Bà Xã Xinh Đẹp Và Con Trai Thiên Tài

Chương 44: Chương 44: Cô gái xinh đẹp kiêu ngạo




Nguyệt Độc Nhất đang uống cà phê liền cau mày, chỉ là trong nhà anh và Trình Trình bình thường cũng không có quá nhiều người lui tới, cho nên bên ngoài sẽ không có bảo vệ ở, nhưng người bình thường muốn vào đều bị ngăn ở ngoài cửa: “Cô là ai, vào đây bằng cách nào?”

Thẩm Kiều nuốt nước miếng một cái, liền đỏ mặt: “Cái đó…Xin chào, tôi là Thẩm Kiều, chúng ta đã gặp nhau rồi, lần trước là tại Hắc Hạng.”

“Thẩm Kiều? Không nhớ rõ. Tôi hỏi là cô làm sao lại vào được đây?” Nguyệt Độc Nhất liền cau mày, trong mắt hàm chứa không có sự kiên nhẫn.

Bị sắc mặt lạnh lẽo của Nguyệt Độc Nhất dọa cho sợ, Thẩm Kiều liền lui về phía sau một bước, nhưng lại nghĩ đây là cơ hội khó mà có được, hơn nữa cô ta cũng không phải không thích bộ dạng lãnh khốc này của anh, cô ta còn tự tin về điều kiện của cô ta chẳng hề thua kém cái người gọi là Trình Trình kia, nếu như anh nguyện ý, cô ta có thể làm tình nhân của anh, sau đó để cho anh từ từ yêu thương mình, cuối cùng sẽ làm chủ mẫu của Nặc.

Nghĩ tới từng bước của câu chuyện, Thẩm Kiều liền lấy lại dũng khí: “Tôi tới đây là để thăm Viêm đại ca.”

Bạn của Viêm Hạng? “Anh ta đang ở khu bệnh phía trước, đây không phải là nơi mà cô nên tới.” Nguyệt Độc Nhất liền bưng chén cà phê lên rồi xoay người lại.

Lúc này đây Nguyệt Độc Nhất đang mặc quần áo bình thường ở nhà, một chiếc quần kaki dài màu đất, cộng thêm một chiếc áo T-shirt màu trắng, so với ngày đó càng thêm vẻ tùy tiện, nhưng càng thêm hấp dẫn mê người, Thẩm Kiều đã bị bóng lưng của anh hấp dẫn đến choáng váng đầu óc, hình như vẫn không nhận ra ý định đuổi khách của Nguyệt Độc Nhất.

Đang lúc còn muốn nói chuyện, Trình Trình liền đi vào: “Thẩm Kiều, cô không tìm được phòng vệ sinh sao?”

“A, ừ, nơi này lớn quá, đi tới đi lui liền bị lạc đường.” Thẩm Kiều nhìn thấy Nguyệt Độc Nhất nghe được âm thanh của Trình Trình liền ngẩng đầu lên, ánh mắt giống như là không hề bận tâm tới, xem ra anh cũng không có yêu vợ lắm.

“Lại đi xem Viêm Hạng sao?” Nguyệt Độc Nhất liền mất hứng hỏi. Thế nhưng trong mắt của Thẩm Kiều là biểu hiện anh không thích cô.

Trình Trình liền hậm hực: “Thì tán gẫu chứ sao.”

“Buổi trưa đi ăn cơm với anh.” Lão đại liền mất hứng, đi lên lầu, mỗi ngày đi xem còn không nói, ăn cơm cũng ở lại đó, anh nghĩ nếu hai ngày sau vết thương của ViêM Hạng lành thì sẽ cho anh trở về nhận chức, không được, cùng lắm thì khiến cho Thủy Bách Thiên chứng minh là thân thể của anh đã khỏe lại. Chỉ cần không ở lại đây thì sao cũng được.

