Cưỡng Ép Cô Nàng Nằm Vùng Làm Vợ

Chương 25: Chương 25: Tiệc sinh nhật "mười bảy tuổi" (3)




"Triển, người kia thật xuất hiện, có thể nhìn ra chúng ta." thanh âm Đoan Mộc Thác có chút nghẹn ngào, nhìn bóng lưng Y Hi Nhi, ánh mắt nóng rực mà kích động.

Từ nhỏ đến lớn, không người nào để ý bọn họ rất khổ sở, không có ai có thể phân biệt bọn họ. Bọn họ là bóng dáng của nhau. Còn nhớ có một nữ sinh tỏ tình, tuy nhiên cô ấy lại tìm sai đối tượng, về sau biết sự thật cũng cảm thấy không có vấn đề gì, mặc kệ là Thác hay Triển. Người khác nhìn vào cũng chỉ là một người.

Cảm giác chán ghét như thế, cho nên càng khát vọng có người có thể nhận ra bọn họ. Bọn hắn vẫn chơi trò “Ta là ai”, không ai đoán đúng, cho dù đoán đúng cũng chỉ là may mắn thôi, không chịu nổi khảo nghiệm, chỉ cần nói hai câu, người đoán đúng sẽ dao động.

Mà bây giờ, người chỉ cần một lần đã có thể nhận ra bọn họ, rốt cuộc xuất hiện.

Nhìn em trai y chang mình, Đoan Mộc Triển lộ ra nụ cười ấm áp, "Đừng quá kích động, em sẽ bị dọa hư cô ấy."

"Sẽ không, cô ấy sẽ không bị dọa hỏng , cô ấy xuất hiện cũng sẽ không rời đi. Em cũng không cho phép cô ấy rời đi, anh, chúng ta đã tìm được người hiểu chúng ta, anh không vui mừng sao?" Đây là chuyện bọn họ vui vẻ nhất không phải sao? Mặc kệ thân phận, địa vị cao bao nhiêu, nhưng không người nào để ý thừa nhận, khổ sở vẫn ở đây, cho dù là lão đại cũng không cách nào chia sẻ phiền não của họ.

Vũ Văn Bác đang cùng một chính khách cao cấp trò chuyện thật vui, dư quang khóe mắt nhìn thấy Y Hi Nhi đến gần, liền lôi kéo cô đứng ở bên cạnh mình.

Bị người không giải thích được ngăn lại, Y Hi Nhi tức giận trừng mắt liếc một cái, thấy rõ ràng là Vũ Văn Bác lập tức đổi thành nụ cười nịnh hót, "Ha ha. . . . . . Cha."

Cô còn đang ở hang sói, cô không quên.

"Thế nào không cẩn thận như vậy?" Vũ Văn Bác nhìn thấy y phục trên người Y Hi Nhi ướt một mảng lớn, cau mày, quay đầu cùng mấy người bên cạnh nói mấy câu, sau đó lôi kéo tay Y Hi Nhi rời đi.

Bị Vũ Văn Bác lôi kéo, Y Hi Nhi ngay cả phản kháng cũng không có, dù thế nào giày vò đã mấy ngày rồi, đến lúc đó Nữ Ma Đầu nhất định sẽ mang theo xe tăng đánh nơi này đem mình cứu ra ngoài .

Chỉ là. . . . . . Đó cũng là chuyện mấy ngày sau, Vũ Văn Bác nếu muốn đem mình làm hỏng chỉ cần một đầu ngón tay, huống chi, hiện tại anh ta mạnh hơn, cả ngón tay cũng không muốn dùng đến.

Liều mạng lôi váy, Y Hi Nhi sợ.

Kéo mấy cái, Y Hi Nhi không chịu buông tay, Vũ Văn Bác mất hứng, cau mày nhìn Y Hi Nhi, "Buông tay, có nghe hay không?"

Vũ Văn Bác vừa buông tay, Y Hi Nhi lập tức ngay tại chỗ lăn lộn trốn vào trong rèm cửa sổ, "Con. . . . . . Con không thả, đầu có thể rơi, máu có thể chảy, trinh tiết không thể ném!"

"Trong óc con muốn cái gì? Cha đổi y phục cho con, cởi nhanh một chút." Vũ Văn Bác nhíu mày một cái, hai chân thon dài hai bước đi tới rèm cửa sổ, một tay đem Y Hi Nhi núp bên trong kéo ra.

Gì, không phải muốn phá hủy trinh tiết cô sao? Y Hi Nhi lúng túng nói: "Đổi, thay quần áo à?"

Vũ Văn Bác lui về phía sau một bước ôm đôi tay, nhìn chằm chằm con gái, có chút cảm thấy buồn cười, "Nếu không con cho rằng cha muốn làm gì?" Vừa trực tiếp đem Y Hi Nhi đè lên giường, bàn tay thật nhanh đem cô lột sạch sẻ, chỉ còn lại nịt vú cùng quần lót.

