Ái Tình Thật Vĩ Đại (Tình Yêu Thật Vĩ Đại)

Chương 2: Chương 2




“Nê......phù...... muốn nói chuyện a!Ngã bệnh sao?” Y một tay đặt lên vai Liễu Ngạn Huân, lại nghênh ngang hỏi một lần nữa, y nghiêm sắc mặt tái nhợt giống như tượng giấy trắng.

“Không........ Không cần gấp gáp, tôi........ Tôi chỉ là nhức đầu..... ” Liễu Ngạn Huân khó khăn giữ vững, trời mới biết hắn hiện tại ngay cả đứng dậy đều thấy khó khăn.

“Qua....... Một lát nữa là........ Là tôi..... Anh......Anh không cần phải để ý đến tôi.”

“Tôi sao có thể không để ý tới cậu a?” Cái tay khoác lên vai mình cũng không có buông xuống, ngược lại càng tăng thêm sức.” Cậu nhưng lại là loại hình tôi thích a!”

Di?

Đầu hắn rất là đau, nhưng lỗ tai cũng không đau, hắn hẳn là không nghe lầm chứ?

Loại hình yêu thích?

Liễu Ngạn Huân thống khổ ngẩng đầu, liếc mắt nhìn người nam nhân trước mặt một cái, không nghĩ tới toàn bộ không nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú ôn hòa nho nhã thay vào đó là bộ mặt lạnh lùng làm lòng người sợ hãi.

Liễu Ngạn Huân đang muốn vùng vẫy bò dậy, nhưng phản ứng không kịp một giây sau liền rơi vào vòng tay của một người xa lạ.

“Anh làm cái gì? Mau....... Mau thả tôi...... Thả tôi xuống a.......”Hắn gắng gượng chống đỡ thân mình bị đau đớn bao phủ, phát run chống đối nam nhân kì quái trước mắt.

“Cậu rõ ràng đang rất khó chịu, tại sao còn mạnh mẽ hơn bình thường?” Hai cánh tay hữu lực ôm chặt lấy Liễu Ngạn Huân không tha.”Cậu cần nghỉ ngơi!”

“Đừng như vậy!” Đầu Liễu Ngạn Huân đau như muốn vỡ tung, gần như sắp bất tỉnh.”Tôi còn có việc.......Tôi đã đủ xui xẻo, Anh đừng tới phiền tôi nữa..... “

“Xui xẻo?” Khuôn mặt anh tuấn lộ ra mỉm cười nhợt nhạt.”Gặp gỡ tôi, vận may sắp trở lại bên người cậu.”

Cái gì?

Liễu Ngạn Huân trước lúc té xỉu nghe được những lời này.

Y lúc nào nói tiếng Trung tốt như vậy? Y..... Y không phải lúc nói chuyện cũng sẽ có giọng điệu kì quái sao? Làm sao lúc này lại nói rõ ràng như vậy?

Liễu Ngạn Huân mơ màng tỉnh lại, một cỗ mùi hương cà phê đậm đà liên xÔng vào mũi hắn. Hắn ưm một tiếng, trở mình không lại đụng phải một đồ vật nửa cứng nửa mềm, hắn còn buồn ngủ liền lấy tay sờ đồ vật mới đụng đến...... Hắn nhớ giường của hắn cùng tường cách một khoảng a! Làm sao có thể.....

“Tỉnh?”

Thân ảnh người trước mắt từ từ xuất hiện, Liễu Ngạn Huân mới thấy rõ ràng người này mang theo một nụ cười tà khí ‘chủ nhân chó dữ’!

“Chó dữ!” Liễu Ngạn Huân mở to mắt nhìn chằm chằm, điên cuồng mà rống lên một câu.

“Cái gì mà chó dữ với không chó dữ, tôi có tên.” Y tựa hồ thấy cử động của Liễu Ngạn Huân mà có chút mất hứng. “Tôi tên là Hầu Quang Uy.”

“Tôi quản anh Quang cái gì Uy a?” Liễu Ngạn Huân liếc nhìn bốn phía...... Địa phương xinh đẹp mà trang hoàng khí phái như vậy khẳng định không phải phòng ở của hắn.”Đây là nơi nào?”

“Đây là gian phòng ở khách sạn của tôi.” Hầu Quang Uy nhìn biểu hiện kinh hoàng của Liễu Ngạn Huân, khuôn mặt anh tuấn từ từ tạo thành một đường vòng cung.”Cậu té xỉu, biết không?”

