Bạch Phát Hoàng Phi

Chương 6: Chương 6: Kỳ phùng địch thủ (1)








Trần Hân Dư vai Ngân Hương

......................................................

Hương Hồn lâu bị phong, Mạn Yêu đem Trầm Ngư đi, mà Ly Vương đem tin tức ba ngày sau đích thân tới Long Nguyệt vườn trà lan truyền nhanh chóng, đã nhiều ngày qua Thiên Hồ Thủy trở nên náo nhiệt lên. Mạn Yêu thật mừng rỡ bớt việc, tuyên truyền đều không cần làm.

Ngày thứ ba chạng vạng, Tây thành Thiên Hồ Thủy biển người tấp nập, đem Long nguyệt vườn trà chưa mở cửa vây quanh, một giọt nước cũng không lọt. Phủ doãn kinh thành biết được việc này, vội vàng an bài hơn trăm nha vệ tới giữ gìn trị an, bảo vệ an toàn của Ly Vương điện hạ.

Đêm nay ánh trăng phá lệ sáng ngời, chiếu vào mặt hồ như gương. Ly Vương Tông Chính Vô Ưu cùng Cửu hoàng tử tới Thiên Hồ Thủy, Long Nguyệt vườn trà vừa mới mở cửa, cũng tuyên bố về sau mỗi ngày chỉ tiếp đãi hai mươi vị khách. Đám người bắt đầu ồn ào, có người ý đồ gây chuyện, bị quan phủ áp xuống. Tông Chính Vô Ưu ở mọi người quỳ lạy bước vào cửa Long Nguyệt vườn trà.

Trong thông đạo hẹp dài chỉ có một chiếc đèn nhỏ treo lơ lửng, ánh sáng tối tăm, đỉnh thông đạo thấp bé, đi ở trong đó có một loại cảm giác cực kỳ áp lực, giống như thấp thoáng nhìn không thấy quang minh.

"Đệ nghe nói kiến tạo (thiết kế xây dựng) vườn trà này, đã sử dụng đội kiến trúc trang trí ở gần kinh thành, đệ còn tưởng rằng có bao nhiêu khó lường, thì ra còn không bằng trà lâu bình thường trên đường cái, ít nhất những cái trà lâu đó sẽ không vừa vào cửa liền tối tăm như vậy....." Cửu hoàng tử khinh thường mà quở trách, rất là chướng mắt vườn trà này, nghĩ sau khi đi vào, nhất định phải hảo hảo đem người nọ chế nhạo một phen. Tông Chính Vô Ưu cũng nhíu nhíu mày, nhưng không nói gì. Hai người một trước một sau đi qua thông đạo, ở chỗ ngoặc có một cách cửa, Cửu hoàng tử còn không có duỗi tay, đã có người vì bọn họ mở cửa ra.

Sau khi cách cửa kia mở ra, Cửu hoàng tử còn chưa nói xong câu nói phía trước, nháy mắt nghẹn ở cổ họng, lại nói không ra nửa chữ. Hắn đứng ở trước cánh cửa vừa mới mở ra, ngơ ngác mà nhìn cảnh tượng bên trong, trừng lớn đôi mắt, kinh ngạc nói không ra lời. Tông Chính Vô Ưu cũng kinh ngạc một lát, ánh mắt kinh dị bộc lộ ra ngoài.

Đó là một cái khu vườn rộng lớn, những cây liễu Hàm Yên được cắt tỉa thành dạng xòe ô, quay chung quanh một cây anh đào, nở rộ hoa, bên ngoài xanh bích ở giữa một mản hồng, xa xa nhìn lại, phá lệ đáng chú ý. Một dòng nước xanh biếc chảy dọc trên một con mương nhỏ, xuyên qua vờn quanh dưới cây liễu Hàm Yên, một ngọn một ngọn thủ công tinh xảo nửa trong suốt đèn hoa sen nổi trên mặt nước, thanh phong thổi quét, đèn hoa sen theo gió phiêu lưu, vẽ ra tầng tầng nước gợn, nhộn nhạo.

