Cả Đời Chỉ Yêu Em

Chương 217: Chương 217: Ăn một chút rồi ngủ tiếp (18+)




Nhìn thấy hộp bao cao su, mặt Tố Tâm đều đã đỏ bừng...

Mặt trên còn trùm vào túi ny lon của tiệm thuốc, Tố Tâm biết đó là thứ tự tay cô để vào trong hộp chứa đồ ở trên xe của Phó Kiến Văn!

Phó Kiến Văn cũng cảm thấy trên đường bị đánh gãy rất mất hứng, nhưng cũng không thể để cho Tố Tâm lần nào cũng uống thuốc, người bán thuốc nói là đối với thân thể người tổn thương rất nhỏ, nhưng Phó Kiến Văn vẫn cảm thấy không đáng tin.

Đối đầu với ánh mắt ý loạn tình mê của Tố Tâm, hầu kết Phó Kiến Văn khẽ trượt, cúi đầu tiếp tục hôn cánh môi Tố Tâm, bàn tay lớn mở cúc quần jean của cô ra, cởi bỏ đi...

“Đừng...” Tiếng nói ngăn cản của Tố Tâm lại như khiêu gợi Phó Kiến Văn hơn, anh nhẹ nhàng xoa nắn bầu ngực cô. Từ từ cắn mút nó khiến Tố Tâm không tự chủ rên lên nhè nhẹ.

Thân thể nghênh hợp, Phó Kiến Văn dường như tháo bỏ tất cả những gì còn vướng víu trên người cô xuống, cả hai đã quá động tình rồi. Giờ phút này, Tố Tâm có chút chờ mong.

Phó Kiến Văn tiếp tục hôn cánh môi cô, nhẹ nhàng hôn xuống cổ, xuống ngực rồi xuống bụng, bàn tay to lớn đã tiếp xúc với nơi mẫn cảm nhất của cô. Tố Tâm có chút ngượng ngùng nhưng giờ phút này thứ cô muốn là chờ mong, Phó Kiến Văn cứ nhẹ nhàng mơn trớn.

“Ưm...mmmm” Tố Tâm rên lên nhè nhẹ.

“Thích sao?” Phó Kiến Văn hỏi rồi ra tăng tốc độ làm ướt nhèm nơi nữ tính nhất của cô, anh cở bỏ quần áo, đeo vào rồi nhẹ nhàng ra vào. Từng cái nhấp khiến Tố Tâm đau rát nhưng theo sau đó là sự sung sướng, cô rên rỉ, dù cho từ trước tới giờ cô đã suy nghĩ quá nhiều nhưng cô biết, giờ phút này, cô muốn anh. Muốn được cùng yêu anh.

Phó Kiến Văn tiếp tục làm khiến cho Tố Tâm ý loạn tình mê. Từng tiếng rên nhè nhẹ phát ra nơi cuống họng.

...

Khi Tố Tâm tỉnh lại, thấy mình đã nằm ở trên giường lớn của Phó Kiến Văn, được anh ôm vào trong ngực.

Nhìn xem ngũ quan đẹp như điêu khắcc của Phó Kiến Văn, hai gò má Tố Tâm bị phỏng lợi hại.

Thân thể có chút bủn rủn, bởi vì chưa ăn uống gì hay là.... Tố Tâm có phần chột dạ...

Người đàn ông này thể lực tốt khiến người ta giận sôi, trước đó tựa hồ còn có vẻ thu lại, nhưng lần này... Ra vào mạnh mẽ thiếu một chút muốn lấy mạng cô rồi, nhưng cũng khiến Tố Tâm cảm nhận được sự sung sướng đến cực hạn.

Đến bây giờ, khắp cả người cô đều ê ẩm đau đớn.

Ba giờ rưỡi sáng.

Tố Tâm nhẹ nhàng đứng dậy, vừa mới động... Phó Kiến Văn liền mở mắt ra.

Bốn mắt nhìn nhau, Tố Tâm cụp mắt, tiếng nói đứt quãng: "Tôi nghĩ..."

Năm chữ nên đi tắm một chút đã bị chết ở tại cổ họng, tiếng nói khàn khàn vừa ra khỏi miệng, Tố Tâm liền nhớ lại tối hôm qua mình rên rỉ, khó chịu toàn thân đều đỏ bừng.

Phó Kiến Văn nhìn chăm chú vào Tố Tâm, xem sắc mặt cô đỏ thắm có thể chảy ra máu, hiểu sai ý: "Còn muốn!"

Phó Kiến Văn biểu lộ rất bình thường, không phải là loại cố ý trêu ghẹo, hoặc là trêu chọc, phảng phất chỉ cần Tố Tâm gật đầu, anh có thể tiếp tục lấy bao cao su lập tức làm thêm một lần.

Tố Tâm nghe Phó Kiến Văn nói xong lời này sợ hết hồn, hai tay dùng sức khước từ lồng ngực cường tráng của anh.

"Muốn đi rửa mặt một chút..." Không để ý tới âm thanh của mình đã bị khàn khàn, Tố Tâm vội nói.

Phó Kiến Văn hôn Tố Tâm một cái, ngón cái nhẹ nhàng ma sát môi cô: "Em đi rửa mặt, sau đó lấy tạm quần áo của tôi mặc vào, tôi đi xuống làm chút gì ăn, rửa mặt xong liền xuống lầu, ăn chút đồ ăn rồi ngủ tiếp."

Tố Tâm gật đầu: "Được..."

Thấy Phó Kiến Văn đã đi ra, Tố Tâm mới di chuyển hai chân bủn rủn xuống giường.

Mới vừa chạm chân xuống mặt đất, chân cô mềm nhũn, cả người lại ngã ngồi trả về trên giường lớn, thân thể như là bị người rút hết tất cả khí lực.

Trì hoãn một hồi, Tố Tâm mới chậm chạp bước từng bước nhỏ về phía tủ quần áo của Phó Kiến Văn, lấy ra một chiếc áo sơ mi, đi vào phòng tắm.

Mở vòi sen ra, cô chống đỡ vách tường tắm rửa người một cách đơn giản, đứng lâu một chút liền không chịu nổi, liền lau khô thân thể rồi mặc áo sơmi của Phó Kiến Văn vào.

Trong phòng kín mít, không khí càng trở nên mỏng manh, Tố Tâm đi ra ngồi ở bên giường một lúc lâu, suy nghĩ những lần trước đều là do không tình nguyện cho nên không thể tận hưởng hết mùi vị của việc làm tình, còn lần này...

Có cái ý thức này, mặt Tố Tâm bỗng đỏ dị thường, đứng dậy ra ngoài, đỡ lan can cầu thang đi xuống lầu.

Phó Kiến Văn đã tắm rửa xong, vào lúc này đã đổi lại bộ quần áo khác, đứng ở trước bếp từ, khóe miệng ngậm một điếu thuốc lá, đem mì bỏ vào trong bát, động tác thành thạo trôi chảy.

Cách một làn khói nóng, Phó Kiến Văn thấy Tố Tâm chỉ mặc một chiếc áo sơ mi của mình, độ dài vừa vặn đến bắp đùi bộ, lộ ra hai cái thẳng tắp trắng nõn, màu mắt Phó Kiến Văn sâu hơn.

Phó Kiến Văn đem điếu thuốc rời khỏi khóe môi, hướng về cái gạt tàn trên kệ bếp gảy gảy tàn thuốc, nói với Tố Tâm: "Sắp được rồi..."

Mọi người hãy like và bỏ phiếu cho sữa nha, cảm ơn mọi người đã ủng hộ sữa.iuiu

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.