Chàng Rể Đào Hoa

Chương 430: Chương 430: Quét sạch Đằng Thanh Xã




Thời gian tám giờ tối vàng đêm đó.

Các màn hình lớn, các tạp chí lớn, các đài truyền hình lớn, cùng một thời gian đăng một thông báo tìm người.

Họ tên: Dương Ninh Vân

Tuổi: hai mươi lăm.

Chiều cao: 172

Cân nặng: khoảng 50 cân

Khuôn mặt: Có ảnh người thật, lúc mất tích bốn ngày trước mặc váy cưới truyền thống màu đỏ.

Hậu tạ: Cung cấp tin tức thưởng mười tỷ tiền Việt, tìm được người đưa về bất kỳ công ty nào của tập đoàn Cửu Đỉnh thưởng 300 nghìn tỷ.

Cái thông báo tìm người này vừa được đăng lên, nhất thời gây náo động toàn quốc. “Trời ạ, người phụ nữ này cũng đáng giá quá đi, tìm thấy liền thưởng 300 nghìn tỷ, đây là cơ hội tốt để làm giàu đó!” “Cung cấp manh mối liền thưởng 30 nghìn đến này xí nghiệp tập đoàn Cửu Đỉnh nổi tiếng trong nước, thông bảo lớn như vậy. Chắc chắn sẽ không giả, tôi cảm thấy phải suy nghĩ cho kỹ, có từng gặp qua cô gái này không” “Còn phải nói, cô gái này thật xinh đẹp, tôi phải lưu ảnh về làm hình nền, ngộ nhỡ tôi có thể gặp người thật, đưa tới tập đoàn Cửu Đỉnh để nhận 300 nghìn tỷ, vậy cuộc đời tôi liền cất cánh rồi!”

Cả nước mấy chục triệu người, sôi nổi bàn luận việc Rất nhiều người thậm chí vắt hết óc để suy nghĩ, mấy này. ngày này mình có từng gặp cô gái này.

Nhà họ Triệu ở Trung Nguyên. “Mẹ, mẹ xem, tập đoàn Cửu Đỉnh tiêu một 300 nghìn tỷ tìm chị kìa.” Dương Bảo Trân nói, đưa điện thoại trong tay cho Lý

Tú Lam xem.

Lý Tú Lam coi thường nói: “Tin tức mấy ngày trước không phải thông báo rồi sao, mấy chục nghìn người lục soát hết Trường Hải với Kim Thành cũng không tìm thấy. Phần nhiều là bị Hàn Tử Minh giết chết rồi chôn rồi, đừng nói 300 nghìn tỷ, cho dù 3 triệu tỷ, 3 chục triệu tỷ cũng không tìm được chị con Dương Bảo Trân gật đầu, hỏi: “Mẹ, vậy mẹ có đau lòng không?” “Đau lòng cái rắm.

Lý Tú Lam tức giận nói: “Chị con chính là đứa con gái ngu ngốc, một chút cũng không nghe lời mẹ, còn tự hủy hoại làm cho chính mình giống như ma quỷ, còn xem mẹ như kẻ thù. Con cái như vậy, chết hay không chẳng liên quan với mẹ, coi như mẹ chưa từng sinh ra đứa con gái như vậy đi.”

Nói tới đây, bà ta kéo tay Dương Bảo Trân, yêu thương nói: “Bảo Trân à, con mới là con gái cưng của mẹ, con nhất định phải ngoan, phải nghe lời mẹ, đừng giống chị con khiến mẹ đau buồn, có biết không?” “Con biết rồi mẹ ạ, con nhất định sẽ không ngu ngốc giống chị đâu.” Dương Bảo Trân nói.

Lý Tú Lam vui mừng.

Đại nội.

Trần Hoàng Thiên đang nằm trên giường với Phương Thanh Vân, nói chuyện phát triển Hoàng Gia Entertainment, trong ti vi bỗng truyền tới tiếng thông báo tìm người, khiến Trần Hoàng Thiên xem ngây ngẩn cả người.

Ngay lập tức sau đó, Phương Thanh Vân nói: “Cậu ba, nhất định là chủ tịch bỗng có lương tâm, biết những năm nay anh phải chịu thua thiệt nhiều, mới phát thông báo tìm người để bù đắp chút cho anh.” “Bù đắp?”

