Bạch Nguyệt Quang Đột Nhiên Muốn Cùng Tôi Kết Hôn

Chương 26: Chương 26




Edit: Phong Nguyệt

Lục Ý chưa biết xảy ra chuyện gì, cậu tìm nơi vắng vẻ để bình tâm khoảng ba phút, mới giả bộ bình tĩnh quay về.

Quay lại lần thứ hai không có vấn đề gì, thuận lợi vượt qua.

Lục Ý là người nhà Cố Diễn, tuy bản thân cậu không có giá trị thế nhưng Cố Diễn mặt mũi còn ở đằng kia, đạo diễn trực tiếp đưa cậu một phong bì và buổi tối muốn mời hai người một bữa.

Trên thực tế Lục Ý cũng không có giúp đỡ gì, cùng lắm chỉ diễn một màn thôi, cậu không thể nhận tiền đạo diễn lại ké cơm của ông được, vừa định khéo léo từ chối, Cố Diễn đã lập tức đáp ứng.

Ngôn từ của Lục Ý cứ thế chết trong cổ họng: “…”

Chồng chồng một thể, Cố Diễn đáp ứng rồi thì Lục Ý không thể từ chối, vì thế cậu chỉ im lặng không đáp.

Vu Lộc và nhiếp ảnh gia đã rời đi.

Nhân lúc rảnh rỗi, Lục Ý quen thói lấy di động ra muốn nhìn xem có tin gì không, nhưng cậu mới vừa lấy điện thoại, Cố Diễn bỗng nhiên tiến lên, chìa tay: “Điện thoại của tôi không gọi được, cậu cho tôi mượn một lát.”

Khoảng cách quá gần, Lục Ý đến bây giờ đầy đầu vẫn là màn diễn hôn kia, vừa nhìn thấy Cố Diễn liền hoảng hốt, cậu theo bản năng mà hơi lui về phía sau, sau đó giao điện thoại ra.

Cố Diễn liếc cậu một cái, bình tĩnh cất điện thoại vào túi cùa mình.

Lục Ý không nhúc nhích, hô hấp nhẹ nhàng, vẫn luôn duy trì tư thế cúi đầu.

Nhìn từ góc độ của Cố Diễn, gương mặt Lục Ý thanh tú lại mềm mại, lông mi dài rũ xuống, dường như nhận ra Cố Diễn đang nhìn cậu, lông mi đen nhánh ấy rũ càng thấp hơn, ánh mắt đảo loạn, ánh tà dương trên cao soi xuống, kết dưới đáy mắt cậu, phản chiếu ánh sáng loang lỗ.

Thật đẹp.

Cố Diễn chợt tiến lên một bước, kéo gần lại khoảng cách của hai người.

Lục Ý phản xạ có điều kiện lui về phía sau—— nhưng đã không thể lui được nữa, phía sau cậu là một bức tường.

Các nhân viên đang thu dọn đồ đạc cách đó không xa cũng đều tản đi, không gian lớn thế này, không khác gì cái lồng trong suốt nhốt hai người ở giữa.

“Thuận tiện hỏi một câu” Cố Diễn cúi đầu, một tay chống tường, đôi môi cơ hồ sượt qua tai Lục Ý, giọng nói nhàn nhạt cùng sự bá đạo tạo thành sự chênh lệch rõ ràng, “Hai ta là hôn nhân giả đúng chứ?”

Lục Ý cúi đầu, không dám thở mạnh, rõ ràng Cố Diễn không có chạm vào cậu, thế nhưng cậu lại cứng đến lợi hại, hệt như hóa đá, cậu nhẹ gật đầu.

“Ha, là hôn nhân giả” Cố Diễn nở nụ cười, phảng phất cảm thấy thú vị, nhìn Lục Ý gần kề mình, ánh mắt anh hơi lóe lên, xấu xa nói, “Vừa nãy cảnh hôn kia cậu… cố ý?”

Anh dừng một chút, liền bỏ thêm một câu: “Chuyện này tính sao đây?”

Cố Diễn nói, nhất định là chuyện Lục Ý chủ động duỗi đầu lưỡi khinh bạc anh…!

Giây phút này Lục Ý hệt như con thỏ bị kinh hách, cả người xù lông, chỉ muốn co giò bỏ chạy, song trước sau trái phải đều bị khóa chặt, khắp nơi đều là khí tức của Cố Diễn, Lục Ý bị bao vây toàn diện, cả hô hấp cũng thấy khó khăn, nói chuyện cũng không lưu loát: “Cái này, tôi, tôi, tôi xin lỗi…”

“Xin lỗi?” Cố Diễn khẽ cười, “Xin lỗi một cái là có thể tùy tiện hôn tôi? Nào có chuyện dễ như vậy?”