Phía trên là tháp vòm tròn làm bằng kính, ở giữa không trung những chiếc đèn lưu li nhỏ chiếu rọi xuống, lằn nước rực rỡ lung linh, chiếu ngược lên kính của tháp vòm tròn phát ra ngân quang. Lấy không cùng góc độ, chiết xạ ánh sáng lên toàn bộ bên trong khu vườn, trong lúc nhất thời, toàn bộ khu vườn ngân quang sóng gợn, phảng phất thiên hà bạc thủy chảy ngược, nói không nên lời xa hoa lộng lẫy, thế nhưng giống như tiên cảnh.

"Tuyệt diệu! Thật là tuyệt diệu a!" Cửu hoàng tử nhịn không được lấy quạt xếp chụp phủi lòng bàn tay, kinh ngạc cảm thán nói: "Không thể tưởng được thông đạo tối tăm đi qua, sẽ là một phong cảnh kỳ diệu. Quá đẹp!"

Tông Chính Vô Ưu nói: "Đây đúng là chỗ tâm tư xảo diệu (khéo léo tuyệt diệu) của người thiết kế."

Lợi dụng không gian hẹp hòi đen tối của thông đạo, lắng đọng lại đối với cảm giác bên ngoài, lại làm nổi bật vườn bạc thủy này, có thể càng đánh sâu vào thị giác một cách mãnh liệt. Tông Chính Vô Ưu nhắm mắt lại, ngẩng đầu hít một hơi thật sâu, chỉ cảm thấy có một cổ nhàn nhạt thanh hương theo không khí chảy vào phế phủ, làm cho người thần thanh khí sảng.(thần trí thanh tịnh sảng khoái)

Hai người nâng bước đi lên bậc thang, đạp lên con đường trắng tinh sỏi vụn, không tự chủ được thể xác và tinh thần thoải mái.

Mạn Yêu vừa thấy hai người tới rồi, vội tự mình đi đến thoáng thi lễ: "Hoan nghênh nhị vị điện hạ đại giá quang lâm, bên trong mời!"

Nàng đem hai người dẫn tới một vị trí trung tâm là một cái bàn tròn lưu li dưới tàng cây anh đào. Còn chưa ngồi xuống, Cửu hoàng tử liền gấp không chờ nổi hỏi: "Vườn này thật là ngươi thiết kế?"

Mạn Yêu cười gật đầu nói: "Đúng là tại hạ, làm nhị vị điện hạ chê cười."

Cửu hoàng tử vội xua tay, nói: "Đâu có, đâu có, thiết kế rất khá, thật sự là đẹp, không, là quá đẹp! Cùng ngươi giống nhau, đều đẹp." Cửu hoàng tử ánh mắt lộng lẫy, không chút nào bủn xỉn ca ngợi, đem lúc trước những cái không thoải mái sớm quên đến không còn một mảnh.

Mạn Yêu thiệt tình nói lời cảm tạ, giương mắt thấy Tông Chính Vô Ưu dừng ở trên người nàng ánh mắt như suy tư gì, nàng hơi hơi mỉm cười, cũng không nghĩ nhiều. Đối với nàng mà nói, có thể có được như vậy một tòa vườn trà, là nàng đã từng mộng tưởng, hiện giờ có thể thực hiện, nàng thật vui vẻ.

Chỉ tiếc nuối chính là, nàng vĩnh viễn đều không có cơ hội ở trong vườn này, gặp được một người cùng trí hướng, hiểu ý lẫn nhau, có thể cùng nàng phẩm trà chơi cờ, tri âm tri kỷ. Nàng từ nhỏ thích cờ tướng, nhưng thế giới này chỉ có cờ vây, lại không có người biết cờ tướng là vật gì.

Mời bọn họ hai người nhập tọa, Mạn Yêu hơi hơi khom lưng, duỗi tay ở dưới bàn lưu li nhấn một cái nút, chỉ nghe trên đỉnh đầu truyền đến tiếng vang răng rắc rất nhỏ, một khối ngân quang kính ở đỉnh vòm tròn hướng sang một bên dịch đi, lộ ra một cái hình tròn lớn, đối diện minh nguyệt ở giữa không trung, nguyệt hoa (ánh trăng) như nước tức thì trút xuống, thế nhưng đem ba người bên cạnh bàn lưu li bao phủ ở trong đó, cho người ta một loại cảm giác thật kỳ diệu. Phảng phất giống như mặt trăng tối nay, là ánh sáng chủ đạo phát sáng ở nơi này. Tên Long Nguyệt vườn trà bởi vậy mà ra.