Trần Hoàng Thiên dở khóc dở cười, ánh mắt xẹt qua sự tức giận. “Ninh Vân bị như ngày hôm nay, nhà họ Trần phải có ít nhất ba phần mười trách nhiệm, nếu không phải bọn họ giam giữ em, hạ thuốc phá thai cho em, thì sẽ không có một loạt chuyện sau này, anh vĩnh viễn sẽ không tha cho bọn họ, vĩnh viễn cũng sẽ không.

Phương Thanh Vân dựa đầu vào ngực Trần Hoàng Thiên, nói: “Lẽ nào lương tâm chủ tịch phát giác rồi, ông ta muốn tìm, vậy để ông ta tìm đi, nếu có thể tìm được, sẽ là đại hỉ”

Trần Hoàng Thiên gật đầu,

Nhưng, cũng không mang hy vọng. Đỉnh Nga Mi. “Trời ạ, mấy người xem, cái cô tên Dương Ninh Vân kia kìa, có người bỏ hẳn một trăm tỷ tìm cô ấy, quá nhiều tiền rồi đi!”

Có một ni cô kinh ngạc thốt lên.

Dương Ninh Vân nghe vậy, thân thể không khỏi chấn động, quay đầu nhìn.

Giây tiếp theo!

Cô che mặt trốn đi.

Cô không dám đối mặt với cô của quá khứ.

Cũng sợ bị người ta tìm được.

Cô chỉ muốn sống tới già ở đây.

Cô không muốn trở về cái hiện thực khiến cô đau khổ “Ấy, Thanh Trần làm sao thế?

Có ni cô khẽ ồ lên nói. “Chắc cô ấy thấy người khác xinh đẹp như vậy, bản thân lại xấu thế, cảm thấy xấu hổ không gặp ai được.

Có ni cô cười lạnh lẽo. “Cũng phải, mặt của cô ấy trông có vẻ dọa người quá.” “Xấu thì xấu, cũng đều là phụ nữ, lại chẳng có người đàn ông nào thích cô ấy đâu, xem cô ấy còn có mặt mũi gặp người nào chứ, thật kinh khủng. “Cũng chẳng có ai nhìn cô ấy đâu, lúc đọc kinh, tôi còn không muốn ở cạnh cô ta, sợ buồn nôn chết mất. Mấy ni cô chanh chua nói chuyện với nhau. “Mấy người đừng có khắc nghiệt với Thanh Trần, cô ấy cũng rất đáng thương”

Thanh Tâm nói mấy câu, liền đi về hướng Dương Ninh Vân rời đi. “Hu hu hu...”

Trở về phòng, Dương Ninh Vân liền nằm trên giường, dùng chăn che ngang đầu, lớn tiếng gào khóc.

Cô biết.

Cả thế giới này, cũng chỉ có Trần Hoàng Thiên quan tâm mình.

Mà cô, thật sự không có mặt mũi đi gặp anh.

Vì vậy trong lòng đặc biệt đau khổ.

Cũng biết Trần Hoàng Thiên đau khổ giống mình, thậm chỉ còn đau khổ hơn mình.

Cộc cộc cộc!

Tiếng gõ cửa phòng vang lên.

Lúc này Dương Ninh Vân mới ngừng khóc, đi ra mở cửa. “Sao lại khóc rồi?”

Thanh Tâm hỏi

Không sao.

Dương Ninh Vân lắc đầu. “Tôi biết cô vì mặt mình mà buồn, cảm thấy bản thân xấu, nhưng Bồ Tát từ bi, sẽ không ghét bỏ bất kỳ ai chỉ vì vẻ ngoài xấu đầu, cho nên cô đừng buồn, cho dù tất cả mọi người đều ghét bỏ cô, Bồ Tát vĩnh viễn sẽ không ghét bỏ bất kỳ chúng sinh nào.” Thanh Tâm nói. “Cảm ơn chị, Thanh Tâm.

Dương Ninh Vân nở nụ cười.

Thanh Tâm cười nói: “Đợi tôi xuống núi, hỏi thăm xem, có thuốc gì có thể chữa được vết sẹo trên mặt cô không

Dương Ninh Vân lắc đầu: “Không cần đầu Thanh Tâm, như vậy tốt lắm, tôi tình nguyện luôn luôn thế này!

Cô sợ vết sẹo trên mặt khỏi rồi, sẽ bị khách nhận ra, tới lúc đó Trần Hoàng Thiên sẽ tới tìm cô.

Ngày hôm sau.

Trần Hoàng Thiên đi tìm Chu Kình Thượng, định đưa Dương Thiên Mạnh và Phương Thanh Vân về Đông Đô, ở đó làm một nhà ổn định.

