Cực Phẩm Thục Nữ

Chương 2: Chương 2






lên ngực, cô hoảng sợ vội vàng né tránh.

“Sẽ trở nên giống như cô sao? Tôi thật sự cũng sẽ như vậy sao?” Đường Tâm có chút lo lắng hỏi.

“Bé gái đến một thời kì nhất định sẽ lớn lên.” Khoản Khoản bởi vì lúc trước bị tập kích, cho nên dùng hai tay che ngực.

Cô chưa bao giờ bị người chạm qua, không dự đoán được người đầu tiên chạm vào ngực mình lại là một cô tiểu quỷ.

“Của tôi cũng sẽ như vậy sao?” Đường Tâm cúi đầu nhìn xem chính mình bằng phẳng ngực.

“Đương nhiên rồi, người bình thường đều là như vậy.” Khoản Khoản nhìn thấy điều cô bé đang lo lắng, nhịn không được sờ tóc cô bé.

“Thời kì trưởng thành thực kỳ diệu, trong một khoảng thời gian ngắn, bé gái sẽ giống như có phép thuật biến thành cô gái.”

“Nhưng tôi không bình thường, từ nhỏ tôi đã bị người ta nói là đặc biệt.” Đường Tâm cắn cắn môi, ngày thường quật cường cao ngạo nay khó được toát ra yếu ớt.

Cô bé bởi vì có chỉ số thông minh cao kinh người mà khiến người khác chú ý, nhưng ánh mắt những người đó nhìn cô đều giống như thấy quái vật.

Tính cách cô bé cao ngạo, phần lớn là di truyền từ cha mình, ngoài ra còn để bảo vệ nội tâm yếu ớt của mình

“Không cần lo lắng, cho dù cháu có thông minh đặc biệt cũng vẫn sẽ bình thường lớn lên.” Khoản Khoản cúi người, nhìn cô bé cam đoan.

Đường Tâm đột nhiên đẩy ra tay cô, đem quyển từ điển ôm vào trong lòng, vẻ mặt yếu ớt lúc trước đã biến mất, cô bé lại một lần nữa võ trang chính mình.

“Ai lo lắng? Tôi mới không cần lo lắng, tôi chỉ muốn nói cho cô, tôi là đặc biệt, mà người đàn bà chỉ có ngực không có đầu óc như cô không có tư cách làm gia sư của tôi!” Đường Tâm khắc nghiệt nói, nhìn chằm chằm Phương Khoản Khoản. Bởi vì lúc trước biểu lộ yếu ớt ra ngoài, cô bé vào lúc này trở nên càng thêm sắc bén.

Khoản Khoản thở dài một hơi.“Từ vừa béo vừa xấu, biến thành có ngực không có đầu óc, đánh giá về cô xem ra được đề cao một chút, ít nhất cháu còn khẳng định cô có ngực.” Cô tự nhủ nói, từ đầu đã sớm biết, đến dạy dỗ Đường Tâm là việc hoàn toàn không đơn giản. Đường Tâm tức giận nhíu mày. Cô bé vội vã muốn đem Phương Khoản Khoản đuổi đi, muốn cho đối phương biết khó mà lui. Cô chưa gặp qua người gia sư nào như vậy, không giống những người khác chỉ hỏi thăm về ba ba, ngược lại còn cười giải thích cho cô những điều ít thấy trong sách vở.

Quá độ bén nhọn, kỳ thật là muốn che dấu tính ỷ lại sắp nảy sinh, cô bé không muốn ỷ lại bất luận kẻ nào, rất sợ sự ỷ lại này sẽ mang đến thương tổn cho chính mình.

Cô quyết định phải dùng hết biện pháp đem Phương Khoản Khoản đuổi ra khỏi Đường gia.

“Cô cái gì đều không dạy được tôi. Chỉ số thông minh của tôi ít nhất là gấp đôi của cô, tôi biết nói ba thứ tiếng, còn có thể đủ cùng chuyên nghiệp giáo sư thảo luận một chút, tôi thậm chí còn có thể đưa ra đề nghị có lợi đối với công ty của ba ba, cô còn kém hơn so với một ngón tay út của tôi.” Cô kiêu ngạo nói ra những lời có thể dọa lui không ít người gia sư trước đây.

