Cảm Nhiễm Thể

Chương 52: Chương 52: Hành Thi




Edit: _BOSS_ lười

Người xuất hiện ở đằng sau tường kép, chính là bà Trần.

Quần áo trên người nàng đã rách tả tơi, dính đầy bùn đất và máu bẩn. Tay áo bên trái áo khoác màu trắng đã mất, phỏng chừng hẳn là lúc rơi xuống từ trong ống thông gió, bị xé nứt tại vị trí miệng ống nhô ra. Hơn nửa bộ ngực khô quắt được lộ ra từ trong quần áo, làn da màu xám trắng như được quét một lớp vôi thật dày. Bởi vì động tác giãy giụa quá mức kịch liệt, vết thương ở ngực lại bị kéo xé đến càng dài, càng rộng. Trái tim rơi ra từ trong lồng ngực, treo nghiêng ở cạnh bộ ngực. Hai xương sườn tách ra từ phương hướng ngược rồi cắm ngược vào, huyết tương đã biến thành màu đen ứ đọng thỉnh thoảng nhỏ giọt xuống từ chỗ vỡ của trái tim.

Nàng còn đang hô hấp, lá phổi mở ra đóng lại. Bởi vì cơ năng trái tim đã triệt để hoại tử, cho nên loại công năng thế này hiển nhiên đã vô phương vì nàng cung cấp Oxy. Có lẽ, chỉ là xuất phát từ bản năng nguyên thể của sinh vật, vẫn cứ duy trì động tác máy móc mà thôi.

Lưu Thiên Minh triệt để ngây người. Hắn biểu hiện thẫn thờ mà đứng ở nơi đó, trong đầu toàn là kinh hãi và phẫn nộ.

Đây xác thực là bà Trần, cũng rốt cuộc không phải bà Trần mà mình quen biết.

Đến cùng đã xảy ra chuyện gì?

Nàng vì sao lại biến thành bộ dạng này?

Lỗ mũi có chút hơi chua, Lưu Thiên Minh nỗ lực khống chế lại tâm tình, đi đến phía trước gần một chút, thăm dò hỏi: “Trần bác sĩ, là ta, ta là tiểu Lưu ah! Ngươi... Ngươi còn nhớ ta sao?”

Trong con mắt của bà Trần đã không nhìn thấy con ngươi. Mí mắt màu trắng che phủ nhãn cầu như rèm cửa sổ. Da mặt nhợt nhạt như thi thể, chẳng có chút xíu màu máu. Nàng ngước đầu, lỗ mũi dùng sức ngửi ở trên không. Nhận biết đến vị trí của Lưu Thiên Minh, biểu hiện trên mặt đã bắt đầu trở nên kích động lên. Đó là sự điên cuồng được dẫn đến từ đói bụng quá độ, sự thống khổ của thân thể đòi hỏi năng lượng đang dằn vặt đại não. Bà Trần không có để ý đến sự kêu gọi của Lưu Thiên Minh, đầu đang liều mạng chen lách tới phía trước, muốn chui ra từ trong khe hở tường kép chật hẹp. Thế nhưng khe hở quá nhỏ, bất luận nàng thế nào dùng sức, thế nào nghiêng thân thể, cũng căn bản vô phương đột phá cản trở, thậm chí đến cả tay cũng duỗi không tới.

Cứ việc không nguyện ý thừa nhận, Lưu Thiên Minh vẫn là ý thức được: Bà Trần đã chết rồi.

Hoặc là phải nói, nàng đã không có chút nào ý thức tỉnh táo, không còn là nhân loại, triệt để biến thành một con quái vật không hề có lý trí, hoàn toàn phục tùng ở tại dục vọng nguyên thủy.

Lực hấp dẫn tế bào, chính là đến từ trên người bà Trần. Vào giờ phút này, Lưu Thiên Minh cuối cùng đã rõ những tin tức được phóng thích ra từ tế bào lây nhiễm bên trong thân thể ———— mặc dù thân thể vẫn cứ có năng lực hoạt động, nhưng nàng đã chết rồi, không còn là con mồi của ta.

