Bạn Trai Kỳ Lạ Của Tôi

Chương 230: Chương 230: Pháo trúc 2




Tôi gật đầu, chớp mắt, rồi thả lỏng. Thật mệt! Ban nãy căng thẳng nên tôi không thấy mệt, giờ thả lỏng… tôi ngáp một cái.

Tông Thịnh nhìn tôi thật kỹ.

“Làm sao vậy?” Cho dù tôi có ngáp thì anh cũng không cần phải nhìn tôi vậy chứ.

Tông Thịnh đi đến phía sau lưng tôi, một chân hung hăng đạp lên cây sào trúc, còn vặn chân nghiền vài cái nói: “Sào trúc này đã bị oán khí ăn mòn, nếu cứ mặc kệ ở đây sẽ xảy ra chuyện. Đem hết đám sào trúc qua đây, đốt hết!”

Tôi trợn to mắt nhìn anh: “Đốt hết?” Sào trúc nơi đây vô cùng nhiều.

Cao ốc này vốn không có nhiều gia đình bìnhthường ở, nhưng số lượng người thuê nhà thì đông, toàn là nhiều người gom vào thuê cùng một căn hộ ở, nên số lượng người nhiều hơn một gia đình khá nhiều, cũng vì vậy nên phơi quần áo cũng vô cùng nhiều.

Vì thế, nơi này cơ hồ là toàn là sào trúc.

“Ừ, cây sào trúc ban nãy nữ quỷ ném xuống chính là cây đã dùng để giết người, hơn nữa vẫn luôn bên cạnh cô ta, cùng cô ta oán thán, cùng cô ta si mê, dù cô ta đã rời đi nhưng vẫn khó tránh sẽ xảy ra chuyện gì. Đốt hết mới đảm bảo.”

“Nơi này nhiều cây trúc như vậy, nếu đốt hết, ánh lửa sẽ rất lớn, lỡ như cảnh sát tới...”

“Đến lúc đó, chúng ta ở chỗ này chỉ đốt cây trúc, bọn họ có thể đem chúng ta xử lý thế nào?”

Tông Thịnh đã bắt đầu động thủ, trực tiếp qua bên kia lấy quần áo làm mồi lửa, đốt lên.

Mọi người biết vì sao gọi là pháo trúc không?

Trước đây thật lâu, lúc Tết đến, vì muốn xua đuổi quái thú nên người ta sẽ đốt cây trúc, tiếng trúc nổ thật to sẽ trở thành âm thanh xua đuổi quái thú, đón mừng năm mới. Pháo Trúc chính là như vậy.

Mỗi đốt trúc đều hoàn chỉnh khép kín, nên khi bị nung nóng, sẽ nổ tung, phát ra âm thanh lớn.

Thật nhiều cây trúc đốt cùng lúc sẽ phát ra tiếng trúc nổ không ngừng, giống như là đốt pháo vậy.

Cái này, khi còn nhỏ tôi đã biết, ở trong thôn lớn lên ít nh iều cũng sẽ có lần đốt trúc. Nhưng mà, chuyện này Tông Thịnh có biết hay không, tôi thật không xác định.

Khi đốt trúc đầu tiên nổ tung phát ra âm thanh, anh không bất ngờ. Lửa càng lúc càng lớn, anh càng ném thêm trúc vào.

Thế lửa thật lớn, tiếng nổ “Bùm bùm” càng lúc càng lớn. Anh cũng nhíu mi, dường như âm thanh đã lớn hơn anh dự đoán.

Dưới lầu bắt đầu truyền đến tiếng người kêu to, tuy bây giờ cũng không phải quá muộn, rất nhiều người đều còn thức, nhưng âm thanh lớn như vậy khiến mọi người đều giật mình. Đặc biệt, những người ở tầng sát dưới không biết bị dọa thành bộ dáng gì.

Còi cảnh sát cũng truyền đến. Tôi vừa giúp anh ném trúc vào vừa nói “Cảnh sát tới, cảnh sát tới.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.