Cảm Nhiễm Thể

Chương 71: Chương 71: Không Chân Thành Chớ Làm Phiền




Edit: _BOSS_ lười

Tống Gia Hào cười cợt: “Ta cũng cho là như vậy.”

Lưu Thiên Minh không có vạch trần. Hiển nhiên, Tống Gia Hào là đang lấy lòng đối với mình, dùng phương pháp thế này để xoa dịu quan hệ khẩn trương giữa mình và hắn.

Quả nhiên, Tống Gia Hào tiếp theo hỏi: “Như vậy, ngươi muốn vào nhóm thứ mấy?”

”Đương nhiên là nhóm đầu tiên.”

Lưu Thiên Minh suy nghĩ một chút nói: “Ta có hai yêu cầu.”

”Nói đi!”

”Có thể hay không thu xếp Trịnh Tiểu Nguyệt ở chung khóa huấn luyện với ta? Ngươi biết quan hệ giữa chúng ta.”

”Việc này rất đơn giản, không có vấn đề.”

”Mặt khác, chính là liên quan tới huấn luyện đạn thật.”

Lưu Thiên Minh ánh mắt lấp lóe không yên, sau đó cẩn thận suy nghĩ, nghiêm túc nói: “Tuyệt đối đừng ở trong hạng mục lại tăng thêm hạng mục đội ngũ. Nếu là huấn luyện, thì nhất định phải đưa đến hiệu quả huấn luyện. Đặc biệt là ở trên số lượng viên đạn và số lần bắn, phải bảo đảm thỏa mãn yêu cầu, không thể học xong về sau liền quên. Tốt nhất, có thể dựa theo yêu cầu khóa trình quân sự tương quan, tiến hành khảo hạch đối với hạng mục huấn luyện.”

Tống Gia Hào có chút bất ngờ: “Ngươi xác định, thật muốn làm thế?”

Hắn xác thực là muốn lấy lòng đối với Lưu Thiên Minh.

Bởi vì theo bình thường nói tới, chuyện huấn luyện quân sự thế này sẽ không có ai cho là thật. Công chức bệnh viện đều là người trung niên đã mấy chục tuổi, lại không phải thanh thiếu niên mới vừa bước vào cánh cửa trường học.

Nói trắng ra, chỉ là đánh danh nghĩa huấn luyện, ở phụ cận trụ sở bộ đội, tìm một chỗ nghỉ phép danh chính ngôn thuận.

Nói trắng ra, mọi người đều là đi ra ngoài để thả lỏng hít thở không khí trong lành. Dù sao cũng là bệnh viện xuất tiền, không đi chơi thì ngu sao.

Lưu Thiên Minh gật gù, thần sắc trên mặt nghiêm túc dị thường: “Đúng thế.”

Dừng lại một chút, hắn bổ sung nói: “Những người khác ta mặc kệ. Thế nhưng đối với ta và Trịnh Tiểu Nguyệt, nhất định phải thu xếp như thế.”

...

Tống Gia Hào không có nuốt lời.

Bệnh viện rất nhanh công bố danh sách nhân viên nhóm đầu tiên tham gia huấn luyện quân sự. Lưu Thiên Minh và Trịnh Tiểu Nguyệt đều ở trong đó.

Sáng sớm, một chiếc xe buýt “Kim Long” xa hoa rất sớm ngừng ở cửa bệnh viện. Một đám người cười vui vẻ lên xe, tiếp đó liền dựa theo sự yêu thích của riêng phần mình, nhanh chóng phân thành từng cái quần thể.

”Tiểu Lý, nhanh! Nhanh! Nhanh! Đến ngồi bên ta.”

”La đại tỷ, động tác ngươi chậm thế. Mấy người chúng ta đều đang đợi ngươi đấy! Ta nói rõ trước ah, khi đến nơi chia phòng, chúng ta mấy người đều phải ở chung. Chúng ta vừa vặn bốn người, hai gian phòng, gộp lại chính là một bàn mạt chược, ha ha ha ha!”

”Này, ở đây có người, ngươi ngồi đằng sau đi... Nè! Trương bác sĩ, nhanh đến đây, ta giữ ghế cho ngươi. Khà khà khà khà, vẫn là sát cửa sổ, thông gió lại thoải mái.”

