Bích Huyết Kiếm

Chương 17: Chương 17: NHÀ KỲ LẠ , TƯỜNG VÂY NĂM VÒNG KHÔNG CỦA NGÕ - KHÁCH QUÁI DỊ , ĐẾN TỪ BỐN PHƯƠNG TRỘM KHỐ NGÂN




Không bao lâu, Thừa Chí và các hảo hán đã tới thành phố Bắc Kinh. Lúc ấy mùa thu vừa qua, tiết đông mới tới, Thừa Chí đưa tiền cho Hồng Thắng Hải mua một căn nhà ở phố lớn. Vì định làm thân với một vài vương tôn công tử để làm nội ứng cho Sấm Vương, nên phải trang hoàng cho lịch sự.

Ngày hôm đó, Thanh Thanh đang chỉ huy bọn người nhà quét dọn bố trí bận rộn khôn tả. Thừa Chí một mình đi dạo chơi các phố lớn trong nội thành. Đi tới một nơi, chàng thấy có rất nhiều lính coi kho bạc của Bộ Hộ tay cầm khí giới canh gác cẩn mật.

Nghe những người đứng xem nói, chàng mới hay tiền thuế má ở miền Nam vừa vận tải đến, đang gởi vào trong kho ngân khố. Chàng nghĩ, số vàng bạc này là huyết mạch căn bản của vua Sùng Chính đây. Vừa nghĩ, chàng lảng ra đằng xa để quan sát đường lối vào ngân khố, thì bỗng trông thấy hai cái bóng đen ở trên mái nhà ngân khố nhảy lên, thân pháp nhanh nhẹn vô cùng, chỉ trong chớp mắt đã lẩn khuất về phía Đông bắc rồi.

Ngạc nhiên vô cùng, Thừa Chí nghĩ: “Ban ngày ban mặt thế này, chẳng lẽ có người dám trộm cắp tiền bạc của ngân khố hay sao? Ta phải đuổi theo xem hai người đó là anh hùng hảo hán của bang phái nào mới được!”

Nghĩ đoạn, chàng liền chạy theo về phía Đông bắc, thấy bóng người đã mất hút nhưng phía đó chỉ có một con đường thôi, chàng vội giở khinh công do Mộc Tang đạo trưởng truyền dạy cho, chạy nhanh như ngựa phi, chỉ đuổi theo giây phút đã trông thấy hai người đang chạy ở phía đằng trước. Sợ chúng hay biết, chàng chạy rất nhẹ chân, nhưng vẫn nhanh như cũ.

Một lát sau, chàng chỉ còn cách hai người kia độ một trượng thôi. Nhìn kỹ, chàng mới hay hai người nọ rất bé nhỏ, mặc áo đỏ, trên đầu có hai cái đuôi sam nho nhỏ. Chúng là hai thằng nhỏ trạc độ mười ba, mười bốn thôi. Mỗi tên khuân vác hai túi đồ trên vai, có vẻ khá nặng nề, chắc là tiền bạc của ngân khố cũng nên? Tuy chúng ít tuổi như thế, khuân vác hai túi đồ khá nặng, mà vẫn còn chạy nhanh như bay, thật là hiếm có.

Không bao lâu, hai thằng bé áo đỏ đã chạy tới chân thành, Thừa Chí nghĩ: “Xem chúng bay ra ngoài thành bằng cách nào?”

Ngờ đâu, chúng không ngừng bước, cứ thế xông thẳng ra ngoài cửa thành. Bọn lính canh gác cổng thành chỉ thấy thoáng một cái, hai cái gì đo đỏ đã ở bên cạnh lướt qua, đang kinh ngạc thì lại thấy một cái bóng xám lướt qua, ra khỏi cổng thành còn nhanh hơn hai cái bóng đỏ kia. Chờ tới bọn lính định thần trông thấy rõ hai cái bóng đỏ là hai đứa bé và một người đàn ông mặc áo màu xám thì ba người đã chạy thật xa rồi.

Nhờ khinh công lợi hại, Thừa Chí theo dõi bấy nhiêu lâu mà hai thằng bé không hay biết gì cả. Ra khỏi thành chạy thêm bảy, tám dặm đường, hai thằng nhỏ tới một căn nhà lớn, liền nhảy ngay vào.

Tới gần, Thừa Chí thấy căn nhà đó xung quanh xây một bờ tường đen cao chừng hai trượng, nhưng không có cửa ngõ. Bờ tường đó sơn đen, trông rất ghê rợn và kỳ lạ. Nhứt là nhà không cửa ngõ, thật thiên hạ hiếm có. Lòng hiếu kỳ thúc đẩy, nhảy luôn vào bên trong, không ngờ chân tường bên trong lại sâu hơn bên ngoài ba thước. Nghĩa là bên ngoài từ chân lên tới bờ tường cao hai trượng nhưng bên trong thì cao những hai trượng ba. Nếu không có võ công tuyệt đỉnh thì chàng đã bị ngã lăn đùng ra rồi. Bên trong lại có một bờ tường màu trắng xây xung quanh nhà như bên ngoài, nhưng cao hơn tường ngoài ba thước.

Khi chàng nhảy qua bờ tường trắng đó lại phác giác chân tường ở trong cũng sâu xuống ba thước, nhưng lần này chàng đã đề phòng không bị giựt mình như lần nhảy đầu. Trước mặt bờ tường thứ hai là bờ tường sơn màu xanh, bờ tường này cao hơn bờ tường thứ nhứt ba thước, và chân tường ở trong cũng sâu xuống ba thước như hai bờ tường trước.

Hết bờ tường thứ ba sơn màu xanh lại tới bờ tường thứ tư sơn màu vàng và bờ tường thứ năm sơn màu đỏ. Bờ tường sau càng cao những ba trượng rưỡi, khinh công giỏi đến thế nào cũng không thể nhảy qua được. Thừa Chí liền dùng “Bích Hổ Du Tường công” leo lên trên bờ tường chót. Chàng nghĩ: “Hai thằng nhỏ quyết không thể nào vác tiền bạc nặng như thế mà nhảy qua được bờ tường cao như thế này. Tất có cửa bí mật để cho chúng vào. Ta không quen biết chủ nhân, nay đột nhiên dò thám bí mật, tìm tòi cửa ngõ như thế này không tiện.”

Chàng leo lên tới trên bờ tường đỏ, nhìn vào bên trong thấy có một tòa nhà ba lớp, năm căn, nhưng yên lặng như tờ không thấy có một hình bóng người nào cả.

Chàng liền lớn tiếng kêu gọi:

- Hậu sinh đường đột, tự tiện nhảy vào quý trang, nhứt tâm muốn được bái kiến quý chủ nhân. Chẳng hay có cho hậu sinh được yết kiến hay không?

Chàng vừa nói dứt lời, đã nghe tiếng ở trong năm bờ tường dội ra. Nhưng trong nhà vẫn không thấy có tiếng người trả lời. Chờ giây lát, chàng lại kêu gọi một lần như trước nữa, bỗng trong lớp nhà thứ ba có mười mấy con chó lớn, dữ tợn như sài lang nhảy xổ ra, nhe răng múa nanh, lớn tiếng sủa, trông ghê sợ. Thấy hai thằng nhỏ võ công cao cường, Thừa Chí chắc chủ nhân phải là anh hùng hiệp sĩ, nên muốn kết làm bạn hữu. Bấy giờ thấy trong nhà thả chó ra sủa như vậy, chàng biết chủ nhân không muốn tiếp, liền nhảy ra ngoài, trở về nhà luôn.

Chàng bước chân vào tới nhà trong thấy Thanh Thanh bận rộn tíu tít, nào mướn người trồng hoa, nào mua hoa tươi, nào xây sàn gạch hoa, nào quét vôi sơn cửa, trang hoàng căn nhà trở nên một biệt trang rất hào hoa. Thừa Chí mừng thầm nghĩ rằng: “Không ngờ nàng lại là nội trợ tài ba lỗi lạc đến thế? ở Triết Giang lúc mới gặp nàng trên chiếc thuyền trông thật là hung tợn. Không đầy nửa năm, nàng đã thay đổi tính nết hiền hậu đến thế này rồi.”

Căn nhà đó rất rộng, mỗi người được dùng bốn, năm căn phòng, cả hai con Đại Oai và Tiểu Oai cũng được ở trong vườn hoa một cách thư thái dễ chịu. Cơm chiều xong, Thừa Chí kể lại cái nhà kỳ lạ cho mọi người nghe. Ai nấy cũng phải ngạc nhiên vô cùng, và không thể đoán ra được chủ nhân căn nhà đó là người như thế nào?

Trở về phòng nghỉ ngơi, Thừa Chí vẫn phải xếp đặt kế hoạch cần làm ở trên Bắc Kinh này. Chàng nghĩ: “Việc cần giải quyết mọi nỗi đau khổ cho nhân dân. Việc thứ hai là hành thích vua Sùng Chính để trả thù cho cha mình. Nhưng biết tên bạo chúa đó không khó, chỉ vì sư phụ đã nói: Hiện giờ bọn gian thần đang đắc thế, nếu nhà vua chết, quân dân Thanh thế nào cũng thừa cơ đánh vào Quan ải. Cho nên việc trả thù này phải chờ Sấm Vương khởi sự, đánh tới Kinh Đô đã. Vậy những việc cần phải tiến hành trước tiên là làm hư hại gốc rễ của triều đình, thám thính sự thật hư của nhà vua, để cung cấp Sấm Vương.”

Nghĩ đoạn, chàng ghi ngay vào giấy tờ rồi mới lên giường đi ngủ.

