Cảm Nhiễm Thể

Chương 76: Chương 76: Huấn Luyện Chính Là Chiến Đấu




Bọn họ trải qua rất dễ dàng.

Không có nghĩ lại ở trong quân doanh, mà là nghĩ ở trong khách sạn bên ngoài mười hai kilomet. Thời điểm mỗi ngày lái xe buýt lên núi để đi thụ huấn, thời gian thường thường đều tại chừng mười giờ sáng. Hạng mục huấn luyện cũng rất đơn giản, mấy chục người đứng xếp hàng, dựa theo ký hiệu đi đi lại lại mấy vòng ở trên thao trường, tiếp đó liền tại chỗ giải tán, xuống núi ăn cơm.

Cho tới buổi chiều, đó là thời gian hoạt động tự do.

Mặc dù như thế, mọi người vẫn cứ cảm thấy đây là chịu khổ chịu tội.

Mỗi ngày rất nhiều người từ trên núi trở về đều muốn kêu trời trách đất, than vãn đủ loại nào là đau lưng, tim ngừng đập, nhức đầu, bong gân... Mỗi khi như thế, mỗi người đều sẽ nghiến răng nghiến lợi, dùng ngôn ngữ ác độc nhất để chửi bới Lưu Thiên Minh vào lúc không có mặt. Đồng thời, luôn ngóng trông kết thúc mau mau tháng ngày tối tăm không mặt trời.

Bọn họ cũng chỉ dám nói trách móc ở sau lưng. Ngay ở trước mặt Lưu Thiên Minh, những câu nói này một chữ cũng không dám truyền vào lỗ tai của hắn.

Khi ngày thứ nhất đến nơi, Lưu Thiên Minh đã biểu hiện ra sự tàn nhẫn và hung hãn, đủ để kinh sợ tất cả mọi người.

Nam nhân đáng thương bị tán mười mấy bạt tai, hai bên quai hàm đến ngày thứ ba vẫn còn sưng phù đến mức rất cao.

Lời đồn đãi vô căn cứ liên quan tới Lưu Thiên Minh, cũng đang lưu truyền lặng lẽ.

Nào là tay sai đắc lực của Tống viện trưởng; kim bài tiểu mật thám của Viện trưởng đại nhân; làm ra vẻ thanh niên tốt thời đại mới để cho chính hắn kiếm điểm chính trị; ngụy trang phần tử tích cực muốn vào đảng.v.v... Nói chung, đây chính là một người nghiêm trọng thoát ly thực tế, thoát ly quần chúng. Theo trước mắt tới nói, là kẻ bại hoại mà mọi người phải dùng ngòi bút làm vũ khí. Từ lâu dài tới nói, cũng có khả năng diễn biến trở thành đại nhân vật nào đó nhất thiết phải ngước nhìn.

Trịnh Tiểu Nguyệt không có nghĩ lại ở cùng một chỗ với những người này.

Nàng giống như Lưu Thiên Minh, đều bị an bài tiến vào trại huấn luyện chính quy của quân đội.

Bất quá, cấp bậc trại huấn luyện của Trịnh Tiểu Nguyệt phải thấp hơn nhiều Lưu Thiên Minh. Ở trên hạng mục an bài của khóa trình quân sự, cũng không có người biến thái như Điền Quang Diệu. Đương nhiên, ở dưới sự yêu cầu mãnh liệt của Lưu Thiên Minh, Trịnh Tiểu Nguyệt cũng phải tham gia đủ loại hạng mục như súng ống, đánh nhau...

Lưu Thiên Minh không biết nguy cơ mà mình dự đoán có thể bộc phát hay không.

Hắn chỉ là tại dưới tình huống có khả năng cho phép, để cho bạn gái mình có nhiều chút năng lực tự vệ.

Nhìn dáng đứng của Lưu Thiên Minh còn muốn tiêu chuẩn hơn quân nhân chính quy, trên mặt nhăn nhó của trung úy Điền Quang Diệu, dần dần lộ ra nụ cười.

Hắn dùng sức vỗ vỗ bờ vai của Lưu Thiên Minh, xoay người, ánh mắt cấp tốc đảo qua toàn bộ người thụ huấn, sau đó dùng giọng nói dữ tợn như sấm sét quát: “Chạy việt dã chướng ngại vật năm kilomet, hiện tại tính theo thời gian, bắt đầu!”

