Công Chúa Nhỏ Phúc Hắc: Cha Trước, Cách Xa Mẹ Một Chút!

Chương 22: Chương 22: Vô gian đạo nhỏ: đại tiểu quỷ




Thở dài thật mạnh, Tống Mẫn Nhi mặc chiếc áo ngủ màu hồng đáng yêu ngồi ở trên giường, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, lông mày nho nhỏ nhéo chặt ở chung một điểm, tối hôm nay không biết cô đã thở dài đến lần thứ mấy rồi.Buổi chiều, Tống Khuynh Vân đã đồng ý yêu cầu, Lạc Tử Thuần đã giải thích đơn giản rõ ràng Hạ Vũ Hi là người ra sao. Cùng mẹ con các cô có quan hệ nhiều như thế nào.Trên màn hình TV, đột nhiên gương mặt tuấn tú của Hạ Vũ Hi liền hiện ra lạnh lùng, còn có cô gái đang kéo cánh tay hắn cười quyến rũ, chữ to màu đỏ trên màn hình đang tuyên bố tin vui của bọn họ. Trong hình tràn đầy niềm vui sướng, trong mắt của Tống Mẫn Nhi lại nhìn thây có vẻ chướng mắt như vậy.“Mẫn Nhi, nên đi ngủ đi.”Chỉa vào vết nước phồng to ở hai mắt, Tống Khuynh Vân lao vào thân thể con gái, thay cô đắp kín mền, không để lại dấu vết liền tắt TV ngay, Tử Thuần không muốn Mẫn Nhi nhìn thấy cảnh này chút nào.“Mẹ, người kia thật sự là ba con sao?” Mắt to ngập nước trong tràn đầy nghi ngờ, đối với cô mà nói, cái từ ba này lại xa lạ như vậy. Từ khi cô bắt đầu hiểu chuyện, trong cuộc sống của cô cũng chỉ có mẹ và cô Lạc là hai người thân.Thấy Tống Khuynh Vân trầm tư không nói, Tống Mẫn Nhi đã khẳng định trăm phần trăm người kia chính là cha cô.“Không nghĩ tới con lại có thằng cha khốn nạn này, thật làm cho người không phục!!”Nhún vai một cái, Tống Mẫn Nhi không chịu được liền kêu rên, nếu như ba ở trước mặt cô, cô nhất định sẽ không chút khách khí mà thưởng cho hắn một cái đá vào chân thật đau, lại dám hoài nghi thân phận của cô.“Mẫn Nhi, con muốn nhìn thấy cha sao?” Tống Khuynh Vân đột nhiên nghiêm túc hỏi.“Không muốn.” Không chút nghĩ ngợi liền cự tuyệt, Tống Mẫn Nhi kéo cao chăn che kín khuôn mặt nhỏ nhắn của mình.“Là – sao -” Tống Khuynh Vân cố ý kéo dài âm thanh, Mẫn Nhi cao giọng nói, “Nhưng mà, mẹ còn muốn cùng Mẫn Nhi chơi trò ‘Vô Gian Đạo’, coi như là vậy đi.”“Vô Gian Đạo?” Vén chăn lên, tròng mắt chiếu sáng lấp lánh đầy chói lọi, Tống Mẫn Nhi lập tức bò dậy, “Được, Mẫn Nhi thích chơi nhất là Vô Gian Đạo đó!”Nhìn cô con gái vui vẻ nhảy trên giường, Tống Khuynh Vân không kềm nổi có phần im lặng. Tống Mẫn Nhi, mặc dù dáng vẻ bên ngoài giống như một con búp bê, chỉ cần người nào gặp phải cũng đều yêu mến bộ dạng đáng yêu đó, nhưng tính tình cũng cực kỳ phúc hắc. Một điểm này, Tống Khuynh Vân không thể không thừa nhận, cha con bọn họ thật sự rất giống nhau!Sáng hôm sau, ở bệnh viện tư gia của nhà họ Lạc tại nước pháp, không ngờ bóng dáng của Tống Khuynh Vân lại xuất hiện ở đây.