Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Chương 227: Chương 227: Ngạc nhiên. . . . . . Thụ sủng nhược kinh. . . . . . !






Mặc Tử Hàn ngồi ở bên giường, khẽ ngửa đầu nhìn khuôn mặt nghiêm túc của cô, chờ đợi cô nói tiếp.

Tử Thất Thất hơi dừng lại một chút, sau đó theo dõi tròng mắt thâm thúy của anh, chậm rãi nói, "Anh lúc đó đem Thiên Tân uy hiếp, em không phải không có cách cứu Thiên Tân, mà là em nghĩ đến nguyện vọng cuối cùng của nó. Lúc Mặc Thâm Dạ nói muốn cứu em và Thiên Tân ra ngoài em cũng vì nguyên nhân này mà cự tuyệt. Tâm nguyện cuối cùng của Thiên Tân chính là hi vọng em và anh có thể ở cùng nhau, hi vọng em và anh có thể trở thành một đôi phu thê hạnh phúc, hi vọng em và anh có thể lần nữa sinh hạ một hài tử. Như vậy cho dù nó rời khỏi thế giới này, chúng ta cũng sẽ hạnh phúc, hơn nữa còn có một hài tử, như vậy chúng ta sẽ không tịch mịch. Nếu như mà em sinh con trai, như vậy hình dáng sẽ giống nó, cho nên chúng ta mà có thể đem đứa bé kia coi như nó, cũng không sẽ quên Thiên Tân, không vì nó mà cảm thấy cô đơn. Đây chính là tâm nguyện nó giấu sâu trong lòng. Nó muốn em hạnh phúc, cũng mong anh hạnh phúc, cho nên nó đã sớm tính toán, khi anh vừa ra tù, nó tìm anh, còn cùng Tiểu Lam thiết kế nhiều mưu kế như vậy, nó làm tất cả là vì em, vì anh, vì hai người chúng ta. . . . . . Anh hiện tại rõ ràng chứ?"

Mặc Tử Hàn nghe cô nói.., rốt cuộc biết lần đó hai người nói ‘ nguyện vọng của mẹ ’, ‘ nguyện vọng của con ’ rốt cuộc là ý gì. Mẹ vì con trai mình, có thể làm tất cả những việc mà cô không muốn, mà con trai vì hạnh phúc của mẹ, đem hết toàn lực vì cô tạo ra hạnh phúc tốt nhất. Mẹ con bọn họ suy nghĩ cho nhau, lo lắng cho nhau, hi sinh cho nhau…

"Anh hiểu!" Hắn nhẹ giọng trả lời, mà đồng thời hắn cũng hiểu tại sao vào thời điểm ban đầu, anh mỗi lần cưỡng bách cô, cô đều không cự tuyệt, chỉ là nhẫn nại tiếp nhận, mặc cho anh giày xéo mình, cô làm tất cả cũng là vì Thiên Tân, làm cho mình mang thai, thực hiện nguyện vọng của con trai bảo bối. Nhưng là. . . . . .

Mặc Tử Hàn hai mắt đột nhiên thay đổi lạnh lùng.

Anh nhìn cô, nói, "Nếu như em vì thực hiện nguyện vọng của Thiên Tân, mới theo anh lên giường , như vậy bắt đầu từ hôm nay, anh sẽ không gặp mặt em!"

Tử Thất Thất khiếp sợ.

"Tại sao?" Cô chất vấn.

"Bởi vì anh cho tới bây giờ không nhớ đã nói sẽ khiến cho Thiên Tân chết. Nếu như anh phải mất đi một đứa con trai, lại dùng một đứa con khác để an ủi chính mình, như vậy anh thà quý trọng hiện tại, cho dù dùng bất cứ thủ đoạn nào, anh cũng sẽ mang mạng Thiên Tân về, anh sẽ không để cho nó chết. . . . . . Tuyệt đối sẽ không!" Mặc Tử Hàn kiên định nói.