Khoản Khoản chính là thoáng nhíu mày.

“Những thứ khác không nói, nhưng lễ phép của cháu thật sự cần cải tiến, cô nghĩ ba cháu tìm tới cô chính là vì thái độ của cháu thật sự không tốt.” Cô cũng không đơn giản như vậy đã bị đánh bại.

Đường Tâm tức giận dậm chân, một bên mở ra cửa phòng một bên la hét:“Tôi không cần kẻ nào dạy tôi, tôi có thể chính mình học tốt lắm!” Cô bé mở cửa chuẩn bị đi ra ngoài, nhưng cửa vừa mở ra, quản gia đang nghe lén phanh một tiếng, ngã xuống đất.

“Tiểu thư, có thể uống trà chiều.”

Tóc hoa râm quản gia tao nhã đứng lên, duy trì vẻ mặt bình tĩnh, vỗ vỗ bụi bặm trên người.

Khoản Khoản không dám tin nhìn quản gia, khó mà tin được có người vẫn dán tại trên cửa nghe lén. Lần đầu tiên nhìn thấy quản gia, đối phương trên mặt hoàn toàn không có biểu tình, cô còn tưởng rằng quản gia là người nghiêm túc, thật không ngờ đối phương lại có ham mê nghe lén chuyện của người khác?

Đường Tâm sửng sốt một chút, vẻ tức giận trên khuôn mặt nhỏ nhắn không có rút đi, cô bé trừng mắt nhìn quản gia liếc mắt một cái, ôm từ điển đi vào hành lang gấp khúc. Cô bé trong lòng quyết định, nhất định phải cho Phương Khoản Khoản một bài học, cái miệng có một chút cười lạnh, nhất định phải làm người đàn bà không biết điều kia biết, Đường gia gia sư cũng không phải là chuyện dễ làm.

Quản gia ngoài mặt kính cẩn nghiêng người. Sau đó đi theo Đường Tâm ra khỏi phòng, trước khi đóng cửa lại, trong mắt ông hiện lên sự hứng thú rõ ràng. Vắng vẻ đã lâu Đường gia sắp sửa phát sinh chuyện rất thú vị. Quản gia quyết định, từ hôm nay trở đi sẽ tự mình lau từng cánh cửa một, để nắm bắt toàn bộ quá trình sự việc tiến triển.Trở thành gia sư của Đường Tâm, đối với bất kì ai đều giống như việc khảo nghiệm lòng tự trọng một cách nghiêm khắc nhất.

Cô bé không chỉ thông minh hơn người mà còn rất kiêu ngạo. Phương Khoản Khoản lúc trước tuy rằng tin tưởng bản thân có thể sửa chữa lễ phép cho cô bé, nhưng trong chương trình học nghiêm khắc của Đường Tâm, cô chỉ có thể ngồi ở một bên, nhìn Đường Tâm không ngừng tiếp thu những kiến thức khó hiểu này. Chính cô không tự giác được lại ngủ mất.

“Cho dù nghe không hiểu. Cô cũng nên giả vờ bận rộn một chút, miễn cho người khác nói cô làm gia sư ở Đường gia chỉ biết lĩnh lương mà chẳng được tích sự gì.” Đường Tâm theo máy tính ngẩng đầu lên, đối với Phương Khoản Khoản lạnh lùng cười.“Tôi khát nước, cô đi mang trà đến cho tôi.”

Cô bé mệnh lệnh nói.

Khoản Khoản nhún vai. Đi thong thả ra khỏi thư phòng, ở trước cửa lại suýt nữa đụng phải vị quản gia đang làm bộ lau cửa, trên thực tế lại là đang nghe lén.“Mạc tiên sinh.” Cô kinh hô một tiếng.

