Cưỡng Ép Cô Nàng Nằm Vùng Làm Vợ

Chương 28: Chương 28: Chạy trốn (2)




"Ba ba!" Vũ Văn Bác tức giận, không chút lưu tình đánh gần mười cái, nghe con gái ríu rít khóc lên, lúc này mới dừng lại.

"Ô ô ô. . . . . . Con. . . . . . Lớn như vậy cũng không bị ai đánh mông, Cha. . . . . . Cha không phải là cha ruột, cha là bố dượng, mọi người đều nói tâm bố dượng độc nhất, ô ô. . . . . . Cha có bản lãnh liền đánh chết con đi, nếu không. . . . . . Nếu không con. . . . . ."

Y Hi Nhi như chim nhỏ tức giận, vừa thút thít vừa tức miệng mắng to, cư nhiên đánh mông cô, hơn nữa còn trước mặt thối hồ ly vén quần của cô, sau này cô còn lấy cái gì đi gặp người a.

Đời này chưa từng thẹn quá thành giận như vậy, Y Hi Nhi khóc đến chảy nước mắt nước mũi, cuối cùng dứt khoát từ trên đùi Vũ Văn Bác tuột xuống, muốn chạy đi.

Không cẩn thận ngã xuống, đặt mông ngồi trên đất, đau đến mức cô nhe răng trợn mắt , mới vừa muốn bò dậy tiếp tục chạy, liền bị người ôm , đạp chân trên không trung.

Nhìn mặt Vũ Văn Bác âm trầm như cũ, Y Hi Nhi giận đến quay mặt qua chỗ khác không nhìn anh.

Vũ Văn Bác lo lắng mở miệng: "Nếu không con làm gì?"

"Hừ!" Xoay mặt, Y Hi Nhi không bao giờ muốn quan tâm đến người này. Trước kia lúc còn đi học cô đặc biệt hâm mộ các bạn có cha mẹ, còn nhớ rõ cô gái cùng phòng bởi vì chuyện yêu đương mà náo loạn cùng người nhà. Lúc ấy còn cảm thấy người ta đặc biệt hạnh phúc, cho dù cô bé kia cố tình gây sự cùng cha mẹ không hiểu tâm tư của cô ấy, quyết giữ ý mình, cô vẫn cảm thấy cảm giác có người quản thật tốt.

Hiện tại, cô hoàn toàn hiểu, khi cha mẹ vĩnh viễn đều tự cho là đúng, tựa như cha mẹ của cô gái kia, vẫn phản đối con gái yêu đương, nhưng cũng vì vậy đã kích thích lòng phản nghịch của cô ấy, cuối cùng ăn trộm trái cấm có thai, cũng là cha mẹ làm bậy mà ra .

Nhìn con gái thở phì phò, Vũ Văn Bác cũng không biết nên làm sao, ở dưới tay mình có ngoan một chút, chỉ là chuyện bậy cô làm lúc trước. Lại nói đường đường hội trưởng hội Liệt Diễm sao có thể để nữ nhi quy phục?

"Nói, hiểu sai chưa?" giọng của Vũ Văn Bác cứng rắn mà bá đạo.

"Không biết, con chỉ biết cha mẹ các ngươi đều như vậy, vĩnh viễn đều không cho trẻ em quyền nói, nói sai liền bị mắng, nói đúng thì bị đánh, con không biết con nên nói cái gì, dù sao mặc kệ nói gì đều bị phạt, dứt khoát về saucon không nói lời nào, tránh khỏi lão nhân gia ngài."

Nói xong, Y Hi Nhi quyết định, trừ phi Vũ Văn Bác nhận sai trước, hơn nữa đưa mình đi bệnh viện trị liệu, nếu không cô không bao giờ muốn nói chuyện với Vũ Văn Bác nữa.

Nhìn diễn biến một cuộc nháo kịch đến cuối cùng thành như này, Tây Môn Dật vừa uống trà trong tay, vừa lộ ra nụ cười như hồ ly.

Mặc dù không còn phát bệnh, nhưng lúc ở Hạ Môn Y Hi Nhi vẫn bị nhức đầu kịch liệt doạ sợ. Lúc đầu cho rằng mình bệnh tâm thần phân liệt, bây giờ lại không đơn giản như vậy, từ nhỏ đến lớn cô vẫn luôn khỏe mạnh, cho tới bây giờ chưa ngã bệnh , làm sao lại nhức đầu không giải thích được?

Y Hi Nhi không nghĩ ra, bởi vì cô không phải thầy thuốc, nhưng Vũ Văn Bác có tiền như vậy, có bác sĩ tư nhân, tại sao không giúp mình trị liệu? Điều này làm Y Hi Nhi cực kỳ khó chịu, không biết vì sao, cô luôn cảm giác mình là lạ. Có lúc muốn gọi người lấy ly nước, nhưng trước khi nói ra miệng lại quên mất mình phải nói gì. Không thể làm gì khác hơn là đuổi người làm ra ngoài, sau đó ở trong phòng liều mạng nghĩ mình vừa rồi muốn làm gì.

