Cô Gái Tháng Sáu

Chương 39: Chương 39




Vương Quân vẫn còn nhớ câu nói đăng trên blog của Ngải Mễ: Đối với chuyện chồng say nắng, cần coi đó là một vấn đề kỹ thuật để giải quyết, không nên dính dáng đến chuyện tình cảm. Nếu không có chứng cứ thì coi như anh ta chưa say nắng, đợi đến khi có bằng chứng rồi, cần giải quyết theo mức độ nghiêm trọng của tình tiết. Cho dù ly hôn hay không ly hôn, đều phải bảo vệ lợi ích cho mình và đứa con.

Trong thời gian này, cô đang làm như thế, coi là vấn đề kỹ thuật để giải quyết, thu thập chứng cứ trên diện rộng, chuẩn bị về tinh thần rằng sẽ phải đối mặt với tình huống xấu nhất, cố gắng để mình ít bị ảnh hưởng nhất, thế nên bất luận là cô giáo họ Nhiễm hay Tông Gia Anh, đều không ảnh hưởng đến tâm trang của cô. Thậm chí cô còn thấy thương hại cho hai kẻ đó: Nếu các người gửi gắm tình yêu cho gã đàn ông như Vương Thế Vĩ thì sau này chắc chắn các người sẽ phải ân hận.

Hôm sau, khi hết giờ làm việc, cô đến Home Depot mua một thùng sơn xanh lá cây để sơn tường cho con trai. Mặc dù cô không thích để sàn màu đỏ đun phối với tường màu xanh lá cây, nhưng vì con trai thích nên cô cũng chiều theo.

Cô đến nhà mới, ăn hộp cơm tự mang rồi bắt đầu sơn tường. Do không dán băng dính nên cô đành phải để trống khoảng giao nhau giữa tường và trần nhà, đợi đến cuối tuần Kevin đến lát sàn, chắc chắn sẽ dán giúp cô, rồi cô sẽ sơn thêm chỗ đó.

Cô vừa sơn được một nữa bước tường thì nghe thấy tiếng chuông cửa. Cô không đoán được là ai, Kevin đang làm cho nhà khác, cuối tuần mới đến chỗ cô, ông chủ Thi thì chỉ đến mấy ngày đầu, sau đó không thấy đến nữa. Không biết là ai nhỉ? Mọi người đã biết địa chỉ của cô ở đây đâu.

Cô vẫn ra cửa sổ ngó trước, lại thấy chiếc xe màu trắng đó đỗ trước cửa, đuôi xe hướng về ga ra nhà cô, nhưng bên ngoài trời rất tối, không nhìn thấy trên xe đang chở những gì.

Cô chạy như bay xuống dưới mở cửa, vẫn là Kevin!

Anh vẫn mặc chiếc áo phông trắng và quần bò lửng, đầu vẫn đội chiếc mũ chơi bóng chày đó, mỉm cười nhìn cô nói: “Em đang sơn tường à?”

“Vâng.” Cô cúi đầu nhìn chiếc váy áo “bảo hộ” của mình nhưng không chạy đi.

“Hôm trước anh bảo em cuối tuần hãy đến sơn mà.”

“Vâng, nhưng tối qua em gọi điện thoại cho con tr, cu cậu bảo muốn sơn phòng ngủ màu xanh lá cây, em đành phải sơn thành màu xanh cho nó vậy.”

“Em nằm trong tốp hai mươi tư người mẹ hiền hậu à?”

“Chiều con quá đúng không anh?”

“Có điều kiện đáp ứng mong muốn của con thì tội gì không đáp ứng?”

“Em cũng nghĩ như thế. Sao hôm nay anh lại đến?”

“Anh chở thảm mềm đến cho em.”

“Thảm mềm gì vậy?”

“Tức là tấm thảm lót dưới sàn gỗ, em lên forum không nghe thấy mọi người nói đến cái này à?”