Quản gia một lần nữa ngã xuống đất, nhưng động tác vẫn không thay đổi tao nhã, ông thong dong đứng dậy.“Chén trà và lá trà đều đặt ở phòng bếp, Phương tiểu thư có thể nhờ gia nhân giúp”. Ông trả lời, cung kính cúi đầu xuống.

Cô kinh ngạc trừng lớn ánh mắt, nghe lén bị bắt quả tang tại sao lại có thể bình thản đến vậy, nhưng cô cũng không có biện pháp để giận ông, chỉ có thể theo lời ông đi tới phòng bếp.

Khi Đường Tâm xem cô trở thành người hầu sai bảo cũng không thể chọc giận Phương Khoản Khoản, trong ánh mắt xinh đẹp hiện lên sự xảo trá, một cái quỷ kế rất nhanh hình thành. Cô bé đặt máy tính xuống chạy theo phía sau Phương Khoản Khoản, đến trước phòng bếp, mang hộp cà phê tốt nhất trong nhà ra.

“Cháu không phải nói muốn uống trà sao?” Khoản Khoản nhướng mày nhìn cô bé. Mấy ngày nay, cô đã dần quen với tính tình bướng bỉnh của cô bé này. Cũng không biết là cô thần kinh rất thô, hay lòng dạ của cô quá rộng lượng, bất luận cô bé như thế nào chọc tức mình cô đều không để ý.

Cô vốn sẽ không cho rằng mình thích hợp làm gia sư, cùng trẻ con ở nhà trẻ chơi đùa là sở trường của cô, nhưng để dạy một cô bé vừa thông minh vừa nghịch ngợm này thì thật khó. Mấy ngày nay, cô đối với sự thông minh của Đường Tâm rất kinh ngạc, trong lòng cô hiểu, giống như những gì Đường Tâm đã nói, bản thân cô căn bản chẳng thể dạy được cho cô bé thứ gì.

“Tôi đổi ý rồi.” Đường Tâm ngạo nghễ trả lời. Cô đuổi đi người hầu trong nhà bếp, bắt đầu tự mình pha cà phê. Sau một lúc lâu, mùi cà phê thơm ngát tràn ngập trong phòng bếp.

“Trẻ con không nên uống cà phê, không tốt cho sức khoẻ.” Khoản Khoản nói, muốn đi lên giúp cô bé pha cà phê, lo lắng Đường Tâm không cẩn thận sẽ bị cà phê nóng làm bỏng. Phòng bếp rất lớn, khoảng cách giữa hai người có chút xa, cô chỉ có thể nhìn thấy Đường Tâm đang hì hục làm gì đó sau máy pha cà phê.

Đường Tâm vung tay, ngăn cô đi tới.

“Đây không phải cho cháu, là cho ba ba, còn cho cả mấy chú khác nữa.” Ánh mắt xinh đẹp tràn đầy vẻ xảo trá, cô quyết định phải khiến cho Phương Khoản Khoản xấu mặt, làm cho cô ta mất mặt mà rời đi.

Hôm nay là ngày mấy người cán bộ cao cấp tới chỗ ba ba họp, nếu làm cho Phương Khoản Khoản bị mất mặt, làm cho ba ba trong cơn tức giận mà đem cô ta đuổi đi, vậy chẳng phải sẽ rất hoàn mĩ hay sao.

Khoản Khoản trên mặt lộ ra mỉm cười, cảm động vì sự hiếu thuận của Đường Tâm, bản thân cô bé vốn là thiên kim tiểu thư được chiều chuộng từ nhỏ lại có thể vì cha mình tự tay pha cà phê.

“Ba cháu uống cà phê cháu pha nhất định sẽ thật cao hứng.” Cô vui vẻ nói, thấy động tác đổ cà phê của cô bé tạm dừng một chút.

“Không, ông ấy sẽ tức giận giống như thú dữ vậy.” Đường Tâm nhỏ giọng nói, sau đó đem một số thứ thay thế đường cùng sữa, bỏ vào trong cốc. Màu đen chất lỏng giấu đầy bí mật mang theo một thứ hương vị rất phức tạp.

