Chàng Rể Phế Vật

Chương 202: Chương 202: Một đòn chí mạng!




Hôm nay Irene ăn mặc rất sexy, chiếc áo khoác màu be ôm sát lấy vóc dáng mảnh mai hoàn hảo, đủ để khiến Trần Xuân Độ không rời mắt được!

Irene đỏ mặt đạp ga, chiếc xe BMW X1 từ từ nổ máy, chạy như tên bắn.

Tòa nhà cao tầng của Lê thị, Lê Kim Huyên đứng trước cửa sổ, nhìn chiếc BMW X1 nhanh chóng rời đi, nghĩ đến dáng vẻ cùng dáng người của Irene không thua chính mình, khuôn mặt xinh đẹp của cô càng lúc càng lạnh, khóe môi thoáng hiện lên vẻ khó chịu, nếu như Trần Xuân Độ ở đây… nhất định sẽ ngẩn người ra, vốn dĩ không hề nghĩ tới…nữ thần tổng giám đốc, lại có lúc ghen!

Nửa tiếng sau, chiếc BMW X1 chậm rãi dừng lại bên đường, Irene kinh ngạc nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ vào một quán ăn bên ngoài, ngập ngừng nói: “Anh có chắc không, là ở đây sao…”

“Đúng vậy.” Khóe môi Trần Xuân Độ cong lên có chút côn đồ, gật gật đầu.

Irene nhìn quán ăn mà Trần Xuân Độ vừa nhắc tới, nghiêm túc hoài nghi nhân sinh! Cô ta hoàn toàn không ngờ tới, quán ăn mà Trần Xuân Độ nhắc tới... hóa ra lại là một quán ven đường!

Ngay cả cái này cũng không thể gọi là quán ven đường... Đây chỉ có thể nói là một chiếc xe ba bánh bán đồ ăn di động, một cái quán dựng tạm với vài cái bàn nhỏ và ghế dài... Cái chỗ này, khiến Irene rất nghi ngờ, có phải sẽ có món ngon mà Trần Xuân Độ nhắc tới!

“Ở đây, ăn được không?” Irene nghiêm túc nghi ngờ, môi trường xung quanh của loại quán ven đường này thật bẩn thỉu… Cô ta rất lo lắng về vấn đề vệ sinh của đồ ăn!

“Đừng lo lắng, mặc dù môi trường xung quanh hơi tệ, nhưng ông chủ có lương tâm, nguyên liệu sử dụng đều là loại tươi ngon nhất, càng không dùng dầu ăn chiên lại.” Trần Xuân Độ nhẹ giọng nói, nếu anh nói quán ven đường này là một trong mười quán ngon nhất của thành phố T, Irene càng không thể tin được!

Irene cảm thấy khó hiểu, đồ ăn ngon nhất ở thành phố T, không phải ở những nhà hàng cao cấp sang trọng hay những khách sạn hàng đầu sao, mà là ở những nơi đầy mùi đồ ăn trên các con đường và ngõ phố, rất được sự yêu thích của mọi người như thế này.

Sau khi đậu chiếc BMW X1 bên đường, chiếc xe của Irene nhanh chóng thu hút rất nhiều sự chú ý, dù sao những quán ven đường như thế này, đều là đồ ăn bình dân, chẳng mấy ai cố tình lái xe sang mấy trăm triệu đến đây ăn đồ nướng.

Sau khi Trần Xuân Độ ngồi xuống, Irene nhìn chiếc ghế nhựa dính đầy dầu mỡ, đôi lông mày thanh tú xinh đẹp cau lại, không thể ngồi xuống.

Sau một hồi, Irene mới cẩn thận lấy khăn giấy đặt lên chiếc ghế nhựa, sau đó cẩn thận ngồi xuống.

Hành vi thận trọng và gương mặt tuyệt đẹp của Irene, khiến không khí xung quanh gần như đông cứng tĩnh lặng, ánh mắt đổ dồn về phía Irene, nhiều người khách nhìn chằm chằm vào cô ta.

“Má ơi, ăn đồ nướng nhiều lần như vậy, đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy một mỹ nhân xinh đẹp như vậy!”

“Nữ thần xinh đẹp như vậy cũng ghé ăn quán đồ nướng này, quán này cũng hay quá đi!”

“Cô ấy còn đẹp hơn cả những ngôi sao nổi tiếng đó! Đôi vớ lưới ấy, tôi không chịu được!”

Nghe được bên tai lời bàn tán của những người khách xung quanh, khóe miệng Trần Xuân Độ nhếch lên một đường cong, anh nhìn chằm chằm Irene, đột nhiên nói: “Cô thật xinh đẹp.”