Tông Chính Vô Ưu thần sắc hơi hơi sửng sốt, nhìn đối diện bạch y nam tử đang đắm chìm dưới ánh trăng, chỉ thấy hắn (Mạn Yêu) khóe miệng tươi cười thanh thiển, đôi mắt trong sáng quang hoa lập loè chói mắt, làm cho người bừng tỉnh, cảm thấy như là nước, ánh trăng, cùng với cả khu vườn bạc sóng đều ảm đạm thất sắc vì người trước mặt.(cảnh đẹp không bằng người trước mặt)

Cửu hoàng tử vỗ tay cười nói: "Hay lắm! hay lắm! Trách không được phải kêu là Long Nguyệt vườn trà, phải chờ tới buổi tối mới khai trương, thật là không tồi! Ngươi thật đúng là cái diệu nhân (người tuyệt diệu), đúng rồi, ngươi tên là gì?"

Mạn Yêu đang suy nghĩ muốn hay không làm cái tên giả, liền nghe Cửu hoàng tử hưng phấn kêu lên: "Ngươi trước đừng nói, ta ngẫm lại. Này vườn đầy lưu li, thủy, nguyệt... A, kêu ngươi là Li Nguyệt, Li Nguyệt, Li Nguyệt...... Thất ca, huynh nói tên này, thích hay không thích hợp hắn (Mạn Yêu)?"

Tông Chính Vô Ưu khó được cười, ánh mắt nhìn nàng có điểm hoa quang lóng lánh, âm thanh lười biếng mà thanh nhã, nói: "Mắt như lưu li, người như nguyệt hoa, nữ tử phải như thế!"

Mạn Yêu đáy lòng ngẩn ra, mắt như lưu li, người như nguyệt hoa, Tông Chính Vô Ưu nói chính là nàng sao? Nhưng...... Nữ tử phải như thế...... Mạn Yêu theo bản năng giơ tay sờ sờ kết hầu giả của mình, làm giống như thật, hẳn là sẽ không bị nhận ra? Có lẽ, là thử? Nàng lấy lại bình tĩnh, cười nhạt nói: "Ly Vương điện hạ nói đùa."

Tông Chính Vô Ưu cong môi, cười như không cười, không hề nhìn nàng.

Trong không khí có đám sương lượn lờ, mờ mịt như khói, ở giữa vườn có một cái đài cao hình trụ tròn, lụa mỏng rủ xuống, ở trong gió nhè nhẹ lay động đong đưa, tạo nên từng đạo hình cung nhu mĩ. Trong màn sa đầu ngón tay nữ tử kích thích, một chuỗi chuỗi duyên dáng âm phù đổ xuống, như nước dập dờn bồng bềnh. Ở phía trên khu vườn yên tĩnh tiếng đàn vang lên, giai điệu tuyệt đẹp uyển chuyển tạo ra cảnh tượng mộng mộng ảo ảo.

Cửu hoàng tử kinh ngạc nói: "Trầm Ngư, Ngươi đem nàng ta tới?!"

Mạn Yêu cười, mặt Tông Chính Vô Ưu đột nhiên lạnh xuống, ánh mắt lạnh như băng, hướng Mạn Yêu bắn thẳng đến, hắn trầm giọng nói: "Ngươi lợi dụng bổn vương?"

Mạn Yêu âm thầm lắp bắp kinh hãi, thầm nghĩ: Không xong! Tông Chính Vô Ưu phản ứng so với nàng tưởng tượng còn nhanh hơn. Nàng vội cười nói: "Ly Vương điện hạ lời này ý gì?"

Tông Chính Vô Ưu hừ lạnh một tiếng, nói: "Lá gan của ngươi so bổn vương tưởng tượng còn lớn hơn! Cùng bổn vương giả bộ hồ đồ, vườn này, bổn vương xem là ngươi không còn muốn rồi?"

Mạn Yêu lập tức đã bị hắn nắm bắt uy hiếp, đáy lòng chấn động, biết lừa không được hắn, liền ngạnh cổ thừa nhận nói: "Không sai, là ta kêu Trầm Ngư đi hiến vũ, nhưng không nghiêm trọng như điện hạ ngài nói như vậy, ta mời điện hạ ngài giúp việc này, cũng là muốn cho điện hạ có một hoàn cảnh càng thêm hoàn mỹ để phẩm trà, tin tưởng điện hạ không phải là người có lòng dạ hẹp hòi, sẽ không cùng ta tính toán chi li. Huống chi, ta làm như vậy, không phải cũng thành toàn điện hạ sao? Mấy trăm vạn lượng bạc trắng phong phú quốc khố, Thái tử đã nhiều ngày sợ là phải ăn uống không ngon rồi."

