Cảm Nhiễm Thể

Chương 75: Chương 75: Bánh Bích Quy Độc




“Ngươi đi hỏi thăm một hồi trong đơn vị, Mã Thế Minh chính là tên lừa gạt. Rất nhiều người đều không thích hắn, hơn nữa người như hắn lại có tính khí không tốt, mấy năm trước lão bà của hắn đã ly hôn với hắn, nghe nói chính là thường xuyên bị đánh đập ở nhà, thực sự chịu không được, lúc này mới dùng lý do bạo hành gia đình để báo hắn lên tòa án. Ngươi suy nghĩ một chút, bạo hành gia đình ah, một nam nhân đánh nữ nhân, chà chà chà chà...”

Đến phía sau, âm thanh đã không nghe thấy.

Mã Thế Minh ngơ ngác đứng tại chỗ, tàn nhẫn nắm chặt ống nghiệm thủy tinh chứa đầy máu của bà Trần ở trong tay, trên mặt đã hoàn toàn tái nhợt.

Vương Học Đông cũng yêu thích Kim Hiểu Yến, đang theo đuổi nàng.

Chuyện này trong cục vệ sinh phòng dịch rất nhiều người đều biết.

Không giống với Mã Thế Minh dùng loại phương pháp theo đuổi trốn trốn tránh tránh, Vương Học Đông lại gióng trống khua chiêng, mỗi một quãng thời gian đều sẽ tặng một bó hoa tươi. Mã Thế Minh khịt mũi coi thường đối với chuyện này. Hắn vẫn cảm thấy, thà lãng phí tiền bạc mua hoa tươi gì đó, còn không bằng hẹn đối phương đi đâu đó ăn bữa cơm, vừa có thể no cái bụng, lại còn có lợi ích thực tế.

Hắn thật sự rất muốn xông tới, tóm lấy Vương Học Đông rồi tàn nhẫn hành hung một trận.

Thế nhưng, đây vẻn vẹn chỉ là ý nghĩ.

Vương Học Đông có vóc người cao lớn, bản thân lại căn bản không phải đối thủ. Đến khi đó, nói không chắc còn có thể vô duyên vô cớ xem như chuyện cười ở trước mặt Kim Hiểu Yến.

Lão tử thật sự không có giả vờ giả vịt cầm về một ít nước bùn thối từ trong cống ngầm.

Đây, đây, đây thực sự là hàng mẫu đặc thù được người khác gửi tới đây để thỉnh cầu kiểm nghiệm.

Một đốm lửa vô danh đã bốc cháy hừng hực ở trong đầu Mã Thế Minh.

Hắn muốn trả thù, thậm chí có thể tưởng tượng, hiện tại trong phòng làm việc sát vách, Vương Học Đông và Kim Hiểu Yến đang đến gần trước kính hiển vi, làm ra đủ loại cử động thân mật...

Giời ạ, lão tử muốn chỉnh chết đồ chó nhà ngươi!

Nhìn xem chung quanh, Mã Thế Minh tầm mắt dừng lại ở mặt bên bàn làm việc của Kim Hiểu Yến, có một bịch bánh bích quy đã mở ra.

Đó là một bịch bánh “Oreo” vị socola.

Mã Thế Minh nhìn xem ngoài cửa không có người đi qua, vội vã cầm lấy ống nghiệm, dùng sức nhổ nút lọ bằng cao su ở đầu mút, cẩn thận từng li từng tí nhỏ chút ít giọt chất lỏng ở mặt ngoài bánh bích quy.

Chất lỏng sền sệt màu xám trắng từ trên không rơi xuống, nhanh chóng thấm vào ở mặt ngoài bánh bích quy khô khan, trong khoảnh khắc liền đã bị hấp thu đến sạch sành sanh, không có lưu lại chút xíu màu sắc. Nếu không nhìn kỹ, căn bản sẽ không phát hiện vết ướt nhàn nhạt.

Mã Thế Minh lại lần nữa sắp xếp gọn ống nghiệm, âm thầm gật gù, khóe miệng lộ ra một nụ cười nham hiểm.

Cũng còn tốt, là bánh bích quy vị socola, cả miếng bánh đều là màu đen. Nếu như hoán đổi màu khác, chỉ sợ sẽ lưu lại vết bẩn ở mặt ngoài.

