Ai Hiểu Được Lòng Em?

Chương 3: Chương 3: Thời niên thiếu




Giang Nhân Đình và Giang Nhân Ly học cùng một lớp. Hiện tại là đầu tháng ba, việc học tập vô cùng quan trọng. Đối với thành tích của Giang Nhân Ly , Giang Thánh Minh và Bạch Thanh Hà chưa hề nắm rõ, nhưng thành tích của Giang Nhân Đình bắt đầu đi xuống. Vì vậy hai vợ chồng bắt đầu lo lắng.

Gang gia và Mạc gia có quan hệ rất thân thiết. Năm đó Mạc Chí Hạo vẫn còn là thư sinh, nhưng Giang Thánh Minh không hề ghét bỏ hắn, vẫn giúp đỡ hắn rất nhiều. Mạc Chí Hạo như ngồi trong nồi vàng, mười mấy năm nay, Mạc gia đã phát tài rất nhanh, vượt xa hiển hách của Giang gia. Có điều, Mạc Chí Hạo cũng là một người có tình nghĩa, bất cứ lúc nào Giang Thánh Minh có việc gì cần giúp đỡ đều không nói hai lời mà đồng ý.

Vì vậy lúc Giang Thánh Minh muốn hắn để Mạc Tu Lăng đến giúp hai cô con gái học, Mạc Chí Hạo ngay cả do dự một chút cũng không có.

Mạc Tu Lăng học năm hai cao trung, chương trình học cũng không đến nỗi quá quan trọng.Vì vậy liền đồng ý.

Từ đó về sau, hai chị em Giang gia tan học liền đến Mạc gia học thêm.

Chăm chú nghe giảng đều là Giang Nhân Đình, “Anh Tu Lăng, công thức thứ hai làm thế nào? Em không hiểu.”

Mạc Tu Lăng nhận quyển sách, vẻ mặt ôn tồn: “Trong phản ứng hóa học, chỉ có thể sinh ra chất lỏng, chất khí, chất rắn. Cho nên hai phản ứng này nhất định sẽ sinh ra một trong ba chất kia.”

Giang Nhân Đình gật đầu: “Anh Tu Lăng, anh thật thông minh.”

Giang Nhân Đình tương đối chăm chú, Giang Nhân Ly lại hoàn toàn ngược lại. Từ ngày Giang Nhân Ly dùng khuyên tai Mạc Tu Lăng mua cho,lỗ tai liền bị nhiễm trùng, phải đi bôi thuốc khử trùng mấy ngày liền.Cô về đến nhà là buông xõa mái tóc ra, như vậy Giang Thánh Minh và Bạch Thanh Hà cũng không biết được bí mật của cô.

Mạc Tu Lăng thấy Giang Nhân Ly chỉ một mực chú ý đến lỗ tai, cảm thấy mình có nghĩa vụ phải nhắc nhở cô, “Vẫn nên chú ý nghe giảng một chút.”

Giang Nhân Ly cũng không quay đầu lại: “Đã biết, phản ứng kiềm-axit chủ yếu sinh ra nước, khí, chất rắn”

Mạc Tu Lăng bị cô làm buồn bực, không muốn để ý tới nữa.

Giang Nhân Ly không chỉ có thế, trong lúc bọn họ chăm chú giảng bài, cô lại tỉ mỉ tô móng tay rồi giơ ra cho bọn họ xem: “Đẹp không?”

Mạc Tu Lăng trừng mắt lườm cô, cô cũng không có giận, kéo Giang Nhân Đình: “Móng tay chị đẹp không?”

“Đẹp!” Giang Nhân Đình cũng cười.

“Đợi lát nữa chị sơn cho em nhé?”

Giang Nhân Đình liếc nhìn Mạc Tu Lăng khuôn mặt đang giận giữ, liền lắc đầu.

Mạc Tu Lăng lúc này sắc mặt mới tốt lên một chút, có điện thoại gọi đến, anh liền đứng dậy nghe điện thoại.

Giang Nhân Ly thấy Mạc Tu Lăng bỏ đi, bèn kéo Giang Nhân Đình: “Đình Đình, em có phải em gái ngoan của chị hay không?”

Giang Nhân Đình không hiểu gì chỉ mở to mắt, chăm chú gật đầu.

Giang Nhân Ly lấy ra quyển vở: “Vậy đợi lát nữa Giang ca ca giảng bài cho em, em giúp chị chép lại!”

“Vậy chị làm gì?”

“Chị đương nhiên còn có việc!” Giang Nhân Ly nói xong liền mang sách vở chạy ra ngoài, nhanh như chớp không thấy tăm hơi đâu.