Nghĩ đến vẻ mặt ba ba cùng với mấy chú kia khi uống cà phê, Đường Tâm suýt nữa không thể kiềm chế được biểu tình trên mặt.

Cô bé phải dùng hết sức mới có thể duy trì vẻ mặt bình thường, trên thực tế trong lòng đang cười trộm tới đau cả bụng.

“Ba ba nếu biết cháu chưa đọc sách xong lại chạy tới pha cà phê, nhất định sẽ tức giận. Cô giúp cháu đem cà phê bưng vào đi, đừng nói là cháu pha, được không?” Cô bé trái lương tâm giả vờ cầu xin, lấy ánh mắt cực kì vô tội nhìn Phương Khoản Khoản.

Đây là tuyệt chiêu của Đường Tâm, không có mấy người có thể cự tuyệt ánh mắt cầu xin của cô bé. Tuy rằng ba ba miễn dịch, nhưng mấy chú kia đều là bại tướng bởi chiêu này.

Mà người đơn giản như Phương Khoản Khoản, căn bản sẽ không thể tưởng được trên đời sẽ có đứa nhỏ giảo hoạt như vậy. Vừa nhìn thấy Đường Tâm vẻ mặt cầu xin, cô liền mềm lòng, tự nhiên sẽ tin lời cô bé.

“Ông ta hẳn là rất vui vì việc cháu làm, mà không phải vì thế mà trách mắng cháu không chú ý học tập.” Khoản Khoản ôn nhu nói, tiến lên cầm lấy cái khay nặng trong tay cô bé.

Đường Tâm cúi đầu, giả vờ như đang rất khổ sở, thực ra đang cố nén để không bật cười.

“Ba ba không quan tâm đến điều đó, ông ấy chỉ quan tâm việc học của cháu.” Cô giả vờ khóc nức nở vài tiếng, tay nhỏ bé đem Phương Khoản Khoản hướng ngoài cửa đẩy đi.

“Xin cô mang cà phê này đến cho ba cháu, cà phê để lâu sẽ nguội mất.” Nếu Phương Khoản Khoản không đi ra ngoài ngay, cô nhất định sẽ không nhịn được cười mà lộ ra dấu vết.

Khoản Khoản gật đầu, trong lòng tràn ngập tình yêu thương đối với cô bé, cô cầm chiếc khay đi về phía thư phòng.

Đợi cho Phương Khoản Khoản vừa đi ra, Đường Tâm lập tức ngẩng đầu lên.“Quản gia!” Cô bé gọi, thanh âm vội vàng.

Quản gia lập tức từ trước cửa đi ra, xem ra ông ta hẳn là đã ngồi xổm ở đó từ lâu.“Tiểu thư.” Ông tất cung tất kính cúi đầu.

Trên mặt Đường Tâm xuất hiện tươi cười, vẻ mặt tràn đầy đắc ý.

“Muốn nhìn trò hay, ông nên tới cửa phòng ba ba, tôi cam đoan, ông tuyệt đối có thể nghe thấy vị gia sư hiện tại bị đuổi ra khỏi Đường gia như thế nào.”

“Tiểu thư, không cần quá tự tin như vậy.” Quản gia cung kính nói móc.

“Ông dám không tin tôi?”

“Không dám.” Quản gia không muốn cùng Đường Tâm tiếp tục tranh cãi, bước nhanh về phía thư phòng của ông chủ.

Ông ta cũng không tưởng bỏ qua một hồi trò hay.

Khi tiếng gõ cửa vang lên, trong phòng mọi người đều dừng lại, nhướng mày ngạc nhiên.

“Gian phòng này của cậu không phải cấm không cho người tới làm phiền khi chúng ta họp sao? Chẳng lẽ lại có người không sợ bị đuổi ra khỏi Đường gia?”

Đỗ Phong Thần ngồi trên sô pha cười khẽ, ngũ quan tuấn lãng nhìn có vẻ nhàn hạ nói.

