Bản Lĩnh Ngông Thần

Chương 72: Chương 72: Suy cho cùng vẫn là người một nhà




“Ba, con muốn ngồi xe bus, có một lần bà nội cho con đi, xe rất to ấy.”

Khoảng lúc sáu giờ chiều, Sở Vĩnh Du dẫn Hữu Hữu đi ra từ Thiên Nguyên, Hữu Hữu chỉ một chiếc xe bus đi qua, mặt đầy mong đợi.

“Được thôi, vậy ba dẫn Hữu Hữu ngồi xe bus nhé.”

Vẫn là nguyên nhân của tập đoàn Chúc Thị, hôm nay Đồng Ý Yên phải ở công ty tăng ca họp xử lý rất nhiều công việc, cho nên chỉ có thể là Sở Vĩnh Du dẫn Hữu Hữu về khách sạn trước.

Nhìn kĩ điểm dừng, sau khi bước lên một chiếc xe bus, bởi vì là giờ cao điểm tan làm, cho nên trên xe có rất đông người, sao có thể có chỗ ngồi được.

“Anh trai, anh dẫn theo đứa bé, anh ngồi đi.”

Một người trẻ tuổi đeo kính vàng ở bên cạnh rất lịch sự đứng lên, nhường chỗ ngồi cho Sở Vĩnh Du.

“Cảm ơn chú.”

Hữu Hữu ngoan ngoãn nói một câu khiến Sở Vĩnh Du vốn muốn từ chối lại chỉ có thể nói cảm ơn, sau đó đặt Hữu Hữu ngồi xuống.

Lúc này, xe bus rung lắc, người trẻ tuổi kia đứng không vững, một túi tài liệu trong suốt trong tay rơi xuống chân Sở Vĩnh Du.

Anh giúp người kia nhặt túi lên, sau khi nhìn qua cười đưa lại.

“Sao vậy? Đang tìm việc à?”

Người trẻ tuổi kia xấu hổ cười.

“Đúng vậy, đáng tiếc tôi chỉ tốt nghiệp chuyên ngành đại học, tìm việc có chút khó khăn, haha.”

Ánh mắt khi nãy, Sở Vĩnh Du đã nhìn rõ cậu nhóc này tốt nghiệp chuyên ngành bất động sản, lập tức nói.

“Đến công ty bất động sản Thiên Nguyên thử xem, bên đó đang tuyển người đó.”

Công ty bất động sản Thiên Nguyên? Người trẻ tuổi dường như chưa từng nghe, có điều vẫn cười nói.

“Cảm ơn anh trai nhé, tôi sẽ đến thử.”

Lấy điện thoại ra, Sở Vĩnh Du gửi cái tên vừa nhìn thấy cho Lam Mị.

Đối với anh mà nói có thể chỉ là việc tiện tay mà thôi, nhưng đối với cậu nhóc kia, sẽ là một cơ hộ thay đổi cuộc đời.

Điểm dừng tiếp theo, một cụ già lưng còng bước lên, Hữu Hữu ngồi trên ghế nhanh chóng nhảy xuống, nói với cụ già.

“Cụ ơi, cụ ngồi đi ạ.”

Cụ già xoa xoa đầu Hữu Hữu, cười vô cùng vui vẻ.

“Đúng là một đứa bé hiểu chuyện, cảm ơn cháu nhé, vậy cụ ngồi nhé.”

Chính vào lúc này, có một người trẻ tuổi cũng lên cùng khi nãy nghênh ngang bước trước giành chỗ ngồi, nhận được rất nhiều ánh mắt bất mãn của nhứng người xung quanh.

“Con mẹ nó nhìn gì mà nhìn! Chỗ trống cũng không cho ngồi à?”

“Người xấu!”

Hữu Hữu bĩu môi, vô cùng không vui, người trẻ kia bất mãn.

“Con cái nhà ai vậy...”

Thịch!

Vô cùng đột ngột, Sở Vĩnh Du đang bám tay vịn nhấc chân phải lên, một cước đạp mạnh lên cổ người trẻ kia.