Một câu cuối cùng vừa dứt, ánh mắt Tông Chính Vô Ưu càng thêm sắc bén. Mạn Yêu nhìn thấy tâm không ngừng trầm xuống, nhưng nàng cũng không lảng tránh, mà là thản nhiên nhìn thẳng hắn, thân mình ngay ngắn thẳng tắp.

Tông Chính Vô Ưu trong lòng khẽ nhúc nhích, bình tĩnh nhìn Mạn Yêu, trong mắt thần sắc thay đổi thất thường. Hắn vốn tưởng rằng sau khi chọc thủng ý đồ của nàng, Mạn Yêu sẽ sợ hãi, hoảng loạn, quỳ xuống đất xin tha, lại không dự đoán được, sẽ là loại phản ứng này.

"Ngươi tựa hồ biết được rất nhiều." Tông Chính Vô Ưu nheo lại mắt phượng, hướng Mạn Yêu truyền lại tin tức nguy hiểm, lại nói: "Chiếu theo ngươi nói như vậy, bổn vương có hay không còn hẳn là phải cảm tạ ngươi?"

Mạn Yêu vội khiêm tốn nói: "Không dám. Ta cùng với điện hạ đôi bên cùng có lợi, chỉ cần điện hạ không trách ta tự chủ trương, ta cũng đã thực sự cảm kích." Chỉ cần Tông Chính Vô Ưu chịu phóng nàng một con ngựa (bỏ qua cho nàng) việc lợi dụng liền sẽ biến thành hợp tác.

Tông Chính Vô Ưu nhìn nàng, không nói lời nào. Mạn Yêu mặt ngoài trấn định tự nhiên, kỳ thật trong lòng bàn tay sớm đã ra một phen mồ hôi lạnh.

Cửu hoàng tử lúc này mới hiểu bọn họ rốt cuộc đang nói cái gì, hắn ngẩn người, lỗi thời mà đối Mạn Yêu dựng lên ngón tay cái, đáy lòng bội phục nàng dũng khí.

"Ngươi là người ta đã thấy không sợ chết nhất!" Cửu hoàng tử tự đáy lòng nói, dám tính kế Thất ca hắn, đó là động thổ trên đầu thái tuế.

Mạn Yêu cười khổ, nghĩ ai sẽ thật sự không sợ chết, chẳng qua bị bức tới một bước kia, cùng với sợ hãi, chi bằng nghĩ cách hóa giải. Cũng không biết Tông Chính Vô Ưu rốt cuộc có chịu hay không buông tha nàng, xem ánh mắt kia của hắn, nàng một chút cũng đoán không ra tâm tư của hắn, đành phải an tĩnh đứng ở nơi đó, nghe tiếng đàn mờ ảo giữa không trung, gió nhẹ phất qua cái trán nàng, xuất ra một lớp mỏng mồ hôi.

Có hơn nửa ngày trôi qua (đợi rất lâu) Tông Chính Vô Ưu cũng chưa mở miệng, không khí trầm mặc làm người hít thở không thông. Thẳng đến Cửu hoàng tử thật sự không nín được, liền ra tới giảng hòa. Một bên quan sát phản ứng Tông Chính Vô Ưu, một bên nói: "Thất ca, chúng ta không phải tới uống trà sao? Huynh xem vườn trà này phong cảnh tốt như vậy, lại có minh nguyệt nhô lên cao, chúng ta như vậy mà ngồi thật không thú vị. Cái kia Li Nguyệt, ngươi mau kêu người mang trà lên a, mang trà tốt nhất, mau đi mau đi."

Mạn Yêu hiểu ý, chạy nhanh kêu người đem trước đó đã chuẩn bị tốt đạo cụ pha trà bưng lên, tự mình vì bọn họ pha một hủ thượng đẳng nhất Tây Hồ Long Tĩnh. Pha trà Long Tĩnh quá trình cũng không phức tạp, chỉ cần đem chuyên dụng trà cụ dùng nước sôi lăng qua một lần, để lá trà vào, sau khi đun sôi, lấy lá trà ra để nguội trong một thời gian, ngâm ủ trong nước không rể (vô căn thủy) * đã đun sôi, hương trà tràn đầy, mùi thơm dễ chịu.