“Khụ khụ, hôm nay em không nấu cơm.” Trình Trình liền xin lỗi rồi đỏ mặt, sau ngày thứ hai cô tự ăn cơm do mình nấu, mùi vị đó quả thật là cực phẩm nhân gian, khó trách bọn họ nói ngon nhưng sắc mặt lại rất khó coi, thật ra là cô coi theo sách nấu ăn, nhưng mùi vị lại không giống, quả nhiên thiên tài cũng có chuyện không thể làm, ví dụ như nấu cơm.

“Anh nấu. Nguyệt Độc Nhất liền nhàn nhạt mở miệng.

“Anh biết nấu sao!” Trình Trình liền kinh ngạc, lại thấy Nguyệt Độc Nhất liền nhàn nhạt gật đầu, hình như là anh cũng không kinh ngạc, “Vậy em có thể mời Viêm đại ca và bạn anh ấy cùng ăn không?”

Nhìn ánh mắt mong đợi của Trình Trình, lời từ chối của Nguyệt Độc Nhất lại nuốt xuống: “Được.”

Nói xong câu kia, anh liền lên lầu, Thẩm Kiều đột nhiên không hiểu, anh là đối với Trình Trình không lạnh không nhạt, lại nguyện ý vì cô mà nấu cơm, rốt cuộc trong lòng anh đang nghĩ gì, nhưng mà không sao, chỉ cần ở lại chỗ này, thì cô ta vẫn cơ hội, nhất định phải để cho anh trai vào Nặc,như vậy thì cô ta sẽ có được cơ hội gần anh nhiều hơn.

Mặc dù đã đồng ý với Trình Trình là để cho Viêm Hạng cùng tới ăn cơm, đã đồng ý thì phải đồng ý, lúc ba người kia đến ăn thật, trong lòng của Nguyệt Độc Nhất vẫn rất khó chịu.

Thẩm Lỗi không ngờ mình lại có thể cùng với Nguyệt đương gia ăn cơm, trong lòng kích động không có từ ngữ nào có thể giải thích, nhất thời không khí trên bàn cơm có hơi lúng túng, Nguyệt Độc Nhất trong lòng khó chịu, dĩ nhiên là sẽ không nói chuyện. Viêm Hạng lại vốn là người ít nói, thấy Nguyệt Độc Nhất không nói gì, trong lòng Thẩm Kiều đang tính toán làm sao để đến gần Nguyệt Độc Nhất, cũng không chuyên tâm ăn cơm. Trình Trình biết anh đang khó chịu, nhưng lại không biết nguyên nhân, đành phải tự suy đoán.

Nhưng phải luôn có người phá vỡ bầu không khí này, Thẩm Lỗi rốt cuộc cũng không nhịn được, một người anh hùng đại trượng phu lại đỏ mặt giống như một cô gái: “Cái đó…Ha ha…Nguyệt đương gia…Tôi muốn gia nhập Nặc, không biết có thể được không?”

Thẩm Lỗi liền quyết tâm nói ra, Viêm Nhật lại không ngờ như thế, anh có chút nóng lòng, thấy anh ta mở miệng cũng nói giúp vào vài câu: “Thiếu chủ, anh em của tôi đã muốn vào Nặc từ lâu lắm rồi, nhưng vẫn không có cơ hội, tôi biết là Nặc không cần người vô dụng, nhưng điều kiện của cậu ấy rất tốt, hi vọng anh có thể suy nghĩ một chút.”

Nguyệt Độc Nhất liền nhìn anh ta, mặt của Thẩm Lỗi đầy mong đợi, lúc mà đối phương liền không có chút phòng bị chút nào, đột nhiên một chiếc đũa liền bay tới, Thẩm Lỗi liền kinh ngạc một lúc, nhưng phản ứng cũng không chậm, liền thấp mình khẽ tránh, liền thoát một kiếp họa, chỉ là chuyện của Thẩm Lỗi vẫn chưa dừng lại, mà lấy tốc độ thật nhanh ghim anh ta vào trong tường.