Ngày thường ai và ai có quan hệ tốt, thì vào lúc này liền có thể nhìn ra được. Trong không gian cả chiếc xe, tức khắc liền tràn ngập âm thanh lung ta lung tung, bàn bạc trò chuyện tạp nham. Chúng nó tụ tập lên, dường như một tổ ong lớn có hình dạng cổ quái, đâu đâu cũng có âm thanh“Ong ong” đinh tai nhức óc.

Lưu Thiên Minh và Trịnh Tiểu Nguyệt song song ngồi ở vị trí chỗ ngồi gần cuối. Bọn họ lại cảm thấy không hề gì đối với chuyện này. Trịnh Tiểu Nguyệt đem tay phải nhét vào trong lòng bàn tay trái của Lưu Thiên Minh, đôi bên nhìn nhau mỉm cười, ngửa đầu dựa vào ghế nghỉ ngơi.

Thời gian rất nhanh qua chín giờ. Dẫn đội là một tên phó khoa trưởng của phòng tài vụ bệnh viện. Hắn ngồi ở hàng trước, xoay người lại điếm điếm nhân số, rất là nghi hoặc mà lầm bầm lầu bầu: “Không đúng ah! Thiếu hai người. Đều đến giờ, làm sao bọn họ còn chưa tới?”

Tài xế trên buồng lái xoay người, đối với phó khoa trưởng nói: “Vậy phải làm sao? Tiếp tục đợi? Vẫn là chúng ta đi trước, mặc kệ bọn họ?”

”Đương nhiên phải đợi!”

Phó khoa trưởng cũng là một mặt bất đắc dĩ, hắn lấy ra điện thoại di động, phân biệt bấm dãy số, nói mấy câu thúc giục rồi tắt máy, lắc lắc đầu nói: “Đợi một tý đi! Nói là ở trên đường, lập tức tới ngay.”

Chuyện đợi người thế này rất khiến cho người ta phiền chán. Chưa qua mấy phút, người ngồi trên xe liền bắt đầu kêu la, dồn dập biểu thị sự bất mãn của mình.

”Làm trò trống gì ah! Đã nói rõ là chín giờ xuất phát, hiện tại đều đã qua chín giờ mười lăm phút, tại sao còn chưa đi?”

”Đã không đến thì đừng đợi nữa, chúng ta cứ trực tiếp đi. Ai kêu bọn họ không tuân thủ thời gian?”

”Nghiêm khoa trưởng, bảo tài xế lái xe đi! Người đã không đến thì để cho bọn họ đi theo một nhóm kế tiếp để tập huấn. Quan niệm về chút xíu thời gian cũng không có, cho bọn họ lưu cái giáo huấn.”

Rất nhiều người đều ồn ào theo.

Mặc dù là người ngày thường kiệm lời ít nói nhất cũng cảm thấy không cao hứng. Người có tính khí táo bạo liền dứt khoát lôi kéo cổ họng kêu la lên, tiếng nói càng lúc càng lớn, Nghiêm khoa trưởng ngồi ở trên chỗ ngồi đằng trước cũng cảm thấy khó xử, rồi lại không tốt để áp chế mọi người, chỉ có thể liên tục lấy ra điện thoại di động, thúc giục không ngừng.

Chín giờ bốn mươi tám phút, hai người đến trễ rốt cục xuất hiện ở trước mặt mọi người.

Đó là hai phụ nữ trung niên trang điểm hợp thời thượng. Trong đó có một người vóc dáng rất béo, một người khác đôi chân lại mang giày cao gót, nhìn lên đỉnh đầu cũng rất cao. Các nàng hiển nhiên là kết bạn hẹn nhau đi đến, hai người rất nhanh lên xe, ngồi xuống ở trên chỗ ngồi cùng hàng với Lưu Thiên Minh và Trịnh Tiểu Nguyệt.

Nguyên bản mọi người đều có ý kiến về việc làm lỡ thời gian, bỗng nhiên đều ngậm miệng lại. Hai bà nương này nhưng mà đều trêu chọc không nổi. Trong đó một người là lão bà của phó viện trưởng, một người khác lại có nam nhân là chủ quản hậu cần ở trong bệnh viện. Nói chung, một người là quyền cao chức trọng, một người khác là béo bở phong phú, bất luận đắc tội với ai đều không tốt.