Lục Ý đỏ tai, rõ ràng lúc đánh nhau ra tay gọn gàng dứt khoát, tâm ngoan thủ lạt nhưng bây giờ lại ngại ngùng, tay chân luống cuống, cậu thiếu chút nữa bật thốt lên “… Vậy nếu không cậu hôn lại đi”, may mắn nó bị phần lý trí còn lại chế trụ, cậu lắp bắp nói vài lần cũng không ra một câu hoàn chỉnh.

“Tôi là người rất nhỏ nhen” Cố Diễn dễ dàng khóa người lại, thản nhiên nói, “Chuyện này thế nào tôi cũng muốn một lời giải thích, không có lý do hợp lý thì tặng quà xin lỗi, dỗ tôi vui vẻ thì tôi cho qua, rõ chứ?”

—— Ngày hôm nay cậu đến tham ban quả thật không khác gì fan hâm mộ, đưa đồ vật, ký tên, tất cả đều là của Nhan Bân, chỉ có duy nhất một thứ Lục Ý tự mua, nhưng cũng chỉ vì làm bộ làm tịch, Cố Diễn không nuốt trôi cơn giận này.

Ngang ngược như vậy chủ yếu là muốn bắt nạt cậu, thứ yếu là phân tán lực chú ý của cậu, khiến trong đầu cậu đều là chuyện về Cố Diễn, không kịp đi chú ý những thứ khác.

Một mũi tên trúng mấy con nhạn, quá tốt.

Lục Ý không lên tiếng, đầu chôn muốn tới ngực, thật lâu sau, mới nhẹ nhàng gật đầu.

Trong khoảnh khắc này, ý nghĩ đầu tiên của Cố Diễn là —— Cái này cũng đáp ứng? Vậy anh có phải có thể quá phận thêm một chút không…

Cố Diễn hít một hơi thật sâu, tự mặc niệm mấy lần mình phải làm người lương thiện, phải làm người lương thiện, phải làm người lương thiện.

Cố Diễn lui về sau một bước, kéo giãn khoảng cách với Lục Ý.

Thấy Cố Diễn rời đi, Lục Ý thở phào nhẹ nhõm, thân thể căng thẳng cũng khôi phục bình thường, nhịp tim đập kinh hoàng cũng chậm rãi về lại.

Cậu đứng tại chỗ một chút, kinh ngạc tự hỏi.

Cậu cho là mình đã buông xuống, nhưng tại sao trong nửa tháng kết hôn với Cố Diễn, nhất cử nhất động của anh vẫn làm cậu tâm thần không yên?

Tại sao khi nghe anh ngã bệnh, lại lo lắng như vậy?

Tại sao khi hôn anh, coi như là đang đóng phim, tim vẫn đập nhanh như vậy?

Tại sao mặc kệ anh yêu cầu cái gì, cậu cũng đồng ý?

Đáy lòng có một đáp án mơ hồ trồi lên, bị Lục Ý chặt chẽ đè nén, giống như một cái nồi đun nước nóng, phải đập nắp lại.

Lục Ý lấy tay che mặt, hít sâu một hơi, sau đó mới mới từ từ thở ra.

Hai người cũng không có chú ý đến cách đó không xa có một ánh đèn chợp lóe lên.

***

Đạo diễn bao một phòng riêng, không chỉ mời Cố Diễn Lục Ý mà còn mời những nhân vật quan trọng trong đoàn phim.

Trên đường đi, chẳng biết vì sao, Lục Ý luôn cảm thấy ánh mắt người qua đường hơi kì quái, biểu tình sâu xa, thậm chí nhiều người lúc đi ngang qua người Lục Ý, còn cố quay đầu lại nhìn cậu.

Lục Ý mờ mịt, cậu đang muốn quay đầu lại nhìn, Cố Diễn đang trò chuyện với đạo diễn đột nhiên khoác tay lên vai cậu, hỏi: “Lát nữa muốn ăn cái gì?”

“Gì cũng được.” Lục Ý nói, lại có một người đi ngang qua họ, nhìn Lục Ý một chút, rồi nhìn Cố Diễn, ánh mắt vô cùng kì lạ, Lục Ý dừng bước, nhíu mày, định mở miệng hỏi cậu nhìn cái gì nhưng chưa kịp.

Tay Cố Diễn khoác lên bả vai cậu hơi dùng sức, trông như anh ôm cậu vào lòng.

Lực chú ý của Lục Ý lần thứ hai bị thành công dời đi, cậu nghiêng đầu nhìn về phía Cố Diễn, đôi môi khép mở, âm thanh nhỏ đến mức chỉ có hai người bọn họ có thể nghe thấy: “… Cậu ôm tôi làm gì?”

“Ờ” Cố Diễn không hề giảm lực đạo, khẽ nói, “Bởi vì tôi muốn ôm.”

Bặt một tiếng, dây cung trong đầu Lục Ý trong đầu đứt đoạn.

