Chiến Long Quân Trở Lại

Chương 240: Chương 240: Tổ chức thần bí




Xem ra, cái kiểng này là kiểng từ thời cổ đại.

Nhưng…nó có tác dụng cụ thể là gì, anh cũng không biết.

Tuy nhiên…

Sát khí trong mắt Vũ Hoàng Minh thật kinh người.

Những người đó thực sự đã tàn sát cả ngôi làng chỉ vì một cái kiểng!

Bọn chúng—đáng chết!

Anh lấy bật lửa đốt bức thư trên tay, anh đề trên bàn, cháy thành tro.

“Phun…”

Cuối cùng khói thuốc được anh từ từ nhả ra khỏi miệng.

Anh đang suy nghĩ miên man thì điện thoại có người gọi đến.

“Alo, cậu Minh.”

Giọng nói của Long Vũ truyền qua điện thoại.

“Việc bảo cậu điều tra, có tin tức gì chưa?”

Vũ Hoàng Minh rất muốn biết, tin tức mà anh đề Long Vũ tra đến bây giờ đã có tin tức gì không.

“Cậu Minh, chúng tôi vẫn chưa tra được.

Nhân tài của chúng ta mới tiến vào, cũng không liên quan nhiều.”

Giọng điệu của Long Vũ có chút nghiêm trọng.

Anh ta cũng có thể thấy được, chuyện này đối với cậu Minh mà nói, rất quan trọng.

“Ừ, mau điều tra ra kết quả càng sớm càng tốt.”

Nói xong, Vũ Hoàng Minh liền cúp điện thoại.

“Thu dọn một chút, đến tập đoàn Tô thị.”

Thành phố Cổ Dương.

Trong một biệt thự sang trọng.

Tiêu Dương và Kim Diệu quỳ gối trước một người đàn ông.

Người đàn ông quay lưng về phía hai người, đưa tay ra sau.

“Đại nhân, mọi chuyện là như vậy, chúng tôi không thề tìm ra thân phận thực sự của người đó.”

Tiêu Dương run rẩy kể cho ông ta nghe những gì đã xảy ra ở Vân Xuyên.

Không một chút dấu vết che giấu, bọn họ cũng không dám che giấu chân tướng sự việc trước mặt người đại nhân này.

“Không nghĩ tới, ở nơi nhỏ bé như Vân Xuyên lại xuất hiện một nhân vật này, thật sự có chút bất ngờ.”

Giọng điệu của người đàn ông đó có vẻ rất thoải mái, ông ta không đề tâm đến những gì hai người nói.

“Nhưng…”

Đột nhiên, giọng điệu của người đàn ông đột nhiên trở nên lạnh lùng.

“Hai người để tổ chức hy sinh một hầu gia, một vương gia, cộng với hàng trăm thậm chí là hàng nghìn cao thủ, cho nên, các ngươi phải bị trừng phạt!”

Nghe thấy hai chữ trừng phạt này, Tiêu Dương và Kim Diệu run lên.

“Đại nhân, chúng tôi biết mình đã sai, xin ông hãy cho chúng tôi một cơ hội nữa!”

“Đúng vậy đại nhân, sự việc lần này nằm ngoài dự đoán của chúng tôi.”

Tiêu Dương và Kim Diệu quỳ trên mặt đất, không ngừng cầu xin người đàn ông trước mặt họ.

Nếu để người ngoài nhìn thấy cảnh tượng này, chắc hẳn sẽ phải hoa cả mắt.

Hai vị tướng quân thực sự quỳ xuống đất cầu xin tha thứ?

Đây có lẽ là cảnh tượng mà vô số người không thề nhìn thấy.

“Có công thì được thường, làm sai sẽ bị phạt, các người cũng biết nội quy của tổ chức mài”

“Đem đi đi, giam ở trong phòng giam nửa tháng!”

Trái tim của hai người run lên, vào lúc này, ngay cả hô hấp cũng ngừng lại.

Phòng giam giữ!

Đó là một nơi mà toàn bộ tổ chức đều sợ hãi.

Vì không ai ra khỏi phòng giam giữ sẽ là ngưỡi bình thường cả.

Hai người họ đã tận mắt chứng kiến một hầu gia bước ra từ phòng giam, không thích phụ nữ mà lại mê đàn ông!

Mỗi đêm, đều muốn tìm một vài người đàn ông đề ngủ.

“Đại nhân!”

“Đại nhân đừng mà, chúng tôi nhất định sẽ bán mạng cho tổ chức.”

“Đừng đưa chúng tôi vào phòng giam giữ.”

Nhưng người đàn ông không hề động đậy, lạnh lùng nói: “Đưa đi đi!”

“Vâng!”

Hai người đàn ông mặc đồ đen đeo kính râm bước tới, mang theo hai người họ rời khỏi biệt thự.

Lúc này, người đàn ông phun ra hai chữ, “Phế vật!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.