Cuộc Đời Ngọt Ngào Khi Có Em

Chương 24: Chương 24: Quá đáng sợ!




Edit: TH + TPL.

Beta: Kali.

Rất nhanh, buổi casting bắt đầu.

Trong đại sảnh casting đặt một cái giường, trên giường là đạo cụ giả người, đảm nhiệm vai nam chính.

Cảnh này rất đơn giản, nam chính đã bị gục ngã không gượng dậy nổi, nữ phụ số bốn chính là đối thủ một mất một còn của nam chính, đến bệnh viện tìm anh ta đàm phán.

Bộ phim này cạnh tranh hết sức kịch liệt, phỏng vấn điều kiện nữ diễn viên tất cả đều rất tốt.

Người thứ nhất thử vai là người mới nổi dạo gần đây.

Đạo cụ người giả nằm im không nhúc nhích.

Người mới này có chút khẩn trương, hít sâu một hơi, “Mình nhất định có thể làm được!”

Khương Nhất Minh mở miệng: “Bắt đầu đi!“.

Nữ diễn viên gật đầu, hít sâu một hơi, đi đến bên giường rồi ngồi xuống.

Nữ diễn viên sửa lại chăn nệm của đạo cụ người giả, nhìn khuôn mặt của đạo cụ này rất hề hước, cô ta tận lực điều chỉnh cảm xúc của mình, nhưng nhìn người giả này thật sự rất buồn cười, cô ta làm sao mà diễn nổi với đạo cụ này? Thật là...

Mãi đến khi đạo diễn ho nhẹ một tiếng, nữ diễn viên kia mới hồi phục tinh thần, cuối cùng mới nói lời thoại ——

“Anh... Anh có khỏe không?”

Vừa mới diễn đến đây, Khương Nhất Minh đen mặt, trực tiếp xen ngang cô ta, nổi giận nói: “Đối thủ không phải người thật thì không diễn được sao?!

Đạo cụ buồn cười à, cô đang diễn cái gì thế, bao nhiêu lần cô suýt cười rồi?!”

Khương Nhất Minh luôn luôn độc miệng, không chừa cho chút mặt mũi nào.

Vừa dứt lời, nữ diễn viên kia mặt mũi trắng bệch, các diễn viên khác đang xem cũng cười vang.

Lâm Yên: “...”

Quá đáng sợ!

Mau thả tôi ra ngoài!

Vốn là kĩ năng của cô rất kém cỏi, bố trí người giả dùng thay thế nhân vật kiểu này cô không khống chế được, chứ đừng nói khuôn mặt mười phần hài hước của cái đạo cụ này, độ khó quá cao!

Nếu như là người thật, tối thiểu còn có thể lôi kéo bầu không khí, hỗ trợ nhau nhập vai hơn, nhưng người giả thì lại không nói được lời thoại, quá lúng túng.

Lâm Yên ngó nghiêng trái phải, muốn tìm cơ hội bỏ trốn, nhưng cửa chính đã sớm bị đóng chặt.

Buổi casting vẫn tiếp tục.

15 phút đồng hồ trôi qua, lại có ba nữ diễn viên bị ra ngoài, nói tóm lại, so với vị thứ nhất hiếu thắng hơn, nhưng không diễn được cảm giác của nữ tổng tài, chẳng qua có chút mạnh mẽ hơn thôi, so với yêu cầu của Bùi Nhất Khương còn chênh nhau xa.

Khương Nhất Minh không khỏi đau đầu nhéo mi tâm: “Người tiếp theo.”

Hiện giờ, Vương Xảo Tuệ nhìn về phía con gái, cười nói: “San San, những người này diễn kém quá, còn muốn tranh với con, không biết lượng sức mình.”

Nghe vậy, khoé miệng Tần San San cong lên, cười lạnh.

Qua một lúc lâu sau, Phùng An Hoa đứng dậy, nhìn về phía mẹ con Vương Xảo Tuệ, trên mặt đầy tươi cười: “Tần tiểu thư, tới phiên cô.”

“Ừm.”

Tần San San gật đầu, đứng dậy, ra vẻ tư thế ưu nhã, chậm rãi đi về phía sân khấu.

Tần San San nhìn chằm chằm người giả trên giường, mặt mũi đầy ngạo nghễ: “Đừng giả bộ chết, đứng lên đi, hôm nay tôi tới đây muốn cùng anh nói chuyện, giữa chúng ta, cũng phải có lời giải thích...”

“San San, diễn quá tuyệt vời!” Dưới đài, Vương Xảo Tuệ lập tức vỗ tay.

...

Khương Nhất Minh hít một hơi thật sâu.

Đây mà là Đại học học viện điện ảnh truyền thông Đế Đô?!

Nếu là đám dân quê thì còn có thể cố xem cho hết.

Nhưng với tên tuổi của sinh viên trường Đại học học viện điện ảnh truyền thông Đế Đô thì chắc chắn phải nhập vai hoàn hảo!

Ông để cô ta diễn nữ tổng giám đốc bá đạo!

Thế mà Tần San San đang diễn cái quái gì vậy? Đây rõ ràng là tiểu thư quen thói nuông chiều trong giàu mà kênh kiệu điêu ngoa! Đâu phải là nữ tổng giám đốc quyền thế!

Cô ta đang diễn cái quỷ gì thế này!!

Nếu không phải có quan hệ với Bùi tổng, Khương Nhất Minh thề, ông ta nhất định phải khiến cô ta và bà mẹ kia cùng cút hết ra ngoài!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.