Cứu Vớt Vai Ác Kia

Chương 54: Chương 54: Tiểu sủng của Ma Tôn đại nhân 8




Ánh mắt Lâm Uyên tối sầm lại, kéo Tễ Nguyệt xuống, trầm giọng nói: "Tễ Nguyệt, không được vô lễ."

Tễ Nguyệt ủy ủy khuất khuất từ trên người Lâm Uyên xuống, sa sút "A" một tiếng. Xem ra y cũng không phải người được sủng ái nhất, không khác gì những tiểu sủng kia, không thể tùy tiện thân cận Tôn Thượng.

Ngón tay Lâm Uyên giật giật, vẫn không đi lên sờ sờ đầu Tễ Nguyệt, "Ngươi tu luyện cho tốt."

Tễ Nguyệt ủ rũ cụp đuôi, "Biết rồi."

Lâm Uyên không nhìn nữa, sợ mình nhìn thêm một chút vẻ mệt mỏi của Tễ Nguyệt, liền nhịn không được ôm y vào trong ngực trấn an yêu thương.

Lâm Uyên chuẩn bị cho Tễ Nguyệt rất nhiều linh khí cùng pháp bảo bảo mệnh, tùy tiện một kiện đối với bên ngoài đều là pháp bảo quý hiếm, tất cả đều bỏ trong nhẫn trữ vật của Tễ Nguyệt, nếu để cho người khác nhìn thấy, khẳng định phải đỏ mắt nói phí phạm của trời, không biết quý trọng.

Đến thời gian bí cảnh mở ra, Lâm Uyên mang theo Tễ Nguyệt hướng đến địa phương kia ngự không mà đi. Tễ Nguyệt được Lâm Uyên ôm, mây hai bên lướt qua cực nhanh, tiếng gió đều bị ngăn cách ở bên ngoài, được ma khí của Tôn Thượng bao trùm che chở, nguy hiểm gì cũng không xuyên qua được.

Trong lòng Tễ Nguyệt lan tràn lên một tầng lại một tầng ngọt ngào, lại càng gần Tôn Thượng hơn một chút ôm hắn. Tình cảnh hiện tại giống như chỉ có hai người bọn họ trong trời đất, y được Tôn Thượng an ổn che chở trong ngực, bên ngoài hỗn loạn cùng tranh đoạt đều không liên quan đến bọn họ. Y chỉ cần nhìn Tôn Thượng, mà Tôn Thượng trong mắt cũng chỉ có y.

Lâm Uyên cúi đầu nhìn thoáng qua Tễ Nguyệt hãy còn cao hứng, "Rất cao hứng?"

Tễ Nguyệt vui vẻ "Ừ" một tiếng, y quả nhiên là người được sủng ái nhất, Tôn Thượng cũng chỉ mang y ra ngoài, hơn nữa Tôn Thượng cũng chưa từng ôm tiểu sủng khác, chỉ ôm y.

"Nếu tu vi của ngươi đủ mạnh là có thể luyện công pháp súc địa thành thốn, ngự không mà đi." Lâm Uyên nhớ tới Tễ Nguyệt ngay cả cây ngô đồng cũng không bay lên được, thiệt thòi nguyên hình của y vẫn là chim, nhưng rốt cuộc là bản tính, chỉ bay một chút liền vui vẻ như vậy.

Tễ Nguyệt cũng không giải thích quan niệm sai lầm của Tôn Thượng.

Trong khoảnh khắc Lâm Uyên đến trước cửa vào bí cảnh, Lâm Uyên hạ xuống người Ma giới liền cách xa hắn, mà tu sĩ các tộc khác hận không thể cách Lâm Uyên xa hơn, có thể thấy được hung danh của Lâm Uyên.

Thiên tộc cấp bậc nghiêm ngặt, có một bộ phương pháp quản lý giống như hoàng tộc Phàm giới, mà Thiên Quân tự cho mình có thân phận cao, bình thường đều là ngồi ngay ngắn trên Cửu Trọng Thiên của Thiên tộc, tục sự bình thường không dễ dàng tự mình hạ thân. Thiếu niên bị mấy vị trưởng lão cao giai của Thiên tộc vây ở giữa chính là Thiếu chủ Thiên giới Bạch Hạo. Nhìn dáng vẻ hẳn là để hắn tới rèn luyện, mà nhiệm vụ chủ yếu nhất của mấy vị trưởng lão kia là bảo vệ an nguy cho hắn.

Yêu tộc bên kia cũng là tình cảnh tương tự, được bao quanh phủng ở bên trong chính là thiếu niên thanh tuyển, ánh mắt ngây thơ trong suốt, ánh mắt nhìn về phía Ma tộc tràn đầy tò mò, không giống những người khác có căm ghét cùng sợ hãi, cái loại ánh mắt sạch sẽ không chứa bất kỳ tạp chất nào rơi vào trên người, giống như gió đầu hạ, thấm vào ruột gan, mang đến một tia mát mẻ sảng khoái.