“Ồ, hình như em chưa bao giờ nghe nói đến.”

Kevin ra xe lấy mấy cuộn rồi bê vào, cuộn nào cuộn ấy như tấm thảm được cuộn chặt.

“Là cái này đây, loại sàn em mua có rãnh, từng tấm ghép với nhau là được, không cần dùng keo dán, không cần đóng đinh, nhưng phía dưới phải lót một lớp đệm mỏng…”

“À… là cái này hả? Em cũng có nghe nói.”

Anh dựng mấy cuộn thảm đó và góc phòng khách rồi lại ra xe lấy chuyến nữa.

Cô cũng ra theo. “Để em bê cho.”

“Không cần đâu, cũng chẳng có bao nhiêu, anh bê một lát là xong.”

Cô nhất định đòi bê, anh đưa cho cô một cuộn, rất nhẹ, hình như là dạng thảm xốp. Cô ôm như ôm đứa trẻ con, đi theo anh vào phòng rồi đặt bên cạnh mấy cuộn anh vừa đặt.

Lần nào anh cũng đưa cho cô một cuộn thảm xốp như phát phần thưởng, còn anh thì bê mấy cuộn liền, hai người cùng vào phòng, dựng xuống, nhìn nhau cười rồi lại ra bê tiếp.

Sau mấy chuyến, toàn bộ thảm lót đã được chuyển vào phòng.

Kevin nói: “Xong rồi, em đã giúp anh, giờ đến lượt anh giúp em. Phòng con trai em chưa dán băng dính phải không?”

“Vâng, em đang để phần cho anh đấy!”

“Tốt rồi.”

Chẳng mấy chốc hai người đã dán xong băng dính và sơn xong khoảng giao nhau giữa tường và trần nhà mà cô để lại lúc trước.

Kevin đề nghị: “Mình dán luôn băng dính cho hai phòng ở tầng dưới đi, tối nay sơn hết phần giao nhau giữa tường và trần nhà đi, như thế cuối tuần em sẽ sơn xong hai phòng đó, tuần sau không phải đến vào buổi tối nữa.”

“Vâng.”

Mãi đến khi dán băng dính, cô mới phát hiện ra tường ở phòng ngủ chính tầng dưới rất cao, cao hơn nhiều sao với mấy phòng tầng trên. Nếu không có Kevin dán băng dính và sơn hộ, cô phải đứng lên bậc thứ năm của thang mới có thể dùng chổi lăn sơn để với tới phần giao nhau giữa tường và trần nhà, như thế thì cao quá, cô sẽ khó mà đứng vững được, hơn nữa sơn một lúc lại phải dịch chuyển thang, trèo lên trèo xuống, không cẩn thận lại ngã bổ nhào mất.

Kevin đã sơn xong nửa trên của bức tường ở hai phòng, bóc băng dính ra, ngâm chổi lăn sơn vào nước, nói: “Hôm nay tạm dừng ở đây đi, anh chưa ăn tối.”

Cô nghe mà thương vô cùng: “Hả? Sao anh không nói sớm?”

“Nói sớm thì sao? Em có đồ cho anh ăn không?”

“Em… không có, nhưng mình có thể ra ngoài ăn, chẳng phải anh bảo đến nhà hàng của cô bạn đó ăn còn gì?”

“Em muốn đi à?”

“Muốn đi quá ấy chứ!”

“Thế thì bây giờ đi cũng không muộn đâu.”

“Thật hả?”

“Chỉ sợ em ăn rồi, giờ không ăn được thôi.”

“Nhà hàng của cô ấy cũng là nhà hàng buffet à?”

“Không.”

“Thế thì sợ gì? Ăn không hết thì bỏ hộp đem về.”

“Em thông minh thật đấy! Let”s go!”

Lên xe, Kevin vẫn bật các ca khúc saxophone của Kenny G, nhưng điều chỉnh âm lượng thấp rồi nói với cô: “Nhưng anh phải nói trước với em, có thể… cô ấy sẽ gây gổ với em đấy!”