Tử Thất Thất dùng sức cau mày, "Anh quả nhiên muốn dùng trái tim người sống làm phẫu thuật đổi tim cho Thiên Tân?"

"Đó là phương pháp cuối cùng. Nếu như có cách cứu Thiên Tân, anh cũng không muốn dùng thủ đoạn tàn nhẫn này."

"Vậy nếu không có cách nào? Anh sao có thể làm như vậy sao? Dùng trái tim người sống?"

"Anh sẽ!" Mặc Tử Hàn không chần chờ chút nào, kiên định trả lời.

Tử Thất Thất nghe được lời nói kiên định giống như bàn thạch, không khỏi hoảng hốt lui về sau một bước.

"Anh không thể làm như vậy. . . . . ." Cô lắc đầu, nhẹ giọng nói.

"Anh đã quyết định, bất kể em nói gì đều vô dụng!" Mặc Tử Hàn lạnh lùng, hai tay nắm chặt thành quả đấm.

"Anh làm vậy sẽ làm lương tâm Thiên Tân bất an, dùng trái tim người sống tới cứu tính mạng của nó, nó nhất định sẽ bị lương tâm khiển trách. Nếu như trái tim người kia vĩnh viễn ở lại trong thân thể của nó, nó cũng thống khổ cả đời. . . . . . Anh không thể làm như vậy, anh không thể làm như vậy. . . . . . Anh không thể. . . . . ." Tử Thất Thất lớn tiếng nói xong, muốn để cho anh từ tư tưởng ác độc tỉnh táo lại. Nhưng là…

"Cho dù là như vậy, so với việc khiến Thiên Tân chết, cũng mạnh hơn gấp trăm lần!" Mặc Tử Hàn kiên định.

". . . . . ." Tử Thất Thất trong nháy mắt á khẩu không trả lời được.

Cô khuyên anh không được, cô không có cách nào thuyết phục anh, anh đã quyết định, anh đã quyết định phải đi trên con đường tàn nhẫn này, anh đã quyết định muốn giết chết một sinh mệnh rồi, làm thế nào? Cô phải ngăn anh như thế nào?

"Tử Thất Thất!" Mặc Tử Hàn đột nhiên kêu cả tên họ cô, thanh âm ấy là chính là lạnh như băng, vô tình như vậy.

"Anh cảnh cáo em, không thể để cho Thiên Tân biết chuyện này, anh không cho phép em ở trước mặt con nhắc tới việc dùng người sống để phẫu thuật tim. Hơn nữa anh cũng quyết định bắt đầu từ hôm nay sẽ không gặp mặt em, cho đến khi Thiên Tân phẫu thuật thành công, đến khi Thiên Tân khỏe mạnh, đến khi Thiên Tân bình yên vô sự. . . . . . Anh với em sẽ không phát sinh quan hệ!" Anh không cần thực hiện nguyện vọng Thiên Tân, anh cũng không cần thực hiện nguyện vọng của cô, cái anh muốn, chỉ là tính mạng của Thiên Tân. Không cần tiếc gì cả, cho dù anh bị mẹ con cô căm hận, anh cũng sẽ không quay đầu.

Nghe được lời quyết tuyệt của anh, Tử Thất Thất không ngừng lắc đầu, không ngừng lắc đầu. . . . . .

"Anh không thể như vậy. . . . . . Anh không thể như vậy. . . . . . Anh không thể như vậy. . . . . ." Trừ những lời này, cô đã không tìm được những lời nói khác.

"Em ra ngoài đi, anh không muốn nhìn thấy em, em cùng Thiên Tân ngủ đi, chỉ là em phải nhớ kỹ lời anh vừa nói. Nếu như em còn yêu con trai mình, em còn quan tâm nó, em còn không muốn cho nó chết, như vậy. . . . . . Cũng không cần nói lung tung ." Anh uy hiếp ra lệnh, thanh âm vô cùng lạnh lùng, mà trái tim đau đớn kịch liệt.