Sáng sớm ngày hôm sau, trời mưa tuyết, trong lúc mọi người đang ăn cơm sáng, bỗng có gia đinh hấp tấp vào thưa với Thanh Thanh rằng:

- Tiểu thư, có người đem một bức họa và một lọ hoa đến biếu.

Thừa Chí hỏi:

- Hai món đồ này khá cổ nhá đấy! Ai biếu cho thế?

Không thấy danh thiếp của người biếu. Thanh Thanh phong ba lạng bạc lì xì, sai tên gia đinh đem ra tặng cho người đem lễ vật tới, và hỏi rõ xem người hiểu tên họ là gì? Một lát sau gia đinh vào bẩm rằng:

- Người đem lễ vật tới biếu đã đi mất dạng rồi.

Ai nấy đều cho người đó đem biếu nhầm nhà cũng nên. Hồng Thắng Hải nói:

- Hiện giờ, Viên tướng công tiếng tăm lừng lẫy khắp thiên hạ, lần này tới Bắc Kinh, tin đồn đã loan truyền khắp giang hồ rồi Tiểu nhân chắc lễ vật này là của những người một đem biếu cũng nên đấy.

Tới giữa ngọ, lại có một người gánh một mâm rượu thịnh soạn tới. Mọi người đều nghi ngờ các món ăn có chất độc, liền cho chó ăn thử, thấy không việc gì mới yên tâm. Buổi chiều lại tiếp tục có người đem đồ đạc đến biếu, toàn là dụng cụ gia dùng cả.

Thanh Thanh nói:

- Nếu nhà ta có thêm cái đèn bát giác treo ở giữa cửa thì hay quá.

Nửa tiếng đồng hồ sau, đã có người đem một cái đèn bát giác thật đẹp đến biếu liền. Lại có người đem tới rất nhiều vóc lụa, nhiễu, gấm nhiễu, gấm, để may quần áo cho mọi người, và có đủ cả giầy, mũ, khăn, vân vân. Còn phấn sáp thượng hạng để cho Thanh Thanh dùng cũng có người đem tới biếu. Thiết La Hán túm lấy ngực tên phổ ky đem áo, mũ tới quát hỏi:

- Tại sao nhà người lại biết ở đây có một vị đầu đà, mà đem cả áo cà sa đến cho người ta dùng thế này.

Tên phổ ky bị túm ngực, hoảng sợ vô cùng, giọng run run cầm cập, trả lời rằng:

- Tiểu nhân không biết tí gì. Sáng ngày hôm nay, bỗng có người tới tiểu điếm mua và đặt làm các thứ này, và dặn làm xong thì đem tới đây. Ông ta lịch sự lắm, không mặc cả nửa lời, trả tiền rồi đi liền.

Mọi người đang bàn tán thì Thanh Thanh bỗng cố ý lên tiếng nói:

- Người biết lễ vật đó có lẽ hiểu biết hết ý muốn của chúng ta. Nếu bây giờ họ biếu tôi một chuỗi hạt trai thì tốt quá.

Một lát sau, người đầy tớ đi khỏi khách sảnh, Thanh Thanh liền bảo với Hồng Thắng Hải rằng:

- Anh thử theo dõi xem y đi đâu.

Không bao lâu, người đầy tớ nọ quay trở lại hầu hạ. Còn Hồng Thắng Hải hơn một tiếng đồng hồ sau mới quay trở về. Vừa bước chân vào tới cửa đã thấy người làm tiệm bán châu báu đem hai chuỗi hạt trai lớn tới biếu rồi. Cầm hai chuỗi hạt, Thanh Thanh vào thẳng trong nhà. Thừa Chí và Hồng Thắng Hải cũng vào theo.

Hồng Thắng Hải nói:

- Người đầy tới đó ra ngoài cửa nói với ông già ăn xin vài lời rồi trở vào ngay. Tiểu nhân liền đi theo người ăn xin đó.

Thanh Thanh nổi giận nói:

- Người đầy tớ nhà ta và tên ăn xin lén lút như vậy đều không phải là người tử tế gì. Lát nữa, tôi sẽ cho chúng nếm thử một chút lợi hại thì chúng mới chừa cái thói ấy đi.

Hồng Thắng Hải nói:

- Cô nương đoán không sai, tên ăn xin đi qua mấy con đường thì gặp một tên chó săn công sai đi tới. Hai người trò chuyện với nhau vài câu, tên ăn xin quay trở lại ngồi ở trước cửa nhà ta.

Thanh Thanh hỏi:

- Thế rồi anh theo dõi luôn tên chó săn nọ phải không?

Hồng Thắng Hải đáp:

- Vâng, tên chó săn ấy không trở về nha môn, lại đi tới một căn nhà lớn ở đường hẻm nọ. Tiểu nhân nhìn xung quanh không thấy bóng người, liền nhảy lên trên nóc nhà ngó xuống. Thì ra trong căn nhà đó có mười mấy tên công sai đang tụ họp, trong đó có một ông già chột một mắt. Thấy mọi người gọi y là Đơn lão sư, hình như y là thủ lãnh của bọn chúng thì phải. Tiểu nhân sợ chúng phát giác, liền trở về ngay.

Thanh Thanh nói:

- Giỏi thật, tin tức của chúng kể cũng tinh thông đấy! Chúng ta vừa tới Bắc Kinh bọn chó săn đã hay tin ngay. Nhưng nếu chúng muốn sanh sự với chúng ta thì thật không may cho chúng.

Thừa Chí nói:

- Có một điều lạ lùng là, tại sao chúng cứ biếu xén chúng ta như thế này để làm gì? Như vậy có khác gì nói trắng ra cho chúng ta biết là bọn chúng không những công sai ở kinh đô này xưa nay vẫn tài ba lỗi lạc hơn công sai ở các tỉnh, không khi nào chúng lại chịu làm một việc ngu dại như thế này? Vậy, chúng làm như thế này để làm gì?

Nói đoạn, chàng sai Hồng Thắng Hải ra mời Trình Thanh Trúc, Sa Thiên Quảng, Hồ Quế Nam, và Thiết La Hán vào bàn chuyện. Bàn tán một lát lâu, không ai đoán ra nổi bọn công sai biếu xén như vậy có dụng ý gì?

Thanh Thanh nói:

- Những đồ đạc do tiền bạc bất nghĩa của chúng mua, chúng ta không nên lấy thì hơn.

Đêm hôm đó, Thanh Thanh họp cùng chàng Câm, Thiết La Hán, Hồ Quế Nam, và Hồng Thắng Hải đem những đồ đạc của bọn công sai biếu xén tới căn nhà lớn mà Hồng Thắng Hải phát giác hồi sáng để trả lại. Bọn công sai ở trong nhà nghe tiếng động hẳn hòi nhưng không thấy tên nào ló mặt ra cả.

Sáng ngày hôm sau, Thanh Thanh cho tên đầy tới vẫn thường liên lạc với tên ăn xin già nghỉ việc liền nhưng nàng trả đủ tiền lương hẳn hòi. Tên đầy tớ đó quỳ xuống vái lạy mấy cái, rồi đi thẳng, chớ y không tỏ vẻ bất mãn gì cả. Thừa Chí ra lệnh cho tất cả mọi người cẩn mật, để chờ xem có biến động gì không? Quả nhiên hôm đó không thấy có người đem đồ đến biếu xén nữa. Tối hôm đó, trời lại mưa tuyết. Sáng sớm ngày hôm sau, Hồng Thắng Hải vẻ mặt kinh hãi, chạy vào bẩm báo:

- Lạ thật, không biết ai đã quét sạch tất cả tuyết phủ ở trước nhà ta rồi.

Thừa Chí nói:

- Hình như bọn chó săn vẫn cứ muốn lấy lòng chúng mình thì phải.

Thanh Thanh cười nói:

- À, em biết rồi.

Mọi người vội hỏi tại sao? Thanh Thanh nói tiếp:

- Chắc bọn chúng sợ chúng ta ở trên Bắc Kinh này quấy nhiễu thì chúng chịu không nỗi, mới đến đây lấy lòng và làm quen với chúng ta chớ gì?

Sa Thiên Quảng nói:

- Cô nói cũng hơi đúng đấy nhưng tôi làm cường đạo đã bao năm mà chưa hề nghe câu chuyện lạ như thế này bao giờ.

Trình Thanh Trúc bỗng lên tiếng nói rằng:

- À, tôi nhớ ra rồi. Tên công sai một mắt biệt hiệu là Độc Nhãn Thần Long Đơn Thiết Sinh. Y về hưu đã lâu nên tôi không đoán ra.

Mấy ngày sau, mọi người thấy không có chuyện lạ xảy ra nữa, dần dần cũng quên bẵng câu chuyện ấy đi. Ngày hôm đó là Tết Đông Chí, mọi người đang ở khách sảnh nhậu nhẹt chuyện trò, bỗng gia đinh bưng vào một cái khay trong đó có một tấm danh thiếp đại hồng thật lớn. Trên thiếp đề: Văn sinh Đơn Thiết Sinh thỉnh an, bảy chữ và kèm thêm tám thứ lễ vật tám màu sắc.

Hồng Thắng Hải liền lấy danh thiếp của Thừa Chí, Trình Thanh Trúc, và Sa Thiên Quảng hồi bái, còn lễ vật thì trả lại không nhận. Sáng sớm ngày hôm sau, gia đinh lại đem danh thiếp của Đơn Thiết Sinh vào.

Thừa Chí nói:

- Mời ông ta vào chơi mau!

