Chiến Lang Ở Rể

Chương 185: Chương 185: Tôi đưa cô về nhà




Giữa núi rừng, xe không cách nào đi về phía trước, tốc độ đi bộ Lê Văn Vân đi phía trước rất chậm.

Anh nhìn giống như một người bình thường trong thành phố vậy, rất ít đi đường núi, mỗi bước đi đều dè dặt cẩn thận. Nhưng mà có hơi vội vàng.

Đại khái qua được nữa tưởng đồng hồ, anh nhìn thấy một ngôi chùa đổ nát ở phía xa.

Lê Văn Vân thở một hơi dài, giả bộ vô cùng mệt đang thở dốc.

Nhưng trong tai của anh đã nghe được tiếng hít thở cực kì dài.

Trong lòng anh không kiềm được khẽ trầm xuống.

Hơi thở dài này chứng minh hai người này đều là cao thủ vô cùng lợi hại, ít nhất cũng là ở trên đỉnh chí.

Điều này khiến trong lòng Lê Văn Vân khẽ lo lắng.

Hồng Nguyệt bây giờ toàn là cao thủ.

Hoa Hồng Đỏ thì đang ở chỗ khác.

Mà lúc này lại xuất hiện hai người nữa, Lê Văn Vân thậm chí còn có chút hoài nghi không phải là người của Hồng Nguyệt.

Anh thở ra một hơi, không nghĩ thêm sau đó anh chạy thẳng đến ngôi chùa, sau khi đi vào cửa, anh liền nhìn thấy Đỗ Tịch Tịch ở góc tường cả người run lẩy bẩy, vô cùng nhếch nhác.

Nhìn thấy dáng vẻ của Đỗ Tịch Tịch, trong lòng Lê Văn Vân không kiềm được đau lòng không thôi.

Một cô gái đối với người khác lạnh lùng, sau khi quen thuộc thì trở nên hoạt bát lanh lợi, bây giờ lại mất hồn nhếch nhác ngồi trong góc tường.

May mà cô ấy không bị làm nhục.

Lê Văn Vân nhìn thấy ánh mắt của hai người khác cách đó không xa, trong lòng anh bỗng chốc trở nên tức giận tột độ.

Ra tay với Đỗ Tịch Tịch lại là hai người này.

Thủ lĩnh Hồng Nguyệt, Bùi Nghênh Tùng!

Vũ khí hàng đầu của Hồng Nguyệt, Ảnh Tử!

Đúng vậy, trong danh sách sát thủ, Hồng Nguyệt đứng thứ ba trong mười tổ chức, ngoại trừ Trác Hạo và Hoa Hồng Đỏ ra, còn có một người khác nữa gọi là Ảnh Tử!

Anh ta rất ít khi ra tay, thường ở bên cạnh Bùi Nghênh Tùng. Nhưng mà trong bảng xếp hạng sát thủ, anh ta đứng thứ hai!

Mà chiến tích mạnh nhất của anh ta, chính là đã từng xâm nhập vào căn cứ tạm thời của thu dạ nhân, giết Người Gác Đêm số 6, hơn nữa còn an toàn rời đi.

Lúc đó anh ta nhờ trận chiến mà nổi tiếng, và lọt vào danh sách những sát thủ ngầm, cho đến khi Giản Hưng phản bội Người Gác Đêm.

Tuy rằng trong lòng ngạc nhiên, nhưng mà trên mặt Lê Văn Vân không có bất cứ biểu cảm nào, anh lần nữa nhìn về phía Đỗ Tịch Tịch, sau đó chạy về phía Đỗ Tịch Tịch.

“Tịch Tịch, Tịch Tịch!” Lê Văn Vân chạy đến bên cạnh quỳ xuống Đỗ Tịch Tịch, kéo tay cô ấy nói: “Là tôi, tôi mang đồ đến rồi, cô yên tâm đi, tôi sẽ đưa cô quay về.”

Đỗ Tịch Tịch nghe thấy có người đến càng sợ hãi hơn.

Cô cuối cùng cũng chỉ là một cô gái, hơn nữa là một cô gái vô cùng bình thường, khác với những cô gái như Trần Hiểu Nguyệt, Trần Hiểu Nguyệt đã được rèn luyện, còn Đỗ Tịch Tịch từ đầu đến cuối chỉ là một cô gái xinh đẹp bình thường.

