Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban

Chương 55: Chương 55: Ghen Bậy




Ở trong một căn phòng tổng thống khác, Lục

Hàn Đình đi vào trong phòng tắm xả nước lạnh,

sau đó khoác một bộ đồ ngủ màu đen đi ra.

Cố Dạ Cần mang theo một ly rượu vang tới:

“Theo lý tối nay Hạ Tịch Quán không thể thị

tắm, vậy cô ấy đã dùng biện pháp nào để thuần

hóa anh vậy?”

Lục Hàn Đình nhấp một ngụm rượu: “Tôi lộ rõ

tâm trạng như vậy à?”

Cố Dạ Cần tựa vào quây, cũng nhấp môi vào ly

rượu: “Chính miệng anh nói cho người khác

biết là anh đang rất vui vẻ.”

Lục Hàn Đình cong môi lên, anh thừa nhận là

tâm trạng của mình đang rất tốt, Hạ Tịch Quán

chỉ vì một cuộc điện thoại liền ăn dắm bậy, anh

có thể không vui sao?

Lúc này chuông cửa bỗng reo lên mội.

Có người gõ cửa.

Là Nghiêm Nghị.

Nghiêm Nghị vừa nhận được điện thoại liền

chạy đến, cẩn thận quan sát sắc mặt Lục Hàn

Đình: “Tổng giám đốc, anh gọi tôi tới có chuyện gì

Lục Hàn Đình ngồi trên ghế sô pha: “Thư kí

Nghiêm, Hoa Dung nhận điện thoại của tôi, sao

cô không nhắc tới?”

Nghiêm Nghị thế mới biết Tổng giám đốc nhà

mình gọi tới là vì chuyện gì, chỉ một cuộc điện

thoại thôi, lúc đó anh cũng không để ý

có thể không vui sao?

Lúc này chuông cửa bỗng reo lên mội.

Có người gõ cửa.

Là Nghiêm Nghị.

Nghiêm Nghị vừa nhận được điện thoại liền

chạy đến, cẩn thận quan sát sắc mặt Lục Hàn

Đình: “Tổng giám đốc, anh gọi tôi tới có chuyện

gì cả.

Lục Hàn Đình ngồi trên ghế sô pha: “Thư kí

Nghiêm, Hoa Dung nhận điện thoại của tôi, sao

cô không nhắc tới?”

Nghiêm Nghị thế mới biết Tổng giám đốc nhà

mình gọi tới là vì chuyện gì, chỉ một cuộc điện

thoại thôi, lúc đó anh cũng không để ý.

Chương 55: Ghen Bậy

“Tổng giám đốc, việc này có vấn đề gì ạ, giám

đốc Hoa nghe trộm được chuyện cơ mật kinh

doanh sao?” Nghiêm Nghị hơi run lên.

Lúc này Cố Dạ Cẩn ngồi bên cạnh, nhìn Lục

Hàn Đình một chút, lại nhìn thư kí Nghiêm đang

bị dọa sợ phát run: “Một cuộc điện thoại mà

thôi, không phải chuyện cơ mật kinh doanh, chỉ

là làm cho phu nhân Tổng giám đốc hiểu lầm,

ghen tuông, nên mới làm loạn hai ngày nay,

còn nháo tới tận quán bar của Tổng giám đốc

nhà cô kìa.”

Nghiêm Nghị nghe xong trợn mắt há hốc mồm,

trong ấn tượng của cô, Tổng giám đốc mạnh

mẽ thành thục như vậy… lại là một người bị vợ

quản à?

Lúc này tiếng chuông cửa lại vang lên.

Có người đến.

Nghiêm Nghị vội vàng ra mở cửa, ngoài cửa

là… Hoa Dung.

Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới liền.

“Giám đốc Hoa, cô có việc gì?”

Giám đốc PR Hoa Dung, vẫn luôn giữ quan hệ

mờ ám với người khác giới nhờ vẻ xinh đẹp

quyến rũ, lúc này đang mặc một chiếc váy đỏ

bó sát ôm lấy dáng người bốc lửa, mái tóc gợn

sóng xõa tới vai, khiến cho không một người

đàn ông nào có thể cự tuyệt.

Hoa Dung cầm một chiếc hộp trong ray, quyến

rũ cười nói: “Thư kí Nghiêm, tôi nghe nói Tổng

giám đốc đánh bài trong quán bar suốt hai đêm

nay, cho nên tôi tự tay nấu một chút canh cho

Tổng giám đốc, mong thư kí Nghiêm có thể

giúp tôi mang vào.”

Trán Nghiêm Nghị không khỏi đổ mồ hôi lạnh:

“Giám đốc Hoa, chuyện của Tổng giám đốc tôi

không dám tự làm chủ, bây giờ tôi sẽ đi vào hỏi

Tổng giám đốc một chút.”

Nghiêm Nghị đóng cửa phòng lại, quay người

vào trong: “Tổng giám đốc, giám đốc Hoa tới

nói đã tự tay nấu cho anh chút canh, cái này…”

Cố Dạ Cần khẽ nhếch môi, đều nói giác quan

thứ sáu của phụ nữ là chuẩn nhất, xem ra Hạ

Tịch Quán này cũng phải ghen bậy ghen bạ.

Đêm hôm khuya khoát Hoa Dung lại nấu canh

mang tới cho Lục Hàn Đình, biết roa hai ngày

nay tâm trạng anh không được tốt, còn đang ở

thời điểm chiến tranh lạnh với phu nhân nhà

mình, lúc này cô ta giả ôn nhu dịu dàng tới

khuyên giải, là thời cơ tốt nhất.

Xem ra giám đốc PR Hoa Dung này đã thương

nhớ Lục Hàn Đình rất lâu rồi.

Bên cạnh Lục Hàn Đình trước giờ không thiếu

phụ nữ, được nhiều người nhớ thương ái mộ,

dạng như Hoa Dung này chỉ cần nhìn là hiểu,

anh cũng không có chút cảm giác gì, lạnh nhạt

nói: “Bảo cô ta đi đi.”

“Vâng, Tổng giám đốc.”

“Chờ một chút.” Lục Hàn Đình đột nhiên thay

đổi chủ ý, lấy hộp canh sau đó bảo cô ta đi.

“Vâng, Tổng giám đốc.”

Cố Dạ Cần quay sang nhìn Lục Hàn Đình: “Hạ

Tịch Quán ăn dấm còn chưa đủ hay sao, cậu

không đuổi Hoa Dung đi, lại còn muốn dùng cô

ta tới kích thích Hạ Tịch Quán à2”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.