Gia đinh nói:

- Cái ông họ Đơn ấy kỳ lạ quá. Mới sáng tinh sương đã cầm danh thiếp tới, chỉ nói “Thỉnh anh Viên tướng công” rồi đi ngay. Cháu đã mời ông ta vào ngồi chơi xơi nước, nhưng ông ta không vào và đi liền.

Liên tiếp ba ngày liền, cứ trời mới sáng tỏ, là Đơn Thiết Sinh cầm danh thiếp đến thỉnh an.

Trình Thanh Trúc nói:

- Trong võ lâm phía Bắc này, Độc Nhãn Long Đơn Thiết Sinh cũng có đôi chút địa vị và tên tuổi. Không hiểu tại sao y lại giở trò lén lút như thế? Để sáng mai, để đi kiếm y hỏi xem.

Hồ Quế Nam nói:

- Hành động của y không có chút ác ý gì cả. Thế mới khó hiểu chớ?

Thiết La Hán bỗng lớn tiếng nói:

- Tôi biết y định làm gì rồi.

Ngày thường y rất ngô nghê ngốc nghếch, nay bỗng có sáng kiến hơn người, ai nấy đều ngạc nhiên vô cùng hỏi:

- Y định làm gì thế?

Thiết La Hán đáp:

- Y thấy Viên tướng công anh tuấn, võ công lại cao siêu, tên tuổi lại lừng lẫy, cho nên y muốn đem con gả cho cũng nên đấy.

Thấy tên ngốc phát biểu ý kiến ngộ nghĩnh quá, không ai có thể nhịn được, đều cười ồ cả lên. Thiên Quảng đang uống nước, buồn cười đến nỗi phun cả nước vào người Hồ Quế Nam. Vừa lau áo, vừa cười, Hồ Quế Nam nói:

- Con gái Độc Nhãn Long chắc cũng độc nhỡn như y. Có khi nào Viên tướng công lại chịu lấy tiểu thơ chột mắt như thế?

Thiết La Hán trợn trừng mắt lên hỏi:

- Sao anh lại biết rõ đến thế?

Hồ Quế Nam cười đáp:

- Tại sao anh biết rõ y có con gái?

Mọi người đùa diễu một hồi, Thanh Thanh không nói năng gì cả, nhưng trong lòng có vẻ không vui. Nàng nghĩ thầm: “Tên Độc Nhãn Long bậy thật, nhỡ y muốn gả con gái cho Thừa Chí thật thì sao?”

Đêm hôm ấy, nàng lấy bảy tám tờ giấy trắng vẽ hình Độc Nhãn Long Đơn Thiết Sinh đạo chích. Chờ tới đêm khuya, nàng phi thân tới bảy tám nhà giàu có, ăn trộm vàng bạc, châu báu, rồi mỗi nhà nàng dán một tờ giấy có vẽ hình và chữ nói trên.

Sáng sớm ngày hôm sau, Hồng Thắng Hải tới gõ cửa phòng của Thanh Thanh và nói:

- Tiểu thơ! Độc Nhãn Long đã tới đấy ạ. Hiện giờ Viên tướng công đang tiếp y ở khách sảnh.

Thanh Thanh liền cải nam trang đi ra ngoài khách sảnh, quả nhiên thấy Thừa Chí, Trình Thanh Trúc, và Sa Thiên Quảng đang tiếp một ông già gầy gò, bé nhỏ, uống trà. Thừa Chí liền giới thiệu nàng với người nọ. Thanh Thanh thấy Đơn Thiết Sinh đã ngótsáu mươi tuổi, râu tóc bạc phơ, một con mắt bên trái lóng lánh sáng quắc, trông rất thông minh mẫn tiệp.

Đơn Thiết Sinh nói:

- Tiểu nhân làm như vậy tự biết đường đột vô cùng, nhưng sự thật đang có việc lớn định nhờ vả Viên tướng công cùng quý vị giúp đỡ cho. Vì không được hân hạnh quen biết quý vị, tiểu nhân mới phải dùng hạ sách như vậy. Xin quý vị thứ lỗi cho.

Nói xong, y quỳ xuống vái lạy. Vội đỡ y dậy, đang định hỏi y nhờ vả việc gì, thì Thanh Thanh đã hỏi trước:

- Tiểu thơ đằng nhà vẫn mạnh giỏi đấy chớ? Sao ông không đưa cô ta đến đây chơi một thể?

Đơn Thiết Sinh ngạc nhiên một lát rồi mới trả lời:

- Tiểu nhân chỉ có một mình thôi ạ. Vợ không có thì lấy đâu ra con với cái?

Thanh Thanh tủm tỉm cười, trở về phòng lấy những vàng bạc, châu báu vừa ăn trộm được, đem trả lại Thiết Sinh và cười nói:

- Muốn đùa giỡn ông, tôi đã lấy trộm những thứ này về. Bây giờ lại phải nhờ ông đem trả lại cho những thất chủ. Xin ông đừng có trách cứ nhé? Nhưng tôi không làm thế thì không sao mời được ông tới đây chơi.

Đơn Thiết Sinh nghĩ thầm: “Cậu đùa giỡn như thế suýt giết hại cái thân già này!”

Mọi người không hiểu, đều ngạc nhiên định hỏi nguyên nhân tại sao, thì bỗng có một tên công sai hấp tấp chạy vào, vái chào mọi người xong liền nói với Đơn Thiết Sinh rằng:

- Đơn lão sư, hôm nay lại mất hai nghìn lạng tiền ngân khố nữa.

Đổi ngay sắc mặt, Đơn Thiết Sinh vội đứng dậy, vừa chào vừa nói:

- Hiện giờ tiểu nhân đang có việc rất cần phải đi điều tra ngay. Lát nữa tiểu nhân trở lại thỉnh an quý vị.

Nói xong, y nhận lấy những tiền bạc, châu báu của Thanh Thanh trao trả, rồi theo tên công sai đi liền.

Chiều hôm ấy, trời lại mưa tuyết thật lớn, Thanh Thanh rủ Thừa Chí cỡi ngựa ra ngoài thành uống rượu thưởng tuyết cảnh ở trên hồ. Hai người không đi chơi chung thế này đã lâu, nhân ngày hôm đó được nhàn rỗi mới cùng đi chơi cho thỏa thích một hôm.

Xung quanh hồ cỏ lau mọc um tùm. Thanh Thanh bày thức ăn ra khay, rót hai chén rượu, rồi cùng Thừa Chí vừa nhậu nhẹt vừa ngắm phong cảnh. Nơi đây xưa nay đã vắng bóng du khách lui tới, bây giờ trời lại mưa tuyết lớn như vậy, thì còn ai đến ngoạn cảnh nữa. Thừa Chí hỏi Thanh Thanh vừa rồi trao trả cái gì cho Đơn Thiết Sinh?

Thanh Thanh vừa cười vừa kể lại câu chuyện đi ăn trộm đêm qua cho Thừa Chí nghe.

Thừa Chí nói:

- Hà! Anh vừa khen ngợi chú hồi này đã ngoan ngoãn nhiều. Ngờ đâu chú vẫn còn tinh nghịch như thế?

Thanh Thanh hỏi:

- Em có thấy khen ngợi bao giờ đâu?

Thừa Chí nói:

- Anh khen chú ở trong đáy lòng, thì chú biết sao được?

Thanh Thanh khoái chí, tươi cười nói:

- Ai bảo tên họ Đơn ấy không lộ diện cứ ngấm ngầm quấy nhiễu chúng ta như thế?

Thừa Chí nói:

- Không biết y nhờ vả chúng ta việc gì?

- Những hạng người như thế thì ta giúp đỡ làm gì cho hoài hơi mất công?

Uống rượu một hồi lâu, hai người nhắc lại chuyện uống rượu thưởng hoa ở nhà họ Ôn, phái Thạch Lương hồi nọ, Thanh Thanh nhớ đến mẹ và cố hương bỗng rầu rĩ muốn khóc. Thừa Chí phải kể chuyện vui cho nàng nghe, nàng mới khuây khỏa phần nào.

Thấy trời sắp tối đến nơi, hai người liền thu xếp chén dĩa, quay vào bờ định trở về nhà, vừa đi tới cái đình ở ven hồ, thấy một tên ăn xin mình trần nằm trên mảnh chiếu rách, Thanh Thanh thương hại liền nói:

- Tội nghiệp thật!

Rồi nàng móc túi lấy một nén bạc ra, để trên mặt chiếu và khẽ nói tiếp:

- Mau đi mua quần áo mặc cho khỏi rét đi. Chớ không trời giá lạnh thế này, lão cảm hàn khốn đấy!

Hai người vừa đi khỏi, bỗng nghe tên ăn xin lẩm bẩm nói:

- Cho lão tiền bạc thật vô ích! Trời có lạnh thêm chút nữa cũng không thể nào rét chết lão già này! Có còn rượu mời lão uống mới phải là người biết điều chớ!

Thanh Thanh cả giận, quay lại định mắng chửi vài câu, Thừa Chí liền cản luôn, vì thấy tên ăn mày cởi trần như vậy mà không thấy giá lạnh tất không phải là người thường, khẽ nói với Thanh Thanh rằng:

- Người này kỳ lạ lắm, chúng ta nên để yên cho y, xem y giở trò gì đã.

Nói với Thanh Thanh xong, chàng liền quay lại nói với tên ăn xin rằng:

- Tôi chỉ có chút rượu nhạt và thức ăn thừa thôi. Nhưng rượu đã nguội, thức ăn lại thức ăn thừa không dám mời lão xơi.

