Bánh Bao Nhà Ai

Chương 49: Chương 49: cha ! con sẽ làm ‘nội gián’ cho cha




Bánh Bao há to miệng, đến độ có thể nhìn thấy cái lưỡi hồng nhạt ẩn sau hàm răng trắng đều tăm tắp.

“Phụ thân, phụ thân nói gì vậy?” Nhất định vừa nãy bé đã nghe lầm rồi.

Ô Thuần Nhã xoa đầu bé, cười chua xót, “cha con sắp kết hôn.”

“Cùng ai ạ?” Bánh Bao nhăn mặt, sao bé không biết chuyện này.

“Con đã gặp rồi, là chàng trai từng đến văn phòng cha con ấy.” Ô Thuần Nhã cảm thấy lúc này ngay cả hô hấp của mình cũng không thể thông thuận. Vốn tưởng rằng giờ đã có người hiểu cậu, thương cậu, nhưng hóa ra, là do cậu đã suy nghĩ quá nhiều.

Bánh Bao chớp mắt, bàn tay nho nhỏ gắt gao nắm chặt, bé nhớ lại người suốt ngày cứ quấn lấy cha bé kia. Đau lòng ôm cổ phụ thân, bé non nớt an ủi, “Nhất định là phụ thân hiểu lầm cha rồi.”

Ô Thuần Nhã ánh mắt phức tạp nhìn Bánh Bao, cậu có thể cảm giác được Bánh Bao rất thích Tư Không Viêm Nghiêu, còn có thể cảm giác được một tháng này Bánh Bao vô cùng vui vẻ. Nhưng mà có những chuyện, không phải họ cứ muốn thế nào là sẽ được thế ấy.

“Ông nội gọi điện tới nói vậy.” Từ cổ chí kim hôn nhân đều do cha mẹ làm chủ, tuy cậu chưa từng gặp Tư Không Khải, nhưng có thể sinh ra hai anh em như Tư Không Đặc Dương và Tư Không Viêm Nghiêu, phỏng chừng ông cũng là người không dễ chung sống, hơn nữa không phải mấy nhà quyền thế đều chú ý cái gọi là môn đăng hộ đối sao!

Bánh Bao híp mắt, Tư Không Khải gọi điện tới? Ông lão đó lại đi gây sức ép gì đây!

Móng thịt nhỏ vỗ vỗ mu bàn tay lạnh lẽo của phụ thân, bé an ủi nói, “Phụ thân đừng thương tâm, con tin rằng cha sẽ không lấy ai ngoài phụ thân đâu.” Thấy phụ thân bé vẻ mặt không tín nhiệm, bé nhanh miệng bồi thêm một câu, “Dù có là đàn ông hay phụ nữ, phụ thân, phụ thân cũng phải tin tưởng cha.” Cho dù không tin cha cũng phải tin vào bé chứ! Bé mới không thèm mẹ kế đâu! Mẹ ruột vẫn là tốt nhất, có mẹ ruột Bánh Bao mới có thể ăn no.

“Chắc chắn vậy sao?” Thực ra Ô Thuần Nhã cảm thấy việc mình cùng đứa con gần bốn tuổi đi thảo luận vấn đề tình cảm là một chuyện quá sức kì dị, nhưng nếu hiện tại cậu cứ ngây ngốc ngồi không, đảm bảo hiệu quả còn không bằng luyên thuyên nói chuyện với con! Trời biết lúc này cậu đang rối loạn biết bao nhiêu.

“Dạ!” Dùng sức gật đầu, bạn nhỏ Ô Trạch Vũ quyết định lát nữa chờ phụ thân ngủ bé liền đi gọi điện cho cha, bé phải giúp cha coi chừng bà xã!

Ô Thuần Nhã khẽ cười, hít sâu thả lỏng chính mình, cậu không thể để con lo lắng.

“Ngày mai phụ thân mang con ra ngoại ô chơi, chịu không?” Bánh Bao chưa từng về nông thôn, cậu muốn đưa bé con này đi xem, coi như là tiếp xúc với thiên nhiên.