Giọt lớn nước mắt lăn xuống từ khóe mắt, tay trái của Lưu Thiên Minh che mũi và môi, đứng ở phía trước khe hở tường kép, nhìn bà Trần muốn nhào tới ăn đi mình, im ắng mà nức nở.

Đây là một người tốt chân chính quan tâm, bảo vệ mình.

Lưu Thiên Minh không có cha mẹ. Bọn họ cũng không có lưu lại bất cứ ký ức gì liên quan tới tình thân ở trong đầu của mình. Từ trên người bà Trần, Lưu Thiên Minh cảm nhận đến sự yêu mến chân chính. Nàng là một lão nhân hiền lành, nàng lại cứ một mực chết như thế.

Nước mắt không chút nào rung động được bà Trần đã không còn lý trí.

Xác chết di động, hoặc là hành thi, xưng hô như thế khá là chính xác đối với trạng thái trước mắt của nàng. Bà Trần hiển nhiên là đem Lưu Thiên Minh đứng ở bên ngoài tường kép cho rằng đồ ăn. Nàng rất hưng phấn, liền ngay cả hô hấp đều có vẻ gấp gáp, hàm răng vỡ vụn trong miệng phát ra tiếng “Chíp chíp” đáng sợ.

Lưu Thiên Minh không có tránh né.

Đây là một khoảng cách an toàn, bà Trần bất kể thế nào cũng không có khả năng nắm lấy mình.

Xuyên thấu qua khe hở, có thể nhìn thấy tay trái và chân trái của nàng đã đứt đoạn mất. Nàng thậm chí còn không đứng nổi thân thể, chỉ có thể nằm sấp ở trên tường, dù đã liều mạng mở miệng lớn nhưng vẫn phí công, muốn dùng loại phương thức thế này căn bản không có khả năng đạt được kết quả để bắt giữ con mồi.

Lưu Thiên Minh rất thống khổ. Hắn ngẩng đầu lên, lại lần nữa nhìn thấy ống thông gió ở đỉnh đầu.

Hiện tại, hắn rốt cục đã có thể xác định, bà Trần chính là rơi xuống từ phía trên, rồi té chết tươi.

Lây Nhiễm Thể là tồn tại phi thường mạnh mẽ. Bà Trần nắm giữ sức mạnh rất mạnh, người bình thường căn bản không phải đối thủ của nàng. Té chết, mới là giải thích phù hợp logic nhất.

Vì sao lại như vậy?

Đến tột cùng là ai làm?

Lưu Thiên Minh gắt gao cắn chặt hàm răng, nỗ lực khống chế kích động muốn lớn tiếng gào thét. Song, sự oán hận và sợ hãi thật sâu vẫn cứ xông tới bên trong thân thể.

Trầm mặc mấy phút, Lưu Thiên Minh cầm lấy tấm ván gỗ để ở dưới đất, lại lần nữa bịt lại khe hở được mở ra trước đó. Hắn có chút không yên lòng, trước khi đi, lại từ trong hầm trú ẩn vơ vét tất cả đồ vật có thể cho rằng chướng ngại vật, vững vàng chặn lại mặt tường kép.

Hắn bày ra đến mức rất khéo léo, ngăn trở vị trí bất đồng giữa các vật liệu, có thể hữu hiệu che chắn phần lớn tiếng vang được phát ra từ việc bà Trần đánh vách tường.

Cứ việc nơi đây hầu như sẽ không có ai tiến vào, thế nhưng luôn có điều bất trắc vô phương dự báo. Bà Trần không có khả năng vô duyên vô cớ rơi xuống té chết từ trong ống thông gió. Lúc đó ở bên cạnh khẳng định có người. Bằng không, bà Trần cũng sẽ không bị nhốt ở trong tường kép, khe hở bức tường cũng bị tấm ván gỗ bịt lại.

Hiển nhiên, đối phương không nguyện ý có người nhìn thấy bà Trần.

Có lẽ, hắn lúc đó cho rằng bà Trần đã chết rồi. Vì lẽ đó, liền ngay cả bề ngoài vách tường và tấm ván gỗ, đều quét lên một lớp nước sơn.

Ta sẽ làm rõ đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì.

Trần bác sĩ, ta nhất định sẽ báo thù cho ngươi.