“Con tôi đó, cậu muốn nói gì?”

Người trẻ kia sợ hãi vô cùng, cảm nhận được cổ họng đau đớn, ánh mắt lập tức xin tha thứ.

“Cút!”

Giây tiếp theo, người trẻ kia ảo não chạy về phía sau xe, không dám ngồi xuống nữa.

“Cụ à, cụ ngồi đi.”

Quay lại với nét mặt tươi cười, khiến những người gần đó như có một loại ảo giác, thật sự hiểu được thế nào là tẩm ngẩm tầm ngầm đấm chết voi.

“Hihi, ca lợi hại ghê.”

Hữu Hữu vui vẻ vỗ tay, Sở Vĩnh Du ôm Hữu Hữu lên, dường như vào lúc này, anh tìm thấy được nên là thế nào để tìm được chút cân bằng cho đứa bé trong bạo lực.

Xuống xe bus chưa đi được mấy bước, Sở Vĩnh Du đột nhiên dừng lại ở chỗ cũ, nhìn thấy người đang đứng ở cửa khách sạn không xa phía trước.

“Sở Vĩnh Du, nghĩ thông chưa vậy?”

Người này, lần trước Trần Trọng Thiên đã dẫn đến một lần, một quản gia của Thần Cổ Môn, gọi là Lưu Khánh, lúc đầu đồng ý cho Sở Vĩnh Du thời gian một tuần suy nghĩ.

“Có trẻ con ở đây, lúc khác đi, chín giờ tối mai, vẫn ở đây, được không?”

Sở Vĩnh Du nói xong, Lưu Khánh nhìn sang Hữu Hữu, khẽ gật đầu.

“Được, tôi cũng có con gái, cũng tầm này, là đứa thứ hai, haha.”

Lại nhấc bước chân, lúc bước qua người Lưu Khánh, Sở Vĩnh Du để lại một câu.

“Lựa chọn ông đưa ra rất rõ ràng, tôi có thể cho ông một cơ hội nữa về khuyên nhủ Thần Cổ Môn, hơn nữa ông cũng sẽ không bị thương.”

Khóe miệng Lưu Khánh khẽ nhếch lên, không nói gì mà rời khỏi, có điều trong lòng ông ta đã coi Sở Vĩnh Du là một người có tầm ảnh hưởng.

Cùng lúc đó, ở một quán KTV nào đó ở thành phố Ninh, cửa thang máy ở ra, ấy người phụ nữ bước ra, trong đó có Đồng Hiểu Tiêm.

“Lâm Lâm, để anh cậu tốn tiền như vậy, không tốt lắm đâu.”

Một cô gái nói, một cô gái đáng yêu buộc tóc đuôi ngựa khoác tay Đồng Hiểu Tiêm cười nói.

“Aiyaaa, có gì mà ngại chứ, anh trai tớ thoải mái lắm, muốn tiêu chỗ tiền này, quan tâm anh ấy làm gì, dù sao hôm nay anh ấy cũng vui, cụng ly thanh toán cho chúng ta liền biến về thôi, sau đó sẽ là thời gian của chúng ta rồi.”

“Anh trai cậu lên chức chủ quản tài vụ liền vui vẻ như vậy? Tớ nhớ cậu không phải từng nói, công ty của anh cậu đó không ra gì sao? Đang xem xét nhảy việc mà, sao lại thay đôt đột ngột như vậy?”

Lâm Lâm cười haha.

“Công ty anh tớ đổi chủ tịch mới, người ta rất giỏi đó, ngày thứ hai sau khi nhậm chức liền hợp tác được với tập đoàn lớn Chúc Thị, anh trai tớ có thể không vui sao? Bây giờ cậu có cầm dao kề trên cổ anh ấy, anh ấy cũng không từ chức đâu.”

Tập đoàn Chúc Thị? Dù sao bọn họ cũng không hiểu về bất động sản, lúc này cũng cảm thấy rung động, dù gì lúc trước tập đoàn Chúc Thị vào thành phố Ninh, khắp nơi đều đưa tin, ai mà không biết chứ.