Cửu hoàng tử tán thanh (tán thưởng âm thanh) "Trà tốt ", bưng lên liền uống.

Tông Chính Vô Ưu không chút để ý mà nhấm một ngụm nhỏ, không ngôn ngữ, hơi hơi ngẩng đầu, nhắm mắt lại, đem sở hữu tà vọng cùng lạnh nhạt đều để sau lưng cặp mi mắt kia, trên gương mặt đẹp như tiên nhân, phảng phất một lớp sương mỏng hóa thành một bức họa hư hư ảo ảo hoàn mỹ, nhìn qua có chút không chân thật.

Mạn Yêu ngồi ở đối diện hắn, nhìn chăm chú vào khí sương mù bao phủ trên gương mặt hắn, thần sắc không rõ, thật an tĩnh.

Một lát sau, lại một lát sau, Tông Chính Vô Ưu mới mở to mắt.

"Trà Minh Tiền Long Tĩnh tháng tư, cùng với tháng ba vô căn thủy" (nước không rể) hắn nhìn đôi mắt Mạn Yêu, thần sắc không rõ, chậm rãi nói: "Đôi tay cùng cổ ngươi đều có thể bảo vệ lại rồi. "

Mạn Yêu lẳng lặng cười, không vì giữ được một tính mệnh, mà là may mắn Tông Chính Vô Ưu là người hiểu trà, không có lãng phí nàng gian nan bảo tồn vô căn thủy.

Phẩm xong một hủ trà, đã qua gần nửa canh giờ. Mạn Yêu cầm một phần tinh tế trà đơn (menu) đưa qua, Tông Chính Vô Ưu nhàn nhạt nhìn lướt qua, hỏi: "Cũng chỉ có mấy thứ này?"

Mạn Yêu ngạc nhiên nói: "Các loại trà trong thiên hạ, cơ hồ đều đã có tại đây, chẳng lẽ không có một loại nào hợp ý điện hạ?"

Tông Chính Vô Ưu giương mắt nhìn nàng, nói: "Nếu là đến trà lâu khác cũng là có thể uống được những loại trà này, bổn vương cần gì phải tới Long Nguyệt vườn trà của ngươi?"

Mạn Yêu không bực, ngược lại cười nói: "Kia chưa chắc, phẩm trà phẩm trà, phẩm đến không chỉ là bản thân trà, còn có quá trình pha trà, phẩm trà hoàn cảnh cùng với tâm tình khi uống trà. Tại hạ nói điện hạ phải chuẩn bị tâm tình, không biết điện hạ có mang đến?"

Tâm tình tự nhiên bình thản mới có thể phẩm ra trà trung chi đạo (đạo trong trà), Tông Chính Vô Ưu theo thói quen mà nheo lại mắt phượng nhìn nàng, chậm rãi nói: "Bổn vương muốn chính là thiên hạ không có, độc nhất vô nhị."

Thiên hạ không có...... Mạn Yêu sửng sốt, này Tông Chính Vô Ưu đến tột cùng nghĩ muốn cái gì? Mạn Yêu nghĩ nghĩ, do dự nói: "Có, thật ra là có, nhưng sợ điện hạ lần đầu uống, sẽ không quen."

Tông Chính Vô Ưu ánh mắt sáng ngời, lập tức nói: "Trình lên đi. "

Nghĩ nghĩ, nàng xoay người đi lại quầy, mang ra một phần trà đơn. Tông Chính Vô Ưu nhìn lướt qua. Trên trà đơn Mạn Yêu viết lên một phần trà hoa cùng với trà sữa, thế giới này rất nhiều người giàu có, các vị phu nhân và tiểu thư ra bên ngoài uống trà, nghỉ ngơi, cũng là thường có, cho nên nàng muốn thử thi hành xem, trà đơn này là dành cho các vị phu nhân, tiểu thư. Không nghĩ tới ngày đầu tiên mở cửa trà đơn này lại có chỗ dùng.

