Ái Tình Chưa Dứt

Chương 64: Chương 64: Mười năm sau, bọn nhóc sẽ gọi chúng tôi là ba ơi ba ơi




Mặc dù có hơi ngạc nhiên, nhưng Phó Tiểu Vũ cũng không nói thêm điều gì, cậu đứng lên đi cùng Văn Kha đến bên ban công.

Thời điểm cuối thu, cho dù vẫn có ánh mặt trời nhưng mỗi lần làn gió thổi đến mơn man da thịt, vẫn gợi nên cảm giác mát mẻ.

"Mấy ngày qua, tôi thường cảm thấy mình ăn uống không được ngon miệng. Hôm qua sau khi cùng Hàn Giang Khuyết ra ngoài ăn cơm, đột nhiên lại có cảm giác rất là khó chịu, cậu ấy liền vội vàng đưa tôi đến bệnh viện kiểm tra một chút, quả nhiên đã có thể xác định được là tôi có thai rồi, hơn nữa còn là thai đôi."

Văn Kha đứng ở một bên, nhìn vào những đám mây đang chậm rãi trôi nổi bồng bềnh trên bầu trời, qua một lát mới nói nhỏ: "Thật ra lúc trước cậu cũng đã biết rồi nhỉ, cho nên mới tham gia cùng với chúng tôi, là bởi ân tình với Hàn Giang Khuyết, đúng không?"

Phó Tiểu Vũ đứng ở vị trí sau Văn Kha một bước, từ góc độ này nhìn qua, bóng lưng Omega trước mặt mình có chút mỏng manh.

Cậu không lập tức đáp lại, Văn Kha cũng hoàn toàn không định tiếp tục truy hỏi, mà là bình tĩnh tiếp tục nói:

"Hàn Giang Khuyết cảm thấy nếu mang thai, tôi cần phải gác việc phát triển App qua một bên, hoặc bắt đầu từ buổi gặp mặt với Lam Vũ lần này phải dứt khoát giao lại mọi việc cho cậu, sau đó yên tâm ở nhà dưỡng thai.

Nhưng mà tôi... trong lòng tôi rất hỗn loạn, vất vả lắm mới có thể đến được ngày hôm nay, tôi thật sự, thật sự không cam lòng. Phó Tiểu Vũ nếu như là cậu, cậu sẽ lựa chọn thế nào?"

"Văn Kha," Phó Tiểu Vũ chần chừ một chút, rốt cuộc mới dè dặt lên tiếng: "Tôi không phải là bạn anh, lại càng không hiểu về anh, tôi chẳng có cách nào cho anh ý kiến cả."

"Nhưng cậu là một Omega," Văn Kha quay đầu lại, đôi con ngươi màu nâu dưới ánh nắng mặt trời lại càng thêm nhạt màu, thời điểm anh thẳng thắn nhìn sang thế này lại hiện lên vẻ yếu ớt khiến người lo lắng, Văn Kha khẽ nói: "Phó Tiểu Vũ, cậu là kiểu Omega mà tôi ngưỡng mộ."

Phó Tiểu Vũ không khỏi lặng im.

Một lát sau, cậu mới bất chợt lên tiếng: "Văn Kha, nếu như anh muốn đạt được thành công nào đó trong sự nghiệp, vậy thì ngay từ đầu đã không nên để mình mang thai."

"Phải, đây là một điều bất ngờ ngoài ý muốn."

Văn Kha có chút buồn rầu mà khẽ nhắm mắt lại một cái: "Tôi có tuyến thể cấp E, vốn... vốn là không thể mang thai được, cho nên tôi mới nghĩ rằng sẽ không có chuyện gì.

Thế nhưng lần trước phát tình vẫn đang trong giai đoạn suy nhược, hơn nữa đẳng cấp tuyến thể của Hàn Giang Khuyết quá cao, cho nên mới..."

"Bất kể có bao nhiêu lý do đi chăng nữa, nói cho cùng, vẫn là chính bản thân anh đã khiến cuộc đời mình trở nên mất khống chế, để mình phải rơi vào tình trạng tiến thoái lưỡng nan như thế này."

"Một hạng mục không phải nói gác lại là có thể gác lại được đâu, trong giai đoạn mấu chốt này, nếu anh không tranh thủ tiếp xúc với Lam Vũ thì họ sẽ chọn đầu tư cho sản phẩm của người khác.