Bánh Bao gật đầu, cơ mà vẫn chưa từ bỏ ý định hỏi, “Không nói cho cha ạ?” Chẳng lẽ phụ thân vì chuyện này mà phủ nhận toàn bộ những việc cha đã làm?

“……..phụ thân không định nói cho anh ấy.” Ô Thuần Nhã thản nhiên nói, ánh mắt nghiêm túc nhìn con.

Bánh Bao lập tức thẳng sống lưng, giơ móng nhỏ cam đoan, “Con sẽ không nói cho cha đâu!”

Phụ thân nhóc nở nụ cười, cười đến xinh đẹp, “Ngoan lắm.”

Tư Không Viêm Nghiêu vào thư phòng gọi điện cho anh trai anh, để anh trai anh đến công ty trấn thủ một thời gian, anh định mang vợ con đi du lịch, còn chưa gọi xong, thì Tào quản gia đã vội vội vàng vàng xông vào.

“Nhị thiếu gia, Thuần Nhã thiếu gia mang theo tiểu tiểu thiếu gia rời đi rồi!”

“Cái gì?” Tư Không Viêm Nghiêu ngây người.

“Mới vừa đi, Thuần Nhã thiếu gia nói muốn mang tiểu tiểu thiếu gia ra ngoài vài ngày, để có thể bình tĩnh suy nghĩ.” Tuy rằng không biết giữa hai người đã xảy ra chuyện gì, nhưng ánh mắt Tào quản gia nhìn Tư Không Viêm Nghiêu có chút không tán thành, tính tình Thuần Nhã thiếu gia an tĩnh hiền hòa, người giúp việc trong biệt thự đều rất quý cậu, còn cả tiểu tiểu thiếu gia nữa, đáng yêu biết bao nhiêu, nhất định là nhị thiếu gia ăn hiếp người ta.

“Alo! Viêm Nghiêu? Sao thế!” Ở đầu dây bên kia Tư Không Đặc Dương cao giọng gầm rú, hy vọng có thể khiến em trai gã chú ý.

Tư Không Viêm Nghiêu nhắm mắt, che dấu đi vẻ bạo ngược trong mắt, phất tay với Tào quản gia ý bảo hắn rời đi, sau đó nhấc chân đạp một cước, loảng xoảng một cái, bùm bùm….Cái bàn gỗ lim bị anh đạp lật ngược đổ xuống đất, toàn bộ đồ đạc trên bàn đều rơi xuống.

Tào quản gia ở ngoài cửa sợ đến mức run run, đã lâu chưa thấy Nhị thiếu gia phẫn nộ như vậy, từ khi nhị thiếu gia trở về X thị sống thì chưa từng thấy, anh sẽ không phá hủy thư phòng đấy chứ!

“….” Tư Không Dực Dương qua điện thoại quả nhiên cũng nghe thấy một trần ầm ầm, khoa trương nuốt nước miếng, gã run rẩy nói, “Em trai, bớt giận bớt giận, có gì từ từ rồi nói,” Tên này sẽ không nổi điên đá văng cả con gã chứ! Không được, gã phải lập tức về nhà.

Tư Không Viêm Nghiêu không để ý đến âm thanh truyền ra từ điện thoại, nâng tay ném một phát lên tường, điện thoại liền chia năm xẻ bảy.

Ném xong anh mới sửng sốt, lập tức đi nhanh tới lấy sim điện thoại trong đống sắt vụn, mở cửa thư phòng, ra lệnh với Tào quản gia mặt trắng bệch đứng đó, “Di động.”

Tào quản gia mau chóng lấy di động của mình ra, trộm đưa mắt nhìn bên trong thư phòng, tự an ủi chính mình, còn may còn may, cái bàn gỗ lim trăm tuổi mà lão gia thích chỉ mất một chân thôi, trên mặt đất còn một đống mảnh nhỏ, nhìn hẳn là điện thoại di động của nhị thiếu gia.

Lắp sim vào điện thoại xong xuôi, Tư Không Viêm Nghiêu ấn dãy số đã khắc sâu trong trí nhớ, như dự đoán bên kia tắt máy.

“Cậu ấy cầm bao nhiêu đồ đi?”