Tông Chính Vô Ưu lật xem trà đơn, so với trà đơn phía trước cẩn thận, tỉ mỉ rất nhiều, qua nửa ngày, hắn ngẩng đầu hỏi: "Còn có cái khác không? Nếu không có, cái đó...... mỗi thứ trình lên một phần."

Mạn Yêu sửng sốt, trên trà đơn kia cũng có mấy chục loại trà! Xem trên mặt Tông Chính Vô Ưu tuy rằng không có biểu tình gì, nhưng ánh mắt lại rất nghiêm túc, tuyệt không như là nói giỡn. Nhưng làm theo như vậy, tựa hồ không phải là uống trà mà giống như đang tìm kiếm cái gì.

Mấy chục ly không cùng màu sắc trà hoa và trà sữa mang lên mặt bàn, Tông Chính Vô Ưu chuyên chọn màu sắc, mỗi một loại chỉ nhấm một chút liền buông xuống. Mạn Yêu nhìn hắn động tác kỳ quái, trong lòng tràn ngập nghi hoặc.

Cuối cùng, hắn vẫy vẫy tay: "Đều triệt đi."(đem bỏ đi)

Mạn Yêu nhìn đến rũ xuống ánh mắt của hắn, thấy có nhiều phần che dấu không được thất vọng.

Cửu hoàng tử kêu lên: "Đừng đừng đừng, Thất ca, ta còn chưa có nếm qua đâu! Này đủ mọi màu sắc, thật là đẹp mắt...... Nghe thôi cũng cảm thấy rất thơm." Nói xong bưng lên một ly lộ ra bích sắc hoa quả trà sữa, Tông Chính Vô Ưu không có nhấm qua, lướt qua một ngụm, hương vị chua chua ngọt ngọt, hắn liếm liếm khóe miệng, gật đầu nói: "Cũng không tệ lắm, nếu Chiêu Vân ở chỗ này, khẳng định sẽ thích."

Lời này vừa ra, liền nghe ở cửa truyền đến một tiếng kiều gọi (giọng gọi mềm mại, nũng nịu): "Vô Ưu ca ca, Vô Ưu ca ca..." một thiếu nữ mười sáu bảy tuổi, thập phần tinh xảo xinh xắn, dẫn theo làn váy hướng bọn họ bước nhanh chạy tới.

Cửu hoàng tử ha ha cười nói: "Nói Tào Tháo, Tào Tháo đến. Thất ca, ngươi muốn hay không trốn một cái?"

Mạn Yêu cười nói: "Trên đời này, lại có người có thể làm cho Ly Vương điện hạ muốn né tránh?"

Tông Chính Vô Ưu khóe miệng vừa kéo, nhìn không ra là biểu tình gì.

Cửu hoàng tử hướng trước mặt Mạn Yêu, ra vẻ thần bí nói: "Trong chốc lát ngươi sẽ biết."

Chiêu Vân vừa đến, hưng phấn mà hướng bên cạnh Tông Chính Vô Ưu mà đi qua, bỗng nhiên không có thể tới gần bởi vì trước mặt liền xuất hiện một cánh tay, nàng ngẩng đầu nhìn thấy, lại là người gỗ Lãnh Viêm! Không khỏi ủy khuất nói: "Vô Ưu ca ca... ngươi tới địa phương đẹp như thế, sao không mang theo Vân nhi a?"

Tông Chính Vô Ưu nhìn cũng không nhìn nàng, liếc mắt một cái, mạc thanh (âm thanh lạnh nhạt) nói: "Ngươi vẫn là con nít ba tuổi sao?"

Chiêu Vân cong miệng nói: " Muội đã trưởng thành, nhưng muội vẫn là muội a! Vô Ưu ca ca, huynh trước kia không phải bộ dáng này...... Di? Cái ly này đựng thứ gì? Chưa thấy qua!"

Cửu hoàng tử mày vừa động, không có ý tốt cười nói: "Này, đó là Thất ca gọi trà, uống rất ngon, Thất ca đều có thử qua."

"Thật vậy chăng? Ta cũng muốn nếm thử." Chiêu Vân cầm một ly màu tím trà sữa, vừa vặn là Tông Chính Vô Ưu mới vừa dùng qua, Tông Chính Vô Ưu mày nhăn lại, không đợi cái ly trong tay Chiêu Vân đưa đến bên môi, hắn đã phất tay áo đem kia cái ly quét đến trên mặt đất. "Ầm" một âm thanh vang lên, Chiêu Vân sửng sốt, cái ly kia đã bể nát.