"Mặc Tử Hàn. . . . . . Anh không phải là người. . . . . . Anh thật đáng sợ. . . . . . Anh là ác ma. . . . . . Anh là ma quỷ. . . . . . Anh. . . . . ."

"Không sai!" Mặc Tử Hàn ngắt lời cô, chê cười nói, "Anh chính là ma quỷ, còn nhớ rõ lúc ở Anh quốc em hỏi anh, anh đã từng giết người sao? Anh hiện tại liền trả lời em rõ ràng. . . . . . Anh có! Hơn nữa không phải một, hai mà là rất nhiều rất nhiều, tay anh cũng dính đầy máu tươi. Trên lưng anh cũng toàn nợ máu, cho nên anh giết thêm một người nữa, anh cũng hoàn toàn không có cảm giác trách nhiệm . . . . . Em hiện tại hiểu anh là dạng người gì rồi chứ? Em hiện tại biết anh tàn nhẫn cỡ nào sao? Em hiện tại . . . . . ." Anh dừng lại, cổ họng đột nhiên nghẹn ngào, khó chịu tột cùng.

Tử Thất Thất nhìn mặt anh lạnh như băng, nhìn hai mắt anh lạnh như băng, nghe lời nói anh lạnh như băng , trái tim giống như bị đánh nát, đau đớn không dứt.

"Không. . . . . . Không. . . . . . Không. . . . . ." Cô lắc đầu nỉ non.

Anh không phải là người như thế, anh không phải người tràn ngập tội ác như anh nói, anh rõ ràng đối với cô dịu dàng như vậy, ngày hôm qua còn dịu dàng ôm cô, hôn cô, vuốt ve cô, anh làm sao có thể là người như vậy.

"Em ra ngoài đi!" Mặc Tử Hàn một lần nữa ra lệnh.

"Không!" Tử Thất Thất cự tuyệt.

"Anh nói em ra ngoài!" Anh rống to.

"Em không đi!" Cô cũng rống to phản kháng.

Mặc Tử Hàn cau mày thật sâu, đột nhiên cáu kỉnh, "Hỏa Diễm!"

"Rắc rắc!" Cửa phòng mở ra, Hỏa Diễm đứng ở cửa, cung kính cúi đầu, cứng nhắc nói, "Điện hạ, ngài có gì phân phó?"

"Đem phu nhân đưa ra ngoài!" Mặc Tử Hàn lạnh lùng ra lệnh.

Hỏa Diễm kinh ngạc một chút, ngẩng đầu nhìn mặt của Tử Thất Thất.

"Tôi bảo cậu đưa cô ấy đi ra ngoài, cậu không nghe thấy sao? đưa ra ngoài!" Mặc Tử Hàn cáu kỉnh gầm nhẹ.

"Dạ!" Hỏa Diễm lập tức lĩnh mệnh, sải bước đi tới bên người Tử Thất Thất, cúi đầu nói, "Phu nhân, xin ngài theo tôi ra ngoài đi!"

"Em không muốn!" Tử Thất Thất cự tuyệt, hai mắt nhìn Mặc Tử Hàn nói, "Anh không thể làm như vậy, anh không thể khiến cho Thiên Tân trên lưng đeo tội nghiệt trầm trọng như vậy, anh không thể để cho nó sống trong thống khổ , anh không thể, không thể. . . . . ."

"Còn muốn để cho tôi nói mấy lần, đem cô ấy kéo ra ngoài cho tôi, nếu như cô ấy dám cãi lại, liền đem cô ấy nhốt vào địa lao, không để cho cô ấy cùng tiểu thiếu gia gặp mặt!" Mặc Tử Hàn tức giận gầm nhẹ, uy hiếp nhìn chằm chằm Tử Thất Thất.

"Dạ!" Hỏa Diễm lần nữa cúi đầu lĩnh mệnh.