“Khuynh Vân, sao cô lại ở đây?”Không ngờ Lạc Tử Thuần đứng dậy nghênh đón cô, sáu năm rồi, đây là lần đầu tiên cô chủ động đi tới chỗ này.“Tử Thuần, giúp tôi bố trí cuộc giải phẫu.” Không có quá nhiều lời khách sáo, Tống Khuynh Vân nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Lạc Tử Thuần.Cô phải quay trở về, đầu tiên phải thay đổi dung mạo của mình, mà Lạc Tử Thuần lại là chuyên gia của phương diện này.“Cô muốn làm ư?” Lạc Tử Thuần nhíu mày, ông trời, ngàn vạn lần đừng để cô đoán trúng.“Không sai.” Tống Khuynh Vân lướt qua cô, nhìn nơi xa ở ngoài cửa sổ, ánh mắt có chút rã rời.“Được rồi.”Cẩn thận nhìn cô một lúc lâu, Lạc Tử Thuần cuối cùng vẫn đồng ý, cô hiểu rõ mối thù hận trong lòng của Tống Khuynh Vân, cũng hiểu ý của cô, cho nên cô chẳng có lý do gì đi ngăn cản, cô chỉ có thể làm là hết sức giúp đỡ cô ấy, bảo đảm cô ấy cùng Mẫn Nhi không bị tổn thương.“Muốn khôi phục dung mạo trước kia, hay là?”Lạc Tử Thuần mang khẩu trang, mặc đồng phục giải phẫu, bị đèn giải phẫu chiếu vào vết sẹo vòng quanh ở gương mặt của cô, làm người xem không khỏi khiếp sợ.“Tống Khuynh Vân trước kia đã chết, cho nên, tôi muốn mình hoàn toàn thay đổi.” Nhắm mắt lại, trong lòng Tống Khuynh Vân khó mà có thể ức chế được đau đớn.************Một tuần lễ sau, cuộc giải phẫu rất thành công,, Lạc Tử Thuần cùng Tống Mẫn Nhi ngồi song song ở trên ghế salon, lòng bàn ta căng thẳng đổ đầy mồ hôi, bốn con mắt chăm chú nhìn mảnh vải trắng quấn quanh trên mặt của Tống Khuynh Vân.Một tầng rồi một tầng của băng gạc được vạch trần, Tống Khuynh Vân cảm giác tầm mắt từ từ được rõ ràng, dần dần mở mắt ra, miễn cưỡng thích ứng với ánh mặt trời mà nhiều ngày chưa từng cảm nhận.“A-” Lạc Tử Thuần kích động, kêu to.“Mẹ?” Tống Mẫn Nhi có chút tò mò, quan sát dung nhan quen thuộc trước mặt từ trên xuống dưới có vẻ hơi xa lạ.Đưa tay chạm vào gương mặt, vết sẹo đã hoàn toàn biến mất, khôi phục làn da trơn bóng, nhận lấy tấm gương mà Lạc Tử Thuần đưa tới, Tống Khuynh Vân nhìn mình trong gương. Mặc dù rất giống trước kia, nhưng lại có chút không giống, duy nhất không thay đổi đó chính là cặp mắt song thủy của cô.“Mẹ, mẹ đã trở nên thật là xinh đẹp rồi.” Nhào vào trong ngực Tống Khuynh Vân thật mạnh, Tống Mẫn Nhi vui mừng xúc động mà dâng trào tình cảm.“Tử Thuần, tôi cần một thân phận mới.” Khóe môi vén cao, Tống Khuynh Vân bắt đầu có chút không chờ đợi được khi muốn thấy phản ứng của Hạ Vũ Hi nhìn thấy cô.“Yên tâm, tôi sẽ an bài.”Đêm hôm qua, cô đã chờ đợi em trai của mình nhiều năm trở về nước từ Tokyo, có hai mục đích: thứ nhất, che giấu thân phận của Tống Khuynh Vân, thứ hai, vì muốn bảo vệ mẹ con của cô ấy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.