Cưới Cô Nàng Keo Kiệt

Chương 17: Chương 17




Ngực cô bị bàn tay thuần thục của anh vuốt ve rồi từ từ đi xuống, ngón tay thon dài lướt qua phần bụng mềm mại tinh tế, anh đẩy ra hai chân trắng noãn, trước mắt liền hiện ra vùng đất ấm áp mê người, anh chạm tới địa phương trắng noãn mềm mại ướt á, biết cô vì anh đã chuẩn bị sẵn sàng.

. . . . . .

Kích tình qua đi, Quan Hà Châu ôm Diêu Hiểu Thư thật chặt, mà Diêu Hiểu Thư sớm đã mệt mỏi đến không còn hơi sức, gối đầu trên ngực anh, lắng nghe tiếng tim đập trầm ổn mà có lực.

Diêu Hiểu Thư chưa từng nghĩ, thì ra là nằm trong ngực anh lại thoải mái như vậy, từ trước đến nay lòng cô luôn bình tĩnh, Quan Hà Châu giống như mọc rễ bám chặt, tồn tại trong lòng cô, giúp cô không sợ hãi, chỉ có an tâm.

“Nghĩ cái gì?” Quan Hà Châu ôm cô, để cô tựa vào lồng ngực mình, bàn tay ở trên gò má êm ái của cô vuốt ve, thỉnh thoảng cầm lọn tóc cô quấn quanh ngón tay mình, thật thoải mái.

“Em phát hiện. . . .em hình như không biết gì về anh.” Diêu Hiểu Thư trầm mặc hồi lâu, mới chậm rãi nói ra câu này, “Quan hệ của chúng ta khi nào thì trở thành người yêu vậy?”

Đến bây giờ, Diêu Hiểu Thư còn mơ mơ màng màng, chuyện xảy ra trong khoảng thời gian này làm nàng cảm thấy là lạ, giống như chuyện lừa gạt, lòng cô có chút lo lắng, đầu cũng hơi chóng mặt, cảm giác mình giống như đang nằm mơ.

Hơn nữa cho đến bây giờ, Diêu Hiểu Thư mới biết, mình không hiểu rõ người đàn ông cùng mình quan hệ thân mật này, mặc dù bọn họ cùng nhau lớn lên, nhưng cô hoạt bát hiếu động, thích chạy nhảy bên ngoài, rất ít khi cùng anh chung đụng.

Phải nói thời gian hai người chân chính tiếp xúc là khi họ chuyển ra ngoài ở chung, dù là như vậy, lúc đó bọn họ cũng không thân mật lắm, qua một thời gian sau, bọn họ mới chính thức thân mật.

Ai ngờ, cuộc sống ngày ngày trôi qua, quan hệ trai gái ‘‘tạm thời” của bọn họ, lại không giống như cô vẫn nghĩ, ngược lại càng ngày càng phức tạp, mà quan hệ của hai người bọn họ, càng trở nên thân mật hơn, theo tình hình này phát triển có lẽ sẽ càng ngày càng thân mật.

Ai, thật là khó hiểu, chuyện sao lại đi tới bước này? Càng làm cho cô buồn bực là từ đầu đến cuối Quan Hà Châu vẫn bình tĩnh tự nhiên, cứ như gấp gáp, không hiểu chỉ có mình Diêu Hiểu Thư cô thôi.

“Em muốn hiểu anh sao?” Quan Hà Châu không biết nên giải thích tâm tình giờ phút này của mình thế nào.

Tóm lại, có chút phức tạp, bọn họ cùng nhau lớn lên, mà cô dám nói không hiểu anh, nhưng mà, trong lòng anh lại vui mừng, vui mừng cô rốt cuộc cũng muốn hiểu rõ anh, nghĩa là anh có ảnh hưởng với cô.

“Nói nhảm!” Khoé mắt Diêu Hiểu Thư giựt lên, “Em làm sao mà không muốn hiểu anh hả?”

Giống như nghe thấy lời nói nhàm chán của anh, Diêu Hiểu Thư tức giận trừng anh.

“Ha ha, thật sao?” Quan Hà Châu phát ra tiếng cười trầm thấp, như gió xuân ấm áp thổi vào lòng Diêu Hiểu Thư, làm cho khoé môi của cô khẽ cong lên.