Vẫn có người cảm thấy rất khó chịu. Một nam nhân cao gầy ngồi ở đằng trước xoay người lại, dùng giọng điệu có chứa phẫn nộ và châm chọc đối với các nàng nói: “Vương bác sĩ, các ngươi là làm trò trống gì? Trên thông báo đã nói rõ là chín giờ lái xe, các ngươi vẫn kéo dài tới hiện tại mới đến. Thế nào, nam nhân của ngươi có phải là tối qua đã uống nhiều Lục Vị Địa Hoàng Hoàn? Nhất định phải sáng nay tàn nhẫn đâm ngươi mấy lần mới thỏa mãn?”

Chuyện cười vừa đồi trụy lại vừa trực tiếp ở trong nam nữ trung niên rất là hot. Lời vừa ra khỏi miệng, trong cả buồng xe đều cười vang lên.

Nữ nhân mập bị gọi là “Vương bác sĩ” đã ở trên mặt xuất hiện lúc đỏ lúc trắng. Nàng đương nhiên không phải bác sĩ gì cả, chỉ là xưng hô đôi bên giữa các công chức bệnh viện mà thôi. Bà Trần chính là ví dụ rất tốt. Nữ nhân mập bực bội mấy giây, lập tức mở ra miệng rộng được tô son môi thật dày để kêu la lên.

”Lão nương đến trễ chút thì thế nào? Liên quan gì đến thằng khốn đáng chết nhà ngươi, ngươi nếu như cảm thấy không hài lòng, bây giờ lão nương liền xuống xe. Mụ nội nó, rõ ràng là đi chơi, lại không phải chạy đi đầu thai. Thằng chó nhà ngươi đợi thêm mấy phút sẽ chết sao?”

Miệng lưỡi của nam nhân gầy ở hàng trước cũng rất lưu loát, phản kích không chút nào tỏ ra yếu kém: “Ta đợi thêm mấy phút lại chẳng hề gì. Sợ là sợ ngươi đi chơi đến cả tuần, nam nhân của ngươi ở trong nhà nhịn không nổi. Đợi đến khi ngươi trở về, lại phát hiện trong nhà đâu đâu cũng có cờ màu tung bay phất phới. Ha ha ha ha!”

Trào phúng thế này có lực sát thương cực kỳ cường hãn đối với nữ nhân. Nữ nhân mập giận không nhịn nổi, lập tức liền muốn vồ tới vật lộn cùng với nam nhân gầy. Người bên cạnh liền tranh thủ ngăn cản, dồn dập khuyên bảo. Lại bị mấy đôi tay đè thân thể ở trên chỗ ngồi mặc dù không thể động đậy, ngoài miệng lại không chịu thua: “Vưu Kiến Hoa, ngươi đợi, ngươi đợi trở về nhìn xem lão nương làm sao trừng trị ngươi đến chết!”

”Ta phi! Chỉ bằng thân thịt mỡ như ngươi? Nói trắng ra, ngươi còn không phải là dựa vào con kê ấy của ngươi để giữ nam nhân!”

Nam tử gọi là Vưu Kiến Hoa cũng là tàn bạo chửi không ngớt lời: “Không phải chỉ là một phó viện trưởng thôi sao, có gì ghê gớm? Nói cho ngươi, ít đeo chiêu bài của nam nhân ngươi ăn nói lung tung ở bên ngoài. Mụ nội mày, lão tử không ăn nằm vụng trộm như nam nhân của ngươi. Ngươi cho rằng cái mông của nam nhân ngươi rất sạch sao? Ta đệt! Còn chẳng phải chỉ là một bãi cứt trong đũng quần!”

Nữ nhân mập không nói nữa, trên mặt hai gò má phúng phính đều là ửng hồng, bộ ngực siêu cấp có kích cỡ tương đương bóng rổ cũng là đung đưa điên cuồng từ trên xuống dưới. Nàng dùng ánh mắt cực kỳ hung ác gắt gao nhìn chòng chọc Vưu Kiến Hoa ngồi ở đằng trước, lại cũng không dám nói lời nào.