“A!” Liễu Ngạn Huân chợt nhớ lại nhiệm vụ trọng đại của hắn mà quát to một tiếng.

“Anh người này.......” Hầu Quang Uy thiếu chút nữa bị tiếng kêu của hắn làm cho hoảng sợ.”Làm sao cậu làm việc gì cũng ồn ào như vậy. Lúc té xỉu, lúc thì kêu to?”

“Ai cần anh lo! Tôi cao hứng thích chạm cái gì liền chạm cái đó!” Liễu Ngạn Huân nhanh bị làm cho tức điên, hắn thế nhưng lại vào thời điểm trọng yếu mà hôn mê bất tỉnh! “Bây giờ là mấy giờ?”

Hầu Quang Uy nhìn bên ngoài một chút.”Buổi tối chín giờ hai mươi phút.”

“Xong!” Liễu Ngạn Huân cong người, đem mặt chôn vào trong chăn. “Có người muốn chém tôi...... “

“Người nào? Ai muốn chém cậu?” Y quan tâm hỏi: “Người nào mà to gan vậy?”

“Lão bản của chúng tôi a!” Thanh âm Liễu Ngạn Huân yếu đuối như lÔng vũ từ trong chăn truyền đến.”Tôi hôm nay là tới bàn một khoản làm ăn.”

“Làm ăn a...... ” Hầu Quang Uy lẩm bẩm tự nói, “Hôm nay có thật nhiều người cũng tới đây nói chuyện làm ăn a! Không nghĩ tới cậu cũng là một người trong đó!”

“Nói nhảm!” Liễu Ngạn Huân chợt ngẩng đầu lên, hiện tại đầu hắn đã bớt đau liền tàn bạo nói:

“Anh biết tôi tháng này có bao nhiêu xui xẻo sao? Tình nhân của tôi chạy theo người khác, việc buôn bán hiện tại lại bị tôi phá hỏng! Tôi một chút cũng không muốn tới nơi này bàn chuyện làm ăn, nhưng lão bản hết lần này đến lần khác nói muốn tôi tới! Đối phương thế nhưng nổi danh là người Anh quốc khó tính!”

Hầu Quang Uy trên mặt không có bất kì biểu tình gì, y vuốt mũi, “Có thật không? Làm sao cậu biết y tính tình cổ quái?”

“Chúng tôi xem trên tình báo a!” Liễu Ngạn Huân hoàn toàn không để ý tới nam tử bên cạnh, tự mình nói: “Căn cứ theo tình báo của chúng tôi, Elizabetta sẽ phái tới nhân viên cao cấp đứng đầu công ty tới Đài Loan, hắn là lão đại a, thích chó, còn thích tự mình pha cà phê...... “

Vốn Liễu Ngạn Huân còn muốn nói tiếp, nhưng đột nhiên trong lúc hắn lướt qua vai Hầu Quang Uy, thấy được một bình cà phê nóng hổi hương vị ngọt ngào đậm đà.......

“Linh linh linh!”

Điện thoại trong phòng đột nhiên vang lên, dọa hai người.

“Uy?” Thanh âm Hầu Quang Uy trầm thấp mà có mị lực. Y nghe một lát, liền đem đưa cho Liễu Ngạn Huân. “Tìm cậu.”

“Tôi?” Liễu Ngạn Huân không tin nhận lấy.

“Ngạn Huân a! Tôi thật yêu cậu chết mất!” Thanh âm Ông Lương Đồng từ trong loa truyền đến, giống như dùng hết khí lực hét lên, làm hắn phải đem loa cầm xa một chút.

“Lão bản, tôi....... ” Liễu Ngạn Huân không biết mở miệng làm sao để xin Ông Lương Đồng thứ tội, hắn căn bản không có đi gặp đại biểu của Elizabetta a!

“Tôi thật là cao hứng, cậu lại đanh bại được năm các công ty khác, thay tôi lấy được hợp đồng!”

“Phải không?” Điều này cũng làm cho Liễu Ngạn Huân choáng váng. “Lão bản, tôi thật là không có làm gì a!”

“Đừng có khách khí như vậy nữa!” Thanh âm Ông Lương Đồng nghe cao hứng đắc ý đến mức như muốn bay lên trời cao. “Đây đều là công lao của cậu, không nghĩ tới tôi trở lại công ty, cùng người của Elizabetta nói chuyện điện thoại, bọn họ nói muốn thuê người mẫu của công ty chúng ta để biểu diễn......”