Chu Kình Thượng cười: “Cậu cứ đợi đã, cậu của cậu vừa gọi điện cho tôi bảo muốn gặp cậu. Tôi bảo ông ấy đang nhanh tới đây.

Nói xong, ông ta liền gọi điện cho Thẩm Thiên Sang.

Không bao lâu, Thẩm Thiên Sang tới rồi. “Cậu hai, cậu tìm con à?”

Trần Hoàng Thiên cười hỏi.

Thẩm Thiên Sang vỗ vai Trần Hoàng Thiên, cười nói: “Những người ở Phật Đường Gia hình như rất giỏi, con có thể đưa bọn họ theo, cùng cậu hai cùng đi Nam Dương một chuyến, đoạt lại toàn bộ địa bàn bị Thanh Đằng Xã cướp mất?”

Trần Hoàng Thiên trầm tư vài giây, gật đầu nói: “Để con hỏi xem họ có đi không, nếu không đi, con đi với cậu hai.”

Để giúp anh, ông ngoại không tiếc 1 nghìn tỷ đô la Mỹ để mời Phương Lập Tú, giúp anh diệt trừ Minami Miya Saku và Hàn Bình Minh, bây giờ cậu hai mở miệng nhờ anh giúp, anh không có lý do gì mà không giúp.

Huống hồ hủy đi Thanh Đằng xã, đối với anh cũng có lợi. “Được.”

Thẩm Thiên Sang cười gật đầu.

Thế là Trần Hoàng Thiên rời khỏi văn phòng, đi tới nơi ở mấy người Lý Đức Hùng. “Tiểu Phật Gia.”

Thấy Trần Hoàng Thiên tới trước, đám người Lý Đức Hùng cung kính chào hỏi.

Trần Hoàng Thiên có chút khó mở miệng nói: “Bố tôi lừa mẹ tôi chạy rồi, ông ngoại tôi còn có việc. Sáng lập nên Phật Gia Đường cũng có công lao của mẹ tôi, các anh có tiện thì đi với tôi một chuyển tới Nam Dương, giúp ông ngoại tôi đoạt lại địa bàn?”

Lại không ngờ anh vừa nói xong, đám người Lý Đức Hùng đã đồng thanh trả lời: “Tiểu Phật Gia cứ phân phó, chúng tôi nhất định không nói hai lời.”

Tối hôm đó, Trần Hoàng Thiên và Thẩm Thiên Sang, cùng hai mươi bảy người của Phật Gia Đường, cùng ngồi máy bay, tiến thẳng tới Nam Dương.

Trạm đầu tiên.

Thái Quốc.

Một giờ sáng.

Bến tàu.

Trần Hoàng Thiên, Thẩm Thiên sang, hai mươi bảy người của Phật Gia Đường cùng mấy trăm đệ tử của Hiệp Hội Thiên Minh, từ trên mười mấy chiếc xe đi xuống, đi tới cửa lớn của bến tàu. “Kẻ nào?”

Ở cửa lớn bến tàu, mấy người trông cửa nhìn một đám người hung hăng tiến tới, lạnh lùng chất vấn. “Cậu hai, cậu nói đi ạ.” Trần Hoàng Thiên nói.

Thẩm Thiên Sang cười nói: “Những vị cao thủ này nghe con. Con nói, cậu hai chờ người quản lý bến tàu là được.

Trần Hoa gật đầu.

Giây tiếp theo.

Anh lạnh giọng trả lời: “Người của Hiệp hội Thiên Minh. “Cái gì!”

Sắc mặt người trông cửa thay đổi lớn, lập tức hét lên. “Không hay rồi! Người của hiệp hội Thiên Minh tới cướp địa bàn rồi!”

Vừa dứt lời, Trần Hoàng Thiên liền lớn tiếng: “Tiến vào giết. “Vâng!”

Hai mươi bảy người ở Phật Gia Đường tiến vào trước

Tiếp sau đó.

Tiếng súng rền rĩ vang lên.

Trần Hoàng Thiên vốn muốn động thủ. Vừa mới nhìn.

Xoet!

Người nào người nấy ở Phật Gia Đường đều rất giỏi, đến cả mấy cô gái ở Phật Gia Đường, đừng thấy trẻ tuổi xinh xắn, giống như mấy cái bình hoa, thân thủ cực kỳ giỏi, tránh làn mưa đạn như chim yến đón mưa, ung dung xoẹt qua, cướp lấy súng, bắn phá một trận.

Chưa đầy thời gian mười lăm phút.