Anh ta dùng sức khéo tay Tử Thất Thất , sau đó lôi kéo thân thể của cô, hướng cửa phòng đi. Sức lực Tử Thất Thất hoàn toàn đánh không lại anh ta, mà thân thủ lại không bằng anh ta. Cho nên chỉ có thể từ từ bị anh ta lôi kéo đi ra khỏi phòng, mà tại thời điểm cửa phòng bị đóng, cô như cũ lớn tiếng nói, "Mặc Tử Hàn, chẳng lẽ anh muốn cho tay Thiên Tân nhiễm máu tươi sao? Chẳng lẽ anh cũng muốn nó giống như anh, lưng đeo nợ máu sao?"

"Ầm ——" một tiếng, cửa phòng nặng nề đóng.

Mặc Tử Hàn hai mắt đau buồn nhắm lại, bên tai quanh quẩn lời nói cuối cùng của Tử Thất Thất.

Anh cũng không muốn cho Thiên Tân đi trên con đường của anh, nhưng mà anh hiện tại. . . . . . Đã không còn đường lui.

. . . . . .

Ngoài cửa phòng

Tử Thất Thất nhìn chằm chằm Hỏa Diễm ngăn ở cửa, hai mắt hơi dời đi nhìn cửa phòng phía sau anh ta, chân mày thật sâu cau chặt, gương mặt tức giận.

"Anh tránh ra, tôi còn có lời muốn nói cùng anh ấy!" Cô lạnh giọng ra lệnh.

Cô muốn thuyết phục anh, cô không thể để cho anh làm việc gì sai!

"Thật xin lỗi phu nhân, ta không thể để cho cô đi vào, hơn nữa. . . . . ." Anh hơi dừng lại một chút, mới vừa bọn họ ở trong phòng nói, anh mơ hồ nghe được một chút, anh biết rõ thân là thuộc hạ không nên nhiều lời, nhưng anh lại mở miệng nói, "Hơn nữa quyết định của điện hạ, là cho dù ai cũng không thể thay đổi, phu nhân ngươi buông tha đi!"

"Tôi không buông, anh cho tôi vào đi, tôi nhất định có thể thuyết phục anh ấy!" Tử Thất Thất kiên định, hai mắt nhìn cửa phòng đóng chặt.

Mặc dù cô căn bản cũng không có bất kỳ lời nói gì đi thuyết phục Mặc Tử Hàn, nhưng là cô chưa nghĩ buông tha, cô rất muốn cứu Thiên Tân, nhưng cô không thể để cho Thiên Tân lưng đeo tội nghiệt như vậy, cô rất rõ nội tâm Thiên Tân, cô rất hiểu con trai của mình, nếu như nó biết trái tim của mình là dùng trái tim người sống thay thế, nếu như nó biết là bởi vì mình mà hại chết một người, như vậy nó nhất định sẽ tự trách, nó sẽ tự trách cả đời. Khi đó, nó sẽ không vui vẻ như hiện tại, sẽ không hạnh phúc như hiện tại, càng không mỉm cười. Cô không cần con trai của mình sống trong thống khổ, cô không muốn nhìn chuyện như vậy xảy ra.

"Phu nhân!" Hỏa Diễm đột nhiên nhẹ nhàng kêu cô một tiếng, trong thanh âm không có lạnh băng thường ngày, nhàn nhạt phủ lên một tầng dịu dàng.

Tử Thất Thất chợt cả kinh, hai mắt nhìn mặt của anh ta.

"Phu nhân!" Hỏa Diễm hơi cúi đầu, còn gọi là một tiếng, sau đó mới nhẹ giọng nói, "Thuộc hạ dám can đảm hỏi một câu, ngươi thật không muốn cứu tiểu thiếu gia sao? Ngươi thật nhẫn tâm nhìn cậu ấy chết sao?"

". . . . . ." Tử Thất Thất khiếp sợ, trầm mặc vô ngữ.