Irene khịt mũi, nghe Trần Xuân Độ nói như thế tuy rằng tự đắc quay đầu đi, nhưng khóe miệng xinh đẹp lại lặng lẽ nở nụ cười.

“Ông chủ, cho một thùng rượu.” Trần Xuân Độ nói sau khi chủ quầy thịt nướng đặt khay nướng lên bàn.

Chủ quầy thịt nướng liếc mắt nhìn Trần Xuân Độ, kinh ngạc nói: “Em trai, một thùng rượu, cậu uống hết chứ?”

Trần Xuân Độ nhìn Irene đầy ẩn ý: “Đương nhiên là uống hết.”

Sau khi để một thùng rượu lên bàn, Irene ngửi thấy mùi thơm của xiên que, đôi mắt đẹp lấp lánh, rõ ràng bị mùi thơm làm cho thèm thuồng.

“Ăn đi, ông chủ bán đồ nướng hơn mười mấy năm rồi, vị của xiên nướng là hàng đầu ở thành phố T.” Trần Xuân Độ đưa cho Irene một xiên.

Irene cau mày cầm lấy xiên thịt béo ngậy, nuốt nước bọt, cúi đầu cẩn thận cắn một miếng thịt, đôi mắt đẹp trong trẻo chớp động, lộ ra tia sáng kỳ lạ.

Thịt nướng vàng ruộm tan chảy trong miệng, thịt nướng không có vị béo ngậy mà phảng phất hương thơm lạ lùng, mùi thơm tràn ngập, dư vị bất tận.

“Uống rượu vào càng ngon hơn.” Trần Xuân Độ đưa cho Irene một chai rượu.

Irene không giống Lê Kim Huyên, từ khi còn nhỏ đã nhận được sự giáo dục và tư tưởng của tầng lớp thượng lưu, nếu Lê Kim Huyên ở đây, cô sẽ không bao giờ chấp nhận cách ăn này, thịt nướng đối với cô đã là một thử thách cực kì khó khăn.

Nhưng Irene thì khác, vị ngon của món thịt xiên đã khiến cô ta nhanh chóng thích nghi với cách ăn thịt nướng, cứ hết xiên này đến xiên khác, quét sạch hết cả đĩa trong chốc lát, giống như tốc độ của gió bão, khiến Trần Xuân Độ cảm thấy rất ngạc nhiên.

“Bây giờ, anh có thể nói cho tôi biết anh tính bán đống hàng đó ra như thế nào rồi chứ?” Irene nấc lên một cách không có hình tượng, trông thực sự rất đáng yêu.

Trần Xuân Độ cười không nói, anh nhìn chằm chằm Irene, trong đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa ý tứ sâu xa.

…………

Uống hết ba lượt, hết nửa thùng rượu, khuôn mặt xinh xắn của Irene đã ửng đỏ lên, cả người toát ra mùi thơm nhàn nhạt xen lẫn mùi rượu nhẹ.

Nửa thùng rượu, khiến Irene ngà ngà say, trở nên quyến rũ hơn bình thường, khiến những người khách xung quanh nhìn thấy cũng phải ghen tị dữ dội.

Sau khi ăn xong, hai người đứng dậy, đi dạo trong công viên gần đó, coi như để tiêu hóa sau bữa ăn.

“Trần Xuân Độ, anh có thể ôm tôi không?” Irene nhìn Trần Xuân Độ, trong đôi mắt đẹp có thêm một chút khát vọng, có vẻ đáng thương, khiến người khác có cảm tình.

Trần Xuân Độ sửng sốt: “Sao vậy?”

“Không sao, chỉ là làm việc vất vả ở thành phố T này, cảm thấy rất cô đơn, có chút mệt mỏi.” Irene ợ một cái, mùi rượu tỏa ra, đôi mắt đẹp như nước mùa thu, lộ ra vẻ đau khổ xa xăm.

Trần Xuân Độ rút ra một điếu thuốc, nói: “Ở các thành phố lớn đều như thế này, dù sao điều kiện gia đình của cô cũng khiến rất nhiều người ngưỡng mộ rồi.”

Irene thở dài: “Vậy thì sao chứ, có quá nhiều người theo đuổi tôi, nhưng họ đều có các mục đích khác nhau, tôi nhìn thấu hết….”

Irene vừa nói, đôi mắt xinh đẹp vừa ẩn chứa vài giọt nước, cô ta tựa đầu vào vai Trần Xuân Độ: “Ở đây, tôi luôn cảm thấy rất trống trải, thậm chí còn chưa gặp được ai có thể nói chuyện... thậm chí cũng không có đàn ông dẫn tôi đi uống rượu…”

“Yên tâm, không phải vẫn còn tôi sao?” Trần Xuân Độ xoa đầu Irene, nhẹ nhàng nói.