Nụ cười của Thẩm Lỗi liền cứng lại trên mặt, nếu như vừa rồi anh ta không tránh được, thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra, vậy mà người khởi xướng ra chuyện chiếc đũa này, lại ăn cơm như không có chuyện gì xảy ra, đang lúc mọi người còn chưa hoàn hồn, liền nhàn nhạt nói: “Phản ứng cũng không tệ, bản lĩnh cũng được, hai ngày nữa tôi sẽ sắp xếp cho anh làm khảo nghiệm toàn diện, nếu như thông qua, liền an bài thủ hộ cho anh, cụ thể thì chức vụ gì thì phải do anh.”

Viêm Nhật không ngờ anh lại đồng ý thật, hơn nữa còn do anh trực tiếp sắp xếp, cho là người bình tĩnh như anh cũng có chút vui sướng: “Cám ơn Thiếu chủ.”

“Tôi không phải là nể mặt anh, là do Nặc đang theo người mới, nếu như anh ta thật sự có thể thông qua sách hạch, Nặc tự nhiên sẽ không để cho người tốt ra đi.”

“Tôi nhất định sẽ không để cho Thiếu chủ thất vọng.” Thẩm Lỗi liền vui mừng mở miệng.

Nguyệt Độc Nhất cũng không chú ý, lại nhìn vào chén cơm của Trình Trình nãy giờ vẫn không vơi được bao nhiêu, lại còn ngẩn người không biết đang nghĩ gì, lén gắp một đũa thức ăn cho cô: “Mau ăn đi.”

“À.” Trình Trình liền lấy lại tinh thần, thấy sắc mặt của anh không được tốt, liền vội vàng im lặng mà ăn cơm.

Vào ban đêm, Trình Trình liền sắp xếp cho hai anh em nhà họ Thẩm ở lại phòng khách trên lầu hai, đối với cuộc sát hạch ngày mai của Thẩm Lỗi sẽ bắt đầu, cho nên họ không về, với lại Trình Trình nghĩ tới Viêm Hạng sẽ không có ai để nói chuyện nên mới giữ bọn họ ở lại. Cô đang ngồi trên giường đọc sách, nhìn đồng hồ cũng đã 10h, Nguyệt Độc Nhất cũng sẽ không ngủ sớm như vậy đâu, nghĩ như vậy ánh mắt của cô có chút mất mát, nhưng nghĩ lại vẫn tiếp tục đọc sách.

Ở trên cầu thang lầu hai, một bóng người uyển chuyển bước đi như ẩn như hiện, áo ngủ bằng sợi tơ màu trắng, mỗi bước đi của cô ta có thể khiến cho váy ngủ lay động, ánh đèn chiếu vào người cô ta không bỏ sót cái gì, thân hình có lồi có lõm. Thẩm Kiều liền nhẹ nhàng đi lại, trên mặt là nụ cười động lòng người, tay thì cầm ly sữa nóng, cô ta đã quan sát lầu hai đã lâu rồi, anh đã ngồi ở thư phòng rất lâu, đến nay cũng không trở lại, lạnh nhạt với vợ mình như vậy nhất định là không thích rồi, người đàn ông nhất định sẽ không chịu được cám dỗ, đây là cơ hội tốt nhất.

Vừa đến cửa thư phòng, cô ta liền lấy thêm dũng khí, liền đẩy cửa đi vào, lại thấy thư phòng không có người, nhưng bên trong thư phòng còn có một gian phòng khác, nhưng mà mỗi lần làm việc đến khuya, Nguyệt Độc Nhất liền trở ngủ lại thư phòng, Thẩm Kiều liền đem sữa đặt ở trên bàn, hứng thú xem tài liệu mà anh để ở trên bàn, phía dưới còn có một chữ kí cứng rắn, giống hệt như con người anh vừa đầy sức quyến rũ và khí phách.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.