Lục Ý nhất thời nhớ tới vừa nãy vì không cẩn thận hôn Cố Diễn một chút, anh liền cương quyết buộc cậu mua quà tạ tội, hậu tri hậu giác nhận ra không công bằng.

… Dựa vào cái gì cậu hôn Cố Diễn không được, Cố Diễn ôm cậu lại là chuyện đương nhiên?

Lục Ý vẫn luôn suy nghĩ vấn đề này, quên luôn cả chuyện mấy phút trước cậu đang suy nghĩ vì sao người đi đường nhìn mình bằng ánh mắt kì quái.

Mãi khi đến khi vào phòng, cậu cũng chưa nghĩ ra.

Sau khi bước vào phòng lập tức gọi món.

Lục Ý ngồi cạnh Cố Diễn, kế bên Cố Diễn là đạo diễn, quan hệ hai người có vẻ rất tốt, có lẽ vì sắp tiến vào thời kỳ hơ khô thẻ tre nên tâm trạng của đạo diễn cũng rất khá, cứ tán gẫu với Cố Diễn miết.

“Sau khi bộ phim này kết thúc cậu có tính toán gì không?” Đạo diễn hỏi, “Có tính thử vai mới không? Tôi nghe nói lão Phí tìm cậu, muốn cậu diễn phim của hắn.”

“Ừm, có tìm.” Cố Diễn thản nhiên nói, “Nhưng tôi không có ý đó.”

Cố Diễn khi bước vào giới có một quy tắc, không diễn đề tài kia, vai chính cũng không được, Vu Lộc khuyên thế nào cũng không được, hỏi anh tại sao anh cũng không nói, xém chút nữa làm Vu Lộc tức chết, sau này có tài nguyên tự đưa tới cửa, hắn cũng trực tiếp từ chối.

“Thật sự không nhận à?” Đạo diễn có hơi kinh ngạc nhướng mày, “Đây chính là kịch bản rất hay, cậu đã hai mươi lăm, phải suy nghĩ kỹ, sau này muốn nhận cũng không được.”

Cố Diễn không muốn nhiều lời, rót đầy ly rượu, cụng ly với đạo diễn, lảng tránh: “Còn ngài thì sao?”

Đạo diễn nhìn ra anh không muốn nói nhiều, cũng không tiếp tục đề tài này, thuận theo anh: “Muốn quay nhiều thứ lắm, cơ mà diễn xong bộ này sẽ nghỉ ngơi một thời gan.”

“Ừm” Cố Diễn nói, “Cũng tốt, nghỉ ngơi mới có sức làm việc.”

Lục Ý không yên lòng ăn, vẫn đang cố suy nghĩ chuyện vừa rồi.

Bọn họ đang nhìn cái gì?

Có phải đã xảy ra gì không?

Đang nghĩ miên man, một cô bé ngồi bên cạnh nhịn không được tới đây: “Lục Ý?”

Lục Ý quay đầu đi: “Hả?”

“Anh và thầy Cố thật ngọt” Vẻ mặt cô bé có chút ngượng ngùng, “Hai người nhất định phải hạnh phúc đó.”

Ngọt… Các cô bé hiện nay định nghĩa về ngọt thế nào? Về phần nhất định... Đây là từ chúc phúc?

Lục Ý có ảo giác mình xuyên không, nếu không tại sao mọi người lại quái dị như vậy, lúc nói chuyện với cậu cậu phải tự chuyển đổi ngôn ngữ để hiểu.

Lục Ý quyết định lễ phép mỉm cười, giả vờ bản thân mình nghe hiểu: “Cảm ơn.”

Cô bé đang định nói thêm gì, Cố Diễn bỗng nhiên đẩy tới một cái đĩa tôm hùm đất, Lục Ý lập tức bị thu hút, đây là lần đầu tiên Cố Diễn gắp thức ăn cho cậu, cậu đang thụ sủng nhược kinh mà chuẩn bị cảm ơn, Cố Diễn liền mở miệng nói: “Tôi muốn ăn cái này, cậu giúp tôi lột đi.”

Lục Ý: “…”

Cậu nhìn Cố Diễn, đang muốn giãy dụa hỏi vì sao mình phải lột tôm, Cố Diễn lại tựa hồ nhìn thấu cậu, cau mày, ánh mắt uy hiếp, ý tứ hết sức rõ ràng —— Cậu hôn tôi rồi, giúp tôi lột tôm thì có sao?

Lục Ý: “…”

Ai bảo cậu nhịn không được chứ.

Báo ứng, đây đều là báo ứng!

Đàn ông nên vì bản thân nhất thời kích động mà trả đại giới!

Cậu nén giận đeo bao tay, giúp Cố Diễn lột tôm.

Bữa cơm này Lục Ý chỉ ăn được một nửa, những lúc khác đều dùng lột tôm cho Cố Diễn.