Ngay khi Trần Xuân Độ nói xong, đột nhiên, Irene làm ra một hành động khiến Trần Xuân Độ không ngờ tới!

Ngay khi Trần Xuân Độ đang định nói gì đó, một bóng đen xinh đẹp lao về phía Trần Xuân Độ, giây tiếp theo, một cú chạm khiến đầu óc Trần Xuân Độ trở nên trống rỗng!

Đôi môi đỏ mọng của Irene hôn Trần Xuân Độ đắm đuối!

Trần Xuân Độ sửng sốt, Irene nhào vào trong lòng Trần Xuân Độ, cơ thể mềm mại, hơi thở ấm nóng phả vào mặt Trần Xuân Độ, làm cho Trần Xuân Độ ngây ra!

Trong giây tiếp theo, quần áo của Trần Xuân Độ bị một đôi bàn tay xinh đẹp khéo léo cởi ra, mỹ nhân trong lòng anh hành động rất nhanh, trong nháy mắt đã ngồi lên đùi của Trần Xuân Độ.

Trần Xuân Độ liếc mắt nhìn, đây là công viên... Nếu là ban đêm Trần Xuân Độ đương nhiên vui vẻ, dù sao cũng là một cách chơi rất kích thích, nhưng bây giờ là ban ngày, giữa ban ngày ban mặt….thật sự không tốt cho bầu không khí nơi đây.

Đôi mắt Trần Xuân Độ lộ ra một tia trong trẻo, nắm lấy đôi tay xinh đẹp của Irene, nói nhỏ: “Ở đây là công viên, không tiện…”

“Chúng ta vào khách sạn.” Irene thốt lên, cảm xúc bốc lửa và đa tình hiện lên trong đôi mắt đẹp của cô.

…………

Mười lăm phút sau, trong một khách sạn không xa công viên.

Trong phòng khách sạn, ánh đèn mờ ảo, trên chiếc giường ngủ Simmons êm ái, có một đôi nam nữ đang nhào lộn kịch liệt.

Đúng lúc này, trong đáy mắt xinh đẹp sâu thẳm của Irene, chợt lóe lên một tia tỉnh táo và sắc bén, tay phải của cô ta, nhân lúc Trần Xuân Độ không để ý, chậm rãi vươn tới chiếc túi LV bên cạnh.

Irene di chuyển nhẹ nhàng, hoàn toàn không thu hút sự chú ý của Trần Xuân Độ, ngay sau đó, nhanh chóng rút ra một con dao găm cỡ lòng bàn tay từ trong túi xách của mình.

Irene cầm con dao găm, từ từ chĩa vào cổ Trần Xuân Độ.

Cô ta bình tĩnh... Giờ phút này, cô ta đã đợi rất lâu, rất lâu!

Đây là nhiệm vụ mà Lê Thần Yên đã giao cho cô ta... Trần Xuân Độ mê đắm sắc đẹp, nên đã để cô ta dùng ưu điểm độc nhất vô nhị của mình, đến gần Trần Xuân Độ, để một người đàn ông ở trong trạng thái thả lỏng nhất giống như lúc này, giáng một đòn chí mạng!

“Ưm…”Khuôn mặt xinh xắn của Irene đỏ bừng cả lên, rên lên đầy khiêu gợi từ đôi môi đỏ mọng ấy, khiến người khác không ngừng nảy sinh ra nhiều suy nghĩ.

Cả hai vẫn chưa làm gì, nhưng tiếng động phát ra, giống như đã làm xong hết mọi thứ.

Trần Xuân Độ thở hổn hển, đè lên người Irene, Irene bình tĩnh phối hợp với anh, thể hiện hết khả năng diễn xuất tuyệt vời của mình.

Lúc này, trong đôi mắt xinh đẹp của Irene, hiện lên sát ý, vẻ mặt lạnh lùng dứt khoát, con dao găm trong tay, đâm thẳng vào cổ Trần Xuân Độ nhanh như chớp!

Động tác của Irene quá nhanh, đột nhiên âm thầm tấn công, Trần Xuân Độ không hề phòng bị, đây gần như là một đòn chết người!

Nhưng khi con dao găm của Irene chuẩn bị đâm vào cổ Trần Xuân Độ, đột nhiên, vẻ mặt Irene căng thẳng, một cánh tay mạnh mẽ nắm lấy cánh tay thon gọn trắng như tuyết của Irene!

Irene kinh ngạc, biểu cảm của cô ta lộ rõ vẻ khó tin!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.