“Đã như vậy, vậy anh sẽ chờ, chờ đến khi em hiểu anh.” Quan Hà Châu cúi đầu dịu dàng nhìn đỉnh đầu cô, trong mắt tất cả đều là cưng chiều mà Diêu Hiểu Thư không thấy được.

Diêu Hiểu Thư nghe vậy, trong lòng ngọt ngào, là vì giọng nói dịu dàng, hay bởi vì giọng nói của anh tràn đầy mong đợi đây? Cô cũng không rõ, tóm lại, cô chính là vui mừng, hết sức vui mừng!

Diêu Hiểu Thư thuộc phái hành động, nói muốn hiểu rõ Quan Hà Châu liền lập tức thi hành, sáng sớm liền rời giường, tính làm bữa sáng yêu dấu cho anh, trước kia, đều là Quan Hà Châu làm cho cô, bây giờ cô muốn làm cho anh ăn, mà cô phát hiện tài nấu nướng của anh không tệ.

“Ha ha, mặc kệ thế nào phòng bếp vẫn là địa bàn của phụ nữ, mình tuyệt đối không thể thua.” Diêu Hiểu Thư âm thầm động viên bản thân, sau khi muốn hiểu rõ Quan Hà Châu, cô cảm thấy mình lại gần anh một chút.

Thì ra muốn hiểu một người phải dùng tâm mình đánh đổi, trước kia cô nghĩ cứ tuân theo tự nhiên, nhưng hôm nay cô mới phát hiện không phải vậy, nếu như mình không dụng tâm đối với một người, vậy làm sao sẽ hiểu rõ người đó đây.

“Em ở đây làm gì?” Cửa phòng bếp đột nhiên truyền đến giọng nói trầm thấp.

Diêu Hiểu Thư giật mình, dao trong tay chút nữa là cắt trúng mình.

“Đáng chết, em ở đây làm cái gì?” Trái tim Quan Hà Châu sắp đình trệ rồi, bước nhanh về phía trước lấy dao từ tay cô, một màn mới vừa rồi thật là quá nguy hiểm, “Em điên rồi sao, sáng sớm ở đây chơi dao?”

“Em không có!” Diêu Hiểu Thư uỷ khuất nói, “Em không có chơi dao.”

“Vậy em làm gì?” Quan Hà Châu thấy cô cầm dao, bị doạ đến chảy mồ hôi lạnh ròng ròng, “Không có việc gì cầm dao làm gì?”

“Em muốn vì anh làm bữa sáng.” Diêu Hiểu Thư bĩu môi nói, “Trước kia đều là anh làm, em cũng muốn giúp đỡ, để cho em bộc lộ tài năng đi.”

Quan Hà Châu dở khóc dở cười, cô còn muốn bộc lộ tài năng, “Cám ơn em. . . .em chỉ cần ngồi chờ ăn, chính là giúp đỡ tốt nhất.”

“Anh xem thường em?” Diêu Hiểu Thư trợn to mắt nhìn anh.

“Là xem thường tài nấu nướng của em, không phải xem thường em.” Quan Hà Châu kéo cô cách xa chỗ nguy hiểm, để cô đứng ở một bên, sau đó cuộn ống tay áo lên, lưu loát cầm dao bắt đầu làm việc.

“Vậy có khác gì đâu?” Diêu Hiểu Thư theo dõi bộ dáng anh sử dụng dao, thật là đẹp trai! Cực kỳ đẹp trai!

Ưmh, anh sao làm được vậy? Trước kia mẹ luôn ở bên tai cô càu nhàu anh tốt bao nhiêu, bây giờ, cô mới biết người đàn ông này thật tốt, khó trách mẹ hay nói, có rất nhiều cô dì muốn đem con gái giới thiệu cho anh, cô làm sao may mắn như vậy?

“Hà Châu, sao anh lại thích em?” Diêu Hiểu Thư thật tò mò, sao nhiều mĩ nữ vậy mà anh không muốn, lại muốn mình cô?

“Em tự suy nghĩ.” Quan Hà Châu vừa quấy cháo, vừa cầm nguyên liệu thêm vào trong nồi.

“Em nghĩ không ra.” Cô ghé vào cạnh anh, chóp mũi ngửi được hương thơm trong nồi bay tới, không tự chủ được nuốt nước miếng, “Thơm quá, em thích ăn cháo trứng muối thịt nạc nhất, còn có salad khoai tây, Hà Châu, anh thật tuyệt!”

