A Hạnh

Chương 9: Chương 9: Thê thiếp thành đàn




A Hạnh ở một bên đem vẻ mặt của Thúy Liễu thu hết vào trong mắt, cộng thêm việc làm vô lý của nàng trước đó, khiến cho A Hạnh đối với nàng rất phản cảm, nhưng bây giờ A Hạnh cái gì cũng không thể làm, A Ngân vừa mới vào Hồ gia, gì cũng không hiểu, có khả năng Thúy Liễu là tai mắt phu nhân đưa đến để lập uy, nếu làm to chuyện thật sự không sáng suốt, Thúy Liễu cũng không bị trừng phạt nhiều, ngược lại sẽ để cho nàng từ nay về sau ghi hận Lý Ngân, việc n ày giống như để bên người Lý Ngân chôn xuống một quả bom hẹn giờ, lại từ lợn lành thành lợn què.

Cho nên A Hạnh cũng không nói gì, đi theo tỷ tỷ ra ngoài, Thúy Liễu đi đằng sau các nàng, một đường ba người đi đến chính viện .

Hồ gia gia chủ ở chính viện tất nhiên là to nhất, sân ở bên trong cũng là sân lớn nhất, ở bên ngoài, có nha đầu nghênh đón. Cúi chào Lý Ngân, Lý Ngân nói: “Ta là mang theo muội muội đến cảm tạ phu nhân.”

Nha đầu dẫn các nàng đi đến bên ngoài chính phòng, thông báo một tiếng. Nghe thấy bên trong một âm thanh tràn ngập uy nghi, “Ngân nương đến rồi, mau vào đi!” Nha đầu lúc này mới vén rèm cửa.

Dẫn muội muội đi vào, vừa vào cửa, A Hạnh đã cảm thấy một hơi ấm cùng mùi son phấn đập vào mặt, sau đó liền thấy một phòng toàn nữ nhân, ngồi ở chính vị là một người mặc áo tơ tằm màu xanh, búi tóc chải rất đoan chính, cắm trâm cài có khảm ngọc lớn, toàn thân cao thấp lộ rõ phú quý, phu nhân chừng ba mươi tuổi . A Hạnh biết rõ, đây nhất định chính là Hồ gia chủ mẫu. Bên tay trái nàng, ngồi dưới là mấy người giống nhau: đeo kim ngân sáng chói, ăn mặc xinh đẹp, nhìn thấy A Ngân tiến đến, đều thu lại nụ cười, vẻ mặt mất tự nhiên. Có lẽ là ba vị di nương khác rồi.

Mà ngồi bên tay phải là một nữ hài tử cùng A Hạnh tuổi không khác biệt lắm, mặc áo gấm màu vàng nhạt bên ngoài khoác áo ngắn lông chồn, một khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo hồng hồng, mặt mày tinh xảo, thế nhưng mà chính ánh mắt làm người khác không ưa thích, ánh mắt đều là liếc xéo nhìn người, khóe miệng luôn có một tia khinh miệt. Giống như cảm giác được A Hạnh đang nhìn nàng, ánh mắt tiểu cô nương hướng về phía nàng, nhìn thấy A Hạnh ở đằng sau, lông mày nhíu một cái, khóe miệng mím lại, cái khinh thường càng thêm rõ ràng. Nàng rất nhanh quay đầu đi, tựa như nhìn A Hạnh nhiều thêm một cái sẽ vũ nhục thân phận của nàng.

A Hạnh chưa từng nhận loại khí thế này, nếu như không phải là vì Lý Ngân, nàng thật muốn phẩy tay áo bỏ đi, các nàng dựa vào cái gì mà bày ra bộ mặt đó?

Lý Ngân không có phát giác muội muội khác thường, nàng tiến lên một bước, cúi chào phu nhân, sau đó thành tâm thành ý nói: “Đa tạ phu nhân đưa muội muội tỳ thiếp đến, lại để cho tỳ thiếp có thể hóa giải nỗi nhớ nhà. Hiện tại mang muội muội đến cảm tạ phu nhân ân điển.”

