Cùng Trời Với Thú

Chương 290: Chương 290: Thiếu






Editor: ChieuNinh_dd.LQD

Sau khi hiểu biết chân tướng sự tình, Sở Chước ngược lại không giết bọn hắn, mà là đều lột sạch trơn túi càn khôn cùng vũ khí trên người bọn họ.

Người tu luyện phát hiện bọn họ ngay cả linh khí bản mạng đều cướp: "......"

Sở Chước điểm điểm một thanh búa nện sao băng trong tay, nói: "Tuy rằng linh khí bản mạng không đáng giá tiền, nhưng mà có thể bán mấy khối linh thạch."

Linh khí bản mạng là người tu luyện nhằm vào tình huống riêng biệt của mình luyện chế, hơn nữa căn bản dùng máu tươi người tu luyện đúc thành, có chặt chẽ liên hệ cùng căn bản của người tu luyện trong đó, cho dù bị những người khác cướp được, căn bản không thể phát huy uy lực linh khí bản mạng, ngược lại giống như yếu gà.

Lâu dài, cho dù cấp bậc linh khí bản mạng rất cao, cũng biến thành một loại tồn tại không đáng giá tiền.

Mấy gia hỏa này ngay cả linh khí bản mạng đều cướp, có thể thấy bọn họ có bao nhiêu nghèo.

Nghèo như vậy, thật sự không giống như là tặc ăn cắp kho tàng bảo tán tu minh, nếu có thể trộm được kho tàng bảo tán tu minh, sẽ có được vô số tài nguyên linh thạch, làm sao còn có thể tính toán chi li chút linh thạch này?

Người tu luyện tự nhận là phát hiện chân tướng sự thật lại hối hận không ngừng, sớm biết vậy sẽ không nhận nhiệm vụ này.

Làm khách khanh trưởng lão tán tu minh, bọn họ tuy rằng coi như là một loại tán tu, nhưng lại không giống trưởng lão trong tán tu minh, cần nhận nhiệm vụ cưỡng chế của tán tu minh, nếu không muốn nhận, còn có thể cự tuyệt.

Sở Chước không để ý tới mấy người bị cướp nghĩ như thế nào, thấy trên người bọn họ chỉ còn lại có y phục rách, tốt xấu gì cũng không thật sự lấy hết quần áo, cứ như vậy mang theo tay sai bên người nàng nghênh ngang mà đi.

Một khi mấy người này dám truy tới đây chặn bọn họ lại, vậy có chuẩn bị tâm lý bị cướp ngược, không hề động tay giết bọn hắn, chỉ là cướp đi đồ trên người bọn hắn, coi như là bọn hắn may mắn.

Khi đến một thành trấn, Sở Chước chọn một cửa tiệm cửa hàng mặt tiền nhìn vô cùng tráng lệ, bán đi mấy linh khí bản mạng đó.

Thấy một màn như vậy đám người Bích Tầm Châu: "......"

Thật đúng là bán à?

Bởi vì là linh khí bản mạng, hơn nữa nghe nói vẫn chưa lau đi linh thức căn bản của người tu luyện trong đó xuống, chủ quán cũng không hề nguyện ý thu, vẫn là Sở Chước nói: "Chủ nhân linh khí bản mạng đến lúc đó sẽ tìm lại đây đòi, nếu bọn họ đi tìm đến, liền để bọn hắn dùng tiền đến chuộc."

Nghe đến đó, trong mắt chưởng quầy trong điếm tinh quang chợt lóe, lập tức thay đổi thái độ, cho Sở Chước một cái giá cả hậu đãi.

Mặc Sĩ Thiên Kỳ nhìn xem mà trợn mắt há hốc mồm.

Còn có loại thao tác này?

Lại nhìn chưởng quầy cửa tiệm, vẻ mặt khôn khéo đó, rõ ràng chính là nắm chắc sức lực, căn bản sẽ không sợ người tu luyện Nhân Hoàng cảnh tìm đến, thậm chí còn ước gì bọn họ đi tìm đến, để cho bọn họ kiếm một khoản lớn.

Lại có một khoản linh thạch miễn phí vào sổ, tâm tình Sở Chước vô cùng tốt, vung tay bé, dẫn bọn họ đến trong tửu lâu quý nhất trong thành đi chà xát một chút, lại mua cho Mặc Sĩ Thiên Kỳ bọn họ rất nhiều đồ ăn vặt, mới tiếp tục đi hướng Huyền Thiên Tôn.

"Sở tỷ, về sau có ai không có mắt dám đến tìm chết, cũng giống lần này, cướp lấy linh khí bản mạng bọn họ bán đi." Mặc Sĩ Thiên Kỳ nếm được ngon ngọt cười tủm tỉm nói.

Sở Chước ngồi ở trên phi kiếm, xem xét vài cái túi càn khôn vừa rồi cướp được.