Lưu Thiên Minh ánh mắt hung ác, cắn răng, ở trong lòng âm thầm thề.

...

Bóng đêm rất đen.

Lưu Thiên Minh đạp xe đạp, dùng kỹ thuật lái xe cực kỳ cao siêu chạy tán loạn tới tới lui lui ở giữa đường sá và lề đường. Tốc độ lại chẳng có chút chậm lại, mép đá ven đường không có tạo thành bất cứ trở ngại gì đối với hắn. Cứ việc đã đêm khuya, lại vẫn còn có xe cộ phóng nhanh vượt ẩu, hắn chỉ có thể dùng phương pháp thế này để tiếp tục đạp tới phía trước.

Ánh đèn trạm gác lối vào tiểu khu vẫn sáng như cũ. Xa xa liền có thể nhìn thấy Trương Chí Cường khoác áo Pardessus ngồi ở chỗ đó. Hắn gục xuống bàn, tựa hồ đã ngủ say. Lưu Thiên Minh liếc mắt nhìn hắn, đẩy xe đạp đi vào từ đường bộ bên cạnh.

Về đến nhà, chuyện thứ nhất chính là mở máy tính. Quãng thời gian gần đây cho tới nay, lên mạng đã thành chuyện phải làm mỗi ngày của Lưu Thiên Minh.

Trên trang web vẫn luôn duy trì dáng vẻ ngày hôm qua. Một đống lớn vấn đề trước đây đã đưa ra cũng không có người giải đáp. Lưu Thiên Minh yên lặng mà dùng khăn mặt lau mồ hôi, mang theo sự phẫn nộ vô cùng mãnh liệt, ở trên bàn phím tầng tầng lớp lớp gõ đến một chuỗi văn tự có chứa tâm tình mãnh liệt.

”Ngươi vẫn là không dự định nói chuyện sao? Có người chết rồi! Đã có người chết rồi!”

Hắn không lại đi suy nghĩ vấn đề gì, cũng không có hứng thú biết Lây Nhiễm Thể hoặc là virus gì. Thống khổ và bi thương đã khiến cho Lưu Thiên Minh không lại đem toàn bộ sự việc cho rằng bí mật. Hắn cảm thấy, bản thân tựa hồ đã rơi vào một ván cờ. Rất nhiều người, thậm chí cả thành thị, đều rơi vào ván cờ này.

Trên màn ảnh chẳng hề có tí biến hóa, vẫn là chuỗi văn tự vừa mới đưa vào.

Lưu Thiên Minh có loại kích động muôn ôm lên máy tính tàn nhẫn đập cho nát bét. Hắn tàn nhẫn nắm chặt khăn lông ướt trên bả vai, ánh mắt hung ác, lại lần nữa đưa vào.

”Nói chuyện ah! Ngươi rốt cuộc muốn trầm mặc tới khi nào. Có người chết rồi, có người bị giết rồi. Chẳng lẽ, ngươi liền không dự định nói chút gì đối với chuyện này sao?”

Tiềm thức nói cho Lưu Thiên Minh biết, người thần bí đối diện mạng Internet khẳng định biết điểm này. Bà Trần cũng tuyệt đối không phải Lây Nhiễm Thể thứ nhất tử vong.

Có lẽ là sự điên cuồng và phẫn nộ đã sản sinh tác dụng. Ước chừng hai phút sau, trên màn ảnh máy tính đã trầm mặc nhiều ngày, rốt cục dần hiện ra hồi âm mà Lưu Thiên Minh đã chờ mong rất lâu.

”Chỉ cần là người đều sẽ chết, hà tất phải kích động như vậy.”

Một câu nói hời hợt, trong nháy mắt đã kích thích ngọn lửa phẫn nộ trong lòng của Lưu Thiên Minh bốc lên tới cực điểm. Nếu như có thể trực tiếp đưa tay bắt tới người thần bí đối diện mạng Internet, hắn nhất định sẽ nghiền đến nát rồi đánh chết tươi tên này.