Tướng mạo phu nhân cho người ta một cảm giác đoan trang, chỉ là trong đôi mắt cái nhỏ dài kia ngẫu nhiên hiện lên tinh quang lộ ra một loại khôn khéo.

Nghe Lý Ngân nói, phu nhân cười cười, nhàn nhạt: “Cũng là ngươi cho tới nay hầu hạ lão gia phi thường tận tâm, cái này xem như phần thuởng của ngươi a!” Nàng dùng sức nhấn mạnh ở hai chữ tận tâm, trong mắt ba vị di nương hiện lên một tia ghen ghét.

Mà Lý Ngân còn tưởng rằng lời phu nhân nói là thật, liền vội cung kính: “Hầu hạ lão gia là tỳ thiếp phải làm.”

Trong ba vị di nương ngồi ở bên, một di nương trẻ tuổi nhất, nheo mắt cười nói: “Ngân nương, lời ngươi mới nói vừa rồi là nói sai rồi, giờ nhà ngươi là người Hồ phủ rồi, ngoại trừ Hồ phủ, bên ngoài ngươi còn có nhà khác để nhớ sao?”

Ở thế giới này, nữ tử gả ra ngoài chẳng khác nào bát nước dội ra ngoài, nếu như sau khi xuất giá nữ tử luôn tâm niệm nhà mẹ đẻ, nhà chồng sẽ không vui.

Lý Ngân thật đơn thuần, bị nàng nói như vậy cho là mình thật sự đã làm sai, nhất thời trên mặt gấp đến đỏ bừng, vẻ mặt bối rối không biết nên trả lời thế nào. Mọi người cười hì hì nhìn bộ dáng nàng kinh hoàng, mà phu nhân thì bưng trà trên bàn lên, chậm rãi mà uống. Ngầm cho phép những người này đem Lý Ngân trêu đùa. Một tháng này, ngoại trừ phu nhân ra, ba di nương đều là một mình ở phòng, lại thêm Lý Ngân lại sinh xinh đẹp như thế, còn không biết lão gia sẽ sủng bao lâu. Lão gia gần đây được thứ gì tốt đều đưa nàng, lại để cho người khác đỏ mắt. Mà phu nhân cũng không phải hiếm có cái này, hiện tại Lý Ngân chuyên sủng, rất nhanh sẽ mang thai con nối dõi, nàng bây giờ nhìn có vẻ thành thật đấy, thế nhưng mà một khi sinh nhi tử, ai biết nàng có thể hay không sinh ra ý nghĩ khác, nàng trẻ tuổi lại kiều diễm, hồn lão gia đều bị câu đi, lão gia khó tránh khỏi sẽ làm gì hồ đồ! Nàng chính là muốn khơi mào các di nương ghen ghét, tốt nhất là các nàng tàn sát lẫn nhau, nàng muốn đem những hồ ly tinh này tự đánh giết nhau! Trong lòng phu nhân ác độc mà nghĩ.

Di nương ở trong nhóm bọn họ thấy phu nhân không có phản ứng, mà Lý Ngân lại làm một bộ dạng muốn khóc, lá gan càng tăng, nói lời cũng càng thêm quá phận.

“Nữ tử đến nhà chồng, thì là người của bên nhà chồng rồi, Ngân nương, ngươi thái độ khác thường như vậy, là trong nhà còn có người nào khiến ngươi nhớ thương à? Cũng khó trách, Ngân nương ngươi sinh mỹ mạo. . .” Nói xong ba vị di nương đều che miệng cười rộ lên.

Dù là người ngu ngốc cũng có thể nghe ra ý tứ trong lời các nàng, Lý Ngân tức giận đến nước mắt tuôn ra, nàng chưa từng cùng người tranh luận, chưa từng chứng kiến những lời nói như thế, nàng hoàn toàn không biết nên phản bác như thế nào, hai mắt đẫm lệ mông lung mà hướng phu nhân xin giúp đỡ : “Phu nhân, ta. . .”