Chuyện trong nhà mình, mình rõ trong lòng. Huống hồ, chuyện hôm nay, vốn là mình có lỗi. Nếu đến trễ, thì nên khiêm tốn một chút. Nếu như thật sự bởi vậy gây ra chuyện không hay, về đến nhà, lão công phó viện trưởng khẳng định sẽ không khoan dung mình.

Tài xế khởi động động cơ, đề tài của một đám người rất nhanh chuyển đổi thành sống phóng túng như thế nào.Tranh chấp và trách móc rất nhanh biến mất, không có lưu lại chút nào dấu vết.

Ngồi ở bên cạnh Vương bác sĩ, cũng chính là phụ nữ trung niên cao to có khả năng là muốn thúc đẩy bầu không khí. Nàng nhìn chung quanh một lần, ngoại trừ bạn mình đang bực bội khó chịu, bên cạnh cũng chỉ có một cô bé Trịnh Tiểu Nguyệt. Cách hành lang chính giữa hai hàng ghế, nàng hoàn toàn mỉm cười nhìn chăm chăm Trịnh Tiểu Nguyệt, rất là thân mật vỗ vỗ bờ vai của nàng, hạ thấp giọng, giả vờ thần bí nói:“Tiểu Trịnh ah! Đợi đến khi tập huấn trở về, a di ta mời ngươi ăn cơm.”

Trịnh Tiểu Nguyệt có tóc dài buộc thành đuôi ngựa cảm thấy rất là bất ngờ.

Ngày thường, giữa nàng và nữ nhân họ Đào này không hề gặp nhau. Chỉ là tình cờ gặp qua mấy lần ở trong bệnh viện, gật đầu, chào hỏi mà thôi. Không phải ngày lễ ngày tết, cũng không phải tháng ngày đặc biệt gì, lại muốn mời khách ăn cơm? Việc này làm cho Trịnh Tiểu Nguyệt cảm thấy thật là không hiểu ra sao cả.

Bất quá, bề ngoài khách sáo vẫn là ắt không thể thiếu. Trịnh Tiểu Nguyệt lễ phép cười cười: “Đào bác sĩ, ngươi quá khách khí.”

Đào bác sĩ dùng ánh mắt xem xét nhanh chóng đảo qua từ trên người Trịnh Tiểu Nguyệt. Nhìn áo lót hình lưới nâng ngực trên người của Trịnh Tiểu Nguyệt, quần hot pants co giãn màu trắng tinh, còn có đùi thon dài tươi đẹp có đường hyperbol, nàng rất là hài lòng nở nụ cười.

”Là thế này, ta có một cháu trai, năm ngoái tốt nghiệp đại học, hiện tại phân đến cục tài chính thành phố để làm việc. Người trẻ tuổi đi, đều là lấy sự nghiệp làm trọng, không có thời gian đàm luyến ái. Mẹ của hắn, cũng chính là tỷ tỷ của ta, vì chuyện tìm vợ cho hắn mà u sầu đến tóc bạc. Cả ngày đều thở dài thở ngắn. Vì thế, liền ký thác đến trên đầu ta. Ha ha! A di cảm thấy, tiểu Trịnh ngươi và cháu trai của ta rất xứng đôi, nên đều rất hợp nhau. Như vậy đi! Đợi khi trở về, ngươi tới nhà ta ăn cơm, thuận tiện gặp gỡ cháu trai của ta. Hắn rất tốt, ngươi nên sẽ thích...”

Ngồi ở bên cạnh Trịnh Tiểu Nguyệt, Lưu Thiên Minh đang nhắm mắt dưỡng thần bỗng nhiên mở mắt ra, ngồi thẳng người, nhíu mày nhìn Đào bác sĩ đang nói tới cao hứng.

Nàng tiếng nói hơi lớn, người mấy dãy đằng trước đều có thể nghe thấy.

Một người trung niên có vóc người rất béo, bụng phệ quay đầu sang khe hở từ chính giữa chỗ ngồi, cười trên sự đau khổ của người khác nói: “Đào bác sĩ, bây giờ ngươi mới nhớ tới cháu trai của ngươi, chỉ sợ là chậm đi. Ha ha! Tiểu Trịnh người ta nhưng mà có bạn trai rồi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.