Quản gia Tào lập tức trả lời, “Không nhiều lắm, chỉ có một vali nhỏ.”

Tư Không Viêm Nghiêu vẻ mặt âm trầm, một vali nhỏ? Thời điểm hai cha con vào đây sống cũng chỉ mang một vali đó mà thôi.

Anh xoay người quay vào thư phòng, sầm một tiếng đóng cửa lại, cánh cửa chạm đúng vào chóp mũi Tào quản gia.

Điện thoại kết nối được tín hiệu, Tư Không Viêm Nghiêu không nói gì, đầu bên kia vang lên một câu vui vẻ, “Đại ca à!”

“Người đâu!” Anh ngồi lên ghế, trong tay cầm ống đựng bút hình con thỏ bằng đất nặn mà Bánh Bao từng làm, vừa rồi phát tiết suýt nữa đã ném hỏng nó, may mà thứ này đủ bền chắc.

“Đang ở phòng trọ trước kia.” Nghe ra khẩu khí anh không tốt, người đàn ông đầu bên kia cũng mau chóng thu lại sự vui vẻ của mình.

“Tôi đến.”

“Khoan đã, khoan đã, anh hai, chị dâu tức giận rời nhà trốn đi anh lo lắng em có thể lý giải, nhưng anh không biết trong chuyện này vốn dĩ là sai ở anh sao?”

Tư Không Viêm Nghiêu lạnh mặt, “Không biết.” Đây vốn không phải là vấn đề của anh.

Người đàn ông bên kia mắt trợn trắng, châm một điếu thuốc, “Đại ca, trước tiên anh hẳn là nên giải quyết vấn đề, sau đó mới dỗ dành chị dâu trở về”

Nghe hắn một câu chị dâu hai câu chị dâu, Tư Không Viêm Nghiêu lửa giận ngập đầu giờ mới giảm bớt một chút.

“Còn có đại ca à, dù sao em cũng sẽ giúp anh đi theo chị dâu và cháu trai nhỏ, cho nên anh cứ yên tâm giải quyết vấn đề đi.” Trong lòng thầm làm một động tác cầu chúa phù hộ, người bên kia cong miệng cười không ra tiếng, hắn thích nhất là xem đại ca đi xử lý người khác.

Tư Không Viêm Nghiêu vẫn còn lo lắng, nhưng đúng là không có cách nào khác để giải quyết chuyện này, tuy rằng thời gian ở chung với Ô Thuần Nhã không nhiều lắm, nhưng anh biết tính cách cậu vừa quật cường lại vừa cố chấp, có một số việc không chạm đến điểm mấu chốt của cậu thì thế nào cũng được, còn những chuyện thế này, haiz, xem ra anh phải tự kiểm điểm bản thân, lại khiến bảo bối không tin tưởng mình như vậy!

Cúp máy, Tư Không Viêm Nghiêu trở về phòng ngủ, anh đứng ở cửa nhìn vali mở ra mà ngẩn người, bên trong là quần áo của anh và một ít vật dụng sinh hoạt của cả ba người bọn họ. Thở dài, anh cười khổ một tiếng, rồi nâng tay che mặt, lần này đúng là oan uổng mà.

Bánh Bao chổng mông nằm bò trên giường, cứ cách năm phút đồng hồ lại nghiêng đầu nhìn phụ thân ngủ bên cạnh, bé cũng buồn ngủ lắm rồi, nhưng vì cuộc sống hạnh phúc của cha mẹ sau này, một chút buồn ngủ này có tính là cái gì!

“Phụ thân~” Nhỏ giọng ở bên tai Ô Thuần Nhã gọi một câu, “Phụ thân ~” Gọi gọi thêm câu nữa.

Ô Thuần Nhã kỳ thật còn chưa ngủ, lần đầu tiên bé gọi cậu đã định đáp lại bé rồi, nhưng cậu cảm thấy con mình thực kì quái, cho nên tiếp tục giả bộ ngủ, quả nhiên….

“Phụ thân sẽ không tỉnh lại đúng không?” Bánh Bao vừa ngọ nguậy thân mình béo múp trèo xuống giường, vừa nhỏ giọng nói thầm.

