Chiến Lang Ở Rể

Chương 30: Chương 30: Chúng ta… đánh không lại!




Đúng vậy, Lê Văn Vân cảm nhận được rõ ràng vẻ hung ác lộ ra bên trong đôi mắt của ông ta.

Anh rất rõ ràng, ánh mắt như vậy chỉ có người thật sự từng giết người mới bộc lộ ra.

“Tên này hẳn là cao thủ, tối qua bị Trần Hiểu Nguyệt đánh, đoán chừng là vì nguyên do uống rượu say.” Trong lòng Lê Văn Vân trầm xuống.

Chú Trương chỉ liếc Lê Văn Vân một cái, không nói tiếp lời nào, ông ta lại ngồi xuống, dường như dự định đợi Phan Minh Vũ tới giải quyết.

Lông mày của Phan Minh Vũ nhíu lại, anh ta nhìn Lê Văn Vân một cái rồi nói: “Lê Văn Vân, gọi anh một tiếng anh Lê, đơn giản là do nể mặt ông Đỗ, đừng thật sự cho rằng là do bản thân anh, tôi đã nói rất rõ ràng rồi, chú Trương là người mà ông Đỗ cũng không muốn chọc giận, chuyện này Trần Hiểu Nguyệt sai trước.”

“Sai rồi, chỗ nào sai rồi.” Lê Văn Vân khẽ nhún vai nói: “Ông già đầu trọc này muốn sờ Trần Hiểu Nguyệt, Trần Hiểu Nguyệt không thể từ chối sao? Lẽ nào phải cởi quần áo chủ động nghênh đón?”

Sắc mặt của Phan Minh Vũ lại thay đổi lần nữa rồi nói: “Lê Văn Vân, anh đừng không biết điều!”

Lê Văn Vân đi tới trước mặt mặt bọn họ, ngẩng đầu nhìn Phan Minh Vũ, trên gương mặt mang theo nụ cười và nói: “Mặt mũi của tôi không cần anh cho.”

Nói rồi anh nhìn sang bên cạnh, thản nhiên nói: “Máy giải khát kia bị đập hư rồi, đền tiền đi, đền xong thì các người có thể đi rồi!”

Nói rồi anh lại nhìn hai người đang giữ chặt Trần Hiểu Nguyệt, sau đó vươn tay nắm chặt lấy tay của một trong số đó, đồng thời cổ tay hơi dùng lực, người kia bị đau, lập tức hét lên một tiếng, ngay sau đó thả lỏng cánh tay!

Sau khi Trần Hiểu Nguyệt thoát khỏi một người, cô vội vàng xoay người dùng đầu gối thúc lên bụng dưới của người còn lại.

Người đó gào thét một tiếng ôm chặt lấy bụng rồi quỳ xuống, Trần Hiểu Nguyệt thuận lợi thoát ra.

“Soạt!”

Thế nhưng vào đúng lúc này, một đám người đột nhiên bao vây xung quanh, vẻ mặt của Phan Minh Vũ khó coi tới mức cực điểm, nói: “Lê Văn Vân, anh cho rằng tôi thật sự không dám động tới anh sao?”

“Đúng vậy, anh không dám!” Lê Văn Vân vẫn cười híp mặt lại nói.

Vẻ tức giận lóe lên trên gương mặt của Phan Minh Vũ, anh ta nghiến răng, những bím tóc trên đầu dường như bởi vì tức giận mà muốn rụng xuống vậy.

Vẻ mặt của Trần Hiểu Nguyệt hơi biến đổi, cô tò mò đánh giá Lê Văn Vân.

Lê Văn Vân của lúc này và Lê Văn Vân của đêm hôm đó dường như là hai người khác nhau, Lê Văn Vân của lần này thái độ cứng rắn tới mức cô hoàn toàn không dám tin.

“Tốt tốt tốt, vừa hay ngày hôm đó ông đây quỳ gối trước mày, trong lòng vô cùng không thoải mái, nếu như mày muốn ăn đòn, hôm nay ông đây sẽ thỏa mãn mày!” Phan Minh Vũ nói rồi giơ tay đấm về phía Lê Văn Vân.

Lê Văn Vân cười lạnh một tiếng, đột ngột vung tay.

“Chát!”

Tốc độ ra tay của anh nhanh tới cực độ, dường như là trong chớp mắt, một bạt tai của anh dừng lại trên mặt của Phan Minh Vũ.

Khoảnh khắc này, Phan Minh Vũ chỉ cảm thấy một trận đau rát trên mặt, một dòng lực truyền tới, cả người anh ta không kìm được mà lùi về sau vài bước, đụng phải quầy rượu.

“Khụ khụ!”

Anh ta ho khan hai tiếng, khạc ra hai chiếc răng gẫy và máu.

“Đánh chết nó cho tao!” Anh ta tức giận rồi!

Chú của anh ta là Dương Hải, ông lớn của Giang Thành, ở Giang Thành, đây là lần đầu tiên anh ta bị người ta tát vào mặt.

“Dừng tay!” Vào đúng lúc này. Chú Trương đang ngồi đột nhiên lên tiếng, sau đó ông ta đứng dậy, nhìn Lê Văn Vân rồi nói: “Nhóc con, thân thủ không tệ nhỉ!”

Lê Văn Vân mỉm cười với ông ta, sau đó lại nhìn về phía Phan Minh Vũ, mỉm cười lần nữa.

Phan Minh Vũ nhìn nụ cười đó, anh ta muốn bệnh rồi, hận không thể ấn Lê Văn Vân lên mặt đất đạp cả hai chân.