Cô bé ngồi bên cạnh không nghe được đối thoại của hai người, chỉ nhìn thấy cả bữa cơm Lục Ý đều bận lột tôm cho Cố Diễn, nội tâm không ngừng gào thét: Hôn môi, kabedon, ôm vai, bây giờ còn chủ động lột tôm cho đối phương! Đây là loại tình yêu gì chứ! A a a a đường Cô Lỗ cp ngon quá!

Lúc sắp kết thúc, Lục Ý đến phòng rửa tay.

Sau khi cậu đi rồi, Cố Diễn lập tức lấy điện thoại Lục Ý ra, từ lúc bắt đầu, điện thoại của cậu vẫn không ngừng rung, anh bật màn hình lên, trên đó bắn ra một khung tin nhắn, người gửi là Văn Túc, có điều không nhìn thấy thông tin cụ thể.

Văn Túc là người quản lý của Lục Ý, nếu thời gian dài không liên lạc được Lục Ý, chắc chắn sẽ nóng nảy, nghĩ tất cả biện pháp liên hệ Lục Ý.

Vu Lộc đang xử lý chuyện này, chẳng bao lâu nữa có thể đè xuống, Văn Túc không cần phải sốt ruột.

Cố Diễn nhìn màn hình khóa, suy nghĩ một chút, nhập sinh nhật Lục Ý, không đúng.

“Hả?” Đạo diễn uống hơi say, nhìn thấy tình cảnh này, cười nói, “Sao vậy? Cậu cũng uống quá chén? Cả mật mã di động cũng không nhớ nổi.”

“Không phải của tôi” Cố Diễn đang nghĩ biện pháp mở ra điện thoại của Lục Ý, thuận miệng nói, “Đây là của Lục Ý.”

“Ơ!” Cái này thật thú vị, đạo diễn trở nên hưng phấn, “Kiểm tra à? Cậu ta ngoại tình? Vậy cậu thử sinh nhật của mình xem?”

Sinh nhật Cố Diễn… Làm sao có thể?

Mặc dù biết không thể, Cố Diễn vẫn muốn thử.

Điện thoạirung rung, xuất hiện dòng chữ nhắc nhở: Sai mật khẩu!

Nhập sai ba lần, sẽ tự động khóa điện thoại.

“Không phải sinh nhật? Vậy có thể là cái gì?” Đạo diễn suy đoán, “Ngày kỷ niệm kết hôn?”

Cố Diễn tuy không tin tưởng lời đạo diễn, nhưng ngón tay vẫn vô thức nhập ngày kỷ niệm kết hôn, cái ngày này tựa như khắc trong đầu anh, không cần thời gian suy nghĩ.

Lúc nhập xong con số cuối cùng, anh mới nhận ra điểm này, Cố Diễn hơi hơi ngạc nhiên.

Trong lúc anh ngây người, màn hình mở.

Không nghĩ tới… Thế mà lại là ngày kỉ niệm kết hôn.

Lục Ý cậu…

Cố Diễn không biết hình dung tâm tình của mình ra sao, anh nhắm mắt lại, an tĩnh một lát, mới lần nữa mở mắt ra, mở Wechat, trực tiếp gửi tin nhắn cho Văn Túc.

Đầy màn hình đều là xảy ra chuyện rồi xảy ra chuyện rồi, tin nhắn gần nhất là ba phút trước: 【Tiểu Ý, nhìn thấy thì trả lời tôi một cái.】

Cố Diễn nhanh chóng gõ: 【Ừm.】

Bên kia dường như đang chờ tin nhắn, lập tức rep: 【Cậu và Cố Diễn lên hot search rồi cậu biết không!】

Cố Diễn: 【Tôi biết, đừng lo.】

Văn Túc: 【Tôi sao có thể không lo! Hai người sau khi kết hôn không biết có bao nhiêu người đang nhìn chằm chằm! Bây giờ cả kịch bản bôi đen cũng có rồi! Tôi tức điên rồi!】

Cố Diễn: 【Đừng nóng.】

Văn Túc: 【Đm? Cậu bị gì vậy? Sao cậu lại bình tĩnh như vậy? Tiểu Ý, cậu không phải không biết mức độ nghiêm trọng của sự việc chứ? Sao cậu còn có tinh lực khuyên tôi vậy?】

Cố Diễn nghĩ một chút, tưởng tượng Lục Ý trong tình huống này sẽ nói gì, vì vậy từ tốn trả lời: 【Ừm, tôi không có lo lắng, bởi vì có Cố Diễn.】

Văn Túc: 【…】

Cố Diễn liền gõ: 【Kiến nghị anh đừng hoảng loạn, anh ấy rất đáng tin, hãy tin tưởng anh ấy, chúng ta cứ đứng sau lưng anh ấy là được rồi.】

Văn Túc: 【…?】

Lục Ý cmn cậu nếu bị bắt cóc thì nháy mắt mấy cái cho tôi biết đi!