Tên ăn xin liền ngồi dậy, giơ tay ra nói:

- Lão là kẻ ăn mày ăn xin, có quản ngại gì rượu nguội, thức ăn thừa đâu?

Thừa Chí liền đưa ngay ấm rượu uống thừa cho lão ăn xin. Cầm lấy rượu, lão già nọ tu luôn. Thừa Chí và Thanh Thanh thấy lão ăn xin trạc độ bốn mươi tuổi, râu ria xồm xoàm, hai cánh tay đầy những vết xẹo, trông rất dị thường. Uống hết ấm rượu đó, y khen ngợi rằng:

- Rượu Nữ Nhi Hồng Trần Thiệu này khá lâu rồi, hai mươi năm là ít, ngon và thơm lắm!

Thanh Thanh giựt mình kinh hãi nghĩ thầm: “Tên ăn xin này sành rượu thật.”

Nghĩ đoạn, nàng vừa cười vừa nói:

- Lão sành rượu thật, vừa uống đã biết ngay là thứ rượu gì và ra lò bao nhiêu năm rồi.

Tên ăn xin nói:

- Tiếc thay ít quá, uống không đã ghiền!

Thừa Chí nói:

- Nếu lão thích uống ngày mai tôi sẽ đem thật nhiều tới mời lão xơi một bữa thật no say.

Tên ăn xin nói:

- Thế thì còn gì bằng nữa! Vị Tướng công này sảng khoái quá. Con người có học mà có độ lượng như thế, cũng hiếm lắm!

Thấy y ăn nói khác người, Thừa Chí biết y không phải là kẻ ăn xin thường, định hỏi han thêm vài câu, nhưng trời đã tối, chàng liền dắt tay Thanh Thanh ra khỏi cái đình. Lòng hiếu kỳ thôi thúc, Thanh Thanh ngó đầu lại nhìn thấy tên ăn xin ấy đang khòm lưng chăm chú nhìn vật gì ở phía bên trái. Nàng liền tay Thừa Chí nói:

- Y đang nhìn cái gì kia kìa.

Thừa Chí quay lại đưa mắt nhìn và nói:

- Hình như y đang rình bắt một con dím thì phải?

Hai người liền tiến lại gần xem, tên ăn xin vội xua tay bảo hai người đứng ra xa, vẻ mặt trông rất nghiêm trọng. Hai người đưa mắt nhìn theo tầm mắt của tên ăn xin thì thấy một con rắn con, dài chừng nửa thước, từ đầu tới đuôi đều màu vàng ối, nằm trên mặt tuyết lại sáng lóng lánh ánh sáng rọi thêm. Con rắn đó từ từ bò trên mặt tuyết, tên ăn xin cứ theo dõi từng bước một.

Thanh Thanh bỗng chỉ một nơi cách đó độ một trượng, khẽ hỏi:

- Anh xem cái kia có gì kỳ lạ không?

Đưa mắt nhìn theo chỗ tay chỉ của Thanh Thanh, Thừa Chí trông thấy một cái vòng tròn hơi lõm xuống, tuyết chỉ xuống được xung quanh cái vòng ấy thôi, chớ rơi xuống đó là tan ngay, và biến thành một làn hơi khói bốc lên. Chỗ đó hình như bên dươói có để một cái hỏa lò lửa đang cháy vậy. Con rắn nhỏ bò tới cạnh cái vòng đó, không dám vào, cứ bò quanh thêm mấy vòng. Tên ăn xin xua tay bảo hai người không nên tới gần. Hai người đành phải đứng xa chờ đợi xem.

Lúc ấy con rắn nhỏ không bò quanh nữa, cứ hà hơi vào trong một cái lỗ ở giữa cái vòng. Giây phút sau, bỗng nghe “sịt” một tiếng, con vật vội vàng lùi ngay về phía sau. Tiếp theo đó, một con rắn lớn ở trong lỗ bò ra. Thanh Thanh giựt mình, thất thanh kêu la. Tên ăn xin trợn mắt giận dữ nhìn nàng, nếu y không bận tâm về việc rình hai con rắn thì y đã lên tiếng mắng chửi rồi.

Con rắn lớn mình dài hơn trượng, to bằng cánh tay người, toàn thân loang lỗ mấy màu sắc, đầu hình ba góc to hơn nắm tay người, Thừa Chí đã nghe Mộc Tang đạo nhân nói, các loại rắn đầu hình ba góc là độc nhất. Rắn độc phần nhiều bé nhỏ thôi nhưng con rắn độc này lại to lớn như vậy mới hiếm. Vả lại rắn rít tới mùa đông là nằm phục trong hang, ít khi ra ngoài kiếm ăn. Hình như con rắn lớn này bị con rắn nhỏ chọc tức mà nhả xô ra vậy.

Vừa ra khỏi cái hố, con rắn lớn lè lưỡi đỏ dài chừng nửa thước ra, trông thật là ghê sợ. Lúc này, con rắn nhỏ cứ chạy vòng, nhanh nhẹn vô cùng. Có một điều rất lạ là con rắn lớn to gấp con nhỏ hai ba chục lần, nhưng không hiểu tại sao nó lại có vẻ e sợ con nhỏ, không dám đuổi theo, chỉ quấn lại thành một cuộn tròn, ngẩng đầu trợn mắt nhìn kẻ địch. Con rắn nhỏ bò nhanh bao nhiêu, đầu con to ngó theo bấy nhiêu. Lúc này, Thanh Thanh không còn sợ hãi nữa, trái lại nàng còn thích thú là khác. Tên ăn xin tay múa chân nhảy, đang bận lấy những miếng màu vàng trong túi vải rách ra, bỏ vào mồm nhai một lúc rồi lấy ra nặn thành sợi dây để quây xung quanh cái vòng kia.

Thanh Thanh khẽ hỏi:

- Y làm gì thế?

Thừa Chí đáp:

- Có lẽ y đang bố trí để bắt hai con rắn này cũng nên.

Chàng vừa dứt lời, con rắn nhỏ đột nhiên nhảy xổ vào đầu con rắn to. Vì chịu không nổi hơi khói màu đỏ ở mồm con rắn to phun ra, con rắn nhỏ lộn một vòng, lại xuống đất chạy vòng quanh. Có lẽ hơi khói màu đỏ độc lắm, con rắn nhỏ mới không dám tới gần.

Sực nghĩ tới một pho quyền pháp ghi trong “Kim Xà bí kíp.” Pho quyền ấy hơi giống “Bát Quái Du Thân chưởng” nhưng biến hóa phức tạp hơn nhiều. Lúc ấy Thừa Chí tuy đã học biết những thế võ trong pho quyền ấy rồi nhưng chàng không coi trọng lắm.

Lúc này, chàng thấy hai con rắn chiến đấu bỗng nhận xét thấy thế đánh và thế đỡ của hai con rắn kia giống hệt pho võ nói trên. Có lẽ xưa kia, Kim Xà Lang Quân xem rắn chiến đấu mà sáng tác nên pho quyền này chắc? Chăm chú nhận xét từng ly từng tí thân pháp của con rắn nhỏ, chàng dần dần lãnh ý hội thần ngay. Chàng nhận thấy thân pháp con rắn nhỏ còn linh động hơn pho quyền nọ nhiều. Tại thấy con rắn to giữ thế thủ rất nghiêm mật, chàng ngẫm nghĩ không biết con rắn nhỏ dùng thế công nào mà thắng nổi địch thủ?

Thấy Thừa Chí chăm chú ngẩn cả người ra, Thanh Thanh nghĩ thầm: “Không ngời anh ta lại có tánh trẻ con như vậy.”

Lúc ấy, tên ăn xin vẫn tiếp tục nhai thứ thuốc vàng, nặn thành sợi dây thứ hai, rồi quanh hai vòng dây nữa là ngoài cái vòng dây thứ nhất. Mỗi cái vòng dây cách nhau độ một thước.

Bố trí xong, y lộ vẻ hớn hở, rồi cúi xuống xem hai con rắn đánh nhau. Con rắn nhỏ nhảy xổ vào mấy lần, đều bị khói đỏ đẩy lui. Thừa Chí nghĩ thầm: “Mỗi lần tấn công là con rắn nhỏ dùng một thế công mới. Khói đỏ của con rắn lớn phun ra ngày càng nhạt. Cứ thế này mãi, con to tất phải thua mất!”

Ngờ đâu con rắn to đột nhiên phản công, há mồm nhe răng định đớp con rắn nhỏ. Nhưng con nhỏ lanh lẹ và luồn tránh khôn khéo lắm, nhiều khi nó sắp bị con to cắn được, nhưng con rắn nhỏ tránh sang phải một cái rất lẹ và thoát khỏi nanh vuốt của địch thủ ngay. Thoắt lúc con nhỏ vươn mình lên trên không, con rắn to nhô theo định cắn đuổi con kia nhưng con nhỏ ở trên không mà biết lộn vòng quay đầu lại đâm luôn vào mắt địch thủ. Thế là con rắn to bị mù ngay một mắt.

Thấy con vật đánh nhau hay quá, Thừa Chí không nhịn được bỗng la lớn: “Hay quá” Lúc ấy con rắn to bị thương một mắt chui ngay vào trong động. Lúc ra đã nhanh mà lúc rút lui cũng vậy, chỉ trong nháy mắt, cả một thân hình dài hơn trượng của nó mà đã biệt vô tăm tích rồi. Con rắn nhỏ đuổi tới cửa động, phun hơi vào bên trong.

Thanh Thanh bỗng cảm thấy đầu óc choáng váng, liền kêu lên một tiếng:

- Trời ơi!