...

Bóng đêm, vẫn như cũ là ngột ngạt mà yên tĩnh.

Tống Gia Hào chưa có về nhà, vẫn ngốc đến đêm khuya ở trong phòng làm việc.

Ở trong mắt của người ngoài, hắn là một lãnh đạo tốt phi thường siêng năng, công tác cũng rất là nỗ lực. Xã hội bây giờ, một từ “Lãnh đạo” rất dễ dàng khiến cho người ta liên tưởng tới một loạt từ ngữ mặt trái như bàn rượu, bữa tiệc, tham ô sa đọa, thu nhận số tiền.v.v... Bất quá, Tống Gia Hào làm cho người ta ấn tượng rất rực rỡ, là người trẻ tuổi trên mặt bất cứ lúc nào đều nở nụ cười thiện ý.

Nhìn Gangplank trên màn ảnh máy tính vừa mới bị đối thủ một chiêu thuấn sát, Tống Gia Hào rất là tiếc nuối lắc lắc đầu, tiện tay tắt khung game Liên Minh Huyền Thoại. Tiếp đó Shut down, đẩy ra cái ghế từ trước bàn làm việc rồi đứng dậy. Hắn kéo ra ngăn tủ bên cạnh tủ sách, lấy ra một trang phục màu đen bó sát người rồi mặc lên.

Đây là kinh nghiệm trước đó ở trong hầm trú ẩn dưới lòng đất, theo Lưu Thiên Minh học được.

Bước vào vị trí camera quan sát phòng tạp vật, đã bị Tống Gia Hào sai người đổi đi. Hiện tại, nơi đó vẫn còn là góc chết của cả bệnh viện. Đặc biệt là vào ban đêm, trên người mặc trang phục màu đen đặc, sát góc tường một mạch đi tới, hoàn cảnh đen kịt và cả người hỗn thành một thể. Mặc dù là cách xa hơn mười mét, cũng sẽ không ai phát hiện có vấn đề gì ở trong đó.

Tống Gia Hào tay chân nhẹ nhàng đi ra phòng làm việc. Hắn dùng mấy cuốn sách và một ít tạp vật chất lên thành đống ở bên cạnh cửa sổ. Nhìn từ bên ngoài, lại như là có cái bóng một người ngồi ở chỗ đó. Loại phương pháp thế này rất dễ mê hoặc người khác. Chí ít, bọn họ sẽ cho rằng mình còn ở trong phòng làm việc.

Phép che mắt đến tột cùng có thể đưa đến hiệu quả bao nhiêu?

Vấn đề này, trong lòng Tống Gia Hào cũng không có niềm tin chắc chắn gì.

Hắn chẳng qua là cảm thấy làm thế rất thú vị. Mặc dù là bị người phát hiện, cũng hoàn toàn có thể dùng cái cớ như trò chơi, hoặc là yêu thích nói đùa... để lấp liếm cho qua.

Phòng tạp vật vẫn còn dáng dấp ban đầu, không có bất cứ biến hóa gì. Đống lớn cao su phế và tấm ván gỗ cũ vẫn là ngụy trang tốt nhất ở đó. Tống Gia Hào không có dự định thay đổi nơi đây. Chí ít, ở trong nhiệm kỳ của mình là như thế.

Tầng hầm đã cải tạo hoàn tất. Dựa theo yêu cầu của Tống Gia Hào, nơi đây xây thêm hai dãy lan can phòng hộ bằng kim loại. Toàn bộ không gian tầng hầm đều bị ngăn ra. Hắn lấy ra chìa khóa từ trong túi áo, mở ra cửa chống trộm bằng kim loại dày nặng, đi vào.

Bên ngoài có lan can bằng kim loại che chắn, còn có một lớp tường cách âm ở giữa lại bổ sung thêm mút xốp, bên ngoài dùng tấm ván gỗ làm trang sức. Cứ việc không gian đã thu nhỏ lại một nửa, tính bảo mật lại tăng lên gấp bội. Mặc dù có người tiến vào từ phòng tạp vật, cũng không có chìa khóa để mở ra cánh cửa phía dưới, cũng sẽ không nghe thấy bà Trần phát ra âm thanh từ trong tường kép.