Đường Bá Vũ nhíu mày, trong lòng mơ hồ đoán được người gõ cửa là ai, chỉ có người mới đến, mới có thể không biết sống chết đánh gãy khi hội nghị đang tiến hành. Mà khi Phương Khoản Khoản cẩn thận mang chiếc khay vào đã chứng minh điều hắn đoán là đúng.

“Xin lỗi, tôi mang cà phê tới.” Khoản Khoản nói, có chút kinh ngạc thấy trong phòng lớn như vậy, ngoại trừ Đường Bá Vũ, còn có vài người đàn ông cao lớn. Cô tiến về phía trước vài bước, bởi vì không quen đi trên thảm mà bị vấp, mấy cốc cà phê trên khay suýt rơi ra ngoài. Trong nháy mắt, hai người gần cô nhất, lấy tốc độ quỷ dị tới gần đỡ cô lên, miễn đi một vụ tai nạn. Vẻ mặt Lôi Đình nghiêm túc đỡ lấy chiếc khay, động tác chuẩn xác đem khay cà phê đặt lên bàn, bốn cốc cà phê không tràn ra ngoài một chút nào.

Nhìn như học giả tao nhã Thương Trất Phong đỡ lấy Khoản Khoản sắp ngã xuống, sau khi đỡ được cô, nhanh chóng thu hồi tay.

“Tiểu thư, cô không sao chứ?” Thương Trất Phong lễ phép hỏi.

Khoản Khoản khốn quẫn gật đầu, tự mình đứng lên. Tầm mắt cô hướng trong phòng ngắm một vòng, trong lòng thầm kinh ngạc. Trước mắt mấy người này là mấy vị cán bộ cao cấp trong truyền thuyết hay sao?

Tổng tài “Thái Vĩ tập đoàn” Đường Bá Vũ có thể trong thời gian vài năm ngắn ngủi trở thành bá chủ trên thương trường, trừ bỏ bản thân hắn xuất sắc hơn người, cũng không thể không nhắc tới công lao của vài vị cán bộ cao cấp này. Quỷ dị là, không giống với những tập đoàn khác, mấy vị cán bộ cao cấp này cũng không làm việc tại tập đoàn mà chỉ những khi thật sự cần thiết mới xuất hiện, đem lại sự trợ giúp hiệu quả cho Đường Bá Vũ.

Cô có nghe qua những lời đồn đãi này, là thuộc hạ của Đường Bá Vũ, có người là cảnh sát quốc tế, có người là xã hôi đen, còn có người trong tay nắm giữ hơn mười loại bằng sáng chế khoa học kỹ thuật. Đây đều là những hậu thuẫn rất có lợi.

Nhưng có điều cô chưa từng nghĩ đến mình có thể được gặp những nhân vật truyền kì này.

“Tôi đã nói là không cho bất kì ai quấy rầy kia mà.” Đường Bá Vũ trong tiếng nói tràn ngập uy quyền, làm cho người ta không khỏi sợ hãi.

“Tôi chỉ là đưa cà phê đến.” Cô lơ đễnh nói, đi lên trước mang cà phê đặt lên bàn trước mặt mọi người.

Trên sô pha Đỗ Phong Thần ngả ngớn huýt sáo. “Tiểu thư thật can đảm, xin hỏi ngươi vừa ăn tim hùm gan báo sao? Dám cùng Đường tổng tài nói như vậy.” Hắn tiếp nhận Phương Khoản Khoản trong tay cà phê, ánh mắt lại ở trên người nàng lưu luyến, dễ dàng nhìn ra dưới đống quần áo cổ hủ kia thật ra che dấu những đường cong mê người. Người đàn bà này quả thật là một viên ngọc thô chưa được tạo hình.

Tay hắn giống như vô tình đặt ở mu bàn tay của cô, Khoản Khoản vội vàng lui về sau, cà phê trong chén mạo hiểm loạng choạng. Vì sợ bị phỏng, Đỗ Phong Thần không có lựa chọn nào khác chỉ có thể buông tha cho cơ hội sỗ sàng, vội vàng tiếp nhận chén cà phê kia.