Phu nhân thấy nàng bộ dáng đáng thương, trong nội tâm càng là chán ghét, chỉ là không biểu hiện ra ngoài, cười ngăn nhóm di nương: “Tốt rồi, Nhã Tình còn ở nơi đây, các ngươi nói chuyện cũng phải có chút đúng mực!”

Di nương kia vội vàng nói: “Quên mất đại tiểu thư còn ở đây, ta lại mở miệng nói, nên phạt nên phạt!” Nói xong lại hướng đại tiểu thư nhận lỗi, tất cả mọi người cười thành một đoàn, hoàn toàn đem Lý Ngân thành trong suốt. Lý Ngân khóc càng nhiều.

A Hạnh thấy một phòng khi dễ tỷ tỷ, không khỏi tức giận, huống hồ lời các nàng hôm nay nói nếu Lý Ngân không lên tiếng, rơi vào tai Hồ lão gia, tương đương với chấp nhận, Lý Ngân bây giờ có thể ở Hồ gia sống thoải mái hoàn toàn dựa vào Hồ lão gia sủng ái, nếu Hồ lão gia nổi lên lòng nghi ngờ, mất sủng, nàng là một nữ tử đơn thuần nhu nhược như thế nào đối mặt với những nữ tử thủ đoạn. Lý Ngân thành thật, không có nghĩa là người nhà của nàng đều trung thực, nàng tuy không muốn lên tiếng, nhưng không có nghĩa là nhìn tỷ tỷ của mình nhận lấy khi dễ mà nén giận!

Đang lúc phu nhân nghĩ đến làm như thế nào không để lại dấu vết đem lời nói Trương di nương truyền vào tai lão gia, làm cho hai người rạn nứt sâu ngàn trượng, A Hạnh đột nhiên mở miệng lớn tiếng nói: “ Tỷ tỷ chỉ là lo lắng chân của phụ thân, trước khi tỷ tỷ đến Hồ phủ, chân của phụ thân đã bị thương, chẳng lẽ lo lắng cho thân thể của phụ thân mình cũng sai lầm rồi sao?”

Lời vừa nói ra, cả phòng đều yên tĩnh, mọi người không hẹn mà cùng nhìn về phía A Hạnh, vẻ mặt sửng sốt, tựa hồ không tin lời đó đi ra từ trong miệng tiểu cô nương quần áo mộc mạc này.

A Ngân sắc mặt cũng là tái đi, không nghĩ tới A Hạnh sẽ có lá gan lớn như thế, cũng dám ở trước mặt phu nhân lên tiếng phản bác!

A Hạnh xoay người, mặt hướng về di nương mở miệng nói đầu tiên, sắc mặt âm trầm, hai mắt như một thanh kiếm mà bắn về phía nàng, nói: “Vị tỷ tỷ này, nếu như là người thân của ngươi thân thể không khỏe, ngươi sau khi xuất giá chẳng lẽ không lo lắng sao? Đây là hiếu đạo cơ bản làm người, là chuyện thường tình a!”

Ở cái thế giới này đạo hiếu cực kỳ quan trọng,người bất hiếu sẽ bị nước bọt của thế nhân trùm lấy đó.

Di nương bị A Hạnh nhìn chăm chú, loại ánh mắt này tựa như có áp lúc bức bách, khiến nàng cảm tháy thở không nổi, nhưng đây là một nữ tử đê tiện, làm gì phải sợ nàng ta! Liền hắng giọng một cái, thẳng cổ lên nói: “Ai kêu nàng không nói rõ ràng? Ta làm sao biết?”

A Hạnh lạnh lùng cười, sắc mặt càng lạnh: “Ngươi đã không biết, vậy còn nói những lời khó nghe kia, chẳng nhẽ những lời nói hại người có thể tùy tiện nói sao?” Nói xong xoay người, mặt hướng phu nhân: “Thỉnh phu nhân làm chủ cho tỷ tỷ của ta! Vị tỷ tỷ này phải hướng tỷ tỷ ta xin lỗi!”

Dù sao các nàng muốn hại tỷ tỷ, nếu đã như vậy, việc gì phải cụp đuôi đối tốt với người?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.