Cố Diễn: 【Không phải chuyện to tát, Cố Diễn giải quyết được.】

Lúc thường Văn Túc và Lục ý đều trực tiếp gọi điện thoại, hiếm khi gửi tin nhắn, nếu Văn Túc và Lục Ý nhắn tin nhiều hơn, hắn sẽ nhận biết thói quen của dùng từ của cậu, sẽ phát hiện không đúng, nhưng hắn lại không như thế, bởi vậy chỉ không ngờ mức độ quan hệ của hai người tăng chóng mặt như thế, nhất thời sợ đến đảo lộn tam quan.

Hắn hốt hoảng trả lời: 【Được.】

Bên kia không tiếp tục gửi tin nữa.

Cố Diễn cất điện thoại.

Đạo diễn uống say, nằm trên ghế tựa, rầm rì, trong lúc lơ đãng liếc thấy Cố Diễn đang cong cong khóe miệng, lần thứ hai đến gần: “Ôi, vui vẻ như vậy? Xem ra cậu nhóc nhà cậu rất ngoan?”

“Ngài nhìn lầm rồi, tôi không có vui vẻ.” Cố Diễn khóe miệng liền rủ xuống, dừng một chút, anh nhớ tới chuyện trong góc tường kia, vô thức nói, “Có điều đúng là rất ngoan.”

Một cô bé nhìn thấy cảnh này, đã bị moe đến độ gào thét.

***

Lục Ý ra khỏi phòng rửa tay, đi ngang qua một khu trò chơi, bên trong không biết đang có hoạt động gì, cửa đầy ắp người, rất huyên náo, đèn bên trong chớp tắt không ngừng, tia sáng lấp lóe, lại có chút tối tăm.

Lục Ý đứng ở một bên, chờ đoàn người tản ra mới đi tới, đợi mấy giây, trong lúc vô tình thấy mấy cái máy gắp thú ở ngay cửa, có một cặp tình nhân trẻ đang đứng đó, cô gái háo hức gắp thú bông, chàng trai đứng kế bên nhìn cô.

Gắp một lần, không trúng, cô gái ngoác miệng, nghiêng đầu oán trách với chàng trai, chàng trai xoa tóc cô, sau đó giúp cô bỏ tiền vào.

Lần nữa, vẫn không trúng.

Lần thứ ba, vẫn không trúng.

Trước khi cô gái nổi khùng, chàng trai ở phía sau khẽ cười đi tới, xắn tay áo giúp cô gắp.

Một phát trúng đích, thú cưng từ trong chui ra ngoài.

Cô gái cao hứng quay đầu hôn chàng trai một cái.

Chàng trai híp mắt, lấy tay chỉ chỉ môi mình.

Cô gái quay đầu nhìn xung quanh, ngại ngùng hôn lên, sau đó ôm con thú bông đi tới một máy khác.

Chàng trai chậm rãi đi theo, lại tiếp tục khoanh tay nhìn cô gắp, có lẽ cảm thấy hơi nhàm chán, ngáp một cái, nhưng tầm mắt không rời khỏi cô gái, trong mắt tràn đầy ý cười.

Lục Ý hơi động tâm.

Nửa phút sau, cậu kéo khẩu trang, dùng năm mươi đồng còn sót lại trên người đổi thành tiền trong trò chơi, nóng lòng muốn thử mà đi tới, quyết định thử một chút.

Một lần, không vào.

Ừm, rất bình thường.

Lần thứ hai, lần thứ ba…

Lần thứ năm.

Lục Ý nhăn mày, không dám tin, quyết tâm đối đầu với cái máy.

Cô gái đứng ở máy bên cạnh chuẩn bị rời đi, bạn trai cô đến phòng rửa tay, cô đứng tại chỗ chờ, lúc này thấy chàng trai kế bên dáng dấp không tệ, nên nhìn thêm vài lần.

Nhìn một lát, cảm thấy có chút không đúng, chần chờ hỏi: “Anh là ai? Khuôn mặt anh giống…giống… Lục Ý ghê.”

Lục Ý nắm cần điều khiển, cúi đầu, bình tĩnh nói: “Cô nhận lầm người rồi.”

“Không thể nào” Cô gái nói thế rồi lập tức muốn lấy điện thoại ra, “Bạn thân tôi là fan Lục Ý…”

“Ừm” Lục Ý sợ cô làm ra chuyện gì đó, vậy thì náo nhiệt rồi, cậu ngó bốn phía, vẫy tay với cô, “Để tôi nói cô biết.”

Cô gái vui vẻ đến gần.

Lục Ý nhỏ giọng nói: “Thật ra tôi dựa theo Lục Ý mà chỉnh dung, mới vừa chỉnh xong mũi cằm, đang trong quá trình khôi phục, còn chưa ổn lắm, không tiện gặp người khác, thế nên mới mang khẩu trang.”

Ánh mắt cô gái hiện lên vẻ kinh ngạc.

