng lên cao, nghiêng về phía sau rồi từ từ chìm vào trong nước.

Trong chấn động mãnh liệt, Đường Mật cảm thấy ngón tay Arthur nắm lấy mình đột nhiên run rẩy một chút, cơ thể của cô lập tức bị trượt xuống, nhưng vào trước lúc bị tuột khỏi lòng bàn tay anh thì lại được anh nắm chặt ngón tay lại. Đường Mật nâng mắt, thấy sắc mặt Arthur trắng bệch như tờ giấy, mồ hôi lạnh từ trán đổ ra, không ngừng theo đuôi lông mày chảy xuống, vẻ đau đớn tràn ngập cả khuôn mặt.

Bả vai bị thương của anh đã không chịu nổi sức nặng của thể trọng cô nữa, nếu còn tiếp tục thế này thì cả hai người đều sẽ bị kéo xuống nước lạnh như băng, có lẽ sẽ may mắn sống sót được, cũng có lẽ sẽ vĩnh viễn bặt vô âm tín dưới đáy biển này.

Đường Mật biết rõ với tình trạng mất máu trầm trọng này của Arthur sẽ không cầm cự được bao lâu trong nước biển rét lạnh, giữ một phần thể lực cuối cùng là chuyện quan trọng nhất với anh lúc này. Cô không thể trở thành gánh nặng của anh, không thể trở thành chất độc hại chết anh như lời Y Tắc đã nói, tối thiểu là trong phạm vi cô có thể khống chế.

"Buông tay, Arthur!" Đường Mật hô to, buông lỏng ngón tay ra.

"Không! Nhất thiết đừng buông tay!" Arthur cắn răng hét trở lại, liều mạng kéo lấy bàn tay cô.

Bọn họ cứ lôi kéo như vậy, vận mệnh treo ở nơi những ngón tay giao nhau. Trong sóng biển cùng ánh lửa thấp thoáng, bóng dáng hai người như hai con bướm bị thương, mang theo cái cánh không nguyên vẹn ra sức muốn bay, rồi lại không ngừng bị dầu sôi lửa bỏng hung mãnh ập vào, trong tươi đẹp thê lương vẫn còn mang theo ý chí phấn đấu quên mình. Chỉ cần anh ấy (cô ấy) có thể sống tiếp, là âm thanh chung của hai người, thông qua ngón tay tương liên truyền đến trái tim lẫn nhau, hóa thành ngâm xướng cuối cùng trong trời đêm, hòa với sóng lớn mãnh liệt nhấp nhô trầm bổng lan tràn cả mặt biển đang thịnh nộ. Thế nhưng, sóng gió vô tình cũng không vì vậy mà ngừng nghỉ, tình cảm nhỏ bé của loài người dưới uy lực của tự nhiên vẫn bé nhỏ đến nực cười.

Trong lúc Đường Mật gần như tuyệt vọng, trên đỉnh đầu bỗng truyền đến tiếng ồn rất lớn của cánh quạt, một sợi dây thừng đột nhiên thõng xuống trước mặt hai người.

"Arthur, Đường, nắm lấy dây thừng!"

Ngẩng đầu nhìn thì thấy một chiếc máy bay trực thăng đang xoay quanh bên trên bọn họ, có người từ trong cabin thò người ra, hô to với bọn họ, mơ hồ có thể nhận ra hình dáng đó là Simon.

"Mau nắm lấy dây thừng!" Cánh tay Arthur đột nhiên dùng sức vung lên, Đường Mật mượn sức của anh kéo dây thừng cứu hộ đang buông xuống, sau đó ra sức leo lên trên.