“Được, lần này tôi cho cậu thể diện đấy, xong việc rồi, nhưng tôi đã xem trọng người phụ nữ này rồi, tôi sẽ ở lại Giang Thành một khoảng thời gian, cậu tranh thủ hai mươi tư tiếng ở bên cạnh cô ta. Nếu không, sớm muộn gì cô ta cũng sẽ lên giường của tôi.” Chú Trương cười lạnh một tiếng rồi nói: “Chúng ta đi.”

Vẻ mặt của Phan Minh Vũ hơi thay đổi, anh ta nhìn Lê Văn Vân nói: “Chú Trương, thằng nhóc này đã tát cháu một bạt tai, không thể nào như vậy…”

Chú Trương cắt đứt lời nói của anh ta: “Đi!”

Trong miệng của Phan Minh Vũ tràn ngập máu tươi, anh ta tức giận hung hăng nhìn Lê Văn Vân.

Khi gặp Lê Văn Vân, anh ta liên tục gặp xui xẻo hai lần, một lần quỳ xuống trước mặt Lê Văn Vân, lần này bị tát một bạt tai, mất hai chiếc răng, cả gương mặt sưng vù lên.

Thế nhưng người đàn ông trung niên đã nói như vậy rồi, anh ta chỉ có thể nghiến răng.

“Tôi có nói là để các người đi sao?” Lúc này, Lê Văn Vân đột nhiên lên tiếng, nhàn nhạt nói.

Bước chân của chú Trương dừng lại, ông ta quay đầu, nhìn về phía Lê Văn Vân nói: “Nhóc con, bây giờ tôi đi là do xem trọng thân thủ không tệ kia của cậu, đã rất nể mặt cậu rồi.”

Lê Văn Vân xoa mũi rồi nói: “Còn nữa, các người chưa đền tiền!”

Chú Trương hít một hơi, sự tức giận trong đôi mắt bắt đầu lóe lên, ông ta nhìn Lê Văn Vân nói: “Nếu cậu quen thuộc với Đỗ Thương Bắc, vậy hẳn cậu từng nghe qua tên của tôi, tôi tên là Trương Chí Dũng…”

“Tôi quan tâm ông là ai sao?” Lê Văn Vân nhếch miệng nói: “Ông đưa tiền hay không?”

Khóe miệng Trương Chí Dũng hơi giật, vẻ mặt thâm trầm khó đoán một hồi, cuối cùng ông ta cắn răng, vẫn nên nhịn xuống, ông ta nhìn về phía Phan Minh Vũ nói: “Đền tiền!”

Sắc mặt của Phan Minh Vũ hơi thay đổi, anh ta không ngờ rằng Trương Chí Dũng lại chịu thua rồi.

Nhìn thấy bọn họ rời đi, lúc này Trần Hiểu Nguyệt mới hơi thở phào một tiếng, nhìn Lê Văn Vân.

“Chậc chậc.” Lê Văn Vân như cười như không liếc cô một cái rồi nói: “Vừa nãy cô còn muốn đuổi tôi ra ngoài, còn không cho tôi lên mạng ở đây, may là tôi đi chậm một chút, nếu không cyber coffee này của cô đã bị đập rồi nhỉ.”

“Vậy cô định cảm ơn tôi như thế nào nhỉ?” Lê Văn Vân vui vẻ nói: “Lấy thân đền đáp không? Nếu không giải pháp của ông già kia cũng không tệ, cô đền cho tôi một đêm là được!”

Trần Hiểu Nguyệt trước hết là hơi kinh ngạc, sau đó đánh giá Lê Văn Vân một lượt từ trên xuống dưới rồi nói: “Có thể đấy!”

Lê Văn Vân sững sờ, anh cười lắc đầu.



Đồng thời ở một nơi khác, Phan Minh Vũ và Trương Chí Dũng đã lên xe, Phan Minh Vũ ôm chặt lấy má phải của mình, anh ta vẫn còn có thể cảm nhận được sự đau rát kia ở trên mặt phải của mình.

“Chú Trương, vừa nãy vì sao chú không để cháu ra tay với tên nhóc đó thế, lẽ nào chú cũng quen biết anh ta sao? Thân thế của anh ta mạnh như vậy sao? Đến cả chú cũng kiêng dè anh ta?” Phan Minh Vũ hỏi.

Trương Chí Dũng lắc đầu nói: “Anh ta là ai thì chú không biết, làm sao chú biết được thân thế của anh ta, nhưng…”

Nói tới đây, ông ta thở ra một hơi: “Chú nói thật, là vì tên nhóc đó là cao thủ, là kiểu rất lợi hại, nếu như ra tay, chỉ sợ chúng ta đánh không nổi.”

“Chúng ta nhiều người như vậy!” Phan Minh Vũ không tin nói.

Trương Chí Dũng nhìn anh ta một cái rồi nói: “Ở trước mặt cao thủ thật sự, người nhiều không có tác dụng gì. Vậy đi, quay về hỏi Dương Hải một chút về lai lịch của tên nhóc này, người phụ nữ này, chú nhất định phải ngủ cùng mới được, cái tính cách nóng nảy này, chú thích!”

“Ting ting ting…”

Vào đúng lúc này, điện thoại của ông ta đột nhiên vang lên, ông ta cầm điện thoại lên liếc một cái, sau đó vẻ mặt hơi thay đổi, đồng thời ra hiệu im lặng với Phan Minh Vũ bọn họ.

Ở trên màn hình điện thoại của ông ta, nhấp nháy hiện lên ba chữ!

Hoa Hồng Đỏ!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.