Tống Gia Hào huýt sáo, rất hứng thú mà nhìn bà Trần hung tợn trừng mắt nhìn mình từ trong khe hở tường kép.

”Trần bác sĩ, chào buổi tối!”

Tống Gia Hào để xuống ba lô, lấy ra đủ loại công cụ từ trong túi, còn có một miếng thịt bò sống. Hắn lắc lắc thịt bò ở trước mặt bà Trần, dùng ngữ khí trêu chọc nói: “Đừng nóng vội, ta mang đến bữa tối cho ngươi. Hôm nay có phân lượng rất nhiều, ngươi có thể ăn một bữa thật ngon.”

Nói xong, hắn ném thịt bò vào tường kép, ở trong đó lập tức truyền đến một trận tiếng nhai nuốt gấp gáp.

Vẫn là phương pháp cũ mà trước đó Lưu Thiên Minh đã dùng qua.

Tống Gia Hào dùng thịt bò làm mồi nhử, dùng kẹp sắt vững vàng kẹp lại cánh tay của bà Trần duỗi ra từ trong tường kép, dùng ống kim cỡ lớn rút ra một ống máu tràn đầy. Tiếp đó, thả ra tay của bà Trần.

Tống Gia Hào không có nói dối đối với Lưu Thiên Minh.

Hắn đã có thấu đáo tương đối về nghiên cứu bà Trần. Đặc biệt là đặc tính xâm nhập của virus đối với thể nội bà Trần, cũng có hiểu rõ khá sâu sắc. Tống Gia Hào cho rằng, nếu như dùng phân số nghiên cứu trước mắt của mình để làm cơ sở tiêu chuẩn, cũng chính là 100 điểm, thì e rằng không ai có thể đạt đến 60 điểm. Liền ngay cả Lưu Thiên Minh cũng mặc cảm không bằng ở phương diện này.

Không phải mỗi một người đều có thể lên làm Viện trưởng. Cũng không phải Viện trưởng của mỗi một bệnh viện đều có căn cơ tri thức sinh vật vững chắc như thế.

Khoảng thời gian này, ban đêm mỗi ngày Tống Gia Hào đều sẽ đi tới tầng hầm, cũng sẽ lần lượt mang đến rất nhiều công cụ thực nghiệm.

Từ trong ống kim dùng tăm bông lấy ra một ít máu màu xám trắng của bà Trần, ở trên tấm thủy tinh dùng thuốc thử hóa học để tan ra, đặt tới bên dưới kính hiển vi. Những tế bào biến dị này lại chẳng khác biệt gì với trước đó, vẫn là có đủ lực lây nhiễm cực cường, đối với động vật, đặc biệt là nhân loại, hoàn toàn chính là sát thủ trí mạng.

Tống Gia Hào vẫn đang tiêm kháng sinh tố có liều lượng cao cho bà Trần. Bất quá theo tình huống trước mắt đến xem, làm thế xác thực không có hiệu quả, cũng chứng thực cách nhìn trước đây của Lưu Thiên Minh.

Suy nghĩ mấy phút, Tống Gia Hào kéo ra ba lô, lấy ra một cái lồng bằng kim loại trước đó đã được chuẩn bị tốt. Mở cửa lồng, bên trong là một con chó sữa cỡ nửa tuổi, phi thường đáng yêu.

”Ha ha! Lại đây, ngoan, cho thúc thúc bế nào!”

Tống Gia Hào dùng ngữ điệu rất là khuếch đại để dụ dỗ chó con. Hắn bế chó con ở trong lòng bàn tay lên thật cao. Khoảng cách vị trí đã vượt quá xa chó con có thể nhảy xuống chạy trốn. Chó con đáng thương rất là vô tội đứng ở lòng bàn tay, không ngừng quan sát chung quanh, vẫn là không thể phát hiện bất cứ chỗ đặt chân nào.

Chó con phi thường phòng bị mà nhìn Tống Gia Hào có nét mặt mỉm cười.

Không biết vì sao, bản năng của nó thấy rằng, người này không có ý tốt đối với mình.

