Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!

Chương 247: Chương 247: Mộ Thiếu! Đừng….!




Beta: Stuki^^

-“Mộ thiếu……!” Nương theo ánh trăng, Ôn Hướng Dương thấy rõ ràng người trước mắt. Nhưng còn không phải là Mộ Lăng Khiêm sao?

Mộ Lăng Khiêm không để ý tới cô, hắn trực tiếp ngồi trên giường cô, còn đem cô cũng đưa tới trên giường.

Ôn Hướng Dương vừa bị đưa tới trên giường, hơi thở ấm áp liền phả trên mặt cô, hắn hôn cô, cũng thoát đi quần áo trên người cô. Ôn Hướng Dương cho rằng Mộ Lăng Khiêm tức giận khi cô mang Tiểu Q trở về phòng, nhưng động tác của hắn cũng không có thô lỗ.

Bị hắn thân mật hôn, Ôn Hướng Dương dần dần có cảm giác. Cô duỗi tay ôm lấy hắn, chỉ là còn lo lắng cho vết thương của hắn.

-“Mộ thiếu! Thương thế của anh……?! Ách……!” Lời nói của cô còn chưa nói xong, Mộ Lăng Khiêm cũng đã vào rồi.

Đêm nay Mộ Lăng Khiêm rất kỳ quái, nói tức giận cũng không giống như là tức giận, nói không tức giận cũng không hẳn, hắn hôn toàn thân cô, từ trên dưới, mỗi một chỗ mỗi một vị trí trên da thịt cô, biến ảo các loại tư thế, khiến cho Ôn Hướng Dương đỏ mặt, kích thích đến cuối cùng đều nhịn không được kêu lên tiếng.

Tiểu Q bị quăng ra ngoài, vẫn luôn ghé vào ngoài cửa, nghe được bên trong có tiếng kêu của Ôn Hướng Dương, nó vươn móng vuốt liền bắt đầu cào cửa, còn sủa lên.

Đang ở cao triều hai người nghe được tiếng kêu của Tiểu Q ngoài cửa, đều ngừng lại.

Ôn Hướng Dương xuyên thấu qua ánh trăng nhìn thấy ánh mắt đã có chút lạnh lẽo của Mộ Lăng Khiêm, cô sợ Mộ Lăng Khiêm thật sự tức giận, lại đem Tiểu Q đá ra ngoài, cô ôm Mộ Lăng Khiêm, liền chủ động hôn lên.

Tiếng va chạm lại lần nữa vang lên, triền miên đến cực điểm, làm người ta mặt đỏ tim đập.

Không chiếm được Ôn Hướng Dương, Tiểu Q vẫn còn nôn nóng cào cửa, hướng về phía bên trong sủa to, Ôn Hướng Dương không thể không hướng về phía cửa hô lên, thanh âm đứt quãng: “Tiểu…… Tiểu Q… đừng kêu…chị không có việc gì…… A!”

-“Gâu gâu!” Tiểu Q lại lớn tiếng kêu hai tiếng, sau đó mới không có thanh âm.

Ôn Hướng Dương bị Mộ Lăng Khiêm đâm đến thanh âm đều vỡ thành mảnh nhỏ, chỉ có thể ôm hắn cùng nhau chìm nổi, thẳng đến cuối cùng, một cỗ nóng bỏng vọt vào trong cơ thể, Mộ Lăng Khiêm mới ngừng lại được.

Ôn Hướng Dương đã không có sức lực, chỉ là dựa vào trong lồng ngực Mộ Lăng Khiêm.

-“Mộ thiếu……!” Nghỉ ngơi một chút, Ôn Hướng Dương mới khôi phục được một chút sức lực,thanh âm mềm mại vang lên.

Cô không biết tại sao người rõ ràng đã nằm trên giường ngủ, như thế nào sẽ đột nhiên chạy đến trong phòng cô, còn một câu cũng chưa nói liền kéo cô lăn một lần trên khăn trải giường, cũng may hắn không thô lỗ, còn để lại cho cô điểm sức lực.

-“Ân.” Mộ Lăng Khiêm hồi đáp, trước sau đơn điệu như một, chỉ là trong thanh âm có một tia khàn khàn lười biếng.

-“Tôi chỉ là xem Tiểu Q hôm nay vừa tới, cho nên tôi……” Không hiểu được mục đích của hắn, Ôn Hướng Dương cuối cùng quyết định nhận sai trước, cô nhận sai, hắn cũng không thể lại ngang ngược vô lý giáo huấn cô.

-“Về sau đừng cho Tiểu Q ngồi trên giường của cô.” Mộ Lăng Khiêm nói đến nơi này, tạm dừng một lát, lạnh lùng nói tiếp: “Nó là chó đực!”

-“Hả?” Ôn Hướng Dương nghe được Mộ Lăng Khiêm dùng ngữ điệu như vậy nói ra những lời kia, nhịn không được cười thành tiếng.

-“Cười cái gì?” Mộ Lăng Khiêm lật mình, đem Ôn Hướng Dương đè ở dưới thân, ánh mắt thanh lãnh nhìn chằm chằm cô hỏi.

Ôn Hướng Dương không dám cười tiếp, ngược lại duỗi tay ôm lấy cổ Mộ Lăng Khiêm: “Tôi đã biết! Về sau để nó tự mình tới. Chỉ là, Mộ thiếu, ngày mai có thể hay không mang cho Tiểu Q một cái ổ tới?”

-“Hoa Úc ngày mai sẽ đưa tới”.

Ôn Hướng Dương sửng sốt, nguyên lai Mộ Lăng Khiêm đã sớm nghĩ tới.

-“Cái kia, Mộ thiếu, còn có chuyện……”

Mộ Lăng Khiêm mắt nhìn cô chăm chú, dưới ánh trăng thân thể Ôn Hướng Dương trắng nõn như tuyết, không có bất luận cái gì che lấp bại lộ ở trước mắt hắn, còn dùng loại ngữ điệu mê người muốn nói lại thôi này cùng hắn nói chuyện, hắn liền cúi người đè ép đi lên.

Cao lãnh phun ra một chữ: “Nói!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.