“Dọn chén đũa ra đi.” Quan Hà Châu khẽ mỉm cười, thấy vẻ mặt thèm thuồng của cô, bất đắc dĩ lắc đầu.

“Tuân lệnh!” Diêu Hiểu Thư lập tức xoay người đi chuẩn bị bàn ăn.

Quan Hà Châu đem cháo trắng đặt trên bàn, sau đó lại đi vào đem rau trộn bưng ra, nhìn thấy cô bé ngốc đó chờ không kịp rồi.

“Ăn từ từ thôi.” Trong chén cháo vẫn còn bốc lên hơi nóng, đã bị cô húp cạn mấy ngụm.

“Chậm một chút, coi chừng nóng.” Quan Hà Châu vội vàng dặn dò.

“Ưmh. . . . .biết, em có kinh nghiệm, ha ha.” Diêu Hiểu Thư cười hả hê, giống như đây là chuyện bình thường.

Cô gái này, không sợ nóng sao? Quan Hà Châu cười lắc đầu, đôi đũa trong tay cũng tự giác vì cô gắp chút thức ăn cô thích, để vào chén cô, Diêu Hiểu Thư không khách khí hưởng thụ sự phục vụ của anh, ăn liên tiếp mấy chén, cơ hồ đem nửa nồi cháo ăn vào bụng mình.

Một lát sau, cô đưa tay vuốt cái bụng nhỏ hơi nhô lên, thoả mãn nói, “No quá. . . .”

“Trong tủ lạnh còn chè yến mạch em thích nhất, buổi trưa nếu đói thì lấy ra hâm lại ăn, biết không?” Quan Hà Châu thu dọn chén đũa, chuẩn bị đi làm, trước khi đi còn đặc biệt dặn dò cô.

Đôi mắt đang híp lại của Diêu Hiểu Thư lập tức mở ra, mong đợi hỏi, “Buổi tối anh có về ăn cơm không?”

“Có.” Quan Hà Châu không chút do dự trả lời.

“Ừ, em chờ anh về ăn cơm.” Trong lòng Diêu Hiểu Thư âm thầm bàn kế hoạch.

“Ở nhà thật ngoan nha.” Nói xong, Quan Hà Châu ở trên trán cô nhẹ nhàng ấn xuống một nụ hôn, liền xoay người rời đi.

Diêu Hiểu Thư nhìn quanh căn nhà, trong lòng cảm thấy thật tịch mịch, anh vừa mới đi, cô đã bắt đầu nhớ nhung rồi, tại sao lại như vậy? Trước kia cô đâu có cảm giác như thế này!

Thì ra đây là cảm giác khi trong nhà không có ai, thật là tịch mịch!

“Anh làm sao có thể để mình ở nhà mình ên?” Diêu Hiểu Thư tự lẩm bẩm.

Cô không nghĩ tới từ khi bọn họ ở chung cho đến nay, mỗi ngày cô đều ở bên ngoài đến rất khuya mới trở về, mà Quan Hà Châu ở nhà một mình, cảm giác có phải hay không cũng giống cô bây giờ? Hà Châu không chỉ biết nấu cơm, mà toàn nấu món cô thích, anh yêu thích cô, hiểu rõ cô, nhưng cô một chút cũng không biết anh thích gì, ghét gì. . . .Ô, cô sao có thể như vậy?

Diêu Hiểu Thư không ngừng chán ghét mình, qua thật lâu mới lên tinh thần, chuẩn bị uốn nắn sai lầm của mình, cô xoay người chạy về phòng gọi cho mẹ Quan cầu cứu, muốn biết Quan Hà Châu thích cái gì phải nhờ vào mẹ Quan thôi.

Buổi tối, Quan Hà Châu vừa vào cửa đã ngửi thấy mùi cơm chín, anh cảm thấy kỳ lạ liền đi tới phòng bếp, thấy Diêu Hiểu Thư ở trong phòng bếp chiến đấu hăng say, quần áo trên người không có chỗ nào sạch sẽ, phòng bếp giống như chiến trường, thê thảm đến nỗi anh không nỡ nhìn!

“Hiểu Thư?” Quan Hà Châu đứng ở cửa gọi cô, lại không dám tiến lên một bước.

“A, anh đã về, chờ một chút, em sắp xong rồi.” Diêu Hiểu Thư phất tay với anh, một lát sau liền bưng ra một món nhìn không ra là món gì, “Đây là món cuối cùng, có thể ăn cơm rồi.”

