Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 202: Chương 202




Nàng mím môi cười. Sau này còn có nhiều dịp phải qua đây, đương nhiên không thể không quan hệ với bọn họ, nên không từ chối nữa.

Cơm nước xong trở lại công ty, chỉ còn cách một giờ, chậm rãi lấy ra tờ chi phiếu, nàng biết chính mình đã có quyết định tốt nhất.

Đi đến văn phòng Phùng Tĩnh Như xin nghỉ bệnh, lại qua một chuyến xe bus xóc nảy, tới tập đoàn Đường Thịnh còn nửa giờ, nàng đi thẳng vào. Nếu theo như lời hắn nói, cùng lắm thì nàng ở bên ngoài chờ hắn một hồi.

Thang máy tới tầng cao nhất. Nàng không khỏi nhớ tới Quý Dương đã âm thầm giúp nàng thoát khỏi Doãn Lạc Hàn, như thế nào đến đây vài lần cũng chưa từng thấy hắn.

Tầng cao nhất im ắng, trước mắt đã là cửa văn phòng hắn đóng chặt, tâm liền một trận kinh hoàng, nàng nóng lòng mau chóng giải quyết chuyện bồi thường, xem di động phát hiện thời gian chỉ còn có một khắc.

Nàng đang nghĩ đi vào nên mở miệng thế nào, cửa đột nhiên mở ra, Doãn Lạc Hàn khuôn mặt lãnh tuấn xuất hiện ở trước mặt.

Hắn nhíu mày, thấy nàng còn đứng ngốc ở đó, trên mặt có vài phần xao động không che giấu được “Còn đứng đó làm gì? Đi vào.”

Người này, gấp rút như vậy làm cái gì? Nếu không phải đã biết hắn phi thường chán ghét mình, nàng khẳng định đã cho rằng hắn đường đường tổng tài một tập đoàn nhưng cái gì cũng không làm, chỉ ngồi ở văn phòng đợi nàng.

Nàng theo lời cất bước đi vào, cánh cửa sau lưng đóng lại. Văn phòng rộng lớn nhất thời đầy không khí ma quỷ, mà ánh mắt người kia như dao nhọn nhìn thẳng vào nàng.

Nhất thời, nàng phảng phất nghĩ lại quá khứ, nàng lần đầu tiên làm lái xe cho hắn, nghĩ đến hắn thân thể không khỏe, tốt bụng dìu hắn vào phòng tổng thống. Lúc trước hắn cũng là như vậy, quỷ dị nhìn nàng từ phía sau, kết quả nàng đã rơi vào cạm bẫy của hắn.

Bất quá, ngày hôm nay nàng sẽ không làm cho âm mưu của hắn thực hiện được. Nàng nhanh chóng di chuyển tránh đi hắn một khoảng cách rất xa.

“Cô so với thời gian đã hẹn còn đến sớm, xem ra là đến đưa tôi ba trăm vạn tiền bồi thường.” Hắn nheo mắt lạnh lùng, hai tay đút vào túi quần tản ra hơi thở nguy hiểm, thân hình cao lớn chậm rãi thong thả bước về hướng nàng.

“Trước nhất chúng ta hãy nói rõ ràng” Nàng tranh thủ quyền lực của mình hiện tại “Tôi có thể có tiền cho anh, nhưng muốn anh bảo đảm chuyện hiệp ước trước kia phải bí mật.”

“Cô là chỉ chuyện làm tình phụ của tôi?” Hắn lãnh đạm nhấc mắt, nói đúng hai chữ nàng khó có thể mở miệng.

Gương mặt nàng vì xấu hổ và giận dữ mà đỏ ửng lên, cố gắng đè nén lửa giận trong lòng, nghĩ hiện tại đáp ứng hắn, chỉ cần hắm cam đoan, sau đó trả chỗ tiền kia cho hắn, cùng hắn từ nay về sau chặt đứt quan hệ.

“Đúng vậy” Nàng ngẩng cao khởi cằm, trấn định cảm xúc “Chỉ cần anh chính miệng cam đoan không đem chuyện này nói cho bất luận kẻ nào, tôi sẽ đưa anh nhiều tiền nhất có thể.”

“Của tôi hàn nhưng là thực đắt tiền. Cô xác định có thể gánh được sao?” Hắn cười nhạt, rõ ràng đối với lời nàng nói tràn ngập hoài nghi.