"Nếu phu nhân cũng không hi vọng tiểu thiếu gia chết, vậy tại sao còn phải phản đối cách làm điện hạ? Nếu như cô cảm thấy tiểu thiếu gia biết chuyện này, cậu sẽ không an lòng cả đời, như vậy cô có nghĩ qua, này đem sự kiện này giấu giếm tiểu thiếu gia?"

Tử Thất Thất trợn to cặp mắt, "Anh để cho tôi lừa gạt Thiên Tân?"

"Lời nói dối có ý tốt, cũng là một loại hạnh phúc, huống chi. . . . . . Đó là con trai của cô, là cô mang thai mười tháng, cũng tân tân khổ khổ dưỡng dục sáu năm, coi như vì cậu ấy, giấu giếm một ít chuyện có cái gì không được? Coi như vì cậu ấy, lừa gạt cậu ấy một lần như thế nào? Coi như vì cậu ấy, lưng ngươi đeo một chút tội nghiệt. . . . . . cũng không có việc gì? Nếu như ngươi là mẹ của tiểu thiếu gia, làm những chuyện này cho cậu ấy, chẳng lẽ không thể?" Hỏa Diễm nhẹ giọng nói xong, hai mắt nhìn cô dao động ánh mắt.

"Kẻ điên. . . . . . Kẻ điên. . . . . ." Tử Thất Thất hoảng sợ nỉ non, hai chân không ngừng lui về phía sau, sau đó chỉ vào Hỏa Diễm cùng người bên trong cửa phía sau anh ta, nói, "Các người đều là kẻ điên. . . . . . Các người toàn bộ đều là kẻ điên. . . . . . Cư nhiên không đem tính mạng của người khác là mạng. . . . . . Cư nhiên để cho tôi giúp các ngươi giết người. . . . . . Kẻ điên. . . . . . Kẻ điên. . . . . . Các ngươi toàn bộ cũng điên rồi!" Lưng của cô đụng vào tường, sau đó xoay người, nhanh chóng chạy đi.

"Phu nhân!" Hỏa Diễm tiến lên một bước, cũng là không có đuổi theo.

Cô nói không sai, bọn họ là kẻ điên, ở trong hắc đạo mỗi người đều là kẻ điên, nếu như bọn họ không hung ác, không mạnh tay, như vậy người chết chính là bọn họ. Bọn họ cũng không có cách nào mới đi tới bước này, nếu như có thể, người nào lại lựa chọn con đường không có lối về?

. . . . . .

Trong phòng

Mặc Tử Hàn cao ngạo ngồi ở bên giường, gương mặt hắn u sầu, chân mày khóa lại, hai mắt nhắm thật chặt, bên tai là không ngừng vang lên lời nói cuối cùng của Tử Thất Thất

"Mặc Tử Hàn, chẳng lẽ anh muốn cho tay Thiên Tân nhiễm máu tươi sao? Chẳng lẽ anh cũng muốn nó giống như anh, lưng đeo nợ máu sao?"

Nợ máu?

Anh không muốn tàn nhẫn như vậy, nhưng anh không thể không tàn nhẫn.

Từ khi sinh ra, anh chưa cho Thiên Tân tình thương của một người ba, cũng chưa chăm sóc nó một ngày. Thân là ba, anh muốn dùng gấp đôi tình yêu tới bồi thường, nhưng là ông trời không cho anh cơ hội. Thế nhưng tàn nhẫn đoạt được tính mạng của con trai anh, anh không thể trơ mắt nhìn nó chết, anh không thể trơ mắt nhìn nó chịu thống khổ hành hạ, cho nên điều duy nhất anh có thể làm, duy nhất có thể bồi thường cho nó, chính là đem sinh mệnh của nó kéo dài, chính là đem trái tim khuyết tật của nó chữa khỏi, để cho nó có thể giống những đứa trẻ khác khoẻ mạnh lớn lên, kết hôn, chết….

Anh đã không có đường lui, anh chỉ có thể làm như vậy!