Nàng vội năm lấy cánh tay Thừa Chí. Biết nàng vì ham xem hai con vật đánh nhau, đến gần quá, liền nghĩ tới con Băng Thiềm của Hồ Quế Nam tặng cho giải độc rất linh nghiệm cũng may có đem theo trong người, vội lấy ra để vào mồm nàng.

Thanh Thanh hít liền mấy hơi, cảm thấy một hơi lạnh thấu suốt tâm can, bịnh nhức đầu khỏi ngay tức thì.

Trông thấy con Băng Thiềm của Thừa Chí, tên ăn xin trố mắt lên nhìn tỏ vẻ thèm muốn. Bỏ con Băng Thiềm vào túi, Thừa Chí kéo Thanh Thanh lùi lại vài bước, nghĩ thầm: “Tên ăn xin bắt rắn này cũng tinh đời đấy, thoáng trông đã biết con Băng Thiềm của ta là vật quý rồi. Hằng ngày y gần gũi các loại rắn độc mà có con Băng Thiềm phòng thân thì còn gì bằng nữa.”

Lúc ấy trong động lại có khói đỏ phun ra, nhưng con rắn to chịu không nổi hơi xì của con nọ, lại muốn xông ra tái chiến. Quả nhiên, khói đỏ nhạt dần, con rắn to lại chui ra, vì thiếu một mắt, linh động kém lúc trước nhiều. Đánh được một lát, con rắn to lại bị địch thủ đâm mù nốt con nữa. Thế là con rắn phải vội quay trở về động để trốn tránh. Ngờ đâu con rắn nhỏ đã nhẹ nhàng chạy tới cửa động đợi chờ rồi. Hết lối đi con rắn to liền nhanh mồm đớp luôn con nọ vào bụng và nuốt luôn và trong bụng.

Thừa Chí, Thanh Thanh ngạc nhiên quá, vì rõ ràng con rắn nhỏ đã toàn thắng rồi tại sao bỗng dưng lại bị kẻ địch nuốt một cách dễ dàng như thế được? Nhưng sau đó, con rắn to lăn đi lộn lại, có vẻ đau đớn vô cùng. Rồi tới khi con rắn to nằm ngửa ra thì con nhỏ đã cắn thủng bụng địch thủ mà chui ra rồi.

Thanh Thanh thở dài nói:

- Thật không ngờ con rắn nhỏ này lại giảo hoạt và độc ác đến thế.

Tiếp theo đó, con rắn nhỏ đứng thẳng mình lên, chỉ có một khoảng đuôi chấm mặt đất mà thôi. Rồi nói dần dần hít hết những khói đỏ còn lại đang lơ lửng trên mặt đất vào cả trong bụng. Nó đi vòng quanh con rắn to một vòng, rồi cắn lưỡi con nọ lùi kéo vào trong động. Thân hình nó bé nhỏ hơn con kia nhiều nhưng nó lôi kéo con kia nhẹ nhàng lắm. Không biết sức lực của nó ở đâu tới mà mạnh kinh khủng như vậy. Thừa Chí và Thanh Thanh đều ngạc nhiên vô cùng. Không bao lâu, con rắn lại bò ra, thần sắc của tên ăn xin nghiêm trọng tức thì.

Bò tới cạnh vòng thuốc vàng, con rắn lộn một vòng lùi vào giữa. Thanh Thanh hỏi:

- Sợi màu vàng quanh kia là cái gì thế?

Thừa Chí đáp:

- Chắc là thứ thuốc khắc chế rắn, tỷ như thuốc hồng hoàng chẳng hạn.

Chỉ thấy con nọ chạy vòng quanh mấy vòng, bỗng đứng thẳng dậy, dùng đuôi quẫy mạnh một cái, nhảy qua khỏi cái vòng bên trong. Tên ăn xin có vẻ hoảng hốt.

Con rắn lại chạy quanh như trước, và cũng dùng đuôi quảy nhảy ra khỏi cái vòng thứ hai. Chỉ còn một cái vòng thuốc nữa là hết, nên tên ăn xin vội lẩm bẩm niệm thần chú, rồi bỗng lộn ngược, hai tay chống xuống đất, hai chân chổng lên trời, đi bằng hai tay.

Con rắn chạy tới đâu, người theo dõi tới đó. Không thể nhịn được, Thanh Thanh phải cười nhưng thấy tên ăn xin mồ hôi nhễ nhại, nhỏ giọt xuống mặt tuyết, nàng không dám cười nữa, rồi cứ lẳng lặng đứng yên. Nàng nghĩ: “Con rắn bé như thế này, việc gì phải tốn công đến thế?”

Thừa Chí rỉ tai nàng nói:

- Võ công của tên ăn mày này cao cường lắm, ít nhứt y cũng giỏi ngang Sa Thiên Quảng và Trình Thanh Trúc.

Thanh Thanh nói:

- Em thấy thân pháp và tay chân của y không có gì đặc biệt hơn người.

Thừa Chí nói:

- Chú xem bụng và ngực không động đậy, đủ thấy y không hô hấp như vậy mà chịu đựng được một thời gian khá lâu như thế không phải là dễ đâu.

Thanh Thanh hỏi:

- Có phải y sợ hơi độc của rắn mới nhịn hơi như vậy không?

Lúc ấy cả người lẫn rắn chạy rất nhanh. Rồi con rắn bỗng nhiên nhảy lên, định nhảy ra ngoài vòng vây. Nhưng tên ăn xin vừa đuổi tới, thổi mạnh một cái. Con rắn rớt ngay xuống đất, tiếp tục chạy quanh như trước. Hễ có cơ hội là nó lại nhảy ra ngoài vòng ngay, nhưng nhảy ba lần đều bị tên ăn xin thổi hơi cản lại. Tuy vậy, con rắn cũng khôn ngoan giảo hoạt lắm, thỉnh thoảng nó đổi phương hướng, đang chạy phía trái bỗng quay trở lại chạy về phía phải. Như vậy tên ăn xin theo mệt mà không kịp. Thấy phía Tây có chỗ hổng con rắn liền nhảy ra khỏi cái vòng chết. Thừa Chí và Thanh Thanh cũng phải thất thanh kêu la.

Thấy con vật đã thoát khỏi ba vòng vây của mình, tên ăn xin vội đứng thẳng dậy. Có một điều lạ nhứt là, con rắn nhỏ không thừa cơ bôn tẩu, trái lại nó còn ngẩng đầu lên nhìn kẻ địch, giữ thế sửa soạn tấn công. Lúc này hai bên thay đổi hẳn địa thế công và thủ. Tên ăn xin tỏ vẻ hoảng sợ, muốn chạy không được mà muốn công cũng bất thành.

Thừa Chí móc túi lấy ra ba quân cờ, chỉ chờ tên ăn xin gặp nguy hiểm là giết rắn cứu người. Con rắn xổ tới mấy lần, tên ăn xin đều tránh được cả. Chỉ trong giây lát, tên ăn xin đã nghĩ ra một kế, cho rắn xông tới liền giơ tay nhử. Nhanh như chớp, con rắn cắn luôn ngón tay giữa của bàn tay mặt, tên ăn xin liền dùng tay kia kẹp luôn hai mang con vật, rồi ra sức bóp mạnh một cái. Đau quá, con rắn đành phải há mồm nhả ngón tay của địch ra, hắn vội lấy ra một cái ống sẳt bỏ luôn con rắn vào, đút nút lại, rồi vứt xuống đất, quay đầu lại nói với Thừa Chí rằng:

- Mau lấy Băng Thiềm ra cứu mạng lão.

Thấy y vô lễ như vậy, Thanh Thanh nổi giận quát mắng:

- Tại sao phải đưa Băng Thiềm cho nhà ngươi?

Thấy tên ăn xin giỏi võ, Thừa Chí thương tiếc, lại thấy tay y đã đen và sưng gấp mấy lần rồi, nọc độc của con rắn kinh khủng biết bao, vội móc túi lấy con Băng Thiềm ra đưa liền.

Tên ăn xin mừng quá, vội để ngón tay bị thương dí vào mồm con Băng Thiềm. Chỉ trong chốc lát, vết thương máu đen nỏ giọt xuống dưới mặt tuyết, không khác gì mực đen vậy. Bàn tay của tên ăn xin khỏi sưng và hắc khí cũng tan hết. Lại trải qua một lát nữa, những giọt máu ở vết thương nhỏ ra đã biến thành màu hồng, y cả cười một hồi, xé một mảnh quần ra buộc vết thương, và bỏ con Băng Thiềm vào trong túi vải.

Thanh Thanh giơ tay ra hỏi:

- Trả Băng Thiềm cho chúng tôi chớ?

Tên ăn xin trợn ngược lông mày, mắt to trợn, quát lớn:

- Băng Thiềm nào?

Thanh Thanh chỉ về phía y, kinh hãi kêu lên:

- Ô kìa, đằng kia lại có một con rắn nhỏ nữa!

Giựt mình tên ăn xin quay đầu lại nhìn. Thanh Thanh liền nhặt cái ống sắt ở dưới đất lên, chĩa luôn vào lưng tên ăn xin quát lớn:

- Ta mở nút ra tức thì.

Biết là trúng kế rồi, tên ăn xin nghĩ: “Nếu đối phương mở cái nút ống ra, con rắn nọ sẽ chui ra cắn lưng mình ngay, nếu bị cắn trúng nơi cốt yếu thì dù có Băng Thiềm cũng chưa chắc đã chữa khỏi đưọc.”