Tình huống như thế không chỉ xảy ra một lần, Y Hi Nhi cảm giác trí nhớ mình có vấn đề, nhưng khi cô cảm thấy trí nhớ có vấn đề, cô lại phát hiện mình cư nhiên chỉ cần nhìn một lần liền nhớ rõ người đọc tin tức hôm đó mặc đồ màu gì, đáng sợ nhất là cô căn bản nghe không hiểu người ta nói gì, tuy nhiên có thể nhớ cách nói như thế nào.

Cuối cùng, Y Hi Nhi có chút bối rối, nhưng cho tới nay đều sợ Vũ Văn Bác biết, nên không dám nói ra.

Người ta là lão đại Xã Hội Đen, chuyện của cô đã sớm rõ như lòng bàn tay, người ta nếu nguyện ý giúp mình khám bệnh đã sớm giúp, còn cần đợi cô mở miệng sao? Thế nhưng lần đầu tiên Y Hi Nhi thật giận, bất chấp tất cả nói ra ngoài.

Dù sao Nữ Ma Đầu đã tới, cô cũng không sợ, Vũ Văn Bác nếu nguyện ý giúp mình chữa bệnh thì xong, không muốn cũng phải kéo được cô mới sảng khoái.

Bên trong phòng làm việc rộng rãi sáng ngời, theo phong cách Châu Âu hào hoa.

Vũ Văn Bác nhìn ba chuyên gia khoa thần kinh, lại nhìn một chút báo cáo kiểm tra sức khoẻ trong tay, mặt không vui.

Nhớ tới con gái thật không lên tiếng nữa, trong lòng Vũ Văn Bác liền không khỏi phiền não, cầm báo cáo kiểm nghiệm của Y Hi Nhi, chân mày nhíu chung một chỗ.

Bên cạnh bàn là ba chuyên khoa thần kinh giỏi nhất thế giới, đứng xếp thành một hàng, không dám hé răng.

Buông báo cáo trong tay, Vũ Văn Bác nhìn ba người trước mặt , mặt âm trầm, "Hút nhiều máu như vậy, làm nhiều kiểm tra như vậy, để ra những kết luận này sao?"

" Bệnh Đại tiểu thư vô cùng hiếm thấy, không có bất kỳ dị dạng, hơn không tìm được người đã từng bệnh đó, tất cả kiểm tra máu dịch đã làm ba lượt cũng thể hiện bình thường, trước mắt kỹ thuật của chúng ta có hạn, không cách nào giải thích được tình huống của đại tiểu thư, chúng tôi. . . . . ."

Vũ Văn Bác nghe giải thích như vậy rất không hài lòng, tròng mắt hơi híp, lên giọng: "Hiếm thấy không phải là không có, kỹ thuật có hạn vậy thì nâng cao, cái này còn cần ta tới dạy các ông sao?"

"Thật xin lỗi, " ba chuyên gia thừa nhận sai lầm, thấy sắc mặt Vũ Văn Bác hòa hoãn một ít, lúc này mới tiếp tục nói: "Bởi vì tình huống đặc biệt của đại tiểu thư, chúng tôi đã kiểm trắc một ít nước biển cùng với ảnh hưởng động lực của nước đối với đại não, nhưng vẫn không tìm được giải thích hợp lý, đồng thời chúng tôi đã mời chuyên gia khoa thần kinh Mĩ tới, nhưng là. . . . . ."

Nhìn chuyên gia do dự, Vũ Văn Bác không nhịn được nói: "Nói."

"Uy Nhĩ Tư tiên sinh đã qua đời trước một ngày khi chúng tôi gửi thư mời. Nhưng chúng tôi tìm được đệ tử tâm đắc nhất của ông ấy, mặc dù còn rất trẻ, nhưng Uy Nhĩ Tư đã từng nói học trò này là người ông rất vừa ý cho đến tận bây giờ. Hơn nữa ông còn lập di chúc, những nghiên cứu y khoa của ông sẽ do người học trò này giúp ông hoàn thành, có thể thấy Uy Nhĩ Tư đã đem phần lớn thành quả nghiên cứu của ông giao do người học trò này rồi, hơn nữa cô có hai bằng tiến sĩ y khoa uy tín nhất thế giới, tuy chỉ có ba mươi ba tuổi, nhưng đối với nghiên cứu thần kinh đã là chuyên gia cấp bậc."

Chuyên gia nói xong, lấy ra một tấm hình, phía trên là một cô gái Á châu, nhìn qua lão luyện khôn khéo, ngũ quan cũng không phải rất đẹp, nhưng lại có một đôi sắc bén.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.