Vương Học Đông có bệnh bao tử, quan hệ giữa hắn và Kim Hiểu Yến đã rất là thân mật. Mã Thế Minh đã nhiều lần trông thấy buổi chiều hai người gặp nhau để ăn bánh bích quy. Buồn cười nhất chính là, Vương Học Đông lại có thể đem việc này gọi là “Buổi chiều trà“.

Khà khà khà khà, buổi chiều trà... Coi như ngươi nói đúng, ống chất lỏng này nhìn thế nào cũng giống như được cầm ra từ trong hố phân, vừa bẩn lại vừa thối. Cho dù ngươi ăn không chết, ta cũng muốn cho cái bụng của ngươi phải bài tiết thêm mấy ngày, nhìn đồ chó nhà ngươi còn dám theo ta cướp nữ nhân hay không?

...

Ngoại thành, trụ sở lục quân đoàn thiết giáp 2744.

Khi trời còn chưa sáng, tiếng còi cấp bách chói tai đã vang lên thảm thiết ngay ở trong quân doanh. Lúc dư âm tiếng còi còn chưa mất, cửa phòng từng dãy doanh trại giản dị đã mở ra, mấy chục người gắng sức chạy trăm mét để chạy đến thao trường, đứng thành một đám lộn xộn.

Trung úy Điền Quang Diệu dường như một con mãnh thú hình người, đứng ở giữa thao trường. Hắn chắp hai tay sau lưng, mặt không hề cảm xúc, lạnh lùng đánh giá những người thụ huấn ở trước mặt.

Hàng năm đều có tân binh tiến vào.

Thân là sĩ quan huấn luyện, Điền Quang Diệu cảm thấy rất là đau đầu đối với những tân nhân này.

Ngược lại không phải hắn khinh thường tân binh, chỉ là rất nhiều người đều có đủ loại quan hệ bối cảnh.

Nói trắng ra, mục đích của bọn họ đến tham gia quân ngũ rất không thuần khiết. Chỉ là vì ở trong quân doanh hỗn lên mấy năm, tiếp đó liền có thể lấy thân phận binh lính xuất ngũ để hưởng thụ đủ loại chính sách quốc gia.

Đương nhiên, binh giỏi vẫn có. Thế nhưng, trong đó lại có những phế vật cặn bã thực sự rất chướng mắt.

Đặc biệt là ở chỗ trại huấn luyện, Điền Quang Diệu luôn có loại kích động muốn vung roi, cố gắng trừng trị đám chết bầm này, tiếp đó đá cái mông bọn họ, trực tiếp đuổi bọn họ từ trong trại huấn luyện đi ra ngoài.

Điền Quang Diệu không thích để tân binh xếp thành hàng.

Hắn cảm thấy, xếp hàng bước đi bước đó là nhiệm vụ của sĩ quan huấn luyện phổ thông, cùng với loại tinh nhuệ trong quân đội như mình lại không hề có liên quan. Lão tử luyện binh là để cho bọn họ hiểu rõ làm sao để giết chết kẻ địch, là để cho bọn họ tăng cường thể năng ở trong khoảng thời gian ngắn, quen thuộc đủ loại kỹ năng chiến đấu. Cho tới lãnh đạo cấp trên đến tột cùng nghĩ như thế nào đối với chuyện thế này, Điền Quang Diệu căn bản không cân nhắc nhiều như vậy. Nói chung, chỉ cần là binh giỏi, người người đều có thể thấy được.

Nhân viên cho lần thụ huấn này, cùng dĩ vãng có chút bất đồng.

Điền Quang Diệu chầm chậm đi tới trước mặt Lưu Thiên Minh, híp mắt, dùng ánh mắt xem kỹ để nhìn người trẻ tuổi này.

Tên này là mấy ngày trước tiến vào.

Nói tới, Điền Quang Diệu cũng là lần đầu tiên gặp phải chuyện thế này.

Lúc đó, lãnh đạo trại huấn luyện tìm tới mình, nói là có một tân nhân muốn tham gia tập huấn. Lúc đó Điền Quang Diệu vừa nghe liền muốn mắng người: Hiện tại đã qua kỳ sơ huấn tân binh, đều tiến vào môn học huấn luyện kỹ xảo chiến đấu. Hiện tại lại đột nhiên nhét người tiến vào, căn bản không có khả năng đuổi kịp tiến độ. Chuyện thế này, chỉ cần vỗ đầu ngẫm nghĩ thôi cũng biết chính là chủ ý của lãnh đạo cấp trên. Nói không chắc, vẫn là một thằng khốn nạn đã đi vào từ cửa sau lại còn muốn mạ vàng!