Lục Ý tiếp tục quay đầu lại gắp thú cưng.

Lần thứ bảy, lần thứ tám…

Lần nào cũng hụt.

Cô gái đứng ở bên cạnh nhìn cậu một lát, nhịn không được bật cười: “Tôi tưởng kỹ thuật của mình đã tệ lắm rồi chứ, ai dè anh còn tệ hơn tôi.”

Phía sau truyền âm thanh ma sát của đế giày.

“Hết cách rồi, cuộc sống khó khăn” Lục Ý thuận miệng nói, chìn chằm chằm cánh tay người máy, chụp xuống, “Tôi phải dỗ bạn trai mìn, kỹ thuật nát cũng phải gắp không phải sao?”

“Ồ “ Cô gái nháy mắt một cái, ngó nghiêng, “Sao bạn trai anh không tới đây?”

“Giận tôi rồi” Lục Ý vẫn chăm chú nhìn cánh tay người máy, “Không phải ai cũng tốt như bạn trai cô đâu.”

Vừa nhắc tới bạn trai, trong mắt cô gái tràn đầy vui vẻ và kiêu ngạo: “Đó là dĩ nhiên, bạn trai tôi là người giỏi nhất thiên hạ!”

“Ừm” Lục Ý nói, “Bạn trai tôi lại đứng thứ nhất từ dưới đếm lên.”

Cô gái phì cười: “Sao hắn lại giận anh vậy?”

Lục Ý thầm nói: Bởi vì tôi nhịn không được hôn anh ấy một chút.

Trả lời như vậy thì thật kì quái, hai người là người yêu, làm gì có chuyện hôn một cái thì bị dỗi chứ?

Lục Ý toàn bộ tâm tư đều đặt trên mấy con thú bông, thuận miệng thổ tào với người qua đường: “Bởi vì tôi cắn anh ấy một cái, khiến anh ấy đau.”

Cô gái trợn to hai mắt: “Trời ơi…”

“Vậy đó” Lục Ý bỏ thêm tiền, tiếp tục gắp, “Cô nói xem có phải anh ấy quá đáng lắm không, có phải tôi mắt mù lắm mới coi trọng một người như vậy không?”

Vẻ mặt của cô gái nhìn qua như không thể thở nổi: “A a a a a trời ơiiiiiiiiiii—— “

Lục Ý từ hồi kết hôn cùng Cố Diễn thì tương đối nhạy cảm với loại âm thanh này, cậu nhanh chóng nghiêng đầu, làm động tác im lặng với cô bé, thuận tiện hỏi cô sao vậy.

Thế nhưng vừa mới nghiêng đầu, khóe mắt thấy một cái bóng quen thuộc.

Lục Ý sững sờ, từ từ nhìn sang.

Sau đó liền nhìn thấy Cố Diễn đứng cách đó không xa, biểu tình tựa tiếu phi tiếu.

Nháy mắt, Lục Ý thiếu chút nữa cắn trúng đầu lưỡi của mình: “….”

Đm?

Đm?!

Lục Ý quả thực bị dọa đến cả người run rẩy, hồi tưởng lại những gì mình vừa mới nói, xoay người muốn chạy —— nhưng không kịp.

Cố Diễn đi tới, đứng ở phía sau Lục Ý phía sau, nghiêng đầu nở nụ cười với cô gái, lễ phép nói: “Chào bạn.”

Cô gái che miệng lại: “Anh anh anh…”

Cố Diễn làm động tác “suỵt”: “Tôi đến tìm cậu bạn nhỏ nhà tôi, cô có thể đừng kinh động người khác không? Tôi không muốn ảnh hưởng đến mọi người.”

Cô gái sững sờ một lát, trầm mê sắc đẹp Cố Diễn, ngơ ngác gật đầu.

Qua mấy giây, cô đột nhiên phản ứng lại, nhìn về phía Lục Ý.

Chờ chút, Cố Diễn hàng thật cũng đã xuất hiện, vậy cậu bạn nhỏ kia là…

Vừa nãy Lục Ý đùa với cô? Còn nói là bắt chước Lục Ý sửa mặt?!

Quá đáng yêu rồi! Vì không bị nhận ra cũng quá liều mạng!

Lục Ý cúi đầu, vừa định lặng lẽ tránh sang bên cạnh, Cố Diễn tiến lên một bước, khoác tay lên vai cậu, tay còn lại đặt trên mặt máy, chặn kín đường chạy của cậu, khoan thai nói: “Em chạy cái gì chứ.”

Lục Ý quả thực hít thở không thông, mặt đối mặt nhìn máy gắp thú, mắt to trừng mắt nhỏ với mấy con tiểu quái thú.

“Xin lỗi, người bạn trai này chưa đủ tốt” Cố Diễn cầm lấy tay cậu, “Anh sẽ một làm thêm một lần nữa.”

