Cô Vợ Quê Mùa Của Tổng Tài Thâm Sâu

Chương 26: Chương 26: Chốt giá




Một đêm triền miên.

Xương cốt cô rụng rời.

“Xoẹt” một tiếng, rèm cửa sổ dày bị kéo mạnh ra.

Ánh mặt trời chói mắt lập tức chiếu vào.

Người trên giường khẽ nhíu chân mày theo bản năng.

Chỉ hơi khẽ động một chút, cả người cô đã đau nhức không chịu nổi, xuýt xoa một tiếng, giống như đã trải qua tai nạn gì đó vậy.

“Đau quá…” Cô cắn môi hít sâu một hơi, sau đó đột nhiên cười xòa một tiếng, đúng là hết biết nói gì, tối hôm qua lại nằm mộng xuân.

Cô nhíu mi, nhắm hai mắt xoa bóp phần eo, sau đó chậm rãi mở mắt…

“Á!” Vừa mở mắt thì đột ngột thấy người đàn ông ngồi trên ghế kia.

Người đàn ông lẳng lặng ngồi ở đó, đôi mắt u ám yên lặng nhìn cô, giống như đang cười, lại giống như là lạnh lùng khiến người ta đóng băng.

“Vân Tử Lăng!” Người đàn ông cắn răng nghiến lợi đọc cái tên này ra.

Vân Tử Lăng không khỏi thắt tim, vô thức lùi về phía sau một bước.

Nhưng một bước này lại khơi dậy đau đớn giữa hai đùi.

Vừa cúi đầu nhìn, trên hai chân cô hiện đầy dấu vết hoan ái màu tím.

Vân Tử Lăng hít sâu một hơi, cúi đầu nhìn ngực mình, quả nhiên, bên trên cũng có mấy vết màu tím.

Đã xảy ra chuyện gì?

Tại sao cô lại ở đây?

Cô nhớ lại…

Mẫn Hy có mang cái gì đó tới, cô đi ra ngoài, sau đó…

Trí nhớ mơ hồ, chống cự, gào khóc, cắn xé, xô xát…

Không phải là mộng xuân!

Là xảy ra thực sự!

Người đàn ông đứng dậy, từng bước từng bước đến gần cô.

Vân Tử Lăng không kịp suy nghĩ, hàm dưới đã bị người đàn ông nâng lên.

“Thật sự quá coi thường cô, để bò lên giường của tôi, quả thật cái gì cô cũng có thể làm được!” Ánh mắt căm hận của người đàn ông lướt qua người cô, dường như cô làm chuyện tội ác tày trời biết bao nhiêu.

Vân Tử Lăng không khỏi nhíu mày, những lời này khiến cho cô vô cùng khó chịu.

Cô nhếch môi, nhìn thẳng vào anh bằng ánh mắt chế nhạo: “Tôi lên giường thế nào, chẳng phải nên hỏi chính bản thân anh sao?”

“Cái gì?”

“Tạm thời tôi không nói chuyện tôi từ nhà họ Vân lên đến giường của anh như thế nào, nói về chuyện này một chút, anh rể, ngay cả tôi và chị ta, anh cũng không phân biệt được sao?”

“Lúc làm tình nhân của người khác, cô cũng nhanh mồm nhanh miệng như vậy à?” Hoắc Ảnh Quân nhếch đôi môi mỏng, giọng nói lạnh như băng, hình như lúc đó còn hơi nghiến răng.

Quả thực, đúng là anh không phân biệt được.

Vốn dĩ, anh cũng chỉ lên giường với Tử Diễm một lần.

Thỉnh thoảng ăn cùng cô ta bữa cơm, cô ta cũng luôn luôn ngoan ngoãn nghe lời, chắc là không có gì khác biệt với bộ dạng con mèo con tối hôm qua.

Nhưng anh hoàn toàn không ngờ tới, người trên giường tối hôm qua lại là Vân Tử Lăng.

Nếu không phải điện thoại di động sạc đầy điện, nhận được tin nhắn của Vân Tử Diễm, e rằng anh vẫn không phân biệt được.

“Không được nói ra ngoài về chuyện này!” Người đàn ông thả lỏng cằm dưới của cô, cầm lấy áo khoác ở bên cạnh mặc vào.

Những lời này của anh khiến Vân Tử Lăng vốn dĩ còn ái ngại anh, lập tức vỡ tan.

Ánh mắt đờ đẫn mấy giây rồi sau đó bật cười.

Đúng vậy, cô đã bị chửi rủa trên mạng như vậy rồi, còn gì đáng sợ nữa?

“Được, một tỷ!” Cô thờ ơ nói.

Người đàn ông vừa mặc quần áo tử tế, nghe thấy câu này có chút kinh ngạc, quay đầu nhìn về phía cô, chân mày không khỏi nhíu lại.

“Cô nói cái gì?”

Vân Tử Lăng xuống giường, thân thể trắng nõn của cô không một mảnh vải, chân trần bước đi trên tấm thảm mềm mại.

Ánh sáng màu vàng rơi trên thân thể hoàn mỹ, cô không biết, bản thân lúc này rốt cuộc hấp dẫn đến thế nào.

Đột nhiên, cô đi về phía tủ quần áo, mở tủ, lấy ra một chiếc áo sơ mi trắng của anh.

Sau đó, lười biếng dựa vào tủ quần áo, cười nhạt: “Nếu đều là người một nhà, vậy bớt cho anh, chốt giá một tỷ!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.