Thị trường rộng lớn như vậy, anh lùi một bước là người khác sẽ chiếm lấy ngay phân khúc, chiếm lấy ngay lượng người sử dụng vốn có thể đã thuộc về anh, chừng hai năm nữa khoa học kỹ thuật lại thay đổi không ít, App của anh sẽ lạc hậu đi ít nhiều. Bây giờ anh nói gác lại, cũng chẳng khác nào là đã từ bỏ một nửa rồi."

Ngữ điệu của Phó Tiểu Vũ rất thẳng thắn cũng rất không khách sáo:

"Văn Kha, chuyện anh hỏi tôi vừa rồi, thật ra là bạn bè của Hàn Giang Khuyết, tôi không nên trả lời câu hỏi này nhưng tôi cũng không muốn ảnh hưởng đến anh.

Nhưng anh đã nói là "nếu như", vậy thì tôi cũng nói thẳng, nếu như là tôi—— rơi vào tình huống này, tôi nhất định sẽ không cần đến đứa bé."

Văn Kha quay đầu lại, đôi môi khẽ run lên một cái: "Vậy à? Cho dù... cho dù sau này, có thể sẽ không còn mang thai được nữa ư."

"Phải." Vẻ mặt của Phó Tiểu Vũ gần như có cảm giác vô tình, cậu nhấn mạnh từng chữ:

"Văn Kha, anh là một người dịu dàng cho nên có thể sẽ cảm thấy những lời này rất lạnh lùng, thế nhưng anh cũng vừa vặn nhắc đến một điều, chúng ta là những Omega.

Những người như chúng ta muốn bước vào con đường danh vọng, muốn đạt được những thành công sánh ngang với Alpha, cùng bọn họ ganh đua hơn kém trên con đường công danh sự nghiệp thì phải càng nỗ lực hơn bọn họ rất nhiều.

Điều này không chỉ là ảnh hưởng bởi kỳ phát tình, mà quan trọng hơn là hậu quả mang lại từ việc sinh nở."

"Thực tế chính là như vậy đấy, Đại học M của Hứa Gia Nhạc cũng đã trường kỳ nghiên cứu chuyên đề này mười năm rồi——

Từ những Alpha và Omega có chung xuất phát điểm là những trường Đại học hàng đầu, sau mười năm đi làm, bọn họ lại tiến hành điều tra một lần nữa, kết quả cho thấy tiền lương của Omega đang đi làm đều sẽ thấp hơn Alpha 30%, chức vị bình quân kém hơn hai bậc.

Bởi vì nếu một Omega muốn sinh con, từ giai đoạn mang thai cho đến sau khi sinh xong rồi lại chuyển sang giai đoạn điều dưỡng cơ thể, thậm chí là thời kỳ cho con bú sau đó, anh ít nhất sẽ mất đến hai năm thậm chí là nhiều hơn thời gian hoàng kim để phát triển sự nghiệp.

Sau đó nếu muốn cố gắng đuổi cho kịp xã hội, có lẽ vị trí của mình đã sớm có Alpha càng trẻ trung càng quen thuộc với công việc hơn thay thế rồi, nếu như còn muốn leo lên tầng lớp quản lý lại càng là chuyện khó như lên trời.

Tuy rằng anh là người tự mình gây dựng sự nghiệp, nhưng mà bản chất của vấn đề là giống nhau."

"Văn Kha, nếu như anh muốn sinh con thì đồng thời cũng phải trả một cái giá rất lớn. Tôi không muốn phải trả cái giá này, cuộc đời của tôi, tôi chỉ muốn được là chính mình, có thể đi tới đâu trên đỉnh vinh quang thì tôi sẽ đi tới đó—— tuyệt đối sẽ không để chuyện vì giới tính của bản thân là Omega, mà ảnh hưởng đến thời kỳ hoàng kim trên con đường sự nghiệp của mình được đâu."

Mỗi một từ Văn Kha đều nghe rất nghiêm túc.

Anh nhìn vào khuôn mặt của Phó Tiểu Vũ, lần đầu tiên cảm thấy mình có thể chạm được vào tâm hồn của Omega này ở khoảng cách gần như vậy.

"Văn Kha, tôi thừa nhận tôi không làm thế nào có thể hoàn toàn đặt bản thân vào hoàn cảnh của người khác, nếu là tôi, căn bản sẽ không để mình dính bầu, cho dù là có lỡ cũng sẽ phá.

Sau này khi thời cơ và mọi chuyện đều ổn thoả rồi mới nghĩ đến chuyện này, nhưng tôi cũng biết về điều kiện tuyến thể của anh—— bây giờ anh do dự thế này là bởi vì về sau có thể sẽ không có thai được nữa, đúng không?"