“Được, đương nhiên.” Nàng cứng rắn nói lớn, ngữ khí vẫn là có điểm lo lắng không đủ. Dù sao chi phiếu kia cũng chỉ dư ra một trăm vạn, vạn nhất nếu hắn sư tử đại há mồm, nói hai trăm vạn, ba trăm vạn, thì chẳng phải nàng sẽ bị hắn cười nhạo một phen sao…

Nàng gian nan nuốt nước miếng, ánh mắt theo dõi đôi môi hắn, âm thầm cầu nguyện hắn có thể nói trúng con số kia.

Nàng có ba trăm vạn kia đã là vấn đề, không thể dư thừa tiền lại cho hắn được, mạnh miệng nữ nhân! Đôi môi hắn hé mở “Một trăm vạn.”

“Được, một trăm vạn, thỏa thuận.” Nàng như trút được gánh nặng, nhanh chóng kéo khóa ba lô xuống, lấy ra tờ chi phiếu, bước đến trước mặt hắn, hùng hổ đưa tờ chi phiếu trước ngực hắn.

Hắn hạ mi mắt xuống, tay phải rút khỏi túi quần, cầm lấy tờ giấy, ngưng mắt nhìn chằm chằm bốn trăm vạn chi phiếu, khuôn mặt tuấn tú bình tĩnh phút chốc toát ra thần sắc kinh ngạc.

Tiền nợ của ba ba là 300 vạn, hơn nữa lại có 100 vạn hàn phí, cơ bản là hắn không thể phản đối. Lúc này tâm tình chỉ có thể dùng từ thống khoái mà hình dung.

“Doãn đại tổng tài, anh là một doanh nhân thành công, hi vọng anh có thể tuân thủ cùng tiểu nhân như tôi ước định này, đem chuyện tôi và anh cùng hiệp ước trước kia hoàn toàn quên mất, sau này anh cũng không thể để lộ chuyện này với bất cứ ai nữa.”

Nói xong câu đó, nàng tiêu sái đem ba lô khoác lên vai, cũng giống như là gỡ xuống một gánh nặng, toàn thân hiện tại là từ không có quá thoải mái, thở dài một hơi, xem như triệt để thoát khỏi Doãn Lạc Hàn ma quỷ này.

Hắn hắc ám đôi mắt nhìn chằm chằm nàng, cắn răng nói một câu “Cô như thế nào lại có được số tiền như vậy?”

“Tôi còn có việc, tôi phải đi.” Nàng xoay mặt không để ý đến câu hỏi của hắn, duy trì một khoảng cách nhất định rồi bước nhanh đi hướng cửa.

Nàng vừa bước được vài chục bước, bất ngờ hắn bước nhanh lại đây, một phen bắt cánh tay của nàng, mày kiếm nồng đậm nhíu lại, lãnh mâu lóe ra hàn quang, trói chặt thân thể nàng, đủ để máu người ta đông lại trong nháy mắt “Trả lời tôi!”

Nàng bất nhã liếc mắt xem thường, cật lực bỏ tay hắn ra “Không liên quan đến anh, Doãn đại tổng tài, anh lấy được tiền bồi thường là được.”

“Không liên quan đến tôi?” Đôi mắt âm hàn gắt gao nhắm chặt, trong giọng nói đọng lại cuồng cuồng lửa giận.

Nàng lùi lại vài bước. Tờ chi phiếu đã bị hắn vo lại thành nắm trong lòng bàn tay, các đốt ngón tay vì cực lực nắm lại mà trở nên bạc trắng.

Hắn tức giận. Không phải hắn nói đối với thân thể của nàng đã không còn hứng thú sao? Hiện tại lấy đến bốn trăm vạn bồi thường, hắn hẳn là phải tột cùng vui vẻ, vậy hắn còn tức giận cái gì?

Thật sự là cái âm tình bất định ma quỷ. Nàng chớp mắt, lại rút lui. Không biết vì sao nàng có một loại ảo giác, giống như khuôn mặt tuấn tú âm hàn kia bao trùm một tầng tối tăm đau đớn.

Chẳng lẽ, trừ bỏ hận nàng, sử dụng đủ loại thủ đoạn để tra tấn nàng, hắn đối với nàng còn có cảm tình gì khác? Nàng lắc đầu, ngực như bị một phen đại chùy đập mạnh, như thế nào lại có cảm giác đau kịch liệt đến vậy?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.