Mạc Tu Lăng tiếp điện thoại xong đi ra đã không thất bóng dáng Giang Nhân Ly. Anh đi tới trước mặt Giang Nhân Đình: “Chi gái em đâu?”

“Chị ấy nói chị ấy có việc.”

Mạc Tu Lăng không hói nhiều, tiếp tục giải đáp thắc mắc của Giang Nhân Đình.

Việc gì có lần thứ nhất cũng sẽ có lần thứ hai. Mạc Tu Lăng rốt cuộc phát hiện ra Giang Nhân Ly thường xuyên giao bài tập của mình cho Giang Nhân Đình làm thay, còn cô ta lại bỏ ra bên ngoài dạo chơi. Giang Nhân Ly đối với những thứ mới mẻ đều đặc biệt thích thú, sau đó là say mê không dứt, không đến ba ngày sau sẽ lại tìm kiếm mục tiêu hứng thú mới.

Bởi vì chuyện này, Mạc Tu Lăng đã hung hăng mắng Giang Nhân Đình một trận.

Vì vậy, hôm nay Giang Nhân Ly phải tự mình làm bài tập. Cô nhìn Mạc Tu Lăng sau đó cắn bút nhìn anh cười.

Mạc Tu Lăng bị Giang Nhân Đình nhìn đến quái lạ, cũng không có phản ứng gì. Giang Nhân Ly đi tới bên cạnh Mạc Tu Lăng nói: “Anh Tu Lăng, anh giảng bài như thế mệt rồi, hay là nghỉ ngơi chút đi!”

Nếu như là Giang Nhân Đình gọi anh như vậy, anh sẽ cho là đương nhiên, nhưng đây là Giang Nhân Ly , anh cảm thấy có chút không tự nhiên: “Anh không mệt!”

“Thầy giáo nói, làm gì cũng cần phải kết hợp nghỉ ngơi!” Giang Nhân Ly không bỏ cuộc, sau đó nhìn Mạc Tu Lăng, nói “Em cho hai người chơi giải câu đố, đại não hoạt động một chút! Trước đây có một sinh viên trong lúc làm bài thi môn toán, nửa phần đầu một chữ cũng không viết, nhưng thầy giáo lại cho hắn ta điểm tuyệt đối. Hai người nghĩ xem là vì sao?”

Giang Nhân Đình méo mặt suy nghĩ cả nữa ngày, sau đó nhìn Mạc Tu Lăng: “Tại sao?”

Mạc Tu Lăng cau mày một chút: “Là bởi hắn làm được câu hỏi cuối cùng trong đề thi. Thông thường trong đề toán thì câu cuối cùng luôn là câu khó nhất. Theo vậy mà nói, nếu như hắn đã làm được câu cuối rồi, các câu trước đó tự nhiên không cần nói đến nữa”

Giang Nhân Đình vỗ tay: “Anh Tu Lăng, anh thật thông minh!” Cô nghiêng đầu nhìn về phía Giang Nhân Ly : “Chị, trả lời đúng không?”

Giang Nhân Ly nhún vai: “Rất chính xác. Cho nên chuyện này giáo dục chúng ta, làm việc không cần phải luôn luôn theo khuôn phép cũ, như vậy là uổng phí sức lực!”

“Đó là đầu cơ trục lợi” Mạc Tu Lăng đột nhiên hiểu ra Giang Nhân Ly muốn biểu đạt ý gì, đơn giản chính là không muốn làm bài tập mà thôi. Tuy rằng cũng đúng nhưng làm những bài tập này là để luyện tập cho bài thi cuối kỳ điểm cao một chút. Cho nên những điều này hiện tại đều không quan trọng.

Giang Nhân Ly bĩu môi, lúc này mới chịu làm bài. Có điều, không quá vài ngày, Mạc Tu Lăng lại không thấy Giang Nhân Ly làm bài nữa. Mạc Tu Lăng nhìn Giang Nhân Đình.

Giang Nhân Đình xua tay: “Em không có giúp chị làm bài, là chị làm bài rất nhanh, trực tiếp làm ở trường rồi!”

Giang Nhân Đình nhu thuận đáp, nhưng cũng không hề nói dối. Mạc Tu Lăng vuốt tóc cô: “Nhớ kỹ, sau này không được làm chuyện cật lực lấy lòng người khác”

“Vâng!” Giang Nhân Đình mỉm cười ngọt ngào. Chỉ cần là Mạc Tu Lăng nói, cô đều sẽ nhớ kỹ mà làm theo.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.