“Cô ấy sẽ gây gổ với em ư?”

“Ừ.”

“Anh đừng có mà dọa em. Cô ấy… sẽ gây gổ với em kiểu gì?”

“Nói nhưng lời khó nghe gì đó”

“Tại sao?”

“Ghen mà.”

Xe chạy một lúc nữa, cô phát hiện ra đường đi mỗi lúc một quen thuộc hơn. “Anh… đang cho xe chạy về hướng viện A của em à?”

“Ừ, nhà hàng của cô ấy nằm ở phía nam viện A của em.”

“Nhà hàng nào vậy?”

“Phúc Lâm Môn.”

Bất giác cô la lớn: “Nhà hàng Phúc Lâm Môn hả?” Sao anh không nói sớm! Em đã từng đến nhà hàng đó ăn, người trong viện em cũng đến đó rất đông, em cảm thấy đồ ăn ở đó cũng khá Trung Quốc, giá cũng không đắt, nhưng viện em có một cô giáo họ Trương nói một lần cô ấy dẫn con trai, con dâu và thông gia người Đức đến Phúc Lâm Môn ăn, hết hơn một trăm đô, kết quả toàn là đồ thừa dồn lại, cô ấy tức lắm, hô hào mọi người cạch mặt chỗ đó, thế là em không đến ăn lần nào nữa.”

Kevin không nói gì.

Cô cũng ngại nên không nói gì nữa, bụng hỏi dạ không biết ở Phúc Lâm Môn ai giống hoa khôi khoa múa nhất, nhưng nghĩ hồi lâu vẫn không nghĩ ra cô nhân viên nào giống với người xuất thân từ nghề múa, chỉ có bà chủ nhà hàng, rất gầy, mặt lại nhỏ, nói là xuất thân từ nghề múa còn có lý.

Cô hỏi: “Thế cô bạn anh… có phải là bà chủ nhà hàng Phúc Lâm Môn không?”

“Ừ.”

Cô liền thắc mắc: “Nhưng cô ấy… chẳng phải đã… kết hôn rồi còn gì?”

“Ừ, kết hôn rồi.”

“Thế sao anh lại nói là… của anh?”

“Anh có nói cô ấy là vợ anh đâu.”

Cô chợt nhớ đến bài hát Em là người con gái của anh, xem ra giữa hiện thực và ca khúc vẫn có điểm khác nhau, cô gái trong bài hát “vẫn lẻ bóng một mình”, nhưng cô gái của anh đã làm vợ người khác.

Im lặng một lát, cô không kìm được nữa lại hỏi tiếp: “Thế sao anh lại nói là nhìn thấy em, cô ấy… sẽ ghen?”

“Thì sẽ ghen mà.”

“Nhưng cô ấy đã lấy chồng rồi còn gì?”

“Lấy chồng rồi thì sao?”

“Lấy chồng rồi thì không có tư cách gì để ghen với anh nữa.”

Kevin lắc đầu. “Chuyện ghen tuông cũng đòi hỏi phải có tư cách hà?”

Cô cũng lắc đầu. “Tất cả chỉ tại anh… quyến rũ quá, người ta đã lấy chồng rồi mà vẫn ghen với anh…”

“Không phải anh quyến eux, mà do cô ấy quá … ngang ngạnh…”

Xe chạy thêm một lát nữa là đến bãi đỗ xe trước nhà hàng Phúc Lâm Môn, chắc nhà hàng này không đông khách như nhà hàng buffet lần trước vì tìm chỗ đỗ xe rất dễ.

Hai người vào nhà hàng, lập tức có một cô gái trẻ ra tiếp đón họ, cô đã từng gặp cô gái này ở những lần đi ăn trước.