“Rốt cuộc là ai ăn tim hùm gan báo?” Lôi Đình trào phúng nói, cao lớn thân hình không tiếng động tiếp cận, bưng lên một ly cà phê, một lần nữa trở lại phía trước cửa sổ.

“Ta xem hắn đói quá hoá liều, ngay cả đồ ăn của người khác cũng muốn lấy, cũng không sợ vận mệnh bị lưu đày.” Thương Trất Phong tao nhã có lễ nói, thật ra lại là sắc bén nhất.

Đỗ Phong Thần nhún nhún vai, nhìn thoáng qua sắc mặt âm trầm của ông chủ. Hắn đương nhiên cũng biết, phụ nữ dám dùng loại thái độ này nói chuyện với Đường Bá Vũ, nhất định ở trước mắt hắn phải có địa vị nhất định. Nhưng xem ông chủ vẻ mặt bình tĩnh, lại không có ngăn cản, hắn đoán rằng chính mình có lẽ còn có một ít cơ hội.

Khoản Khoản trừng lớn ánh mắt, cảm thấy hứng thú nghe bọn họ đối thoại. Cô vẫn nghĩ đến cán bộ cao cấp hẳn là đều giống Đường Bá Vũ, nghiêm túc cùng lạnh lùng, thậm chí là kiêu ngạo, nhưng trước mắt mấy người đàn ông này lại thân thiện hơn rất nhiều.

“Lập tức đi ra ngoài, trong khi hội nghị tiến hành không được tiếp cận nơi này. Cô là người ta mời đến làm gia sư cho Đường Tâm, chỉ cần chú ý dạy bảo con bé là được, không cần làm mấy việc bưng trà đưa nước này.” Đường Bá Vũ lặng im nhìn Phương Khoản Khoản.

Hắn bởi vì nguyên nhân nào đó mà cảm thấy tức giận, khó có thể rõ là vì cô xâm nhập hay vì thuộc hạ của mình đối của cô có hứng thú.

Cô vẫn như cũ ăn mặc cổ hủ, màu xám quần áo chẳng thích hợp với cô chút nào, làm dáng người của cô càng có vẻ mập mạp, kính đen cũng che mất khí chất của cô. Hắn nhớ tới ngày đó khi cô cố gắng gỡ chiếc áo lót ra khỏi áo khoác của hắn, hai gò má đỏ bừng giống như những cánh hoa hồng kiều diễm. Đường Bá Vũ lợi hại ánh mắt nhìn xuống thân thể của cô, không nhịn được suy đoán, hôm nay cô có mặc chiếc áo màu xanh kia không.

Phương Khoản Khoản không phát hiện ánh mắt hắn đang chăm chú nhìn mình. Cô quá chú ý đem cà phê đặt lên trên bàn, hai tròng mắt bởi vì thất bại mà ảm đạm.

“Đường tổng tài, tôi nghĩ ông thuê tôi là một sai lầm rất lớn, lệnh thiên kim quá mức vĩ đại, tôi không có gì có thể dạy cô bé.” Cô có chút ủ rũ nói. Những lời đường Tâm nói trước kia đều không phải chỉ là những lời nói khi tức giận.

“Tôi hậu đậu, ngay cả đại học đều vất vả lắm mới tốt ngiệp được, nói không chừng đúng như lời Đường Tâm, ngay cả một ngón tay của cô bé cũng không bằng.” Cô thừa nhận, tầm mắt bị khối trặn giấy bằng ngọc đen trên bàn hấp dẫn. Khối ngọc đen có hình con báo cùng khí chất của chủ nhân nó có vài phần tương tự.

“Ta đương nhiên biết cô kém xa so với con bé.” Đường Bá Vũ không lưu tình chút nào nói. Nhưng khi nhìn thấy cô vì thất bại mà trùng xuống, trong lòng hắn kỳ dị tràn ngập một chút đau đớn, ác cảm tội lỗi đã lâu không thấy giờ này lại hiện lên.