Nghĩ đoạn, y đành phải móc túi vải lấy con Băng Thiềm ra đưa trả Thừa Chí rồi cười nói:

- Lão đùa hai người chơi đấy, chớ có phải lão lấy thật đâu?

Chờ Thừa Chí bỏ Băng Thiềm vào túi rồi, Thanh Thanh mới rút cái ống sắt ra và trao trả cho tên nọ. Thoạt tiên, Thừa Chí muốn kết bạn với tên ăn xin đó, nhưng thấy y ty tiện quá, không cảm ơn người ta cứu mạng cho thì chớ, lại cưới của báu ân nhân như vậy, liền chắp tay chào nói:

- Chào lão, sau này sẽ có dịp tái ngộ!

Chàng khoác tay Thanh Thanh đi liền. Tên ăn xin giận dữ quát lớn:

- này hai người hãy khoan đã!

Thanh Thanh cũng giận dữ hỏi:

- Ngươi muốn gì?

Tên ăn xin nói:

- Các người khôn hồn để con Băng Thiềm xuống, ta sẽ để cho đi. Các người có biết lão già này hung ác như thế nào không?

Chưa hề thấy người nào lại ương ngạnh đến thế, Thanh Thanh đang định trả lời, Thừa Chí đã cướp lời nói trước:

- Ngài là ai thế?

Chỉ thấy tên ăn xin trợn đôi mắt lóng lánh, hai tay giơ cả ra, và đang định nhảy xổ tới. Thừa Chí nghĩ thầm: “Tên ăn xin vô lễ này muốn chịu khổ chắc?”

Lúc ấy, đằng xa bỗng có tiếng khí giới va chạm, mấy người hò hét chạy đuổi tới. Phía đằng trước, có hai thằng bé áo đỏ, đều vai mang một gói đồ lớn, vừa chạy vừa đánh đỡ. Phía sau có bốn năm người công sai đuổi theo. Người đi đầu là Độc Nhãn Thần Long Đơn Thiết Sinh. Tay y cầm một thước sắt, cứ nhằm yếu huyệt của hai thằng bé mà điểm. Hai thằng bé chống đỡ không nổi, chạy thẳng tới cạnh tên ăn xin, lớn tiếng kêu gọi:

- Tề sư thúc, Tề sư thúc.

Vừa nói, hai thằng bé vừa vứt hai gói đồ tới. Tên ăn xin giơ tay ra đón lấy hai gói đồ đó, để xuống đất. Hai thằng nhỏ vứt xong gói đồ nặng, chân tay lanh lẹ hơn trước, liền xông vào đánh Đơn Thiết Sinh hăng hái hơn trước nhiều.

Tên ăn xin thấy mấy tên công sai kia võ nghệ tầm thường không đếm xỉa tới, chỉ nghĩ tới con Băng Thiềm, liền nhảy xổ vào, hai tay nắm luôn đầu vai Thừa Chí. Không muốn vô duyên vô cớ lộ võ công cho người hay biết, Thừa Chí quay đầu ù té chạy, trốn núp phía sau Đơn Thiết Sinh. Thoạt tiên cạnh tên ăn xin có vẻ ngơ ngác, nay mới hay hai tên là thù địch, tinh thần phấn khởi, múa cây thước sắt tấn công lia lịa, thì nghe “ối chà!” một tiếng, một tên nhỏ áo đỏ đã bị gậy sắt điểm trúng yếu huyệt ở trên vai. Còn một tên hoảng, Đơn Thiết Sinh thừa cơ đá luôn một cái trúng luôn thằng thứ hai. Tên ăn xin ung dung đứng yên, dõng dạc nói:

- Ta tưởng là ai không ngờ là Đơn lão sư.

Đơn Thiết Sinh nói:

- Ngài quý tánh danh là gì? Tôi táo gan yêu cầu ngài cho anh em chúng tôi được ăn miếng cơm yên lành.

Tên ăn xin nói:

- Tôi là kẻ ăn mày thì làm gì có tên họ chớ?

Nói xong, y cúi xuống giải huyệt cho hai thằng bé. Lúc ấy, có hai tên công sai nhặt hai gói đồ lên. Tên ăn xin bỗng hú một tiếng còi, hai thằng nhỏ xông tới, mỗi đứa dùng một chưởng đánh ngã một người công sai, rồi cướp luôn gói đồ mà chạy.

Đơn Thiết Sinh đuổi theo quát lớn:

- Tiểu tặc táo gan thật, có mau để xuống trả ta không?

Hai thằng bé áo đỏ cứ lẳng lặng chạy thật nhanh. Thấy Đơn Thiết Sinh đuổi theo giơ thước sắt ra, sắp điểm trúng thằng bé chạy sau. Đột nhiên tên ăn xin nhảy ngang tới định cướp cây thước sắt. Tuy chỉ có một mắt, Đơn Thiết Sinh võ công cao cường, giơ ngược cây thước sắt, định đánh trở lại điểm vào yếu huyệt ở cổ tay của kẻ đánh trộm.

Tên ăn xin vội trầm cánh tay xuống, và dùng bàn tay trái phản kích lưng địch. Muốn thử sức lực của đối phương, Đơn Thiết Sinh liền giơ một cánh tay trái ra đỡ. Ngờ đâu tên ăn xin rụt luôn tay lại, lộn một vòng nhảy ra ngoài hơn trượng rồi theo sau hai thằng nhỏ chạy luôn.

Thấy thân thủ của y nhanh nhẹn như vậy, Đơn Thiết Sinh cũng phải kinh hãi nghĩ thầm: “Bên ta tuy nhiều người thật, nhưng ngoài ta ra, mấy người kia võ nghệ tầm thường quá. Viên tướng công và cô nương nọ không muốn giúp ta, một mình địch saonổi bọn đạo tặc kia?”

Nghĩ vậy, Đơn Thiết Sinh ngừng chân không đuổi nữa, tới gần Thừa Chí cúi chào và nói:

- Tiểu nhân đáng chết thật!

Thừa Chí và Thanh Thanh thấy y nói như vậy, đều ngạc nhiên không hiểu liền hỏi:

- Đơn đầu lãnh chớ có khách khứa như vậy. Chẳng hay tên ăn xin kia là hạng người thế nào thế?

Đơn Thiết Sinh nói:

- Mời hai vị hãy vào trong đình này nghỉ chân đã. Tiểu nhân sẽ bẩm báo sau.

Ba người vào trong đình ngồi yên rồi, Đơn Thiết Sinh mới đem hết tiền nhân hậu quả kể cho Thừa Chí và Thanh Thanh nghe.

Thì ra bắt đầu từ tháng trước, ngân khố của Bộ Hộ liên tiếp bị mất trộm ba lần, tổng cộng mấy nghìn lạng bạc. Số tiền bạc đó tuy không nhiều, nhưng nó là tiền bạc của nhà vua, mà ở ngay kinh thành trong ngân khố của Bộ Hộ mà trộm mới là một việc quan trọng.

Không hiểu tại sao hai ngày sau, nhà vua hay tin đó liền cho triệu Bộ Hộ Sát thượng thơ và Cửu môn đề đốc Chu đại tướng quân lên điện khiển trách một hồi. Nhà vua truyền phán, trong một tháng phải bắt được tên trộm ấy. Bằng không hoàng thượng sẽ cách chức tất cả các quan lớn nhỏ của hai cơ quan đó. Thế là bọn công sai bị thượng cấp truy cứu và đè nén, đều kêu khổ kêu oan, cả gia quyến của họ cũng bị câu thúc.

Ngờ đâu, quan sai càng truy nã điều tra riết, ngân khố lại càng bị mất trộm liên tiếp. Bọn công sai lo sợ quá, đành phải đi kiếm Độc Nhãn Long Đơn Thiết Sinh về hưu đã lâu, van lơn cầu khẩn mời ra giúp cho được. Sau một cuộc điều tra kỹ càng, Đơn Thiết Sinh biết không phải là đạo tặc tầm thường mà là cao thủ võ lâm hành động. Tuy quy ẩn đã lâu, Đơn Thiết Sinh vẫn được mọi từng lớp nhân sĩ võ lâm quen biết mến chuộng. Y cho điều tra, biết ngay gần đây chỉ có nhóm Thừa Chí là võ lâm cao thủ mới tới Bắc Kinh thôi.

Nghe tới đây, Thanh Thanh cả giận nói:

- Thế ra ông nghi ngờ chúng tôi trộm cắp phải không?

Đơn Thiết Sinh đáp:

- Tiểu nhân đáng chết lắm! Thoạt thiên tiểu nhân có nghĩ như thế thật, liền hỏi dò bạn hữu mới hay Viên tướng công ở Bắc Kinh lầm nghĩ, cứu Tiêu Công Lễ ở Sơn Đông kết giao Sa Thiên Quảng và Trình Thanh Trúc, hơn nữa lại được đề cử làm Minh chủ bảy tỉnh, thật là vị đại anh hùng hào kiệt!

Trong lòng khoan khoái vô cùng Thanh Thanh nghe thấy Đơn Thiết Sinh khen ngợ Thừa Chí như vậy, sắc mặt đấu dịu tức thì, Đơn Thiết Sinh lại nói:

- Tiểu nhân còn hiểu lầm, có lẽ vì giới công sai của tiểu nhân không hay tin ra nghênh đón vị đại anh hùng giáng lâm kinh thành mà bị quý vị khiển trách ban cho một bài học để bọn tiểu nhân khốn khổ cũng nên? Cho nên tiểu nhân cùng các anh em muốn chuộc lỗi đó, mới ngày ngày đến quý phủ thỉnh an tạ tội là thế.