Sau khi chân Tễ Nguyệt rơi xuống đất cũng không buông Lâm Uyên ra, mà là ở trong ngực Lâm Uyên thò đầu dò xét người xung quanh. Khổng Từ khuôn mặt sạch sẽ, khí chất thuần túy, quanh thân tản ra khí tức ôn nhuận tường hòa, làm cho người ta vừa nhìn liền sinh hảo cảm, thầm nghĩ đem hắn nâng lên thần đàn, khiến người ta không nỡ khinh nhờn.

Mà Tễ Nguyệt cùng là song sinh tử, khuôn mặt diễm lệ, sóng mắt lưu chuyển tràn đầy tình ý, giống như không có xương dính vào trong ngực nam nhân, vừa nhìn đã biết là cái loại lấy sắc thị nhân, không cần để ở trong lòng.

Lâm Uyên tay ở trên lưng Tễ Nguyệt nhẹ nhàng đẩy về phía trước, "Đứng vững." Nhìn về phía trận trượng đối diện, lại nhìn Tễ Nguyệt bên người cô đơn chiếc bóng, Lâm Uyên ở trong lòng nghĩ, bên cạnh hai người kia có một đám người bảo vệ, bên người Tễ Nguyệt chỉ có mình, tuy rằng nhân mã hai bên kia cộng lại cũng không nhất định đánh được hắn, nhưng nhìn trên nhân số đã biết Tễ Nguyệt sẽ thua. Hắn có phải cũng nên gọi mấy người Ma tộc đi theo phía sau Tễ Nguyệt hay không?

Ánh mắt Lâm Uyên nhẹ nhàng đảo qua mấy vị Ma tộc ở một bên, chỉ thấy vài đạo quang hiện lên, mấy vị ma tộc bị nhìn thấy hận không thể sử dụng toàn bộ ma lực bỏ chạy. Bọn họ cũng không có nghiền ngẫm ra ý tứ của Tôn Thượng, phản ứng đầu tiên chính là Tôn Thượng ngại chướng mắt, chỉ hận tốc độ chạy trốn của mình không đủ nhanh.

"......"

Trong Ma tộc càng chú ý cường giả vi tôn, không có quy tắc cùng chế độ gì, cường giả chế định quy củ, kẻ yếu đánh không lại chỉ có thể nghe theo, không có thương hại cùng công bằng gì đáng nói.

Bình thường Lâm Uyên không quản lý Ma giới, thực lực cùng tồn tại của hắn trong Ma tộc càng giống như tồn tại uy hiếp đối với tam giới, Ma giới đối với các tộc khác có sự uy hiếp, khiến cho bọn họ không dám dễ dàng xâm chiếm Ma giới, trong Ma tộc cũng tồn tại sự uy hiếp này, bọn họ sinh hoạt dưới uy áp của Lâm Uyên. Người Ma tộc đối với Lâm Uyên có thể nói là vừa sợ hãi vừa kính ngưỡng.

Mặc dù bản thân Lâm Uyên tu vi cao thâm, nhưng Ma giới như năm bè bảy mảng, làm theo ý mình, bên người Lâm Uyên ngoại trừ một món đồ chơi nhỏ cũng không có thủ hạ hữu dụng khác, có người Thiên tộc ỷ vào bọn họ bên này người nhiều thế mạnh, đoán chừng cho dù cùng Lâm Uyên nổi lên xung đột, dù những Ma tộc khác không cùng nhau bỏ đá xuống giếng, nhưng khẳng định sẽ không ra tay giúp Lâm Uyên. Các tộc vốn tích oán khí rất sâu, hơn nữa vốn là muốn tranh đoạt tài nguyên, tất cả mọi người ở đây đều là đối thủ cạnh tranh, bầu không khí vốn căng thẳng, vì thế liền mở miệng trào phúng nói: "Ma Tôn quả nhiên phong lưu, ngay cả bí cảnh trọng yếu như vậy cũng mang theo ái sủng tùy thân tìm niềm vui, ái sủng của Ma Tôn quả nhiên không tầm thường, cùng những tiểu sủng khác không giống nhau.

Cơ hồ không có ai thấy Lâm Uyên động thủ, chỉ thấy vẻ mặt khinh thường của người nói chuyện dừng lại ở trên mặt, còn chưa kịp sợ hãi đã hóa thành tinh điểm phiêu tán, từ trên thân thể hắn bay ra một sợi màu trắng như sương khói, còn chưa kịp chạy đã bị chôn vùi.

Người này tu vi ở Thiên tộc cũng không tính là thấp, lại ngay cả một chút phản kháng cũng chưa kịp, trước mắt bao người thần hồn câu diệt, ngay cả Nguyên Anh cũng không chạy thoát, trưởng lão Thiên tộc ở đây đừng nói ra tay cứu giúp, ngay cả thủ pháp cùng chiêu thức của Ma Tôn cũng không thấy rõ, trong lòng không khỏi nổi lên sợ hãi cùng lãnh ý.