Đồng thời, dây thừng cũng không ngừng được kéo lên, nhưng gió biển mãnh liệt thổi nó lung la lung lay, cơ thể Đường Mật treo trên dây thừng đong đưa hệt như con diều trong cuồng phong. Cô áp chế sợ hãi, lo lắng nhìn xuống phía dưới, thật may, Arthur ở dưới cuối cùng cũng nắm chặt dây thừng, đang ngẩng đầu mỉm cười với cô. Nụ cười của anh trong suốt sáng chói, làm cho cô nhớ tới bầu trời sao trên ban công khách sạn nước Z, nhớ tới ánh mặt trời xán lạn trong giáo đường nhỏ cùng ánh nắng dưới bầu trời xanh của trấn nhỏ Địa Trung Hải. "Cho tôi 35 millimet yêu, tôi sẽ cho em cả thế giới.", lời thề lúc trước một lần lại một lần quanh quẩn tràn ngập đầu óc, thiên đường hạnh phúc tựa như chỉ gần trong gang tấc.

Đúng vậy, hạnh phúc của cô đang ở ngay trước mắt, chỉ cần đưa tay liền với đến, bọn họ sẽ vĩnh viễn thoát khỏi bờ biển tử vong cùng sóng lớn u tối này sau đó tự do bay lượn. Đường Mật cố nén sự trầm bổng đáng ghét cùng sợ hãi trên không trung, vươn một cánh tay xuống cho người yêu ở bên dưới, run rẩy rồi lại vô cùng kiên định.

Arthur cũng vươn một cánh tay với cô. Mười ngón tay ấm áp sắp giao nhau, giống như hai bầy đom đóm trong bóng tối, mặc dù nhỏ yếu, nhưng trong chớp mắt chạm nhau sẽ bắn ra tia lửa làm sinh mạng cùng hòa vào bóng tối. Trong thoáng chốc, Đường Mật thậm chí nhìn thấy hình ảnh hai người khiêng giá ba chân, cầm máy chụp hình ở mỗi ngóc ngách của thế giới cười ngắm mặt trời mọc mặt trời lặn – đẹp đẽ như vậy!

"Pằng" một tiếng súng vang lên, cả bầu trời giống như bị vỡ nát, thiên đường tốt đẹp trước mắt Đường Mật cũng nát tan, hóa thành vô số mảnh sáng rơi xuống mặt biển đen kịt, tất cả phồn hoa xán lạn trong chớp mắt đều tiêu tan sụp đổ, bao gồm cả thân thể bỗng nhiên rơi xuống kia của Arthur.

"Ar..." Đường Mật hoảng hốt hô, nhưng chưa đợi cô hô chữ kế tiếp, máy bay trực thăng đã lắc lư vài cái, sau đó hướng mạnh lên trên, mà dây thừng trên người cô cũng dùng tốc độ không thể tin rút thẳng lên trên.

Đường Mật bất lực mở to mắt, nhìn hình bóng Arthur càng lúc càng nhỏ, rồi từ từ thành một chấm đen rơi vào sóng lớn đen như mực, tan biến, sau đó vĩnh viễn mất tăm khỏi võng mạc của cô. Xung quanh đột nhiên trở nên yên tĩnh lại, cô không nghe thấy bất cứ âm thanh gì, cũng không cảm nhận được bất cứ thứ gì, cả người đột nhiên trống rỗng, ngũ tạng lục phủ cũng không còn, chỉ còn một cái xác treo ở trên không, theo gió thổi bay.

Cuối cùng, cô loáng thoáng cảm thấy có một lực rất lớn kéo mình lên, sau đó nằm trên một phiến kim loại lạnh như băng. Nhưng ánh mắt vẫn trống rỗng mở to, vô số điểm sáng trắng chói mắt từ đỉnh đầu rơi xuống, hóa thành từng vầng sáng tròn hoa mắt, rơi xuống trên lông mi, trong mắt, từng đợt lạnh lẽo khắc cốt ghi tâm chà xát qua mỗi dây thần kinh của cô, nghiền nát từng tấc xương, cuối cùng bóng tối xóa đi tất cả tri giác của cô.

Trận tuyết đầu mùa cứ như vậy hỗn loạn nhẹ nhàng rơi xuống.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.