Tống Gia Hào cười đem ngón trỏ tay phải nhét vào trong miệng chó con. Nó dùng sức cắn mấy lần, người trưởng thành có lớp da thật dày đã thực sự quá cứng rồi, đối với chó con ở độ tuổi này nói tới, thứ này cho dù có thể làm đồ ăn, bản thân cũng căn bản cắn không nát, nuốt không trôi.

”Ha ha! Hàm răng của ngươi còn khá mềm ah, cắn không nổi đúng không? Vậy thì tốt rồi.”

Tống Gia Hào một bên lầm bầm lầu bầu, một bên đè chó con ở trên bàn làm việc, tứ chi tách ra, dùng dây nhựa buộc chặt nó. Động tác của hắn rất nhẹ, chó con mơ hồ chỉ cảm thấy ngón tay của nam nhân này đang sờ soạn khắp nơi ở trên người mình, ngoại trừ ngứa, cũng không có khó chịu gì.

Làm xong hết thảy, Tống Gia Hào cầm lấy dao từ trong khay bên cạnh, mang theo mỉm cười, đột nhiên tàn nhẫn cắt xuống chân phải sau của chó con còn chưa kịp chuẩn bị.

Chó con đáng thương hai con mắt tức khắc trợn lên tròn xoe, miệng mở lớn, phát ra tiếng kêu vô cùng thảm thiết.

Chân bị đứt và thân thể chó con đều đang co giật kịch liệt. Phun máu làm cho trên bàn làm việc đâu đâu cũng có. Tống Gia Hào không hề e dè những chuyện này, hắn cầm lấy tăm bông, từ trong ống kim lấy một chút máu của bà Trần. Tiếp đó, đem chất lỏng màu xám thấm ướt tăm bông rồi bôi nhẹ lên chân bị đứt của chó con.

Kỳ tích xuất hiện.

Chân chó con tách ra với thân thể đột nhiên đạp thẳng, tốc độ co giật tăng nhanh gấp hai lần với ban đầu, phạm vi cũng càng lúc càng lớn. Tống Gia Hào không thể không dùng ngón tay gắng sức nắm chặt. Tình huống thế này duy trì ước chừng năm phút, mới dần dần trở nên ôn hòa xuống.

”Thật biết điều, mặc dù là bị tổn thương tàn chi, vẫn cứ có thể sản sinh hiệu quả đối với loại virus này. Ha ha! Thật là một loại virus vì truyền nhiễm mà tồn tại ah! Sức sống của ngươi thật là cường hãn, dù cho chỉ là từng chút máu, cũng sẽ bị ngươi cho rằng ký chủ, liều lĩnh xâm lược tiến vào.”

Tống Gia Hào nói chuyện cười chỉ có mình mới có thể nghe hiểu, dùng ông kim hút ra một ít máu từ trên thân chó con, tiếp đó gia nhập vào chất lỏng màu xám trắng. Hắn bưng tấm thủy tinh có chứa thuốc thử, đi tới trước kính hiển vi, tiện tay ném đi chân bị đứt của chó con bôi lên chất lỏng màu xám ở trên bàn làm việc, không chút nào chú ý tới, chân bị đứt mặc dù cùng với vị trí vết thương của cơ thể chó con hoàn toàn tương phản, thế nhưng vị trí vết cắt lại vừa vặn chắp vá cùng nhau.

Dưới kính hiển vi, máu chó và chất lỏng màu xám dung hợp lẫn nhau. Trong đó tế bào bị virus ngoại lai trắng trợn thôn phệ, rất nhanh biến thành tù binh của chúng nó. Cũng không còn chút nào đặc tính của sinh vật nguyên lai, tốc độ phân liệt tăng nhanh kịch liệt, càng nhiều virus mới bị chế tạo ra.

Tống Gia Hào nhìn đến phi thường cẩn thận, không ngừng dùng ngón tay vặn xoay điều chỉnh chỗ then chốt phía dưới kính hiển vi.

Chó con bị dây nhựa buộc chặt ở trên mặt bàn có lẽ là mệt mỏi, không kêu thảm thiết nữa.

Nó chầm chậm nhắm hai đôi lại, đợi đến mấy giây sau lại lần nữa mở ra, trong vành mắt lại là màu đỏ sậm quỷ dị, dường như máu tươi sắp ngưng kết.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.