Liễu Ngạn Huân quả thực choáng váng, đã biết vì sao tiếng của Ông Lương Đồng ở bên kia điện thoại nói hưng phấn, hắn che miệng, cười khom thắt lưng, rốt cuộc hiểu rõ tại sao Hầu Quang Uy nói: gặp gỡ tôi, vận may của cậu sẽ trở lại.

Hắn quả thật thấy trên đầu của Hầu Quang Uy có vòng sáng, phía sau mọc ra đôi cánh vừa lớn vừa trắng.

“Tình báo của các cậu thật là yếu.”

Hầu Quang Uy một bộ dạng không chịu được tình báo của thương giới Đài Loan nói sai lầm về hắn.”Lão nhân? Hừ! Vậy cũng phải chờ tôi năm mươi năm sau mới được gọi?”

“Mỗi người ai rồi cũng sẽ già.” Liễu Ngạn Huân sợ hãi nói lên ý kiến của mình.”Cho dù anh có là lãnh đạo cao cấp của Elizabetta cũng giống nhau...... “

Cặp mắt sắc bén của Hầu Quang Uy lộ ra một cỗ hàn quang lạnh lùng, quét qua Liễu Ngạn Huân đang ngồi ở trên giường một cái.

Liễu Ngạn Huân co lại cổ. Bất quá, hắn không muốn phải khuất phục dưới thế lực ác, hắn ưỡn thẳng thân thể, hắng giọng, “Tôi không có nói sai a.”

“Khẩu khí của cậu cũng không nhỏ.” Một tay Hầu Quang Uy cầm chén cà phê, vừa trên dưới cẩn thận đánh giá Liễu Ngạn Huân.

“Cậu không sợ chọc giận tôi, tôi sẽ lập tức dổi hợp đồng?” Y giống như tiểu quỷ thích khi dễ người khác, cố ý ở trước mặt hắn mở ra một tờ hợp đồng, “Tôi còn chưa kí tên ở phía trên đó!”

Một chiêu này quả nhiên cao minh.

Bị mọi người coi là băng sơn vương tử, mặt của Liễu Ngạn Huân lập tức trắng bệch, chân mày nhíu lại thật chặt.

Nhìn thấy khuôn mặt của Liễu Ngạn Huân vì một tờ giấy làm khó mà u sầu, nụ cười của Hầu Quang Uy dần dần lớn hơn.

“Tôi....... tôi.......” Hắn không biết nên mở miệng thế nào.

“Tôi cái gì tôi a?” Nụ cười của Hầu Quang Uy đắc ý vạn phần.

Liễu Ngạn Huân luống cuống, hắn chưa bao giờ ở trên thương trường gặp phải người như vậy, từng đối thủ hắn tiếp xúc, không có một người nào, không có một ai giống y như một hài tử làm loạn.

“Quên đi, không đùa với cậu.” Hầu Quang Uy trở mình xuống giường, hướng bình cà phê tỏa mùi hường đậm đà mà đi tới.

“Tiếng Trung của anh sao tự nhiên lại trở nên chuẩn như vậy?” Liễu Ngạn Huân vội vàng nói sang chuyện khác, “Lần trước lúc tôi nhìn thấy anh, anh còn miệng nói đầy giọng tiếng nửa Tây nửa ta...... “

“Cậu cho là sao?” Hầu Quang Uy hỏi ngược lại hắn.

“Tôi làm sao mà biết? Chẳng lẽ anh mời thầy về nhà sửa lại phát âm của anh cho đúng?” Liễu Ngạn Huân tức giận liếc y.

Hầu Quang Uy cười không đáp, chẳng qua là cầm lấy bình cà phê, đổ ra cà phê mùi thơm bốn phía, khói màu trắng thoáng cái che đi khuôn mặt của y.

“Trừ phi...... ” Đầu Liễu Ngạn Huân đột nhiên hiện lên một ý niệm, nhưng hắn cũng không xác định.

“Trừ phi cái gì?” Tròng mắt Hầu Quang Uy tà tà nhìn hắn.

“Trừ phi anh cố ý!” Bật thốt lên.

“Ha ha ha...... “

Hầu Quang Uy nghe xong suy đoán của Liễu Ngạn Huân, cười lên ha ha.

