Chuyện JQ Phát Sinh Giữa Tiểu Hoàng Đế Và Hoàng Thúc Của Hắn

Chương 18: Chương 18: Phát Sinh 18




CHƯƠNG 18: PHÁT SINH 18

Ngự thư phòng, sau khi nói xong công sự, chỉ còn lại thúc chất hai người.

Tiểu hoàng đế sốt ruột, thanh âm cũng bất giác lớn hơn: “Vì sao? !”

Vương gia bộ mặt lạnh lùng, quay đầu không nhìn tiểu hài tử: “Ngươi hiện tại trưởng thành! Không phải nên ngủ một mình sao? !”

Tiểu hoàng đế sốt ruột: “Việc này cùng trưởng thành có cái quan hệ gì? ! Tối hôm qua, trước kia đều có thể cùng tiểu thúc ngủ, vì sao đêm nay lại không thể? !”

Vương gia uấn giận, quay sang hung hăng nhìn tiểu hài tử: “Câm miệng! Bộ dáng ngươi tranh cãi ầm ĩ hiện tại còn ra cái gì nữa!”

Tiểu hoàng đế ánh mắt quật cường nhìn hoàng thúc: “…”

Nội tâm Vương gia bị bộ dạng của tiểu hài tử kích đến rối rắm, trên mặt lại lạnh lùng cười: “Ngươi nói vì sao? Hảo, vậy ta hỏi ngươi, ngươi muốn cùng ta ngủ tới khi nào? ! Ngủ đến khi ngươi đại hôn, ngủ đến khi ngươi chết già sao? ! Tiêu Ngôn, ngươi thân là Hoàng đế, hàng đêm còn muốn cùng thúc thúc của mình ngủ, ngươi muốn bị người trong thiên hạ nhạo báng? !”

Tiểu hoàng đế sắc mặt khó coi: “Ta —— ”

Vương gia xua tay, lãnh khốc cắt ngang: “Cho dù ngươi không sợ, ta cũng sợ! Ta không muốn vì ngươi mà cũng bị thiên hạ nhạo báng, ngươi hiểu không? !”

Tiểu hoàng đế mím môi, hai mắt trừng to: “…”

Biểu tình Vương gia đã có chút kịch liệt, lại cực lực áp chế, lời nói có hàm ý: “Ta dưởng ngươi, không phải để ngươi bêu xấu Tiêu thị hoàng tộc chúng ta, nếu có một ngày ngươi thực làm ra chuyện khiến người trong thiên hạ nhạo báng…”

Tiểu hoàng đế nói nhỏ: “Vậy ngươi sẽ không để ý tới ta, phải không?”

Vương gia giật mình, chậm rãi gật đầu: “Đúng, nếu ngươi dám… ta sẽ xem như mình từ trước tới nên chưa từng dưỡng ngươi.”

Tiểu hoàng đế cúi đầu thấp hơn.

Tựa hồ chỉ là một cái chớp mắt, lại giống như đã qua thật lâu.

Tiểu hoàng đế ngẩng đầu, lệ quang rưng rưng nhìn hoàng thúc, thanh âm cũng rất bình tĩnh: “Tiểu thúc, ngươi có phải cũng biết không?”

Vương gia hoảng sợ, hai mắt trợn to, trong đầu loạn thành một đoàn tương hồ: “Ngươi nói cái gì? !”

Tiểu hoàng đế sắc mặt bình tĩnh hơn: “Tiểu thúc có phải biết… chuyện ta thích ngươi không?”

Vương gia gượng gạo cười lạnh: “Ngươi không phải vẫn luôn la hét thích ta sao, ta đây đương nhiên biết!”

Sau đó liền theo bậc thang nhanh chóng đi xuống! Chớ để vấn đề này dây dưa không rõ ! Quan hệ thúc chất bọn họ không thể bị nhiễm một chút tạp niệm nào!

Ánh mắt Tiểu hoàng đế ảm đạm: “Ngươi biết rất rõ ràng không phải là loại thích kia!”

Vương gia sắc mặt khủng bố, gầm lên: “Câm miệng!”

Tiểu hoàng đế sắc bén nhìn hoàng thúc, rốt cục cũng nổi giận, trên mặt lộ vẻ bi thương vì không được chấp nhận: “Vì sao không thể? ! Vì sao ta lại không thể? ! Toàn bộ người trong thiên hạ đều có thể! Vì sao chỉ ta lại không thể!”

Ba ——

Vương gia một chưởng hung hăng tát trên mặt Tiểu hoàng đế

Hết thảy thanh âm chợt đình chỉ.

Vương gia sắc mặt khó coi, ngón tay run rẩy chỉ vào tiểu hài tử: “Ngươi, hảo hảo tỉnh lại cho ta, nghĩ xem mình đã nói những gì. . .”

Tiểu hoàng đế ôm hai má đau rát của mình, nước mắt tích góp rất lâu đã rơi xuống..

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.