Mấy người người chính là khách khanh trưởng lão tán tu minh, tài nguyên trong tay tự nhiên kém hơn trưởng lão chính quy tán tu minh, nhưng mà có thể tu luyện đến Nhân Hoàng cảnh, đồ trong túi càn khôn cũng không thiếu. Chỉ tiếc, đại đa số đều là vật tầm thường, cũng không có bảo vật hi thế gì làm cho người ta trước mắt sáng ngời, có thể thấy được những tu tán trước khi ở tiến vào tán tu minh, vận khí không lớn.

Sở Chước ba hai lần đã chỉnh lý xong, vứt một cái túi càn khôn cho Mặc Sĩ Thiên Kỳ, nói: "Được, về sau tiếp tục làm như vậy."

Mặc Sĩ Thiên Kỳ tiếp nhận, linh thức đảo qua, phát hiện bên trong đều là linh thạch, nhất thời mừng rỡ mặt mày hớn hở, trong lòng chờ đợi lần sau lại có đứa không có mắt đánh lên.

Thành Tự Do khoảng cách Huyền Thiên Tôn cũng không xa, ngự kiếm phi hành, cũng chỉ mười ngày lộ trình.

Ở đại lục Ứng Long, xưa nay Huyền Thiên Tôn và Tiêu Dao Điện có danh xưng "Nam Huyền Bắc Tiêu", là hai đại môn phái Nam Bắc, hai môn phái này là thế lực lâu đời ở đại lục Ứng Long, chiếm cứ lịch sử đã lâu ở trên đại lục, cho dù bá đạo như tán tu minh, khi đối mặt bọn họ cũng thu liễm vài phần, sẽ không thật sự cuồng vọng nhấc lên cùng bọn họ.

Lần này Sở Chước lựa chọn ra tay đối với mạch chủ Vân Linh Huyền Thiên Tôn, ở trong mắt người đại lục Ứng Long, quả thực là không biết sống chết.

Chẳng qua ở trong mắt đám người Mặc Sĩ Thiên Kỳ trải qua nhiều chuyện lắm, cũng đã làm rồi, thì sợ gì? ChieuNinh:{|}[email protected]#$ &^* lequydonD^d^l^q^d

Đi đến trước tông môn Huyền Thiên Tôn, Sở Chước từ phi kiếm nhảy xuống, hòa khí nói với một đệ tử canh giữ ở trước tông môn Huyền Thiên Tôn: "Vị công tử này, không biết mạch chủ Vân Linh mạch quý tông có ở đây không?"

Khi đệ tử Huyền Thiên Tôn được hỏi nhìn đến đám người Sở Chước, hai mắt sáng ngời, đợi sau khi nghe được nàng nói chuyện, không khỏi có chút ngạc nhiên nghi ngờ, không xác định hỏi: "Tiền bối muốn tìm là Vân mạch chủ?"

Sở Chước hướng hắn mỉm cười: "Đúng vậy."

Đó đệ tử che lại thần sắc quái dị trên mặt, nói: "Vân mạch chủ đúng là tông môn, không biết cô nương là..."

Sở Chước chỉ cười không nói, khi lật tay, một cái tráp xuất hiện ở trong tay.

Nàng ném qua, nói với đệ tử đó: "Làm phiền đưa vật này đến trong tay Vân mạch chủ, tại hạ sẽ không quấy rầy."

Dứt lời, Sở Chước một lần nữa nhảy lên linh kiếm, ngự kiếm rời khỏi.

Phát hiện bọn họ thật sự đi xa, mấy đệ tử thủ vệ Huyền Thiên Tôn hai mặt nhìn nhau, một bên dùng truyền âm thạch đưa tin cho Vân Linh mạch bên kia, một bên tiến đến cùng nhau nhỏ giọng thảo luận.

"Aiz, các huynh có phát hiện hay không, cô nương vừa rồi đó mặc kệ là bộ dạng hay là khí chất, đều rất giống loại hình Vân mạch chủ thích."

"Đúng vậy, ta vừa rồi lớn mật liếc mắt nhìn một cái, nàng quả thực chính là loại hình tình nhân trong mộng Vân mạch chủ, bộ dạng xinh đẹp, khí chất nhỏ nhắn mềm mại, tu vi rất cao, là một cường giả."

"Trước đó ta cũng tưởng lại là nữ tu bị Vân mạch chủ thông đồng đến, nào biết lại nghĩ sai."

"Nàng nhất định quen biết với Vân mạch chủ, cô nương xinh đẹp như vậy, lấy thái độ của Vân mạch chủ, hẳn sẽ không bỏ qua. Chẳng lẽ bởi vì cô nương đó tu vi rất cao, Vân mạch chủ hiếm khi trấn không được, cho nên không được cô nương người ta coi trọng?"

"Phi! Một nam nhân hoa tâm, dựa vào cái gì vị


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.