“Cười cái gì?” Liễu Ngạn Huân đối với thái độ của y hết sức xem thường. “Kêu tôi đoán rồi lại cười tôi.”

Mặc dù miệng hắn nói vậy nhưng trong lòng lại hết sức tin tưởng rằng mình đã đoán đúng, hắn tin tưởng Hầu Quang Uy không chỉ có một cái mặt nạ.

Ở đầu ngõ hẻm gặp là chính trực thật thà, thiếu gia ngốc tiếng Trung không lưu loát, còn hiện tại trước mắt đang cuồng tiếu không dứt là anh tuấn thành thục tinh anh của xã hội, này hoàn toàn cho thấy Hầu Quang Uy không phải là một nhân vật đơn giản.

Rốt cục tiếng cười cũng dừng lại.”Tôi chỉ cảm thấy Ông Lương Đồng rất có mắt nhìn người, phái cậu tới nơi này làm người đàm phán.”

“Có ý gì?” Liễu Ngạn Huân nghi ngờ nhìn y.

“Cậu rất biết quan sát nhất cử nhất động của người khác.” Hầu Quang Uy đem chén để sát vào bờ môi, “Tôi nghĩ cậu nhất định nhẹ nhàng là có thể đoán được người bên cạnh cậu có ý đồ gì.”

Liễu Ngạn Huân nghe được lời của y, đầu tiên là ngây ra một lúc, nhưng sau lại tiến đến một bên.

“Tại sao?”

“Tôi coi là hiểu rõ tâm tư của anh,” Thanh âm của Liễu Ngạn Huân nghe ra có một tia khổ sở. “Tôi cũng vậy không thích nhìn lòng người, thấy lòng người nghĩ gì.”

Trong mắt Liễu Ngạn Huân dần dần nổi lên một tia lo lắng, Tống Hàn Minh rời đi, đối với hắn thật là đả kích quá lớn.

“Vậy thì thế nào?” Hầu Quang Uy đối với đáy mắt Liễu Ngạn Huân hiện ra vẻ cô đơn cũng không để ý.

Đúng là đối với một người không quen biết mà nói cảm xúc của Liễu Ngạn Huân cũng không thể làm y dao động cái gì.

Hầu Quang Uy chậm rãi để chén cà phê xuống lần nữa ngồi trở lại bên cái giường mềm mại. Nhưng cử động này, làm cho Liễu Ngạn Huân đang cảnh giác giống như mèo mà cong thân thể lên.

“Tôi cũng không ăn cậu, sợ cái gì?” Hầu Quang Uy tức giận liếc hắn một cái.

“Tôi đâu có sợ?” Liễu Ngạn Huân đối với câu này tựa hồ là có lực tương đối lớn. “Cùng là nam nhân, tôi sợ anh làm gì?”

“Rất tốt chính là loại khí thế này.”

Hầu Quang Uy bên mép nổi lên mỉm cười, Liễu Ngạn Huân không khỏi bị mỉm cười này làm hấp dẫn....... Nam tử dung nhan anh tuấn phóng đãng không câu nệ làm cho người ta điên cuồng, hắn tin tưởng nữ nhân trên đời này, chỉ cần nhìn thấy nụ cười của y, tuyệt đối cả đời sẽ không quên khuôn mặt tuấn mỹ của y.

Đang lúc Liễu Ngạn Huân nhìn y choáng váng, Hầu Quang Uy đột ngột nhích tới gần mặt hắn, dưới tình huống hắn chưa kịp phản ứng cưỡng hôn hắn!

“Ngô.......” Cánh tay mảnh khảnh của Liễu Ngạn Huân thường ngày thiếu rèn luyện căn bản là ngăn không được Hầu Quang Uy, chỉ đành phải tùy ý Hầu Quang Uy không chút lưu tình cưỡng đoạt môi lưỡi của mình, mặc dù như thế hắn vẫn không bỏ bất cứ một cơ hội nào bỏ chạy khỏi ma chưởng, hắn liều chết đẩy nam nhân trên người, ý đồ ngăn cản cử động điên cuồng của y.

“Dừng tay! Anh tên ngu ngốc này!” Hầu Quang Uy phát ra tiếng gầm giận giữ, y đối với cử chỉ của Liễu Ngạn Huân cảm thấy có chút tức giận.

“Cậu quên là tôi còn chưa kí tên trên hợp đồng hay sao?”