Chuyện về sau, để cho Điền Quang Diệu cảm thấy mình tựa hồ là đoán sai.

Một lão già họ Nghiêm nộp phí dụng ở bên tài vụ. Nhìn thấy Điền Quang Diệu chủ động hỏi, Nghiêm lão đầu mới nghiến răng nghiến lợi nói rõ tất cả. Hóa ra là bệnh viện nào đó để cho từng nhóm công chức tiếp thu huấn luyện quân sự, cứ một mực có người trẻ tuổi cảm thấy mình có năng lực xuất sắc, không phục quản giáo muốn tham gia huấn luyện chính thức. Cứ một mực lãnh đạo bệnh viện lại còn đồng ý loại yêu cầu không thể tưởng tượng nổi thế này. Thế là, Nghiêm lão đầu chỉ có thể đàng hoàng nộp tiền cho đoàn, tiếp đó mới đem tiểu tử gọi là Lưu Thiên Minh nhét vào chỗ mình.

Điền Quang Diệu lần thứ nhất cảm thấy sự tình thú vị.

Phải biết, môn học huấn luyện quân sự phổ thông nhằm vào bình dân kỳ thực không có cường độ gì. Tối đa cũng chính là có hạn chế tại phương diện đội ngũ và hiệu lệnh. Sau đó lấy ra một ít viên đạn, để cho những người thụ huấn này bắn cho đã ghiền, tùy tùy tiện tiện liền đi qua. Nếu như nghiêm túc dựa theo quy định quân đội, đó chính là loại huấn luyện có cường độ cao đến đáng sợ, quả thực đúng là giày vò tàn khốc nhất.

Xem ra đến bây giờ, người trẻ tuổi gọi là Lưu Thiên Minh coi như không tệ. Tốc độ chạy việt dã có vũ trang ở khoảng cách xa không chỉ có thể đuổi kịp, hơn nữa còn chạy ra thành tích tốt đứng thứ ba toàn bộ trại huấn luyện. Mặt khác, một ít hạng mục cường thể năng cơ bản cũng theo kịp, tố chất thân thể phi thường tốt, vượt xa phần lớn tân binh phổ thông.

Lưu Thiên Minh không muốn trở thành vì sao lấp lánh nhất trong mắt tất cả mọi người

Hắn vẫn đang áp chế năng lực. Nếu như nguyện ý, hắn hoàn toàn có thể cầm đến quán quân ở trong loại hạng mục việt dã đường dài.

Dù sao, đây là cường hạng của hắn.

Bất quá, Điền Quang Diệu cũng nhìn ra được, Lưu Thiên Minh có hứng thú thực sự, ở chỗ phương diện sử dụng vũ khí quân dụng và đánh nhau. Bất kể là buổi sáng mỗi ngày tiến hành giảng giải yếu lĩnh đánh nhau, vẫn là diễn luyện hai người đánh nhau, hắn đều rất nghiêm túc, phi thường thận trọng. Hắn tựa hồ có loại năng lực lĩnh ngộ trời sinh, rất nhanh liền có thể nắm giữ kỹ xảo thực chiến.

Ông lão gọi là lão Nghiêm đã nộp đủ tiền, trong đoàn cũng đặc biệt ra lệnh cho Điền Quang Diệu, chỉ cần không phải sự tình trái với quân kỷ, vô luận Lưu Thiên Minh đề xuất bất cứ yêu cầu huấn luyện bình thường gì, cũng có thể thỏa mãn hắn.

Buổi tối ngày thứ nhất tiến vào trại huấn luyện, Lưu Thiên Minh liền tìm đến Điền Quang Diệu, thỉnh cầu học tập về tri thức súng ống tương quan. Điền Quang Diệu nguyên bản không có để ở trong lòng đối với chuyện này, thuận tay tìm một cây súng tự động kiểu 95, bắt đầu tháo dỡ ngay ở trước mặt Lưu Thiên Minh. Không nghĩ tới, vẻn vẹn chỉ là một lần quy trình lắp ráp tháo rời đơn giản nhất, vậy mà bị Lưu Thiên Minh nhớ kỹ ở trong lòng. Tiếp đó, hắn dựa theo trình tự từ đầu làm một lần. Cứ việc động tác mới lạ, tiêu tốn không ít thời gian, thế nhưng hết thảy linh kiện đều không có sai lầm. Loại trí nhớ siêu cường thế này chỉ có thể dùng hai chữ “Thần kỳ” để hình dung, triệt để chấn động Điền Quang Diệu.