Thanh Thanh cười nói:

- Ông không nói rõ, thì ai hiểu biết được ý muốn của các ông ra sao?

Đơn Thiết Sinh nói:

- Nhưng việc này không thể nói rõ ra được. Chúng cháu chỉ mong Viên tướng công lại bớt giận, trả lại số bạc của ngân khố cho chúng cháu, để cứu mấy trăm gia đình công sai ở trong thành Bắc Kinh này khỏi chịu tội vạ. Ngờ đâu Viên tướng công lại hoàn lại tất cả lễ vật của chúng cháu dâng biếu, còn điều tra biết rõ tên họ và biệt hiệu của tiểu nhân, rồi rải các danh thiếp tiểu nhân vào các nhà thất để cảnh cáo.

Nghe Đơn Thiết Sinh nói tới vụ này, Thanh Thanh giả bộ không nghe, và vẻ mặt cứ thản nhiên như không biết gì.

Đơn Thiết Sinh lại nói tiếp:

- Chúng cháu thấy dùng cách mềm dẻo không xong, đành phải giở thủ đoạn cứng rắn vậy. Ngày hôm nay, chúng cháu mai phục quanh ngân khố, chờ người của Viên tướng công tới là xông ra vây bắt. Ngờ đâu hai thằng bé áo đỏ lẻn vào ngân khố trộm cắp, chúng cháu theo đuổi và đánh chúng tới đây. Nếu không có tên ăn xin cứu giúp thì chúng đã bị bắt rồi. Nay Viên tướng công đã hiểu cả, xin chỉ một con đường sáng sủa cho chúng cháu đi. Chúng cháu thật cảm ơn Tướng công vô cùng.

Nói xong y quỳ ngay xuống, vái lạy lia lịa.

Thừa Chí vội đỡ dậy, trong lòng nghĩ thầm: “Tuy tên ăn xin và hai đứa bé áo đỏ không phải là hạng người “thiện nam tín nữ” gì. Nhưng chúng làm khó dễ tới nhà chức trách, ta hà tất phải ra giúp những quan công sai nhơ bẩn này làm gì?”

Nghĩ đoạn, chàng liền đem chuyện tình cờ gặp tên ăn xin ở đây, tên ấy bắt rắn ra sao và định cướp con Băng Thiềm của mình như thế nào, kể hết cả cho bọn công sai nghe. Đơn Thiết Sinh lại yêu cần chàng trợ giúp nã tróc bọn gian.

Thừa Chí cười nói:

- Bất giặc là việc làm của các công sai. Tuy đệ chẳng ra cũng không đến nỗi phải làm những việc đó.

Thấy chàng nói vậy, Đơn Thiết Sinh không dám nói nữa, cúi chào từ biệt, rồi cùng bọn công sai hậm hực đi liền.

Trong khi trở về, suốt dọc đường, Thanh Thanh cứ luôn mồm chửi tên ăn xin vô lễ, và cả quyết lần sau còn bắt gặp lẽ nào cũng tặng cho tên đó một trận đòn nên thân.

Đang đi hai người gặp bọn binh lính của Nha Cẩm y vệ áp giải một nhóm phạm nhân đi tới. Những phạm nhân đó đa số là ông già, đàn bà, trẻ con và con nít cả. Nhưng bọn binh lính cứ hùng hổ, hò hét mắng chửi. Một người đàn bà van lơn rằng:

- Xin ông đội làm ơn làm phúc để cho chúng tôi được thong thả một chút. Chồng tôi cũng làm việc cho nhà ở như các quý ông, và chúng tôi đây lại không phạm tội gì cả. Chẳng qua vì hồi này kinh thành bỗng có phi tặc vây nhiễu, chúng tôi mới bị liên lụy, chịu khó chịu sợ thế này.

Một binh sĩ giơ tay sờ ngực người đàn bà đó, cười nói:

- Phải đấy, không có bọn phi tặc ấy, thì chúng ta làm gì có duyên phận gặp gỡ nhau đây, phải không chị?

Nghe thấy tên binh sĩ ấy nói xong, Thừa Chí và Thanh Thanh tức giận vô cùng, đều nghĩ: “Bọn phạm nhân này gia quyến của bọn công sai, ngày thường bọn công sai cậy thần cậy thế hà hiếp lương dân. Dù bây giờ có bị cấp trên hành phạt tuy chẳng oan uổng gì, nhưng những đàn bà trẻ con vô tội này vô cớ bị lụy mới tội nghiệp!”

Đi độ một vài phố nữa, hai người lại gặp bọn công sai lôi kéo mười mấy người, tay chân bị còng xích đi qua, miệng la lớn rằng:

- Bắt được phỉ tặc rồi, bắt được phỉ tặc rồi!

Những dân chúng đứng hai bên hè xem, đều lắc đầu thở than. Thừa Chí và Thanh Thanh tiến đến gần nhìn xem, mới hay những phỉ tặc đó đều là người nghèo đầu bù tóc rối cả. Vì sợ quan trên khiển trách, bọn công sai mới bắt bừa lương dân để thay thế phỉ tặc. Thừa Chí và Thanh Thanh thấy vậy, trong lòng tức giận vô cùng.

Hồng Thắng Hải đang ngóng trông thấy hai người vừa về tới hớn hở vô cùng, la lớn:

- May quá, đã về rồi!

Thừa Chí vội hỏi:

- Việc gì thế?

Hồng Thắng Hải đáp:

- Trình lão phu tử bị người ta đánh, thương tích khá nặng, đang mong chờ Tướng công về cứu chữa cho.

Thừa Chí kinh ngạc, nghĩ thầm: “Trình Thanh Trúc võ nghệ cao cường như thế? Tại sao y lại còn bị người ta đả thương?”

Nghĩ đoạn, chàng liền theo Hồng Thắng Hải vào trong phòng thấy Trình Thanh Trúc nằm yên trên giường, mặt phủ một vùng hắc khí. Sa Thiên Quảng, Hồ Quế Nam, và Thiết La Hán đều đứng cạnh đó, ai nấy vẻ mặt đều lo âu.

Thấy Thừa Chí đã về, mọi người đều tỏ vẻ hớn hở liền. Thừa Chí thấy Trình Thanh Trúc thở rất yếu, trong lòng cũng hơi hoảng sợ, vội hỏi:

- Trình lão phu tử bị thương ở đâu?

Sa Thiên Quảng khẽ đỡ Trình Thanh Trúc ngồi dậy, rồi cởi áo ra. Thừa Chí giật mình kinh hãi, vì thấy cả một bả vai bên phải của Trình Thanh Trúc thâm lại như bôi mực nhạt vậy. Hắc khí đó còn lan tràn trên mặt, trên đầu, rồi chạy suốt xuống tới lưng.

Vết thương có năm dấu ngón tay rất sâu.

Chàng liền nói:

- Vết thương này bị con gì cắn thế?

Sa Thiên Quảng đáp:

- Tiểu đệ thấy Trình phu lão tử loạng choạng bước vào trong nhà, không nói được nửa lời, rồi cứ thế nằm lịm đi nên tiểu đệ cũng không biết ông ta bị trúng phải độc khí gì?

Thừa Chí nói:

- Cũng may con Băng Thiềm vẫn còn đây.

Nói xong, chàng lấy con Băng Thiềm ra, để mồm nó vào chỗ bị thương, nó tuy khô héo rồi, nhưng vẫn còn biết hút hơi độc. Chỉ trong giây phút, tất cả thân hình con Băng Thiềm xám dần, rồi thì đen hẳn. Hồ Quế Nam nói:

- Bỏ nó vào trong rượu ngâm một lúc, độc khí sẽ tan ra hết.

Thanh Thanh vội rót một bát rượu bỏ luôn con Băng Thiềm vào quả nhiên chất độc đen như mực ở trong mồm con Băng Thiềm nọ phun dần ra, một lát rượu đen xì như bát mực và con Băng Thiềm đã trong trắng như tuyết như ngọc rồi. Thừa Chí lại để con Băng Thiềm vào hút chất độc ở chỗ vết thương, cho tới khi mình con vật đen hẳn, lại bỏ vào rượu ngâm. Trải qua mười mấy lần để cho Băng Thiềm hút độc như vậy, hắc khí ở trên vai, trên mặt và trên đầu Trình Thanh Trúc đã nhạt hẳn. Thừa Chí lại xoa bóp cho một hồi, sắc mặt của Trình Thanh Trúc hồng hào dần. Lúc này mọi người mới yên tâm.

Chờ cho Trình Thanh Trúc đã tỉnh táo trở lại, Thừa Chí hỏi:

- Trình tiền bối, câu chuyện xảy ra như thế nào?

Trình Thanh Trúc đáp:

- Tôi định ra thị trấn có một chuyện cần thiết, dọc đường gặp một mụ già ăn xin mặt mày xấu xí chận lại rồi gây chuyện với tôi. Mụ ta dùng những lời bỉ ổi thóa mạt tôi, nên mới đấu nhau với bà ta, nào ngờ bà ta võ công cao cường nên tôi bị bà đánh trúng một gậy, khí huyết trong người nghe sôi trào, tôi biết mình đã bị trúng nhằm kịch độc trong cây gậy đó nên bỏ chạy về, cũng may còn sống lại đây.

Nghe đến đây Thừa Chí chợt nhớ lại lúc trước có gặp một mụ già ăn xin, mặt mày xấu xí tay cầm cây gậy, Thanh Thanh suýt cũng bị trúng độc rồi, chắc chắn là mụ này chứ chẳng còn ai nữa nhưng chàng không nói ra, chỉ hỏi Trình Thanh Trúc:

- Hiện giờ tiền bối thấy trong mình đã bình phục chưa?