Đối diện với Bùi Nghênh Tùng và Ảnh Tử, một đám người cao thủ đỉnh cao của thế giới có thể im hơi lặng tiếng đưa cô đến nơi này, cô ấy thật sự cảm thấy trước mặt bọn họ thì bản thân không có bất cứ năng lực gì, quá nhỏ bé rồi.

Nghe được âm thanh dịu dàng của Lê Văn Vân, cô ấy ngẩn ngơ, sau đó khóe mắt trở nên đỏ hoe.

“A! Lê Văn Vân! Lê Văn Vân!” Tiếp theo đó, cô ấy giống như nhìn thấy một tia hy vọng, cảm xúc bỗng chốc sụp đổ, nhào vào lòng Lê Văn Vân và ôm anh.

Bùi Nghênh Tùng vẫn ngồi ở bên kia, Ảnh Tử đứng cạnh ông ta. Bùi Nghênh Tùng cười híp mắt, Ảnh Tử đeo kính râm, khuôn mặt vẫn lạnh lùng như cũ, không có chút biểu cảm nào.

Bọn họ không có làm phiền Đỗ Tịch Tịch và Lê Văn Vân. Cứ nhìn bọn họ như vậy.

“Đừng khóc, đừng khóc. Tôi đưa cô về nhà!” Lê Văn Vân dìu vai của Đỗ Tịch Tịch, đẩy cô ấy ra sau đó cười với Đỗ Tịch Tịch.

Nước mắt của Đỗ Tịch Tịch vẫn rơi xuống, nhưng nhìn thấy Lê Văn Vân. Cảm xúc rối loạn của cô ấy dần dần hồi phục, một cảm giác an toàn dần dần lan tỏa khắp nội tâm.

“Bốp bốp bốp!”

Vào đúng lúc này, bên cạnh, một âm thanh vỗ tay vang lên, đồng thời âm thanh của Bùi Nghênh Tùng cũng vang lên nói: “Hay cho một đôi tình nhân. Không quá xứng đôi, tôi cảm thấy cô gái này với đứa cháu đã chết của tôi khá xứng đôi đó. Nó chết không lâu, cũng là chết ở Giang Thành của các người, bây giờ hài cốt còn không biết ở nơi nào.”

Lê Văn Vân quay người lại, bảo vệ Đỗ Tịch Tịch ở phía sau mình, cảnh giác nhìn về Bùi Nghênh Tùng và Ảnh Tử.

Đây không phải là anh giả vờ.

Hai người Bùi Nghênh Tùng và Ảnh Tử thật sự khó chiến đấu, nhưng Lê Văn Vân cũng không sợ hãi.

Nhưng bây giờ Lê Văn Vân không có đao, hơn nữa còn phải suy nghĩ đến Đỗ Tịch Tịch, vì vậy anh thật sự có hơi kiêng dè.

Anh cũng không biết Bùi Nghênh Tùng sẽ làm ra được chuyện gì.

“Mang đồ đến chưa?” Bùi Nghênh Tùng nhìn Lê Văn Vân hỏi.

“Mang đến rồi.” Lê Văn Vân nói, trong túi móc ra một mảnh xương, khẽ mở ra, mặt dây chuyền lơ lửng trong không khí.

Nhìn thấy mặt dây chuyền của Lê Văn Vân, trong ánh mắt của Bùi Nghênh Tùng lóe lên một sự kinh hỉ.

Sau đó ông ta sờ râu của mình, híp mắt cười nói: “Ái chà, Đỗ Thương Bắc này quả nhiên không có lừa tôi, đáng tiếc cháu của tôi vì ông ta mà chết ở Giang Thành, tuy rằng không biết là ai làm.”

Nói đến đây, ông ta cũng lãnh đạm nói: “Tên nhóc này đoán là con rể tương lai của Đỗ Thương Bắc, cứ giết luôn đi, một mạng trả một mạng. Còn về người phụ nữ này, dáng vẻ xinh đẹp như vậy, đem đưa đến Bóng Tối đi, vừa hay có thể khống chế tài phú của Đỗ Thương Bắc... Loại phụ nữ cực phẩm này, ở Bóng Tối có thể bán được với giá cao đó.”