Hàm răng ở trong miệng bị ma sát vang lên “Kèn kẹt“. Lưu Thiên Minh cảm giác môi mình đã bị cắn vỡ, mùi máu tươi ở trong cổ họng dần dần tràn ngập ra. Hắn hít một hơi thật sâu, làm hết sức để cho thần kinh của mình trở nên thả lỏng, tiếp theo sau đó ở trong máy tính đưa vào vấn đề: “Từ lúc bắt đầu, ngươi nhất định đã biết sẽ xảy ra chuyện thế này?”

Người thần bí phản ứng rất nhanh: “Ngươi chỉ là gì?”

Lưu Thiên Minh khóe mắt có hơi co giật: “Có người chết rồi. Nàng là Lây Nhiễm Thể giống như ta, cũng chính là Lây Nhiễm Thể hình thái bình thường mà trước đó ngươi đã nói. Thế nhưng hiện tại nàng chết rồi, chết rồi!”

Câu trả lời của người thần bí vẫn lạnh lùng vô tình: “Nếu như ta không có đoán sai, nàng hẳn là tử vong phi bình thường. Chuyện thế này, ngươi nên đi tìm cảnh sát.”

Lưu Thiên Minh nhìn chằm chằm máy tính, dường như muốn xuyên thấu qua màn hình, nhìn thấy gương mặt của người thần bí đối diện mạng Internet: “Cảnh sát quản không được chuyện thế này, nàng biến thành một con quái vật.”

”Quái vật?”

Người thần bí tựa hồ có chút kinh ngạc. Không tới năm giây, hắn đã phản ứng lại: “Ta minh bạch. Ngươi nói tới Lây Nhiễm Thể đó, hẳn là vị trí trái tim đã bị trọng thương dẫn đến tử vong. Nhưng đầu của nàng vẫn cứ duy trì hoàn chỉnh, mỗi một bộ phận cơ năng của thân thể mặc dù bị tổn thương nghiêm trọng, ý thức lây nhiễm của bản thể vẫn còn đó. Ừ... Tình huống như thế có rất nhiều, rất phổ biến. Bất quá, trước đó ngươi có một câu nói nói đúng ———— nàng hiện tại đã không phải Lây Nhiễm Thể hình thái bình thường, mà là Lây Nhiễm Thể hình thái khuếch tán.”

Trong nháy mắt sắc mặt của Lưu Thiên Minh đã trở nên cực kỳ khó coi, một hồi dự cảm rất nguy hiểm cuộn trào ở đáy lòng của hắn. Hắn lẳng lặng mà ngồi mấy giây, mới chầm chậm đưa vào vấn đề của mình: “Cái gì là hình thái khuếch tán?”

”Xác suất lây nhiễm của virus xâm nhập thể nội ký chủ luôn không có khả năng là 100%. Dù cho virus có mạnh mẽ đến đâu, vĩnh viễn không có khả năng làm được điểm này. Có thể nói thế này, Lây Nhiễm Thể hình thái bình thường và hình thái biến dị đều có thể tính là lây nhiễm thành công. Thế nhưng số lượng và quần thể lây nhiễm tính chung mà nói, giữa hình thái bình thường và hình thái biến dị chỉ có thể chiếm được tỉ lệ rất ít. Trong đó quan hệ rất phức tạp, cũng có đủ loại đủ kiểu nhân tố vô phương xác định. Ngoại trừ một phần này, còn lại Lây Nhiễm Thể đều thuộc về hình thái khuếch tán. Chúng nó mặc dù đồng dạng cũng là bị virus xâm nhập thể nội, lại không có chuyển hóa thành ký chủ để sản sinh hiệu quả đối kháng với virus. Chúng nó hoàn toàn bị virus khống chế, từ thân thể đến đại não, tiến tới dẫn đến hết thảy cơ quan nội bộ đều sản sinh biến dị. Nói cách khác, Lây Nhiễm Thể hình thái khuếch tán căn bản không có ý thức tự chủ, chúng nó chính là một virus siêu cỡ lớn nắm giữ hình thái ký chủ.”

Không có ý thức tự chủ?

Lưu Thiên Minh nghĩ đến đôi mắt triệt để trắng dã của bà Trần, nghĩ đến nàng căn bản không nghe thấy sự kêu gọi của mình, nghĩ đến một màn nàng muốn đem mình cho rằng đồ ăn để gặm nhấm tươi.

Một cái xác không hồn lại không hề có ý thức.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.