Đường Bá Vũ quả thực không thể tin cảm giác của chính mình. Nhiều năm qua hắn bị thương giới gọi là “Ác quỷ”, những người đó thậm chí đoán hắn coi việc thu mua công ty của người khác như việc ăn sáng, trong lòng đã sớm không có nửa phần thương hại, như thế nào còn có mặc cảm tội lỗi? Chỉ có đối với người con gái này, hắn không muốn làm tổn thương cô.

Có lẽ bởi vì vậy, hắn mới xúc động thuê cô. Tuy rằng vì dạy Đường Tâm cũng là một trong những nguyên nhân, nhưng trong tâm tư của hắn hiểu rõ cô có ảnh hưởng tới hắn lớn đến mức nào.

“Vậy ông cần gì phải lưu tôi lại? Cho dù tiền của ông tiêu không hết, cũng không cần phải thuê một người vô dụng trong nhà ăn không ngồi rồi.” Khoản Khoản cảm thấy bị thương, trong mắt tràn đầy hơi nước, cắn chặt răng không muốn yếu thế. Cô cũng biết chính mình vô dụng, nhưng hắn cũng không cần nói trắng ra như vậy, nghe thấy những lời đó, cô cảm thấy rất khổ sở.

Đỗ Phong Thần tận dụng thời cơ, lập tức theo trên sô pha nhảy lên, mang theo tươi cười vỗ lưng Phương Khoản Khoản.

“Đừng khổ sở, em cũng đừng ở lại đây, không bằng đến chỗ anh, văn phòng anh còn cần một thư kí! Tuy rằng tiền lương không quá nhiều, nhưng mà anh cam đoan so với Đường Bá Vũ, cùng với tiểu ác ma kia thân mật nhiều lắm.” Một bên Thương Trất Phong cùng Lôi Đình thở dài lắc đầu, trong lòng thầm đoán Đỗ Phong Thần sẽ có kết cục gì.

Ở ngoài cửa Đường Tâm, bởi vì nghe thấy Đỗ Phong Thần vô tình nói ra mà mị lên hai mắt.

“Thừa dịp cổ họng của ngươi còn có thể dùng, uống hết cả phê của người đi.” Đường Bá Vũ thong thả nói, ngữ điệu bình tĩnh thật ra ẩn hàm nguy hiểm.“Không cần dụ dỗ cô ấy, cô ấy sẽ ở lại đây dạy dỗ Đường Tâm.” Hắn vuốt ve chặn giấy bằng ngọc đen, giống như tất cả đều nắm giữ trong lòng bàn tay, chưa từng dễ dàng buông tha thứ gì đó.

“Nơi này không cần tôi, không bằng cho tôi trở về, cho dù là không thể về Thái Vĩ tập đoàn công tác cũng được, ông cần gì phải nhất định muốn tôi lưu lại.” Khoản Khoản khó hiểu hỏi, thấy Đỗ Phong Thần cẩn thận vuốt cổ, một lần nữa ngồi trở lại sô pha.

“Nơi này cần cô.” Đường Bá Vũ thốt ra, cảm nhận được sâu sắc ánh mắt trêu trọc của mấy người thuộc hạ. Ánh mắt lợi hại đảo qua, vừa lòng nhìn thấy bọn họ đều thức thời cúi đầu xuống, thanh thanh cổ họng, hắn nhắc lại lần nữa.

“Đường Tâm cần cô. Cô không cần học thức uyên bác, con bé đã muốn có so với bất kì ai càng phong phú tri thức, tôi muốn cô dạy con bé, là cách nó xử sự đối với mọi người. Cô bé từ nhỏ đã bị nuông chiều quá, mà cô là người duy nhất còn đối với nó như một đứa trẻ bình thường.”

“Nhưng là cô bé không muốn hợp tác, chúng tôi có cùng nhau thì đều dẫn tới xung đột mà thôi.”

Khoản Khoản đến gần vài bước, dựa vào bàn của hắn, vô ý thức chơi đùa chiếc chặn giấy hình con báo đen. Trên đó còn lưu lại nhiệt độ cơ thể hắn, cô chỉ cảm thấy tự nhiên mà vuốt ve nó.