Phó Tiểu Vũ bất thình lình đặt câu hỏi.

"Không phải. Thật ra lúc vừa ly hôn, tôi thậm chí đã từng cân nhắc đến chuyện cắt bỏ tuyến thể."

Văn Kha lắc đầu một cái rồi lại ngẩng lên nhìn vào bầu trời, lẩm bẩm: "Ngay cả Omega tôi cũng không muốn làm nữa, sao còn có thể muốn có thai đây. Tôi hoàn toàn chẳng dịu dàng nhỏ nhẹ như cậu nói đâu, Phó Tiểu Vũ.

Nếu hôm nay, đứa bé tôi đang mang trong mình này không phải là của Hàn Giang Khuyết, mà là của chồng cũ hoặc thậm chí là của người khác, tôi nhất định sẽ phá.

Dù cho sau lần này, có thể sẽ không mang thai được nữa, tôi chắc chắn cũng sẽ làm như thế mà không chút do dự. Nhưng mà đây lại là con của Hàn Giang Khuyết..."

Văn Kha quay đầu nhìn sang, trong khoảnh khắc đó ánh mắt của Omega hiện lên nỗi chua xót cùng bất đắc dĩ, nhưng nhìn sâu vào trong đôi mắt ấy lại là chút dịu dàng tình cảm nhàn nhạt: "Phó Tiểu Vũ, tôi không có cách nào làm như thế được——"

"Chỉ cần nghĩ đến bảo bối mà tôi sinh ra là của cậu ấy, hai đứa sẽ có đôi mắt của Hàn Giang Khuyết, lúc cười rộ lên hẳn là cũng đáng yêu như Hàn Giang Khuyết, mười năm sau, bọn nhóc sẽ gọi chúng tôi là ba ơi ba ơi là tôi lại không có cách nào làm như thế được."

Vành mắt Văn Kha khẽ đỏ lên, thật ra anh rất vui vì hôm nay mình đã có thể tâm sự chân thành với Phó Tiểu Vũ như thế này, dù cho lựa chọn của cậu không giống anh.

Không thể nghi ngờ Phó Tiểu Vũ là người sống theo chủ nghĩa cái tôi cá nhân rất mạnh, khi một Omega cương quyết kháng cự lại thiên chức, có lẽ sẽ bị rất nhiều Alpha đánh giá là ích kỷ.

Nhưng Văn Kha tin rằng, chính cái thái độ xem ai mạnh mẽ hơn ngoài bản thân ra của Phó Tiểu Vũ, mới tạo thành chìa khoá mang đến thành công của cậu như ngày hôm nay.

Đến bây giờ, anh vẫn ngưỡng mộ Omega trước mắt này, nhưng cũng đến tận bây giờ Văn Kha mới hiểu sâu sắc được nguyên nhân của sự ngưỡng mộ đó——

Bởi vì anh biết bản thân mình không thể trở thành Phó Tiểu Vũ được.

Văn Kha từ trên người Phó Tiểu Vũ, lại nhìn thấy một bản thân rõ ràng chính xác hơn.

Phó Tiểu Vũ giống như một thanh kiếm bén nhọn được rút ra khỏi vỏ, sắc bén là thế mà cũng sáng chói là thế.

Nhưng Văn Kha không phải người như thế.

Có lẽ mười năm sau, sự chênh lệch giữa anh và Phó Tiểu Vũ bởi vì chuyện sinh nở và gia đình mà càng ngày càng lớn hơn, nhưng anh nghĩ rằng vào chính lúc này, bản thân đã chấp nhận cái giá phải trả cho một quyết định.

"Cảm ơn cậu, cảm ơn vì đã nói cho tôi biết phải nắm giữ cuộc đời mình."

Văn Kha nói ra những lời từ tận đáy lòng:

"Tôi đã nghĩ xong rồi, bây giờ mới là giai đoạn đầu của thai kỳ tranh thủ tình hình sức khoẻ của bản thân còn chưa quá tệ, tôi sẽ chuẩn bị kỹ càng cho buổi gặp mặt với Lam Vũ lần này, dùng hết mọi cố gắng để giành được cơ hội này.

Lần này chỉ cần có thể thành công giành được cơ hội hợp tác với bên đó, tôi tin rằng App của mình có thể sinh ra lợi nhuận, chuyện phát triển và đẩy mạnh quảng cáo sau này tôi sẽ giao hết cho cậu.