Tay Lục Ý không ngừng run rẩy.

Cố Diễn khẽ nói: “Bỏ tiền.”

Lục Ý từ đổi giỏ nhựa lấy tiền ra, kết quả động tác quá lớn, thiếu chút nữa làm rơi cả giỏ, Cố Diễn nhanh tay đỡ lấy, ôm Lục Ý vào ngực.

Cô gái nhìn thấy cảnh này, âm thầm gào thét aaaaaaa, thậm chí còn rất muốn lấy điện thoại ra chụp ảnh.

Trời ạ đây chính là Cố Diễn a a a a a a a!

Thả tiền xong, Cố Diễn nắm tay Lục Ý điều chỉnh cần điều khiển, híp mắt đánh giá khoảng cách, sau đó ấn nút.

Mười mấy giây qua đi, một bé thú từ trong tọt ra ngòai.

Lục Ý khom lưng nhặt thú bông lên.

“A a a anh gấp thú lợi hại ghê!” Cô gái nhìn Cố Diễn bằng ánh mắt long lanh, còn không quên khuyên nhủ, “Lục Ý thật sự rất dụng tâm dỗ anh, anh đừng giận anh ấy nữa nhé.”

Cố Diễn tiếp tục gắp lần hai, không chớp mắt: “Ừm.”

Lục Ý đứng ở một bên, khuôn mặt dưới khẩu trang tựa như được thoa một lớp son, lỗ tai cũng ửng đỏ.

Cố Diễn gắp xong con thứ ba, nghiêng đầu nhìn về phía nữ sinh ôm thú cưng: “Bạn trai cô gấp cho cô mấy con?”

Cô gái hả một tiếng, chưa kịp hồi thần, đếm: “Năm con…”

Cố Diễn ừ một cái, thay đổi máy gắp thú.

… Sáu con… Mười một con.

Bách phát bách trúng.

Đã không ít người vây xem, có mấy người nhận ra Cố Diễn, nhất thời phấn khích chạy sang, người đến càng ngày càng nhiều, cơ hồ muốn đạp nát cửa khu trò chơi.

Quá nhiều thú bông, căn bản ôm không hết, Lục Ý không thể làm gì khác hơn là đi lấy cái túi đựng, nhìn người càng ngày càng nhiều, cậu đi tới kéo tay Cố Diễn, thấp giọng nói: “Được rồi…”

Lục Ý nhỏ giọng đến mức không nghe thấy: “Cậu, cậu gắp nhiều như thế là gì…”

Cố Diễn nhìn cậu, lấy một con thú trong túi ra, lắc lắc trước mặt cậu: “Cái này, coi như là em dỗ anh.”

Sau đó anh chỉ những con còn lại trong túi: “Cái này, giữ lại sau này dùng để dỗ em.”

Lục Ý ngạc nhiên, ngơ ngác nhìn anh.

Cô gái rốt cục không nhịn được lên tiếng nói: “A a a a hai người ngọt quá đi!”

“Bây giờ chúng ta làm một bài toán” Cố Diễn khoanh tay, cúi đầu, nhìn Lục Ý, “Người khác gắp năm con, chính là bạn trai tốt nhất thiên hạ, vậy anh gắp cho em mười con thì tính là gì đây?”

Cố Diễn thanh âm rõ ràng, êm tai lại đầy từ tính, phả vào tai như có dòng điện xẹt ngang.

Tính là gì…?

Cậu và Cố Diễn không phải quan hệ bạn trai, hai người bọn họ đã… kết hôn…

Lục Ý đứng trước mặt Cố Diễn, lòng bàn chân như nhũn ra, sắp không đứng vững nữa.

Người chung quanh bắt đầu ồn ào sôi sục.

Người tụ mỗi lúc một đông hơn, cứ tiếp tục như vậy phỏng chừng toàn bộ đều liền bị hấp dẫn tới.

Lục Ý còn không nghĩ ra câu trả lời, đã bị hù dọa, cậu bỗng nhiên tiến lên kéo tay Cố Diễn, dẫn anh chạy ra ngoài.

Đám người phía sau bắt đầu hô hoán.

Họ hạy ra khỏi trung tâm thương mại, gió lướt qua cơ thể, khiến góc áo bay phần phật, Lục Ý nắm tay Cố Diễn thật chặt, cảm thụ nhịp tim gần trong gang tấc của anh.

Màn đêm buông xuống, những ngôi sao bắt đầu hé lộ, xe cộ chạy băng băng trên đường cái, ánh sáng đỏ của đèn neon lập lòe, trời cuối hạ, không khí ban đêm lộ ra một cỗ cảm giác mát mẻ, người đến người đi, bọn họ trò chuyện với nhau về cái gì đó, thế giới tựa như đang ở trong một chiếc kính vạn hoa, bị một người lắc một cái, cuối cùng hòa vào biển sao trên bầu trời.

