Cạm Bẫy Hôn Nhân: Sự Trả Thù Của Tổng Giám Đốc

Chương 10: Q.2 - Chương 10: Chú, chú làm sao vậy?






Trước bảo tàng sinh vật biển, một bóng dáng nho nhỏ ở tại cửa ra vào nhìn quanh, tựa hồ đang tìm kiếm cái gì đó.

Cận Hạo Nhiên lái xe cùng Cố Tâm Ngữ đến, thấy bóng dáng kia, trong mắt nhất thời kinh ngạc, cậu nhóc đến thật!

Hai người xuống xe, đi tới trước mặt của Cảnh Hạo, Cận Hạo Nhiên không khỏi sờ đầu của nó, "Người lớn ở trong nhà yên tâm cho con ra ngoài một mình à?"

Đôi mắt linh động của Cảnh Hạo lóe lóe, trong mắt đầy ý cười. Nó đương nhiên phải dùng một chút biện pháp mới ra ngoài, nếu không mẹ làm sao sẽ để cho nó ra ngoài một mình, nó không muốn nói cho cô chú trước mắt biết, ngẩng đầu nhìn bọn họ, "Dì à, dì có thể dẫn con đi gặp chú kia được không?"

Cảnh Hạo chớp đôi mắt sáng, mơ hồ hàm chứa mong đợi, tối hôm qua, nó nghĩ tới mình có thể nhìn thấy chú kia, tâm tình kích động cả đêm, mẹ hỏi nhiều lần, nó đều cơ trí né được.

Cố Tâm Ngữ cùng Cận Hạo Nhiên nhìn nhau, cũng nở nụ cười, Cố Tâm Ngữ thân mật nắm tay Cảnh Hạo, "Cảnh Hạo, gọi cô là cô được không?"

Không biết vì sao, cô đột nhiên sinh ra cái ý nghĩ này, có một đứa cháu như thế này, anh hai nói không chừng sẽ tốt lên!

Cảnh Hạo nhíu nhíu mày, cũng không có nghe theo lời của cô, Cố Tâm Ngữ có chút mất mát, lúng túng cười cười, lôi kéo nó đi về phía xe hơi.

Xe rất nhanh liền dừng lại trước biệt thự Cố gia, Cảnh Hạo nhìn tòa biệt thự hào hoa này, trong lòng đột nhiên hiểu ra, "Chú ấy đang ở bên trong sao?"

Cố Tâm Ngữ gật đầu một cái, "Cô dẫn con vào!"

Nói xong, kéo nó vào cửa. . . . . .

Trong đại sảnh, không có một bóng người, vừa vào đại sảnh, Cảnh Hạo lại đột nhiên sinh ra một loại cảm giác kỳ quái, nhìn khắp đại sảnh rộng lớn, chú có dáng dấp rất giống mình đó, đang ở đây sao? Giờ phút này, nó có chút không kịp chờ đợi muốn gặp được chú ấy!

"Cậu chủ đâu?" Cố Tâm Ngữ gọi người giúp việc, hỏi "Cậu chủ mới vừa truyền xong một chai dịch dinh dưỡng, đã đến phòng trẻ!"

Phòng trẻ, bình thường Cố Thịnh sẽ không cho phép người giúp việc tiến vào, cho dù là quét dọn, cũng là Cố Tâm Ngữ rãnh rỗi tự mình đi sửa sang một chút. Cố Tâm Ngữ đối với người giúp việc gật đầu một cái, ý bảo cô đi xuống, tự mình kéo Cảnh Hạo đi lên lầu hai. Cửa phòng trẻ không có khóa, xuyên qua khe hở, có thể nhìn thấy bóng dáng Cố Thịnh đang ngồi trên xe lăn, ánh mặt trời ngoài cửa sổ chiếu vào, làm cho anh càng thêm tiêu điều.

Cảnh Hạo không chớp mắt nhìn bóng lưng người đàn ông phía trước, giương mắt liếc nhìn Cố Tâm Ngữ, nhìn cô gật đầu một cái, ngay sau đó từng bước từng bước hướng bóng dáng kia đi tới.

Mỗi một bước, tựa hồ cũng đặc biệt nặng nề, Cảnh Hạo trong lòng mơ hồ có chút mong đợi, nhưng là mong đợi đồng thời cũng có chút sợ, thật rất giống sao? Đó sẽ là cha của nó sao?

Nếu là cha của nó? Ông ấy rốt cuộc thế nào? Tại sao phải ngồi xe lăn?

Liên tiếp nhiều vấn đề quanh quẩn trong óc của Cảnh Hạo, rốt cuộc, nó đi tới trước mặt người đàn ông đó, thẳng tắp nhìn ông ấy, nhưng trong nội tâm lại ngẩn ra, ánh mắt của ông ấy. . . . . . Thật giống như không có bất kỳ thần thái nào, trong lòng hơi đau. Cảnh Hạo theo bản năng muốn dựa vào gần chú ấy, giơ tay lên vừa lúc có thể chạm được tay của chú ấy.

"Chú, chú làm sao vậy?" giọng nói non nớt mang theo vài phần quan tâm của Cảnh Hạo vang lên, chú ấy ngã bệnh sao? Tại sao giống như không nhìn thấy mình?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.