Mạn Yêu kinh ngạc, nghĩ thầm Cửu hoàng tử thật đúng là e sợ cho thiên hạ không loạn! Tông Chính Vô Ưu người như vậy, sao có thể làm cho một nữ tử chạm vào đồ vật hắn dùng, huống chi là ai cũng đều có thể thấy được nữ tử này đối với hắn có tâm tư.

Mạn Yêu nhăn nhăn mày, vội sai người đem mặt đất thu thập, dọn dẹp, lại đem những cái ly trên bàn dọn xuống sạch sẽ.

Chiêu Vân một đôi tay khẩn nắm chặt góc áo, hai mắt đẫm lệ, thập phần ủy khuất mà nhìn mặt vô biểu tình của Tông Chính Vô Ưu, một câu cũng nói không nên lời.

Tông Chính Vô Ưu lạnh lùng nói: "Hiện tại ngươi muốn về Quốc công phủ?"

Chiêu Vân vừa nghe, nước mắt lập tức thu trở về, vội vàng xua tay nói: "Không muốn, không muốn, muội vừa mới đi ra... Vô Ưu ca ca, muội không quấy rầy huynh là được, muội liền ở chỗ này chờ lát nữa, nơi này thật xinh đẹp......" Nàng quay đầu khắp nơi nhìn xem, thấy được Mạn Yêu, đôi mắt sáng ngời, kinh ngạc kêu lên: "A! Ngươi là ai a? Như thế nào cùng Vô Ưu ca ca giống nhau, tướng mạo lại đẹp như vậy?"

Tông Chính Vô Ưu nhíu mày, Cửu hoàng tử cười nói: "Hắn là Li Nguyệt, là vườn trà lão bản, cái vườn trà này chính là hắn tự mình thiết kế nga!"

Chiêu Vân hai mắt sáng ngời, thẳng lăng lăng mà nhìn nàng, giòn thanh nói: "Thật vậy chăng? Li Nguyệt công tử, huynh thật là lợi hại! Đúng rồi, vừa rồi Vô Ưu ca ca uống chính là cái trà gì a? Muội cũng muốn uống."

Mạn Yêu mỉm cười mà nhìn nàng, phát hiện nữ tử này tuy rằng ở cùng nàng nói chuyện, ánh mắt lại không ngừng ngắm về hướng Tông Chính Vô Ưu, xem ra nữ tử này cũng rất thông minh, nàng vì muốn lưu tại trong tầm mắt của Tông Chính Vô Ưu, hiểu được dời đi mục tiêu, chỉ tiếc, Tông Chính Vô Ưu từ đầu đến cuối cũng chưa nhìn qua nàng liếc mắt một cái. Mạn Yêu kêu người chuẩn bị vài loại trà sữa hoa quả, Chiêu Vân sau khi nếm, liên tục kêu lên: " Uống rất ngon, uống rất ngon. Huynh kêu người chuẩn bị nhiều một tí, muội muốn mang về cho người khác nếm thử." (dịch bởi yên hoa)

**************************

*Vô căn thủy......nước không rể...cái này là Yên Hoa lên mạng tìm.

Cũng được gọi là thiên thủy, nước từ trên trời rơi xuống như: mưa, tuyết, sương lộ (sương đọng thành giọt)

Lấy tuyết đầu mùa làm nước pha trà, lấy sương mai làm nước dẫn thuốc, hay lộ thiên (giữa trời) hứng lấy nước mưa không để rơi xuống đất. Nói cách khác chính là nước không chạm đất.

Vô căn thủy có thể bảo trì một số dược liệu dược tính trong trung y không bị phá hư, hay có thể bảo trì hương vị vốn có của trà. Cho nên cổ đại cao nhã nhân sĩ yêu dùng vô căn nước pha trà. Thậm chí, có người chuyên đi vào bên trong rừng mai, lấy tuyết đọng trên cánh mai, biến thành nước lấy hủ đựng, chôn sâu ngầm xuống đất, năm sau dùng để pha trà.

Vì sao phải dùng vô căn thủy pha trà, sắc thuốc? Bởi vì nó là nhất thanh khiết thủy! (nước thanh khiết nhất).

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.