Lâm Uyên cau mày, người ở đây im như hến, trưởng lão Thiên tộc ngay cả lời đòi công đạo cũng nói không nên lời, mà Ma tộc ở đây lại vội vàng không ngừng bay về phía sau mấy ngàn dặm, ở xa xa nhìn tình hình bên này.

Rõ ràng nên là ba người cùng là thiên chi kiêu tử, Bạch Hạo cùng Khổng Từ giống nhau được chúng tinh phủng nguyệt sinh hoạt ở trên đỉnh hai tộc, mà Tễ Nguyệt lại bị xem là đồ chơi yêu sủng, sao có thể không khiến Lâm Uyên tức giận. Hắn nâng niu y trong lòng bàn tay còn sợ không cẩn thận làm y ngã xuống, sao có thể để cho người khác ô ngôn uế ngữ, dùng ánh mắt khinh thị mà đối đãi.

Không giống như những người khác sợ hãi, Tễ Nguyệt cong mắt, bên trong tràn đầy ý cười. Ngay cả người xa lạ cũng nhìn ra y không tầm thường, y quả nhiên là người được sủng ái nhất, Tôn Thượng còn muốn cùng y tìm niềm vui!

Người Ma tộc thấy Ma Tôn động thủ đều sợ hãi lui về phía sau, thấy một vị tu sĩ thần hồn câu diệt, Nguyên Anh mai một, cho dù không bi thương thương hại một chút, cũng không có cười vui vẻ như Tễ Nguyệt. Người ở đây trong lòng đều thầm than, quả nhiên là ma vật, tâm tư ác độc, người có thể sống sót dưới tay Ma Tôn há lại là hạng người bình thường lương thiện.

Trưởng lão Yêu tộc nhìn Tễ Nguyệt vài lần, phát hiện ra cái gì, ánh mắt càng ngày càng ngưng trọng, cảm ứng được huyết mạch dao động giống như Khổng Từ trên người Tễ Nguyệt, thoáng chốc đỏ mặt, trừng mắt nhìn Tễ Nguyệt, sắc mặt xanh trắng thay đổi vài lần.

Thân là Khổng Tước nhất tộc tôn quý, thế nhưng lại hầu hạ nằm dưới thân nam nhân, lấy sắc thị nhân lấy lòng người khác, quả thực làm cho nhất tộc bọn họ mất hết thể diện, khiến cho toàn tộc xấu hổ. Cho dù tức giận nghiến răng nghiến lợi, nhưng lại không thể trực tiếp chỉ ra thân phận của Tễ Nguyệt, chỉ hận không thể chôn càng chặt càng tốt, tất cả mọi người đều không biết đó là một con khổng tước. Hơn nữa nhớ tới lời tiên tri lúc trước, quả nhiên, vẫn là đọa lạc nhập ma, cùng Ma tộc ô trọc vô sỉ lăn lộn cùng một chỗ. Lúc trước nên bất chấp tộc quy đem nghiệt chướng này bóp chết ở trong nôi.

"Ngươi làm sao có thể," Thanh âm trong sáng của Khổng Từ truyền đến, chỉ nói nửa câu, ánh mắt nhàn nhạt chống lại Lâm Uyên liền tan tiếng, muốn nói ra miệng nhưng miệng như bịt kín, như thế nào cũng nói không nên lời.

Quét mắt nhìn lướt qua một đám người Thiên tộc bên kia giận mà không dám nói, kết quả bọn họ theo bản năng đồng loạt lui về phía sau vài bước.

Cửa vào bí cảnh Thời Gian dần dần mở ra, Lâm Uyên chưa động, những người khác gấp không chờ nổi nhìn mà không dám động. Tễ Nguyệt tò mò nhìn tấm màn sáng kia càng lúc càng lớn, kết quả đã bị ôm bay vào.

Tựa như xuyên qua đường hầm kỳ quái, sương mù trước mắt tản ra, Lâm Uyên đang chống lại một ma thú khổng lồ đối diện với hắn há to miệng như cái chậu máu, đang chờ hắn nhảy vào.

Lâm Uyên vung tay lên liền không tốn chút sức lực xử lý ma thú, trong lòng nhịn không được nôn nóng, Tễ Nguyệt không ở bên cạnh hắn.

Tễ Nguyệt tu vi vốn đã yếu, không đủ tiêu chuẩn thấp nhất đến bí cảnh, trong bí cảnh nguy hiểm trùng trùng điệp điệp, tùy ý một con ma thú tu vi so với Tễ Nguyệt còn cao hơn. Sau khi Tễ Nguyệt hóa hình chưa từng gặp qua loại tình huống này, một chút kinh nghiệm đối địch đánh nhau cũng không có. Lâm Uyên ảo não vì kiêu ngạo của mình, nghĩ mình có thể bảo vệ Tễ Nguyệt, lại không biết người cùng nhau đi vào bí cảnh còn có thể bị phân đến hai nơi.

Chết tiệt!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.