Anh muốn sớm tìm được Phương Lam, anh muốn từ trong miệng cô biết được người thích hợp là ai, anh muốn cứu Thiên Tân. Nhưng là nếu như hiện tại điều tra lời nói của cô, sẽ không có thời gian, trái tim Thiên Tân đã từ từ đến gần cực hạn, anh phải lập tức tìm được cô mới được, nhưng là cô ở đâu? Cô ở đâu? Có ai biết?

Đột nhiên!

Anh mở hai mắt, cũng thức tỉnh trợn to.

Nếu như theo lời của người kia nói..., anh có lẽ biết!

Nếu như theo lời của hắn, coi như không cần nghĩ biện pháp bắt được cô!

Không sai!

Phải đi tìm hắn!

Mặc Tử Hàn đột nhiên từ bên giường đứng lên, sải bước đi về phía cửa phòng.

※※※

Biệt thự 200m2 phía tây của nhà họ Mặc, gác nhỏ lầu hai, bốn bề cửa sổ khép chặt, không người nào đến gần.

Mặc Tử Hàn một mình đi lên lầu, trực tiếp vươn tay đem cửa phòng mở ra, sau đó sải bước đi vào bên trong phòng, cũng trực tiếp đi tới mảnh đất trống dưới bậc thang lầu hai, đem thảm vén lên, nhìn chằm chằm khối hình vuông thật to dưới mặt thảm sàn nhà, đưa tay lật sàn nhà lên, hai mắt nhìn ánh đèn sáng mơ hồ phía dưới khóe miệng không khỏi hơi cười cười , sau đó đi vào phòng dưới đất.

Trong phòng dưới đất

Đèn chân không sáng ngời chiếu sáng cả phòng dưới đất, mà ở trong phòng để tất cả chai lọ lớn nhỏ rậm rạp chằng chịt, còn có đồ thí nghiệm: ống nghiệm, đèn cồn, cốc chịu nhiệt, một chút dụng cụ hóa học, mà dược liệu nổi tiếng càng đếm không xuể, nhưng có thể làm Mặc Tử Hàn không chớp mắt, duy nhất chỉ có người mặc áo trắng thờ ơ nằm trên ghế sa lon.

"Tôi biết rõ anh đã tỉnh, không cần giả bộ nữa, đứng lên đi!" Anh lạnh giọng mở miệng.

Mặc Thâm Dạ nằm trên ghế sa lon chợt mở ra hai mắt, khóe miệng hơi cười cười, từ trên ghế salon ngồi dậy, sau đó mặt bất cần đời nhìn anh, nói, "Hôm nay cơn gió nào cư nhiên đem chú đại giá tới, thật đúng là để cho anh thất kinh, thụ sủng nhược kinh a!"

"Anh không phải cần phải nói nhảm với tôi, tôi hôm nay tìm anh, là có chuyện nhờ anh!" Mặc Tử Hàn lời nói sắc bén, khí phách mười phần, không có một chút bộ dáng cầu người.

Cầu xin?

Mặc Thâm Dạ nhìn cái khuôn mặt lạnh như băng, rất kinh ngạc khi hắn nói ra lời như vậy, nhưng là thái độ này. . . . . Thật là làm cho người khác cực kỳ khó chịu.

"Em chính là như vậy cầu người sao? Như thế nào ở trong trí nhớ của anh, lúc nhờ vả người cũng không phải giống như chú nha? Hơn nữa thái độ cũng không như vây? Thật sự là kỳ quái. . . . . . Chú thật sự là đi nhờ anh sao? Sẽ không phải là anh mới vừa nghễnh ngãng, nghe lầm chứ? Mặc đại tổng giám đốc?"

Mặc Tử Hàn hai mắt tức giận nhìn chằm chằm anh ta, lạnh lùng nói, "Anh rốt cuộc muốn thế nào?"

"Cái này sao. . . . . . Nếu như chú kêu anh một tiếng ‘anh trai’, anh có thể suy tính một chút, có nghe hay không chuyện chú yêu cầu?"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.