Nhìn chằm chằm hành động vô tâm của cô, Đường Bá Vũ đột nhiên cảm thấy bụng dưới căng thẳng, một cảm giác kì lạ nảy lên trong lòng. Hắn nhíu chặt mày, rõ ràng trông cô ấy cổ hủ như lão xử nữ, vì sao hắn cảm thấy động tác của cô lại gợi cảm đến vậy nhỉ?

Hắn từ ghế da đứng dậy, cao lớn thân hình từ trên cao nhìn xuống nhìn xuống, tinh tường thấy da thịt mịn màng sau gáy của cô.

“Ở lại. Hay là…… cô căn bản không có lòng tin nhận lời làm gia sư cho Đường Tâm, bởi vì không chịu được cô bé mà đã muốn chạy trối chết?” Hắn cố ý chọc giận cô, ngữ điệu chua ngoa mà châm chọc.

Như chú mèo bị giẫm phải đuôi, Khoản Khoản phẫn nộ ngẩng đầu.

“Đường tiên sinh, tôi tuy không vĩ đại, nhưng đối với chiến thư của người khác bỏ lại còn không tới mức nhát gan không giám nhận.” Tức giận vì bị hắn ta khinh thường, cô đem chặn giấy vứt lại trên bàn, xoay người nhanh chóng rời đi.

Mở cửa ra, quản gia theo thường lệ ngã lăn xuống đất, nhưng khác ở chỗ, lúc này ngay cả Đường Tâm cũng chật vật ngã trên mặt đất, hai người chậm rãi ngẩng đầu lên. Quản gia như cũ vẻ mặt đờ đẫn, đem vẻ khẩn trương che dấu trong lòng. Nhưng Đường Tâm đạo hạnh sẽ không cao như vậy, ánh mắt cô bé vừa tiếp xúc tới Đường Bá Vũ, liền vội vàng cúi xuống.

Khoản Khoản không để ý nhiều, thẳng tắp đi ra ngoài.

“Cái này nhất định sẽ rất vui.” Đỗ Phong Thần mang theo ý cười nói, liền uống cốc cà phê trong tay.

Đường Tâm vội vàng vươn tay muốn ngăn lại, nhưng đã muộn, cô để ý mọi người trong phòng đều bưng cốc cà phê lên uống. Cô bé đưa tay lên che mắt, phát ra một tràng kịch liệt ho khan. Mọi người đều lấy vẻ mặt không thể tin được nhìn chiếc cốc cà phê trong tay mình. Cái chất lỏng màu đen có mùi đáng sợ kia, dường như muốn phá hỏng vị giác cuả họ.

Đỗ Phong Thần bởi vì uống quá nhanh, ho khan tới mức quỳ rạp trên mặt đất, ngăm đen hai tay ôm chặt cổ, muốn ngăn không cho thứ chất lỏng đáng sợ này tiếp tục nuốt xuống cổ họng.

“Tiểu ác ma, cháu muốn hại chết chú sao?.” Hắn lên án, đi theo Lôi Đình chạy vào toalet

Thương Trất Phong cau mày, dễ dàng đoán ra đây là mưu mẹo hãm hại Phương Khoản Khoản của Đường Tâm. Anh ta cẩn thận buông chén cà phê, hơi chút điều chỉnh cổ áo, khắc chế không cần đem cà phê trong miệng nhổ ra.

“Cháu cho thêm những gì vào đây?” Hắn tò mò hỏi. Đường Tâm sợ run, cố lấy dũng khí nhìn mọi người.

“Nước tương, dấm chua, nước giặt khăn lau……”

Nhìn ba ba sắc mặt càng trở nên xanh mét, cô bé thong thả lùi lại phía sau, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cốc cà phê bị bỏ thêm rất nhiều “vị” kia.

“Còn có cả dầu hoả nữa.” Cô bé ôm chắc sẽ chết quyết tâm nhận tội.

“Đường Tâm ” Đường Bá Vũ rống lên một tiếng vang truyền khắp Đường gia


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.