Ô Thuần Nhã đảo mắt, không tỉnh.

Hai bàn tay thịt lén lút cầm lấy điện thoại di động để ở bên cạnh, bé lặng lẽ đi đến một góc cách xa xa Ô Thuần Nhã, mở khóa…

“Mật mã là gì nhỉ?” Bánh Bao nhíu mày, bĩu môi, đầu ngón tay beo béo ấn ấn vài cái, trừng mắt nhìn, lại ấn ấn, đúng rồi.

“Biết là phụ thân yêu Bánh Bao nhất mà.” Mật mã mở máy là sinh nhật Bánh Bao, 1112.

Đầu ngón tay beo béo lại ấn một dãy số, chính là số điện thoại của cha mà bé đã thuộc lòng từ lâu!

Tư Không Viêm Nghiêu lúc này đang nửa dựa nửa ngồi trên giường, nhìn ảnh chụp Ô Thuần Nhã và Bánh Bao trong tay, đây là những bức ảnh anh bảo người giúp việc chụp khi cậu ở nhà, chuyện này ngay cả chính Ô Thuần Nhã cũng không biết.

Thời điểm di động vang lên anh còn sửng sốt, muộn như vậy bình thường sẽ không có ai gọi đến quấy rầy giấc ngủ của anh, những người quen anh đều biết quấy rầy anh ngủ thực sự không phải là một việc làm sáng suốt.

Đưa mắt nhìn số di động, anh lập tức bắt máy, giọng nói ẩn ẩn khẩn trương, “Bảo bối?”

Bánh Bao sửng sốt, bĩu môi, khẽ kêu lên, “Cha, là Bánh Bao!”

Tư Không Viêm Nghiêu có chút không hài lòng, nhưng con có thể gọi cho anh anh cũng thấy vui rồi.

“Còn chưa ngủ sao?” Đã mấy giờ rồi, bé kia bình thường tầm này đã sớm lên giường ngáy khò khò.

“Hừ, còn không phải vì cha, cha làm phụ thân không vui.” Bánh Bao bĩu môi, bĩu đến có thể treo một cái bình lên luôn rồi.

“Ừ.” Nam nhân thừa nhận, tuy rằng anh cũng mới biết chuyện này, “Giúp cha.”

“Hối lộ con đi.” Bánh Bao nhân cơ hội kiếm lợi.

Tư Không Viêm Nghiêu cười khẽ, “Muốn gì?”

“Còn chưa nghĩ ra ạ!” Bánh Bao bĩu môi, “Chờ tới khi nghĩ ra sẽ nói với cha!”

“Được.” Nam nhân gật đầu đáp ứng, dù sao giờ để bà xã quay trở về là quan trọng nhất.

Bánh Bao trộm quay đầu nhìn Ô Thuần Nhã đang giả bộ ngủ trên giường, hạ thấp giọng,

“Cha ơi, phụ thân nói mai muốn dẫn con đến một thôn nhỏ ở ngoại ô để trải nghiệm cuộc sống.” Tuy rằng đã hứa với phụ thân không nói cho cha biết, nhưng mà…..nhưng mà….bé là đứa trẻ ngoan, không thể giúp mẹ gạt cha được. Đúng không?

Tư Không Viêm Nghiêu nghe tiếng động nho nhỏ bên kia là biết con đang lừa bảo bối lén gọi điện cho mình, trong lòng có chút cảm động.

“Ừ, cha biết rồi, con chăm sóc phụ thân cho tốt, bao giờ về bố sẽ đi đón hai người.” Nếu bảo bối muốn được yên tĩnh, vậy sẽ không gây áp lực cho cậu ấy. Vừa lúc cũng đi xử lý chút việc cần thiết, vì cái chiến tích huy hoàng trước kia của mình…

“Dạ, vậy con đi ngủ đây.” Bánh Bao dụi dụi mắt, bé đã buồn ngủ từ lâu lắm rồi.

“Ừ, hôn chúc cha ngủ ngon đi.” Nam nhân cười nói.

“Chụt ~ chúc cha ngủ ngon.”

“Ừm! Con cũng ngủ ngon.” Nam nhân thỏa mãn cúp điện thoại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.