Đến lúc đó, tôi có thể chuyển phần lớn lượng cổ phiếu sang cho cậu. Tôi biết số tiền này đối với cậu mà nói chẳng đáng kể gì, nhưng đây là mong muốn chân thành của tôi."

"Phó Tiểu Vũ, mong cậu đừng vì ân tình với Hàn Giang Khuyết mà giúp đỡ tôi."

Văn Kha nhấn mạnh từng chữ: "Nếu như cậu đối với hạng mục này cũng có tự tin—— vậy thì tôi mong cậu hãy trở thành đối tác của mình, có được không?"

Phó Tiểu Vũ không khỏi giật mình.

Cậu nhìn thấy Omega trước mặt mình đây, rõ ràng so với bản thân còn thấp hơn không ít, vóc dáng cũng rất gầy guộc nhưng khi cười lên như lúc này đây, rõ ràng lại chẳng hề yếu đuối giống như vừa nãy.

Văn Kha là kiên định.

Dù cho lựa chọn của cậu và anh là hai con đường hoàn toàn khác nhau, cho dù anh không hề sắc sảo, nhưng Văn Kha lại rất kiên định.

Theo một ý nghĩa nào đó mà nói, việc Văn Kha quyết định nhượng quyền nắm cổ phần như thế này là mạnh mẽ quyết đoán nằm ngoài dự liệu của Phó Tiểu Vũ.

Trong nháy mắt đó, cậu rõ ràng đã dấy lên sự kính trọng và khâm phục không nói rõ được là vì sao từ tận đáy lòng.

"Được."

Phó Tiểu Vũ rốt cuộc cũng mở lời: "Việc chuyển giao quyền nắm cổ phần, đến lúc đó mới bàn đi."

"Cảm ơn cậu."

Văn Kha lại nói câu cảm ơn một lần nữa.

"Ừm, vậy chúng ta tiếp tục luyện tập cho bài thuyết trình nhé".

Sau khi Phó Tiểu Vũ ổn định lại cảm xúc của mình, khi cậu vừa định quay người, bỗng nhiên lại quay đầu, vẻ mặt có hơi phức tạp, nói: "Văn Kha..."

"Anh là một người trung dung (*)."

(*)= không thiên về một bên nào, luôn giữ thái độ đứng giữa, không thái quá cũng không bất cập trong quan hệ đối với người, với việc (một chủ trương của Nho giáo).

Phó Tiểu Vũ dùng từ này có hơi kỳ lạ.

Khiến Văn Kha chợt ngẩn ra.

"Lúc tôi còn đi học ở nước ngoài, có một bạn học là người Mỹ rất yêu thích đạo diễn Lý An (**), cậu ấy nói rằng những bộ phim điện ảnh của ông ấy đều mang đến cảm giác ôn hoà hiền hậu đầy tính Triết học—— ngập tràn mâu thuẫn cũng tràn đầy thỏa hiệp.

(**)= Lý An (sinh ngày 23 tháng 10 năm 1954) là một đạo diễn phim người Đài Loan đã từng ba lần đoạt giải Oscar.

Ông là đạo diễn người Châu Á đầu tiên từng thắng giải Oscar cho hạng mục Đạo diễn xuất sắc nhất và là một trong số ít đạo diễn từng thắng giải này trên hai lần. Lý An được xem là một trong những đạo diễn hàng đầu thế giới.

Hiện nay ông là đạo diễn gốc Trung Hoa đầu tiên thành công với cả dạng phim nghệ thuật lẫn thương mại tại Hollywood.

Các tác phẩm tiêu biểu: Ngoạ hổ tàng long, Cuộc đời của Pi, Sắc, Giới, The Hulk...

Trong cuộc đời mỗi con người, đều phải không ngừng thoả hiệp mới có thể đạt được hạnh phúc, cái kết không thể lúc nào cũng là viên mãn trọn vẹn, nhưng điều đó lại được phần lớn những người Trung Quốc vui vẻ đón nhận, cậu ấy rất yêu thích cảm giác đó."

Những lời này dù sao cũng có chút lãng mạn cùng sâu lắng, Văn Kha rất kinh ngạc vì Phó Tiểu Vũ lại nói như vậy.

"Từ trước đến nay tôi đều không thích những bộ phim của Lý An."

Phó Tiểu Vũ bỗng nhiên cười cười, nói tiếp: "Thế nhưng rất lạ lùng, Văn Kha, anh thỉnh thoảng sẽ khiến tôi nhớ đến những lời cậu bạn học kia đã nói."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.