Dường như cô giá đó vẫn còn nhớ cô, nhưng không thể hiện sự thân thiện gì, chỉ dẫn hai người đi đi lại lại mấy vòng, nét mặt thể hiện rõ ý hỏi: “sao hai vị này lại cặp với nhau nhỉ?”

Hai người được dẫn vào bàn ăn có hai ghế bằng đặt đối diện nhau, mỗi người được phát một cuốn menu. Cô trải chiếc khăn ăn màu xanh rêu đậm xuống đùi, cầm menu lên nhưng mắt vẫn liếc dọc liếc xuôi, muốn xem coi bà chủ tấn công cô từ góc nào để cô còn biết đường bỏ chạy.

Cô phục vụ hỏi họ uống gì, Kevin nói: “Trà hoa nhài, em uống gì?”

Cô cũng hùa theo: “Em cũng uống trà hoa nhài.”

Một ấm trà và hai ly trà được cô phục vụ mang đến rất nhanh, thấy họ đang nghiên cứu menu bèn đi ra.

Kevin rót trà cho cô, đặt trước mặt cô, cô miệng nói “cảm ơn”, nhưng mắt vẫn ngó nghiêng tứ phía.

Anh cũng rót trà cho mình rồi đề nghị: “Mình chọn combo nhé, có canh và nem, hai món, còn có cả đồ ngọt, giá rẻ hơn là gọi riêng lẻ.”

Cô lại hùa theo: “Ok, gọi combo đi.”

Sau khi cô phục vụ đến, Kevin đại diện hai người gọi món: “Bọn anh gọi combo này.”

“Combo tình nhân ạ?”

“Ừ, combo tình nhân.”

Cô giật mình, combo tình nhân hả? Thế thì khác gì trêu ngươi bà chủ nhà hàng? Cô định ngăn lại nhưng cô phụ vụ đã viết lên hóa đơn, thu hai cuốn menu của họ lại và đi vào bếp.

Cô nén giọng hỏi: “Sao anh lại gọi combo đó?”

Kevin cũng nén giọng đáp: “Mình đã thống nhất với nhau rồi mà!”

“Nhưng anh chỉ nói là combo, không nói là combo …đó.”

Anh liền trêu cô: “Combo nào?”

“Anh biết là em đang nói combo nào.”

“Em sợ rồi à?”

“Em sợ gì chứ? Nhưng em không muốn… gây rắc rối.”

Kevin liền an ủi cô: “Không sao, có anh ở đây, cô ấy không làm gì được em đâu.”

Mãi cho đến khi họ ăn được nữa bửa, bà chủ mới xuất hiện trong chiếc quần dài màu sáng được may bằng vải rất mềm, chắc chắn là chân rất nhỏ. Chân đi đôi giày cao gót màu tím, thoắt ẩn thoắt hiện trong ống quần màu sáng. Bên trên là chiếc áo bó tay lỡ màu đen, cổ áo rất trễ. Đúng là dáng người rất là đẹp, bụng phẳng lì, ai nhìn cũng phải ngưỡng mộ, khuôn mặt cũng rất nhỏ, rất thời trang, chỉ có điều gầy quá, nhìn khá già dặn, vẻ mặt cũng rất sắc sảo, mặc dù trước mặt khách vẫn mỉm cười, nhưng chỉ cần quay người đi là mặt đanh lại, trông khá dữ dằn.

Bà chủ lần lượt đến mỗi bàn hỏi thăm khách ăn có ngon miệng không, một lát thì đến bàn của họ và hỏi bằng tiếng Trung: “Anh chị ăn thấy thế nào? Có ngon miệng không

?”

Cô liền đáp: “Rất ngon, rất hài lòng.”

Anh thì chê: “Canh hơi mặn.”

Bà chủ trợn mắt nhìn Kevin, anh vờ như không thấy gì, tiếp tục ăn suất của mình, còn rót trà, gắp thức ăn cho cô, như cố tình trêu tức bà chủ vậy.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.