Cưới Cô Nàng Keo Kiệt

Chương 6: Chương 6




Cùng lúc đó, cùng một sự kiện nhưng ở nhà họ Quan lại có phản ứng trái ngược.

“Con trai, mẹ còn tưởng phải đợi đến khi tóc bạc hết, con mới có động tĩnh.” Mẹ Quan ngồi bên cạnh chồng, giọng nói lạnh nhạt nhạo báng con trai của mình, “Không nghĩ tới nhanh như vậy mà con đã hành động, thật là không ngờ mà! Lấy tốc độ chậm như rùa của con, mẹ còn cho rằng đời này cũng không có cơ hội được con dâu dâng trà, xem ra ông trời nghe được lời cầu nguyện của mẹ rồi, thật là cảm tạ liệt tổ liệt tông!”.

Thấy vẻ mặt và động tác khoa trương của mẹ mình, Quan Hà Châu trừ ở đáy lòng than thở ra, vẫn duy trì vẻ mặt bình tĩnh như cũ.

“Mẹ, mẹ xem kịch nhiều quá rồi.” Quan Hà Châu lạnh nhạt nói, “Muốn tóc mẹ bạc hết chắc phải đợi lâu lắm, còn nữa, trà của con dâu không phải muốn là uống được đâu.”

“Hắc, ta nói nè con trai, con chẳng lẽ không lừa được Hiểu Thư sao?” Mẹ Quan có chút hả hê nhìn con trai, bà chưa từng thấy đứa con trai thông minh của mình thất bại, nhưng cũng không phải là không có, “Có muốn chúng ta giúp con hay không?”

“Con cám ơn nhiều, mẹ và cha cái gì cũng không cần làm chính là giúp con rồi.” Quan Hà Châu cũng không muốn chuyện bị huỷ ở trên tay mẹ mình.

Mẹ Quan từ nhỏ đã là thiên kim tiểu thư, sau khi gả cho cha Quan, lại được xem là bảo bối mà chiều chuộng, cho nên rất thích chơi đùa, làm việc đều tuỳ theo tâm tình của mình mà làm, chuyện gì mẹ Quan nhúng tay vào cũng đều chuốc lấy thất bại.

Quan Hà Châu cũng không hy vọng hạnh phúc tương lai của mình lại bị mẹ làm cho Game Over, cho nên trước đó phải cảnh cáo hai người một chút mới được.

“Cha!” Anh chuyển hướng nhìn sang người đàn ông có thể trị được mẹ mình.

“Cha biết rồi, cha với mẹ con sẽ không nhúng tay vào.” Cha Quan bình tĩnh cam kết với con trai.

“Chồng!” Mẹ Quan nghe được cam kết của chồng, không khỏi gắt giọng.

Vậy chẳng phải bà không được chơi sao? Hừ, thật là khiến người ta khó chịu mà!

“Vợ à, em muốn Hiểu Thư làm con dâu chúng ta chứ?” Ý tứ chính là nếu bà muốn, thì không cần nhúng tay vào chuyện của con trai.

“Tốt lắm, mẹ không nhúng tay vào!” Mẹ Quan biết ý tứ trong lời nói của chồng, không cam tâm tình nguyện mà đáp ứng.

“Yên tâm đi, chờ Hiểu Thư thành con dâu của chúng ta, em muốn như thế nào đều được, không phải sao?” Cha Quan nhẹ giọng trấn an vợ yêu của mình.

“ Đúng rồi, đến lúc đó em có thể cùng Hiểu Thư đi chơi, hơn nữa văn phòng trong công ty của con bé hình như rất thú vị.” Mẹ Quan tưởng tượng sau khi Hiểu Thư gả vào nhà mình, bà liền có thêm một cô con gái để chơi cùng, hơn nữa khẳng định sẽ vui hơn bây giờ nhiều, tâm tình buồn bực lập tức sáng sủa.

Quan Hà Châu không nói gì đẩy kính mắt trên mũi, ánh mắt hung hăng quét về người đàn ông yêu vợ đến không có nguyên tắc.

Cha, cha là đang khiêu chiến năng lực khắc phục hiệu quả của con sao? Quan Hà Châu im lặng nhìn cha mình.

Con trai, người thông minh thường vất vả mà, con phải cố gắng thôi, ai kêu một người tương lai là vợ con, một người là mẹ ruột con đây? Cha Quan lấy ánh mắt bất đắc dĩ đáp lại con mình.

Quan Hà Châu lấy tay xoa mí mắt, đối với người mẹ ngây thơ bốc đồng của mình thật là bất đắc dĩ, đây là vợ chồng gì? Thế nhưng lại cố tình gây sự với con trai của mình, ai!

“Con mệt rồi, con đi nghỉ trước.” Quan Hà Châu ở trong lòng than thở, chấp nhận số phận, ai kêu anh là con của họ đây?

