Ảnh Đế Thần Bí Trộm Cưới: Vợ Yêu, Tới Pk

Chương 94: Chương 94: Mối tình đầu của họ (2)




Thẩm Lương Xuyên bị mối tình đầu bỏ.

Cái này nếu như đưa tin ra ngoài, tuyệt đối là tin tức lớn.

Kiều Luyến tự sướng nghĩ đến, ngồi ở công ty, nhìn chằm chằm màn hình máy vi tính, chán nản không nói được.

Lần nữa nghe thấy cô thở dài, Tiểu Diệp vỗ vỗ bờ vai cô: “Chị Kiều, đừng như vậy, tình huống ngày đó em đã nói với chủ biên và tổng biên. Thẩm ảnh đế khủng bố như vậy, ai còn dám đào scandal của anh ấy? Tổng biên sẽ hiểu cho chị.”

Sẽ sao?

Kiều Luyến đang suy tư, máy riêng vang lên, nghe, đối diện là tiếng tổng biên Lưu Chí Hưng: “ Kiều Luyến, cô đến phòng làm việc của tôi một chuyến.”

Đây là muốn tính sổ sao?

Kiều Luyến đứng lên, khuôn mặt khổ sở.

Cô đi đến văn phòng tổng biên, gõ cửa, cửa phòng bị mở ra, vẻ mặt Lưu Chí Hưng tươi cười đứng ở cửa, nốt ruồi đen trên cằm nương theo việc hắn ta cười mà run lên, vô cùng buồn cười.

Hắn ta nhiệt tình mở miệng: “Kiều Luyến tới, mau vào!”

Nói xong, liền đưa tay ra, níu lấy cổ tay Kiều Luyến, kéo cô vào.

Kiều Luyến nhíu mày, không có để ý.

“Ngồi!” Lưu Chí Hưng chỉ ghế sofa, sau đó đi đến bên cạnh : “Trà hay là nước?”

Kiều Luyến vội vàng xua tay : “Tổng biên, không cần không cần.”

Nếu cô dám sai tổng biên làm việc, đó mới là não bị nhúng nước.

Lưu Chí Hưng cũng không miễn cưỡng, đi tới, trực tiếp ngồi ở bên cạnh Kiều Luyến: “ Tình huống của mấy người, Tiểu Diệp đã nói cho tôi biết! Thẩm ảnh đế hoàn toàn có tiếng khó đào, còn lái xe hù dọa mấy người, nhất định cô bị dọa sợ?”

Kiều Luyến khẽ cười : “ không có chuyện gì. Trái tim tôi làm bằng kim cương, không sợ.”

“Tiểu Luyến, cô nói chuyện thật là hài hước.”

Hả... Tiểu Luyến sao? ?

Danh tự bị hắn ta kêu, để Kiều Luyến nổi lên một tầng da gà.

Cô cười xấu hổ : “Tổng biên, chuyện Thẩm phu nhân...”

“Không vội. Tiểu Kiều cô xem, cái này là chocolate bạn tôi gửi từ nước ngoài về, cô cầm lấy ăn đi.” Lưu Chí Hưng mở ngăn kéo ra, lấy từ bên trong ra một hộp chocolate, đưa cho Kiều Luyến.

Kiều Luyến nhất thời kéo khóe miệng ra, đẩy chocolate về: “Không cần, tổng biên.”

Cô luôn cảm thấy, hôm nay tổng biên là lạ, thế nhưng cụ thể lại không nói ra được là lạ đâu.

Dù sao bỗng nhiên ân cần, không gian thì trộm!

Cô lên tinh thần, theo dõi hắn ta.

Lưu Chí Hưng cười híp mắt đặt chocolate lên bàn trà, sau đó đột nhiên vươn tay nắm chặt tay Kiều Luyến: “Tiểu Luyến, cô là lực lượng trung kiên của tòa soạn chúng ta, nhất định phải làm tốt biết không?”

Hắn ta nói xong, ngồi sát cạnh Kiều Luyến.

Một hơi thở đục ngầu phả vào mặt, để Kiều Luyến cảm thấy có chút buồn nôn.

Cô vội vàng lui về phía sau một chút, muốn rút tay của mình ra, thế nhưng còn chưa có động, Lưu Chí Hưng bỗng nhiên đè bờ vai của cô xuống : “Tiểu Luyến, kỳ thật, hôm nay tôi gọi cô qua đây, là có chuyện muốn nói với cô.”

Hắn ta chậm rãi tới gần: “Tôi biết chủ biên nhằm vào cô, chỉ cần tôi là chỗ dựa cho cô, cô ở tòa soạn không có việc gì, cô nói, đúng hay không?”

Hơi thở trong miệng hắn ta, phun lên trên mặt của cô, để Kiều Luyến híp mắt lại.

Sau đó khi hắn ta tới gần lần nữa, lúc muốn hôn lên mặt cô, Kiều Luyến bỗng nhiên đẩy hắn ta ra, đứng vụt dậy, bộ dạng cô như vô sự mở miệng: “Tổng biên, tôi có bạn trai.”

Lập tức sắc mặt Lưu Chí Hưng âm trầm: “Bạn trai sao? Bạn trai cô có thể giúp cô giải quyết Thẩm phu nhân là ai chăng?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.