Tất cả người của Thanh Đằng xã ở trong bến tàu đã bị giết sạch.

Bến tàu này cũng thuận lợi rơi vào trong tay của hiệp hội Thiên Minh. “Sao rồi Hoàng Thiên?”

Thẩm Thiên Sang vỗ vai Trần Hoàng Thiên cười hỏi. “Rất thuận lợi, rất kích động a.” Trần Hoàng Thiên cười đáp. “Ha ha!” Thẩm Thiên Sang vui vẻ cười nói: “Là cao thủ dưới trướng con nhiều, chỉ dựa vào người cậu hai mang tới, muốn hạ bến tàu này, ít nhất phải chết mất hai mươi người anh em. “Trả giá lớn như vậy, vậy nhất định phải giúp cậu hai dẹp tan tất cả thế lực của Thanh Đằng xã ở Nam Dương rồi.” Trần Hoàng Thiên nói.

Thẩm Thiên Sang vui vẻ đáp: “Vậy chúng ta tới chỗ tiếp theo đi?” “Di.”

Trần Hoàng Thiên cũng hưng phấn hơn.

Từ nhỏ tới lớn, còn chưa từng làm chuyện gì mà thuận lợi thoải mái như vậy.

Một buổi tối.

Mười mấy vùng của Thanh Đằng xã đều bị diệt. Tin tức truyền tới Thanh Đằng xã, dẫn tới sự náo động to lớn. “một buổi tối mà đoạt hơn ba mươi vùng của chúng ta, thật quá đáng! “Nhất định là Phương Lập Tú giúp bọn chúng rồi!” “Nếu thật là Phương Lập Tủ giúp chúng, chúng ta căn bản không có sức phản kháng!”

Cấp cao của Thanh Đằng Xã bàn luận sôi nổi.

Lúc này, chủ tịch nói: “Từ lời của người may mắn sống sót, Phương Lập Tú không có trong đó, nói là một thanh niên cầm đầu cả một đám cao thủ. Trong đó không có Phương Lập Tủ, cho nên tôi không đoán sai, nhất định là Trần Hoàng Thiên đưa theo võ sĩ của Lam Hoa tới giúp ông ngoại hắn đoạt địa bàn. “Vậy phải làm sao?”

Cấp cao của Thanh Đằng xã đều hoảng cả rồi.

Bọn họ biết, Trần Hoàng Thiên của hiện tại, đã không còn là sự tồn tại họ có thể lay động được rồi. “Đừng sợ”

Chủ tịch nói: “Giáng đầu sư số một của Nam Dương, không hợp với Trần Hoàng Thiên, lần trước còn đi giết Trần Hoàng Thiên, cuối cùng còn trúng một viên đạn mà trốn về Nam Dương.” “Tôi đã phải người đi mời Adam xuống núi giúp đỡ rồi, Adam vẫn rất có danh tiếng trong giới hàng đầu ở Nam Dương, có thể hô hào được nhiều người ủng hộ, nếu tôi đoán không nhầm, lần này Trần Hoàng Thiên tới Nam Dương, nhất định là có đi mà không có về.

Thời gian một ngày.

Mọi nơi của Thanh Đằng xã ở Thái Quốc đều bị quét sạch và khống chế. “Dựa vào cái tốc độ này, chưa đầy thời gian một tuần, liền có thể san bằng mọi thể lực của Thanh Đằng xã ở Nam Dương rồi.”

Trần Hoàng Thiên nói. “Ha ha!”

Thẩm Thiên Sang cười nói: “Lúc đầu Thanh Đằng xã cướp đoạt địa bàn của hiệp hội Thiên Minh chúng ta ở Nam Dương, phải tốn mất hai tháng, còn phải chịu tổn thất thương vong rất lớn. “Lần này con dẫn người, hôm nay còn không có thương vong, liền đoạt được một phần địa bàn. Đây chính là lần thuận lợi nhất trong quãng thời gian tranh chấp của các thế lực đấy!”

Trần Hoàng Thiên nghe mà dâng trào tâm huyết.

Bản thân còn có lúc giỏi như như vậy? “Bảo!”

Lúc này, có một đàn em chạy vào: “Ông Thẩm, Đằng Thanh Xã đưa chiến thư tới.”

Thẩm Thiên Sang mở chiến thư ra xem. “Nói thế nào ạ?” Trần Hoàng Thiên hỏi. Thẩm Thiên Sang trả lời: “Đằng Thanh xã muốn chúng ta tới Myanmar để quyết chiến.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.