Mẹ Quan thấy bóng lưng con trai, khó hiểu nhìn chồng mình, im lặng hỏi thăm, mà cha Quan chỉ mỉm cười, nói không có gì trấn an vợ.

Vợ cùng con trai, ông chỉ có thể chọn vợ mình, nhìn bóng lưng bất đắc dĩ của con trai, người cha như ông chỉ có thể làm như không thấy.

Con trai, xin lỗi!

“Cậu nói cái gì?” Trong quán cà phê, Vy Ly Ly nhịn không được cao giọng, kinh ngạc nhìn Diêu Hiểu Thư ngồi đối diện, “Cậu có bạn trai?”

“Đúng vậy.” Âm thanh của Diêu Hiểu Thư như đưa đám, “Chính là tại mẹ tớ. . ., ép tớ chọn một trong hai, hẹn hò với Hà Châu hoặc là đi xem mắt.”

“Cho nên cậu chọn Hà Châu?” Trong giọng nói của Vy Ly Ly ẩn chứa một tia hưng phấn, thấy Diêu Hiểu Thư bộ dáng như đưa đám, trong lòng càng đắc ý càng vui mừng, “Ơ, nói hơn nửa ngày, Quan Hà Châu thật sự là bạn trai cậu! Lần trước cậu còn thề với mình nói không phải, mới qua một tuần lễ liền thay đổi, tốc độ của cậu thật là nhanh!”

“Ly Ly, không cần giễu cợt mình.” Diêu Hiểu Thư cho rằng bạn tốt đang nhạo báng mình, ngượng ngùng nói với cô ấy, căn bản không biết đó là lời nói trào phúng.

“Hiểu Thư, tớ không có giễu cợt, tớ là tán thành, cậu 26 tuổi rồi, không phải còn chưa có bạn trai sao? Liền làm như vậy đi, dù sao cậu với Quan Hà Châu cũng là thanh mai trúc mã, hai người cũng hiểu rõ nhau, hai người là một đôi tốt lắm.” Vy Ly Ly ở trong lòng âm thầm cười hả hê, “Như vậy mẹ cậu cũng vui mừng, không phải một công đôi việc sao?”

“Ai nha, sao ngay cả cậu cũng nói như vậy?” Diêu Hiểu Thư cho rằng cậu ấy sẽ vì mình mà nói chuyện, không ngờ cậu ấy cũng tán thành cách làm này, “Thôi, không nói chuyện này, đúng rồi Ly Ly, cậu hôm nay tìm mình có chuyện gì không?”

“Ách, là như vậy, Hiểu Thư, không biết sao thân thể bà nội tớ vẫn không tốt? Mặc dù không cần phải nhập viện nữa, nhưng tớ vẫn muốn tìm một bệnh viện lớn một chút để kiểm tra lại xem sao, mà tiền bạc tớ bây giờ cạn hẹp, cậu có thể cho tớ mượn ít tiền nữa hay không?” Vy Ly Ly lập tức thay thành bộ dáng đáng thương, vẻ mặt lã chã chực khóc.

“Bà nội lại bị ốm hả, có nghiêm trọng không?” Diêu Hiểu Thư vừa nghe nói, vội vàng hỏi, “Tớ muốn đi xem bà một chút có được hay không?”

“Không cần.” Vy Ly Ly vội vàng nói, sau đó phát hiện giọng mình có chút gấp gáp, lập tức khôi phục thành giọng nói nhu nhược, “Bà tớ hiện tại cần tĩnh dưỡng, vẫn là không đi quấy rầy bà thì tốt hơn, nhưng mà bây giờ tiền thuốc men lại đắt như vậy, tớ thật sự, thật. . .”

Nói xong, Vy Ly Ly cúi đầu, thỉnh thoảng lại truyền đến tiếng thút thít, hai vai còn khẽ động, thấy vậy trong lòng Hiểu Thư đặc biệt khó chịu, biết rõ mình không có tiền, những vẫn mở miệng đồng ý.

“Ly Ly, cậu không cần phải lo lắng, cậu cho tớ một ít thời gian, ngày mai tớ liền đem tiền chuyển vào tài khoản cậu, được không?”

“Hiểu Thư, thật cám ơn cậu.” Vy Ly Ly nghe vậy, đưa tay lau nhẹ khoé mắt của chính mình, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía cô, nước mắt cũng không còn. “Tớ thật sự không biết phải làm sao để cám ơn cậu, nhiều năm như vậy cậu vẫn luôn giúp tớ, thật cám ơn!”

“Cám ơn cái gì? Chúng ta là bạn tốt, giúp đỡ lẫn nhau là đúng rồi, huống chi bà của cậu thân thể không tốt, một mình cậu kiếm tiền nuôi gia đình cũng không dễ dàng.” Diêu Hiểu Thư rất có nghĩa khí nói, lên tiếng an ủi cô ấy, chỉ sợ cô để ở trong lòng.