Môn học bắn súng cũng rất là để cho Điền Quang Diệu lấy làm kinh hãi.

Dựa theo mình giảng giải thao tác yếu lĩnh, Lưu Thiên Minh ôm súng trường ở trong bãi bắn bia ngốc hơn ba giờ, bắn sạch gần hơn nửa hộp đạn. Đến khi ngày thứ hai, bản thân lại lần nữa đi tới bãi bắn bia, tận mắt nhìn thấy, ở trong thời gian quy định, tên Lưu Thiên Minh lại có thể dùng mười viên đạn bắn ra thành tích tốt vòng 89.

Hắn không biết, đây vẫn còn là kết quả được Lưu Thiên Minh hết sức ẩn núp một phần năng lực.

Lây Nhiễm Thể biến dị có năng lực thị giác rất mạnh, Lưu Thiên Minh tại phương diện tốc độ cũng chiếm cứ ưu thế. Hắn đã hết sức quen thuộc đối với đủ loại tính năng của súng trường kiểu 95, ung dung dễ dàng liền có thể dùng mười viên đạn bắn ra thành tích tốt vòng 100. Nếu không phải vì không thể dẫn tới sự chú ý của người khác, cũng sẽ không cố ý làm ra kết quả vòng 89.

Điền Quang Diệu bắt đầu càng thêm chú ý đối với người trẻ tuổi này. Mấy lần kiểm tra, Điền Quang Diệu đều cảm thấy rất là tiếc nuối, một nhân tài ưu tú như thế, lại một mực là bác sĩ. Nếu như là ở trong quân doanh, chỉ cần cố gắng dạy dỗ một quãng thời gian, e rằng cho dù là bắt xuống quán quân giải đấu võ toàn quân hàng năm, cũng căn bản không thành vấn đề.

Mỗi ngày môn học huấn luyện vẫn đang tiếp tục.

Hết thảy súng lục có loại hình bất đồng, cùng với phần lớn vũ khí hạng nhẹ của từng binh sĩ đều bị Lưu Thiên Minh lục lọi toàn diện. Khi hắn đề xuất muốn thử một chút ống phóng rốc-két và súng phản khí, Điền Quang Diệu có chút do dự. Hắn hướng lãnh đạo cấp trên nói rõ tình huống, đối phương trầm ngâm chốc lát, hồi phục nói: Chỉ cần phía bệnh viện đưa đủ tiền, thì tại điều kiện tiên quyết bảo đảm an toàn, những vũ khí này cũng có thể để cho Lưu Thiên Minh bắn cho đã ghiền.

Đúng, bắn cho đã ghiền.

Bất luận Điền Quang Diệu vẫn là lãnh đạo cấp trên, đều cho rằng hắn chỉ là một tên binh sĩ thông thường say mê công việc. Hiện tại là thời kỳ hòa bình, có lắm người cảm thấy hứng thú đối với quân sự và quân giới. Rất nhiều người có tiền thậm chí còn thông qua thủ đoạn hợp pháp, xin giấy phép, tiếp đó mua vũ khí về nhà chơi cho đã ghiền. Dựa theo dòng suy nghĩ như thế, cũng sẽ không khó lý giải sự cuồng nhiệt của Lưu Thiên Minh được biểu hiện ra đối với phương diện quân sự và vũ khí.

Nghiêm khoa trưởng chỉ trong vòng một tuần ngắn ngủi, đã liên tiếp hướng chỗ huấn luyện quân sự đoàn thiết giáp nộp tiền ba lần. Số tiền mỗi một lần đều tương đối lớn. Đương nhiên, số tiền này tất cả đều có hóa đơn. Dùng Điền Quang Diệu tới nói: Chỉ cần tính toán giá trị một đầu đạn hỏa tiễn có giá bao nhiêu, liền có thể hiểu rõ kỳ thực số tiền này nộp đến cũng không oan uổng. Hơn nữa, quân đội cũng không có chiếm tiện nghi một phần tiền của bệnh viện.

So sánh với đó, phương thức huấn luyện quân sự giữa Lưu Thiên Minh và đám công chức phổ thông của bệnh viện lại hoàn toàn bất đồng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.