Trình Thanh Trúc gật đầu:

- Tôi đã bình phục hẳn rồi, cám ơn Viên tướng quân đã hết lòng chiếu cố đến tôi. Thừa Chí nói:

- Tiền bối hãy yên lòng. Tiền bối được khỏe mạnh như thế là tôi đã mừng rồi. Anh em ai nấy đều lo lắng cho tiền bối.

Mọi người đều bàn tán về chuyện mụ già ăn xin, xấu xí đã gây thương tích cho Trình Thanh Trúc.

Mụ ta là ai sao lại có hành động hiểm độc như thế?

Tất cả đều đặt câu hỏi về lai lịch của mụ ta.

Mọi người đều phân vân, không sao đoán ra mụ ăn xin ấy ở đâu tới, thuộc bang phái nào? Trình Thanh Trúc càng tức giận thêm, cứ luôn mồm chửi rủa mụ nọ.

Sa Thiên Quảng nói:

- Trình huynh hãy ở nhà nghỉ ngơi điều dưỡng, để anh em chúng tôi đi dò thám. Nếu có tin gì sẽ cho huynh biết ngay, và chúng tôi sẽ trả thù cho.

Nói đoạn, Sa Thiên Quảng cùng chúng bạn chia nhau mỗi người đi một ngã tìm kiếm tung tích mụ ăn xin nọ. Đi liền ba ngày, mọi người đều thất vọng, không sao kiếm thấy hình bóng và tung tích của kẻ thù.

Một buổi sáng nọ, Đơn Thiết Sinh lại đến thăm. Thừa Chí không muốn tiếp liền sai Sa Thiên Quảng thay mặt ra tiếp. Đơn Thiết Sinh, vẻ mặt rầu rĩ, vừa thấy Sa Thiên Quảng, vội vã báo tin là ngân khố lại mất trộm ba nghìn lạng bạc nữa, và mong Viên tướng công chỉ bảo cho phương pháp ngăn ngừa. Sa Thien Quảng chỉ ầm ừ suông, chớ không nghĩ cách giải quyết hộ. Sau nói tới chuyện mụ ăn xin, Đơn Thiết Sinh liền để ý tới ngay. Sáng sớm ngay hôm sau, Đơn Thiết Sinh vội vàng đến nói với Sa Thiên Quảng rằng:

- Sa gia, hành tung của mụ ăn xin đệ đã dò ra rồi. Nên mời Viên tướng công ra bàn định thì hơn.

Sa Thiên Quảng vào mời, Thanh Thanh nói:

- Hừ, không biết y định lấy lòng hay là muốn uy hiếp chúng ta thế?

- Cả hai vấn đề cũng phải. Thôi được, để tôi ra gặp y thì hơn.

Mọi người đều theo Thừa Chí ra ngoài khách sảnh. Đơn Thiết Sinh nói:

- Tiểu đệ đoán mụ ăn xin bị thanh trúc tiêu của Trình gia ném trúng, tất phải cho người đi mua thuốc về giải thương, liền sai các đàn em đến canh gác các tiệm thuốc lớn ở trong kinh thành, hễ thấy ai tới mua các vị thuốc giải thương là theo dõi ngay.

Chuyện thật kỳ lạ quá.

Trình Thanh Trúc hỏi:

- Sao lại kỳ quá?

Đơn Thiết Sinh đáp:

- Quý vị thử nghĩ xem mụ ấy nấp ở đâu? Có ai ngờ nơi đó lại là biệt thự của Thành Vương. Ai cũng biết Thành Vương là em của Hoàng thượng. Vậy tại sao một vị quý phái như thế lại đi kết giao với bọn người giang hồ như vậy? Cho nên tiểu đệ cũng không dám xác định ra sao?

Ai nấy đều lộ ra vẻ kinh ngạc, Thừa Chí nói:

- Ông hãy đưa chúng tôi tới cạnh biệt thự xem xét qua loa đã, rồi chúng ta nghĩ cách đối phó sau.

Đơn Thiết Sinh liền dẫn các người đi thẳng ra ngoại ô.

Đi được bảy, tám dặm đường, thấy đằng xa có một hàng rào tường màu đen. Đơn Thiết Sinh liền nói:

- Dãy nhà kia tức là biệt thự của Thành Vương đấy.

Thừa Chí nghi ngờ nghĩ thầm: “Nhà đó chính là nơi nương náu của hai thằng bé áo đỏ trộm tiền bạc của ngân khố. Hay là Đơn Thiết Sinh đã điều tra ra chỗ trú chân của bọn cường đạo, cố ý dẫn chúng ta tới đây giúp y cũng nên? Nếu là biệt thự của Vương phủ thật sao lại kiến trúc kỳ lạ như thế?”

Nghĩ đoạn, chàng kéo tay Trình Thanh Trúc lùi lại mấy bước, khẽ nói:

- Chờ lát nữa trông thấy mụ ăn xin, huynh chớ có nổi giận vội. Tất cả mọi người đều phải nhìn theo con mắt tôi ra hiệu mà thi hành.

Biến hẳn thần sắc, Trình Thanh Trúc không trả lời bỗng nói:

- Viên tướng công, đệ… đệ… bỗng thấy khó chịu, muốn đi về nghỉ ngơi trước.

Thừa Chí ngạc nhiên nghĩ thầm: “Ông ta là Bang chủ bang Thanh Trúc là một nhân vật có tên tuổi trong giới võ lâm, lâm trận lại sợ sệt mà rút lui trước như thế này?”

Nghĩ đoạn, chàng liền sai Hồng Thắng Hải đưa Trình Thanh Trúc về trước. Lúc ấy Sa Thiên Quảng nghĩ tới hôm nọ Thừa Chí nói căn nhà lớn không có cửa, liền hỏi Đơn Thiết Sinh rằng:

- Ngôi biệt thự kia không có cửa ngõ thì người ta ra bằng cách nào?

Đơn Thiết Sinh nói:

- Thế nào cũng có cửa bí mật. Vì nhà đó của một vị quan quyền Hoàng gia, nên người ngoài không ai dám hỏi tới.

Thừa Chí đã quyết định dùng chính sách “Dĩ tĩnh đợi biến” bình tĩnh chờ đợi sự thể biến chuyển ra sao, rồi sẽ đối phó cho nên không phát biểu ý kiến gì, để mặc Đơn Thiết Sinh làm gì thì làm. Chàng ngẩng đầu lên nhìn trời, giả bộ ngắm cảnh chim bay trên không. Bỗng nghe thấy mấy tiếng “cục, cục…” đi tới, rồi hai con gà trống rất lớn, đang vỗ cánh ở bên trong bờ tường bay ra, theo sau có hai thằng bé áo lam nhảy theo, chân tay rất lanh lẹn. Chúng chỉ nhún nhảy mấy cái là bắt được hai con gà kia ngay.

Chúng đưa mắt lườm mọi người, lại nhảy vào bên trong bờ tường.

Thanh Thanh nói:

- Hai con gà trống lớn như vậy thật hiếm có. Mỗi con cân ra cũng nặng tới tám, chín cân?

Sa Thiên Quảng nói:

- Vâng, còn hai thằng nhỏ võ công cũng có chút căn bản, người này thật là kỳ lạ!

Chưa nói dứt lời, Sa Thiên Quảng lại nghe thấy tiếng “cọt kẹt” bờ tường bỗng có một cửa hông mở ra, một người ăn mặc rất kỳ lạ bước ra.

Quần áo của y vá víu những mảnh vải ngũ sắc, không khác gì quần áo của kẻ ăn xin trên sân khấu vậy. Đến khi y tới gần, Thừa Chí, Thanh Thanh, và Đơn Thiết Sinh đều giựt mình, vì ba người đã nhận ra y là tên ăn xin bắt rắn bữa nọ.

Tên ăn xin trợn mắt nhìn rồi nói với Thừa Chí rằng:

- Bữa nọ được Tướng công tặng cho tôi uống rượu ngon. Ngày hôm nay may mắn làm sao lại được đại giá giáng lâm, xin mời vào trong nhà để tôi được thết lại một bữa.

Thừa Chí đáp:

- Hay lắm, hay lắm, nhưng tôi thấy như thế quả không tiện!

Người đó không đáp lời, chỉ giơ tay trái lên mời khách vào nhà. Thừa Chí đi trước, mọi người theo sao, thấy bờ tường xây bằng gạch xanh rất to, rất dầy, cánh cửa bằng sắt dầy mấy tấc, màu sơn y hệt bờ tường nên khi cánh cửa khép lại, không ai biết là có cửa ngõ. Hễ tới một bờ tường là tự nhiên cánh cửa ở bờ tường đó từ từ mở ra ngay và không có một tiếng động nào.

Qua khỏi bờ tường màu đỏ là màu tường cuối cùng, người nọ mời mọi người vào trong khách sảnh. An tọa xong, người nọ vỗ tay mấy cái, gia đinh liền dọn thức ăn và rượu ra. Món ăn rất nhiều, rất thịnh soạn, nhưng mọi người không hiểu các món ăn đó là những thức ăn gì? Đĩa bát nào cũng đầy những hột trứng giun, rắn, gà, vân vân, màu xanh màu đỏ trông rất ghê tởm. Vì vậy không ai dám cầm đũa gắp ăn. Người nọ cả cười một hồi rồi nói:

- Mời quý vị xơi thử.

Nói đoạn, y gắp một con rít đầu đỏ mình đen lên ăn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.