“Bất luận như thế nào, tớ đều muốn cám ơn cậu.” Vy Ly Ly cố gắng đè xuống cảm giác chán ghét trong lòng, dùng khuôn mặt tươi cười nói chuyện với Diêu Hiểu Thư.

Hừ, nếu không phải cô từ một kim chủ mò được không ít tiền, nhưng vẫn còn một khoản nợ chưa trả, cô làm sao phải chịu uất ức diễn vở kịch cực khổ này? Đợi cô tìm được kim chủ mới, sẽ không cần phải để ý cái người ngu ngốc này nữa!

Nghĩ đến cũng tức cười, Diêu Hiểu Thư cho đến bây giờ còn chưa biết, ngay từ lúc cô tốt nghiệp bà nội của cô đã qua đời, vậy cũng tốt, lúc học đại học Diêu Hiểu Thư có gặp bà nội một lần, cũng nhờ một lần kia, cô ta liền bị cô đóng vai nhân vật khổ sở lừa gạt, nếu cô ta dễ lừa như vậy, cô cũng sẽ không phí phạm, ai bảo cô ta ngu như vậy?

Ha ha. . . . . .

“Không cần nói như vậy, tớ rất vui vì có thể giúp được cậu. ” Diêu Hiểu Thư không rõ chân tướng mà cười với cô.

“Ừ.” Vy Ly Ly ở trong cười, gật đầu. “Hiểu Thư, buổi chiều tớ còn có một phần công văn muốn đánh, không nói chuyện với cậu nhiều được.”

Mục đích đạt được, Vy Ly Ly liền lười phải cùng cô ta tán gẫu, nghĩ tới thời gian mình hẹn spa sắp đến, vội vàng mượn cớ rời đi.

“Vậy sao, vậy cậu mau đi đi, tớ tính tiền cho.” Biết cô chỉ vì muốn kiếm tiền mà làm rất nhiều công việc, Diêu Hiểu Thư tranh thủ thời gian nói với cô, không muốn làm trễ nãi cô.

“Ách, vậy làm phiền cậu.” Vy Ly Ly không khách khí chiệm tiện nghi của Hiểu Thư, cầm ví lên đi cũng không quay đầu lại.

Diêu Hiểu Thư một mình ngồi tại chỗ, suy tính nên đi đâu để mượn tiền, tiền lương tháng này, đã sớm tiêu hết sạch.

“Ai, làm sao giờ?” Chẳng lẽ lại đi mượn Hà Châu? Thật vất vả, khoản nợ trước kia là làm bạn gái anh mà trả sạch, hiện tại lại đi mượn, về sao chẳng phải lại thiếu nợ sao?

Thật là phiền mà!

Diêu Hiểu Thư lấy tay dùng sức xoa nắn đầu mình, trên mặt xuất hiện bộ dáng không cam lòng, sau một hồi lâu, trên mặt cô mới xuất hiện vẻ mặt lừng lẫy, bằng bất cứ giá nào, “Mặc kệ, thiếu liền thiếu đi.!”

Lầm bầm lầu bầu xong, cô liền kêu phục vụ, trả liền, liền nhanh chóng đi ra khỏi quán cà phê. . . .

Mà cùng lúc đó, trong văn phòng kế toán, đang diễn ra sự kiện nam chính bị một người đàn ông khác quấy rầy om sòm.

“Này, cậu có nghe lời của tớ không hả?” Vệ An Tin bất đắc dĩ đối với bạn tốt đang vùi đầu trong công việc gầm nhẹ.

“Nghe được.” Người đàn ông sau bàn công tác trả lời lạnh nhạt, không thèm để ý.

Thái độ hờ hững của bạn tốt khiến Vệ An Tin nổi cáu, bước nhanh về phía trước rút đi văn kiện trong tay hắn, muốn hắn nghiêm túc nói chuyện với mình, Quan Hà Châu ngẩng đầu lên nhìn bạn tốt kiêm lão bản của mình, vẻ mặt vẫn thờ ơ như cũ.

“Cái này là báo cáo tập đoàn Cảnh đế ngày mai phải dùng, cậu muốn tự mình làm sao?” Quan Hà Châu nói ngắn gọn, lại làm cho Vệ An Tin sợ đến nỗi lập tức đem tài liệu trong tay ném về phía hắn, đùa gì vậy? Hắn đã thấy qua tình hình tài chính của Cảnh đế, thật là bết bát, cũng chỉ có những phần tử tinh anh như bạn tốt mới có thể làm được thôi.