Rực rỡ, lấp lánh.

Hai người tay trong tay mà chạy, khoảng cách sáu năm chắn ngang bọn họ dường như biến mất, tựa như buổi tối định mệnh của sáu năm trước chưa từng phát sinh.

Bọn họ vẫn luôn ở bên nhau, chưa hề chia xa.

Thời gian lùi lại, hết thảy quay về ngày trước.

Cố Diễn nhìn Lục Ý lôi kéo tay mình, nhớ tới một cảnh nhiều năm trước.

Trong lễ tốt nghiệp, Cố Diễn thay mặt học sinh xuất sắc lên bục, các học sinh ngồi ở phía dưới gào tên anh.

Lục Ý cũng ngồi ở dưới, cười híp mắt chống cằm nhìn anh.

Sau khi phát biểu xong xuôi, mọi người tung hoa lên trời, đại diện bản thân đã thành niên, huýt sáo, bầu không khí sôi động đến cực điểm.

“Diễn ca! Xuất sắc!”

“Diễn ca, anh giỏi nhất!”

Bên trong mưa hoa, Cố Diễn từng bước một đi xuống, đi tới trước mặt Lục Ý, cười hỏi: “Anh có phải giỏi nhất không?”

Lục Ý dùng sức gật đầu, đôi mắt toả sáng, nụ cười ấm áp như mặc trời mới mọc, tản ra sức sống rạng rỡ, tựa như đóa hoa còn vương sương sớm, tươi mát đẹp đẽ, khiến người ta không nhịn được muốn hái.

“Hừm” Cố Diễn ánh mắt lóe lên, “Anh có thể đòi phần thưởng không?”

“Anh muốn gì?” Lục Ý nhìn anh, nụ cười càng long lanh, “Em đầu đáp ứng.”

Cố Diễn ngoắc ngoắc khóe môi: “Vậy em chủ động hôn anh một chút được chứ?”

Lúc đó bầu không khí náo nhiệt, lễ trưởng thành kiêm lễ tốt nghiệp, chẳng khác gì một viên thuốc kích thích, đốt lên sự hưng phấn, như một hồi cuồng hoan.

Khi đó Lục Ý còn lớn mật lắm, cậu chủ động đứng lên, ôm cổ Cố Diễn, áp sát, dán hôn lên môi anh.

Tuy hai người hôn rất nhiều lần nhưng lần nào tim cũng đập thình thịch, không phân rõ của ai..

Thình thịch, thình thịch, thình thịch.

Âm thanh đó càng ngày càng nhanh, càng ngày càng lớn, lướt qua tần sóng sáu năm một lần nữa tập kích lồng ngực Cố Diễn.

Tựa hồ như có gì đó không thể khống chế mà kêu gào thoát ra ngoài.

Khi căng thẳng áp Lục Ý trên ghế salon, khi đối diễn tim đập gia tốc, còn nửa đêm ăn dấm khi Lục Ý nằm trong lòng anh lẩm bẩm tên một người đàn ông xa lạ khác…

Cuối cùng là bị Lục Ý dắt tay chạy trốn dưới bầu trời đầy sao.

Cố Diễn hít sâu, cắn răng.

Lúc trước không muốn kết hôn, không phải thật sự không muốn, mà là sợ hãi.

—— Tựa như con mồi thích thợ săn, cam tâm tình nguyện đạp trúng cái bẫy thợ săn bố trí, tưởng đâu thợ săn sẽ mang nó về nhà, nhưng thợ săn lại bỏ qua.

Sáu năm sau, anh lại gặp cái bẫy tương tự.

Anh không phải không dám giẫm, mà sợ gặp phải kết cục thảm hại như trước.

Không có ý nghĩa gì cả.

Thế nhưng Lục Ý cứ như chất kịch độc, biết rõ có độc, Cố Diễn lại không khống chế được trái tim của mình.

Lục Ý là người duy nhất anh nghiêm túc, cũng là người cùng anh đi qua năm tháng thanh xuân.

Cậu là bạch nguyệt quang dưới đáy lòng anh, cũng là nốt chu sa trong tim.

Sáu năm trước anh thích cậu, vui vẻ chịu đựng.

Sáu năm sau hắn lại một lần nữa vì người ấy mà động lòng, cũng cam tâm tình nguyện.

Cái gì hôn nhân giả, cái gì không nhớ rõ, tất cả đều là lừa mình dối người.

Anh vẫn yêu Lục Ý.

Anh vẫn còn yêu cậu.

Sáu năm trôi qua, tình cảm chưa hề phai nhạt, trái lại bởi vì chấp niệm không thành mà càng lên men, càng lúc càng bành trướng, thậm chí có chút cố chấp.

Thừa nhận đi.

—— Mỗi một giây ở bên cạnh Lục Ý, anh đều muốn ăn vào bụng, tốt nhất là vĩnh viễn không chia lìa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.