Những lời này quả nhiên làm cho Liễu Ngạn Huân người ưu tiên công việc dừng động tác. Hắn không ngừng thở hảo hển, mô vừa mới bị Hầu Quang Uy dùng sức gặm cắn nay đã hiện lên một tầng đỏ tươi, vốn là trang phục tây trang thẳng thớm, lúc này đã lộ ra vẻ chật vật không chịu nổi.

“Đối với công việc, cậu cũng rất thuận theo sao!” Hầu Quang Uy lấy một tay chế trụ Liễu Ngạn Huân, y giống Liễu Ngạn Huân đều thở hào hển.

“Anh đến tột cùng là muốn như thế nào?” Tròng mắt Liễu Ngạn Huân vừa khôi phục lạnh như băng ở trên thương trường. Y làm sao có thể đối với hắn như vậy? Hắn chẳng qua là thay công ty tới bạn chuyện làm ăn, hắn cũng không phải là món đồ chơi a!

Cho dù hắn bị Tống Hoàn Minh đá, nhưng bên cạnh không thiếu nam nhân khác tới an ủi, cần gì bị Hầu Quang Uy vui đùa đây?

“Cậu nói đi?” Trong mắt Hầu Quang Uy hiện lên một tia lửa, “Liễu tiên sinh thông minh?”

“Anh nhìn trúng công ty của chúng tôi, không phải chỉ là bởi vì yêu thích khuôn mặt của tôi thôi?” Liễu Ngạn Huân lạnh lùng nhìn y, mặc dù vô lực tránh thoát khỏi trói buộc của y, nhưng có thể nói giọng điệu của hắn cũng hết sức lãnh đạm.

“Hmm!” Hầu Quang Uy cười, nụ cười biến hóa kỳ lạ biến hóa giữa không gian chật hẹp của hai người.

“Cậu thật rất thông minh.” Y rốt cục buông lỏng giam cầm tay của Liễu Ngạn Huân, rời khỏi phạm vi khống chế hắn.

Liễu Ngạn Huân rốt cục thở phảo nhẹ nhõm, nhưng vẫn nhìn chằm chằm thân ảnh Hầu Quang Uy, hắn không biết bước kế tiếp nam nhân này đi quân cờ như thế nào.

“Công ty của các cậu ở bốn năm trước còn là một công ty nhỏ không có danh tiếng gì.” Hầu Quang Uy một lần nữa cầm lại cái chén cà phê, đi chuyện cái chén.

“Nhưng sau khi cậu vào công ty, công ty mới bắt đầu có chuyển biến, có tình hình mới.” Ánh mắt sắc bén của Hầu Quang Uy quét qua mặt của Liễu Ngạn Huân, giống như muốn nhìn sâu vào trong nội tâm bí mật của hắn, y đem cà phê trong chén uống một hơi cạn sạch, động tác này làm cho trên mặt Liễu Ngạn Huân nổi lên một mảnh nóng, nhìn đôi môi vừa mới hôn mình, uống cà phê trong cái chén kia, có một cổ không khí mập mờ phiêu tán trong không khí.

“Cậu nói rất đúng, tôi không phải chỉ vì khuôn mặt của cậu mới chọn công ty của các cậu.” Con ngươi của Hầu Quang Uy nhìn thẳng hắn.

“Thật sự là tôi suy nghĩ đến tổng thể công ty các cậu, cùng với trình độ nghệ nhân được hoan nghênh, mới quyết định lựa chọn các cậu.”

Cái gì? Nếu y không phải bị ‘sắc đẹp’ của mình hấp dẫn mới chọn công ty của mình hợp tác, vậy tại sao còn muốn lừa gạt đem hắn tới chỗ này, lại còn muốn cưỡng hôn mình? Còn lớn tiếng ở trong khách sạn kêu mình là ‘quần lót BOY’!

Hợp đồng này thật là lộn xộn!

“Anh cũng đã nói như vậy, tại sao còn không muốn ký trên hợp đồng?” Liễu Ngạn Huân bất mãn trừng y.

“Đó là bởi vì trước lúc tôi ký tên, tôi còn muốn một điều kiện cá nhân.” Hầu Quang Uy chậm rãi nói.

Nhìn nam nhân đầy đầu là quỷ kế này, Liễu Ngạn Huân đột nhiên có dự cảm bất thường.

“Tôi muốn em cho tôi tình yêu của em.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.