Trong lòng Lê Văn Vân rét lạnh.

Quả nhiên người của Hồng Nguyệt không giảng đạo lý mà.

Ông ta cười híp mắt nhìn Lê Văn Vân nói: “Nhóc con à, cậu cũng đừng trách tôi, ai nói cậu trở thành con rể của Đỗ Thương Bắc.”

Lê Văn Vân không kiềm được lùi về sau một bước.

Đỗ Tịch Tịch dường như nghĩ đến điều gì, khuôn mặt xinh đẹp của cô ấy lộ ra một sắc mặt đáng sợ nói: “Mau chạy nhanh đi, Lê Văn Vân! Bọn họ rất lợi hại, bọn họ không phải là người bình thường, anh mau chạy đi.”

“Hay cho một người tình thâm nghĩa trọng nha.” Bùi Nghênh Tùng cười nói: “Thật là khiến người khác cảm động, Ảnh Tử ra tay đi!”

Ảnh Tử mặc áo vest giày da đứng kế bên ông ta từng bước từng bước đi về phía Lê Văn Vân, dưới kính râm, khóe miệng của anh ta khẽ nhếch lên, anh ta từng bước từng đến bên cạnh Lê Văn Vân.

Trên khuôn mặt của Lê Văn Vân, căng thẳng đổ mấy giọt mồ hôi.

“Lê Văn Vân, tôi cầu xin anh đó, đừng lo cho tôi mau chạy đi.” Đỗ Tịch Tịch nói.

Ảnh Tử đi đến phía trước mặt Lê Văn Vân, anh ta giương mắt cao ngạo nhìn Lê Văn Vân, nụ cười đắc ý ở khóe miệng càng sâu hơn.

Anh ta không có vội vàng ra tay, dường như đang hưởng thụ cảm giác biểu cảm vật lộn của vật săn trong tình cảnh khốn đốn.

Lê Văn Vân cũng thỏa mãn anh ta, cũng đi về phía với Ảnh Tử. Trong ánh mắt của anh sự kinh sợ ngày càng hiện lên rõ. Tay của anh nắm chặt cục xương lạnh lẽo mà cứng nhắc. Vào đúng lúc này, không ngừng dung hợp vào trong cơ thể của anh.

Ảnh Tử cầm tay của Lê Văn Vân, nhấc tay của Lê Văn Vân lên sau đó bẻ từng ngón tay ra.

“Hả!”

Vào đúng lúc này, anh ta cũng cảm thấy không đúng, lúc ngón tay của Lê Văn Vân được mở ra, trên cổ tay của anh chỉ còn lại một sợi dây, cục xương đó không biết tại sao biến mất không thấy rồi.

Đồng thời, sắc mặt sợ hãi của Lê Văn Vân hoàn toàn biến mất.

Bên tai của Ảnh Tử, âm thanh của Lê Văn Vân vang lên.

“Vì mọi thứ đang hô hấp...”

Dưới kính râm của Ảnh Tử, đồng tử co rút lại, anh ta muốn nhanh chóng đi ra.

Nhưng đã đi đến khoảng cách như này, Lê Văn Vân làm sao có thể cho anh ta cơ hội này, cục xương đó dung hợp vào trong cơ thể của Lê Văn Vân, vào khoảnh khắc này, Lê Văn Vân vẫn luôn kiềm chế chân khí, đột nhiên bùng phát ra.

“Bùm!”

Tây trang của Ảnh Tử vào khoảnh khắc này bị bung ra. Anh ta cảm thấy bụng của bản thân mình, đan điền dường như bị tấn công vậy.

Một đấm mạnh mẽ dứt khoát của Lê Văn Vân, ở điều kiện khoảng cách như này, anh ta căn bản không có bất cứ lực phản kháng nào. Cả người bị đánh bay, bay ra ngoài ngôi chùa.

Nụ cười của Bùi Nghênh Tùng đông cứng lại trên mặt.

Ông ta nhìn Lê Văn Vân, mà giọng nói của Lê Văn Vân cũng vang lên bên tai ông ta.

“Lưỡi đao chỉ về phía nào, trái tim chỉ về hướng đó.”

“Không có đường lui! Giết!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.