Hai người bọn họ là bạn học của nhau, hắn biết Hà Châu cũng từ ngày đó, người này năng lực cực kỳ mạnh, cho nên sau khi tốt nghiệp, nhờ gia đình hắn hỗ trợ giúp hắn mở ra công ty này, hắn không nói hai lời lập tức kéo Quan Hà Châu vào làm.

Tuy nói hắn là lão bản, nhưng hắn luôn hết cách với Hà Châu, người này tính tình quá cường nghạnh, không ai có thể ép buộc cậu ta.

“Hà Châu, ý của cậu thế nào?” Vệ An Tin lần nữa lên tiếng hỏi.

Ai, mệnh của hắn đúng thật là khổ, ở công ty bị người này lấy ánh mắt lạnh lùng tiếp đãi còn chưa tính, về đến nhà còn bị em gái si tình quấn lấy, thật là khiến hắn phiền muộn không thôi! Gần đây, em gái si tình của hắn lại quấn lấy hắn, nhờ hắn giúp một tay hỏi Hà Châu có nguyện ý làm bạn trai nó không, thân là anh trai, hắn không thể làm gì khác là bất đắc dĩ đến nghe ý tứ của nam chính.

“Không!” Câu trả lời đơn giản, khiến Vệ An Tin nhất thời cứng họng.

“Tại sao?” Vệ An Tin không chết tâm hỏi, “Cậu không có bạn gái, em gái tớ lại là đại mỹ nhân, mặc dù tính tình có một chút tuỳ hứng.”

“Là rất tuỳ hứng.” Quan Hà Châu không khách khí chút nào mà nói móc “Tớ có bạn gái rồi.”

“Gì?” Vệ An Tin không kịp phản ứng, một lát sau mới hiểu lời bạn tốt, la lớn, “Cậu có bạn gái?”

“Ừ.” Cách tròng kính, tầm mắt lạnh nhạt của Quan Hà Châu quét về phía người đàn ông đang há to mồm.

“Chuyện xảy ra khi nào, sao tớ chưa nghe cậu nói?” Vệ An Tin lấy bộ mặt không thể tin được nhìn bạn tốt, “Là ai, tớ có biết không?”

“Chuyện riêng của tớ không cần thiết phải báo cáo lão bản.” Quan Hà Châu tránh nặng tìm nhẹ, không muốn đem chuyện riêng của mình làm chủ đề để người ta đàm tiếu.

Nhìn thấy bạn tốt bày ra bộ dáng không muốn nói, Vệ An Tin lớn gan suy đoán, “Không phải là thanh mai trúc mã trong truyền thuyết đó chứ?”

Hắn đã sớm biết bạn tốt có thanh mai trúc mã, đáng tiếc chưa từng gặp qua, cho nên hắn vẫn cho là bạn tốt muốn qua loa chuyện của mình, nên tuỳ tiện tạo nhân vật ảo.

Quan Hà Châu từ chối cho ý kiến, những vẻ mặt đã nói ra tất cả.

“Này, thật sự có một người như vậy hả?” Vệ An Tin nhìn nét mặt bạn tốt cũng có thể thấy được. em gái của hắn nhất định là không có cơ hội, “Lúc nào thì giới thiệu một chút?”

“Thời cơ đến, sẽ cho cậu làm quen.” Quan Hà Châu hời hợt nói. “Có thể mời rời đi chứ?”

Dám không chút khách khí hạ lệnh đuổi lão bản, cũng chỉ có Quan Hà Châu.

“Biết rồi, tớ đi, không quấy rầy cậu, được chưa.” Ai, đầu năm nay làm lão bản cũng bị thuộc hạ làm tức chết.

Vệ An Tin không cam tâm tình nguyện mà ra khỏi phòng làm việc của bạn tốt, vẫn vì hắn không trở thành em rể mình một lần mà âm thầm ảo não.

Ai, thật đáng tiếc!

Diêu Hiểu Thư vì để có tiền cho Ly Ly mượn, không thể làm gì khác hơn là nhắm mắt tìm tới Hà Châu.

“Hiểu Thư, con đến rồi sao, ăn cơm chưa?” Mẹ Quan nhìn thấy Hiểu Thư đến, khuôn mặt tươi cười chào đón, “Mẹ Quan hôm nay nấu rất nhiều đồ ăn nghe, con có lộc ăn rồi.”

“Mẹ Quan, con đã ăn rồi, Hà Châu có ở đây không ạ?” Diêu Hiểu Thư cười cự tuyệt ý tốt của mẹ Quan, vội vàng hỏi người muốn tìm có ở đây không.

“A, thật đáng tiếc, nhưng con có thể uống chén canh, đây chính là canh bổ đó.” Mẹ Quan giống như là không có nghe thấy vấn đề của Hiểu Thư, lập tức đi tới phòng bếp múc một chén canh cho cô. “Uống một chút đi, coi có ngon không.?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.