Quan Hà Châu đi theo phía sau cô tới bàn ăn, nhìn từng món ăn trên bàn, liền kinh ngạc.

“Chuyện này. . . .là em làm?”

“Lợi hại không, tất cả đều là em làm!” Diêu Hiểu Thư ngửa cằm lên, vỗ ngực một cái, hả hê nhìn anh khoe khoang.

“Em. . . .sao lại làm vậy?” Quan Hà Châu nhìn ra được đều là món ăn anh thích, cô gái này cố ý.

“Đây là em tốn thời gian một ngày hỏi mẹ Quan, là dì từng bước từng bước dạy em làm, ha ha, mặc dù không nhìn ra hình dáng gì, nhưng có thể ăn được.” Nói đến đây, giọng nói Diêu Hiểu Thư tất nhiên không thể khẳng định.

Cô nhìn thức ăn trên bàn, không có dũng khí nếm thử, không biết anh sẽ ăn không. . . . .Vừa mới nghĩ như vậy, Quan Hà Châu đã ngồi xuống, cầm lên đôi đũa gắp thức ăn, Diêu Hiểu Thư khẩn trương theo dõi anh, loại cảm giác đó giống như đang chờ đợi quan toà tuyên bố, làm cho người ta khẩn trương không dứt.

“Như thế nào?”

“Ừ, nhìn không ra hình dáng gì, nhưng mùi vị không tệ.” Quan Hà Châu cười nói với cô, “Có tiến bộ.”

“Có thật không?” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Diêu Hiểu Thư lập tức sáng lên, ngồi xuống cầm lên đôi đũa cũng ăn theo, “Oa, sao lại mặn như vậy!”

Diêu Hiểu Thư vội vàng nhổ miếng thịt trong miệng ra, sau đó nói với anh, “Đừng ăn nữa, mặn như vậy sao lại ăn?”

“Không sao, lần đầu làm như vậy là tốt rồi.” Quan Hà Châu vẫn như cũ ăn món ăn cô làm.

Lỗ mũi Diêu Hiểu Thư đau xót, hốc mắt nóng lên, nước mắt trong nháy mắt tràn đầy, “ Cái tên đần độn này!”

Cô đoạt lấy đôi đũa của anh, không cho anh tiếp tục độc hại dạ dày của mình, “Không cho phép ăn! Món ăn khó ăn như vậy, anh làm sao nuốt trôi? Mẹ Quan nói anh bị đau bao tử, em không muốn anh ăn!”

Quan Hà Châu nhìn cô, thấy cô sắp khóc, có chút đau lòng, đứng dậy kéo cô đối mặt với mình, “Sao vậy?”

“Em không muốn anh như vậy, không nên miễn cưỡng mình ăn những món khó ăn như vậy.” Anh thông minh như vậy, làm sao lại thích cô cái người không biết gì hết? Thật thua thiệt cho anh mà.

“Đứa ngốc, anh không có miễn cưỡng, ngược lại rất vui vẻ.” Quan Hà Châu nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô, “Đây là lần đầu tiên em làm cho anh ăn, anh rất vui vẻ, thật.”

“Hà Châu, em thấy anh là người ngốc nhất.” Rõ ràng thông minh như vậy, sao lại thích người làm gì cũng sai như cô? Diêu Hiểu Thư nén nước mắt, tức giận nói, “Anh thật thua thiệt mà.”

“Thiệt thòi như vậy, anh nguyện ý.” Quan Hà Châu ôm cô, nhẹ nhàng an ủi, “Sau này lại cố gắng một chút, như vậy em có thể bắt được dạ dày của anh rồi, đương nhiên, không được cũng không sao, anh bắt dạ dày em là được.”

“Ô, ghét, sao anh luôn nói những lời làm em muốn khóc, ghét ghét. . . . .” Qủa đấm nhẹ nhàng của Diêu Hiểu Thư rơi vào ngực anh, lỗ mũi ê ẩm, nước mắt sắp không nhịn được rơi xuống rồi.

“Không sao, anh không ghét là được.” Quan Hà Châu rất thích Diêu Hiểu Thư bây giờ, tràn đầy tư vị con gái, quan trọng hơn là cô nhìn thấy tình cảm của anh, hơn nữa cũng bắt đầu hưởng ứng.

Tất cả đau khổ bây giờ biến mất rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.