“Lâm Lâm, công ty anh trai cậu tên là gì vậy? Tớ có một chị họ sắp tốt nghiệp rồi, cũng học bất động sản, muốn về quê làm việc, đến lúc đó đi phỏng vấn nếu như có vấn đề gì, nhờ anh cậu giúp đỡ nhé.”

Lâm Lâm ôm cô gái kia, thoải mái nói.

“Không vấn đề gì, tên công ty bất động sản Thiên Nguyên, anh trai tớ chắc chắn sẽ giúp, chúng ta ở cùng một kí tức xá, đừng nói những lời như vậy nữa.”

Lúc này, cửa phòng vừa được đẩy ra, Đồng Hiểu Tiêm nghe được câu đó cả người ngây tại chỗ cũ.

“Hiểu Tiêm, cậu sao thế?”

Lâm Lâm nói, Đồng Hiểu Tiêm đột nhiên nhìn về phía người đàn ông duy nhất đứng ở phía cửa, lập tức đi qua nói.

“Anh, anh làm việc ở bất động sản Thiên Nguyên sao? Chủ tịch có phải là Đồng Ý Yên không?”

Người đàn ông ngây ra một lát, nhìn sang Lâm Lâm, sau đó nói.

“Cô ấy tên Đồng Hiểu Tiêm, cũng là bạn ở cùng kí túc của em.”

Lời vừa nói ra, tất cả mọi người đều dừng lại động tác, Lâm Lâm cũng nhận ra, không thể tin được nhìn Đồng Hiểu Tiêm.

“Trời ạ! Hiểu Tiêm, chị cậu là người chủ tịch mới của công ty anh tớ sao?”

Đều là bạn cùng kí tức, bọn họ đương nhiên đều biết Đồng Hiểu Tiêm còn có một người chị ruột tên Đồng Ý Yên, cùng lúc đó, anh trai của Lâm Lâm cũng chứng thực suy đoán của mấy cô gái.

“Đúng vậy, chủ tịch là Đồng Ý Yên, là... là chị của em sao?”

Trời ạ! Em gái mình lại là bạn cùng kí tức xá với em gái của chủ tịch, cái này... bản thân sau này còn bay cao hơn nữa rồi?”

“Lợi hại ghê nha Hiểu Tiêm!”

“Trời ạ Hiểu Tiêm, giấu kĩ ghê ha, khó trách gần đây cậu ngày càng oai ra như vậy, hóa ra là có một chị gái là chủ tịch.”

“Haha, tớ hiểu rồi, lần trước ăn cơm ở Trúc Vận, cậu không có tiền trả chắc chắn là đang thăm dò bọn tớ, không hổ nha, thăm dò ra mấy kẻ vong ân bội nghĩa đã không còn liên lạc gì nữa kia, cho nên chúng ta mới là chị em tốt.”

“Hiểu Tiêm, người chị họ kia của tớ phải nhờ cậu rồi.”

Lúc này Đồng Hiểu Tiêm bị vô số những lời chúc mừng nịnh hót vây quanh, khóe miệng khẽ nhếch lên, nụ cười không ngừng rộng hơn, cầm một chai rượu lên, vui vẻ nói.

“Đều là chuyện nhỏ, các chị em, chúng ta uống nào!”

Một tiếng sau, Đồng Hiểu Tiêm đã uống khá nhiều đi nhà vệ sinh, lấy điện thoại ra gọi điện thoại cho ba mình là Đồng Thế Tân.

“Chuyện gì?”

Từ lúc sau khi Đồng Ý Yên rời khỏi, Đồng Thế Tân đối với đứa con gái là Đồng Hiểu Tiêm cũng không mặn mà gì.

Nhưng giây tiếp theo, lời của Đồng Hiểu Tiêm lại khiến Đồng Thế Tân ngây người.

“Ba, ngày mai con sẽ đích thân đi xin lỗi chị, chúng ta suy cho cùng cũng vẫn là người một nhà.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.