Xảy ra biến cố, giấu mình trong chăn, chỉ lộ ra cái đầu, Y Hi Nhi lấy hơi, khẩn trương nuốt nước miếng một cái, "Cha, con lớn như vậy, có thể tự thay quần áo, không nhọc ngài đại giá. Mặc dù trong lòng cha trong sáng như ngọc, mà ta là con gái lớn cũng phải sĩ diện, chuyện này truyền con thật mất mặt." Huống chi, lão nương cũng không phải thật mười bảy tuổi, lão nương là cô gái hai mươi lăm tuổi hương sắc thơm ngát a, như vậy bị người nhìn, thành cái dạng gì?

Vũ Văn Bác cúi đầu suy nghĩ một chút, cảm thấy Y Hi Nhi nói rất có lý.

Nhìn thấy Vũ Văn Bác bị mình dao động, Y Hi Nhi không ngừng cố gắng nói: "Cha một ngày kiếm tỷ bạc, phong vân một cõi, sao có thể làm những chuyện này, ngài cần bảo trọng, chỉ có con gái hầu hạ ngài, nào dám khiến cha hầu hạ người nhỏ a, ngài nói con nói đúng không?"

Nhìn vẻ mặt tiểu nhân của Y Hi Nhi, Vũ Văn Bác cau mày, tấm chăn đắp trên người lại bị kéo ra, "Con nói đúng, chẳng qua con gái bị cha xem một cái cũng sẽ không sao, ai dám cười con?"

Nói xong, Vũ Văn Bác cứng rắn giữ chặt tay chân đá lung tung khắp nơi của Y Hi Nhi, đem bộ lễ phục mới mặc vào cho Y Hi Nhi.

Mặc xong, Vũ Văn Bác đỡ Y Hi Nhi đứng nghiêm ngay ngắn, sau đó sửa sang lại cái váy, hài lòng nhìn khuôn mặt đỏ bừng của con gái, "Về sau mỗi sáng rời giường con giúp cha thay quần áo."

"Cái gì? !" Y Hi Nhi trợn to hai mắt.

Nhìn hai mắt trừng lớn như con ếch, Vũ Văn Bác vui mừng siết chặt hồng xoa xoa gương mặt, sau đó nghiêm mặt nói: "Con hầu hạ cha không phải chuyện thiên kinh địa nghĩa (chuyện hiển nhiên) sao?"

Y Hi Nhi yên rồi, cúi gằm đầu, không còn hơi sức nói: "Dạ, con gái tuân lệnh."

Đưa tay sửa lại một chút đầu tóc rối bời của Y Hi Nhi, Vũ Văn Bác lôi kéo tay cô ra khỏi phòng.

Vừa ra khỏi cửa, Y Hi Nhi đã nhìn thấy Vương Hi Phượng, không đúng, hình như gọi là Đại Lệ Ti, Y Hi Nhi vỗ đầu một cái, khẽ nhếch miệng nhìn cô gái xinh đẹp gợi cảm, không nhịn được nuốt từng ngụm nước bọt.

"Pằng!" một tiếng, Vũ Văn Bác vỗ vào mặt Y Hi Nhi, "Tự mình đi chơi ." Thế nào thân là cô gái nhỏ còn lộ ra cái loại ánh mắt háo sắc đó? Thật là mất thể diện.

Thu hồi ánh mắt kinh ngạc, không có nước miếng chảy xuống, Y Hi Nhi giống như một con cún con nhìn Vũ Văn Bác, "Con. . . . . . Con muốn đi theo cha."

"Ha ha, thật là cha con tình thâm a." Đại Lệ Ti nói xong, đã đến gần.

Vũ Văn Bác nhìn Đại Lệ Ti, người phụ nữ kia, vẫn chói mắt như sáu năm trước, "Chào hỏi."

Mặc dù Vũ Văn Bác không nhìn mình, nhưng Y Hi Nhi biết Vũ Văn Bác đang nói với bản thân, đây là đang ghét bỏ chính mình gia giáo không tốt, cũng không phải lần đầu tiên. Y Hi Nhi dẩu môi, hướng Đại Lệ Ti cười ngọt ngào, "Cô Đại Lệ Ti mạnh khỏe, con vừa ở bữa tiệc không cẩn thận nghe được, cô giống như sẽ là mẹ tương lai của con đúng không?"

Trong bữa tiệc phần lớn đều lựa chọn dùng tiếng Anh để nói chuyện, cho nên Y Hi Nhi nghe được một chút, trước kinh ngạc, sau đó hâm mộ Vũ Văn Bác có một cô vợ chưa cưới xinh đẹp như vậy ....

Vỗ vỗ đầu Y Hi Nhi , Đại Lệ Ti lấy 1m73 cộng thêm giày cao gót 10 cm, cảm giác đảm nhiệm chức vụ giống như là xoa đầu sủng vật , "Thật biết nghe lời , con thích cô làm mẹ con sao?"

Trên mặt rơi xuống ba đường vạch đen, Y Hi Nhi rất không thích có người vỗ đầu cô, vốn là không thông minh, vỗ nữa chẳng phải là ngu hơn.

Chỉ là, không thích là không thích, công phu trên mặt đã luyện đủ , "Cha yêu thích con liền thích." Đem toàn bộ trách nhiệm cũng đẩy tới trên người Vũ Văn Bác, Y Hi Nhi bo bo giữ mình.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.