[Đam Mỹ] Độc Sủng Hậu Cung

Chương 1: Chương 1: Khí tử(*) tuyển tú




(*) Khí tử: Nhi tử bị vứt bỏ, ruồng bỏ

Trải qua mấy trăm năm, Triều đình Vũ Văn đến nay tuy là thiên hạ ba phần, triều đình Vũ Văn vẫn là vô cùng sung túc. Nói tới nguyên nhân, thứ nhất phàm là bậc đế vương là người chăm lo đến chính sự, thủ đoạn ngoan tuyệt; thứ hai Vũ Văn hoàng đế nắm trong tay giang hồ võ lâm.

Triều đình Vũ Văn tồn tại đến nay đã được ba trăm tám mươi sáu năm, người nắm giữ ngôi vị Huyền Tôn đế chính là Vũ Văn Quân Quyết. Mà người phù trợ Vũ Văn Quân Quyết nắm trong tay giang hồ võ lâm lại chính là đệ đệ song sinh Vũ Văn Quân Nhiên.

Có lẽ nguyên nhân do hai huynh đệ là song sinh nên tình cảm từ nhỏ đã vô cùng tốt. Vì vậy Vũ Văn Quân Nhiên nắm giữ giang sơn, triều đình Vũ Văn nhanh chóng danh xưng giang hồ võ lâm, Vũ Văn Quân Quyết thập phần yên lòng.

Vũ Văn Quân Quyết trong lòng dự tính thường ngày bận tâm chính sự ít đi một nửa, tiến tới về sau hắn vẫn rất rảnh rỗi. Nhàn rỗi không có việc gì, Vũ Văn Quân Quyết liền đứng một bên hứng thú “xem diễn”.

Khi thượng triều thì xem hai phái triều thần tranh đấu lẫn nhau, khi rời triều nhìn đến hậu cung mỗi lần đều là ngươi lừa ta gạt.

Vũ Văn Quân Quyết tính tình lạnh lùng tàn nhẫn, hơn nữa hắn cũng cảm thấy hứng thú với những chuyện xấu xa, trực tiếp làm cho hậu cung tràn ngập khói lửa mù mịt, đến nay đã hai mươi năm mà vẫn chưa có lấy một hoàng tử, hoàng nữ.

Bên trong ngự thư phòng, Vũ Văn Quân Quyết thả xuống tấu chương, hỏi tổng quản Tác Tây đang lặng lẽ đứng bên cạnh.

“Tác Tây, ngày gần đây trong hoàng cung có cái gì thú vị không?”

Tác Tây chính là hình dung lại mọi truyện trong đầu qua một lần, cung kính nói: “Hồi Hoàng thượng, cũng không”

Vũ Văn Quân Quyết không thú vị đánh giá Tác Tây từ trước đến nay trên mặt đều không có biểu tình gì, thầm nghĩ, người này so với trẫm còn muốn không thú vị!

“Tác Tây, ngươi đi theo trẫm từ khi nào?”

“Hồi Hoàng thượng, tiểu nhân khi mười tuổi liền đi theo Hoàng thượng cùng Vương gia, đến bây giờ đã được mười lăm năm.”

Vũ Văn Quân Quyết hồ nghi nhìn Tác Tây.

“Nga? Lâu như vây?”

“Đúng vậy, Hoàng thượng”

“Như vậy, Tác Tây cũng biết mấy ngày gần đây trẫm cảm thấy không có điểm thú vị, là tổng quản của trẫm, Tác Tây cũng phải biết tìm việc thú vị cho trẫm xem?”

Tổng quản Tác Tây khóe miệng co rút, Hoàng thượng, hậu cung đã muốn rất không thái bình, ngài còn muốn làm cái gì a…..

Việc đã như thế, Tác Tây vẫn là cung kính nói: “Hoàng thượng, tiểu nhân hội hết sức.”

Vũ Văn Quân Quyết nhíu mày, “Tác Tây chớ không phải lão liễu(già rồi)? Nhưng thật ra trẫm sơ suất, Tác Tây năm nay cũng vừa ba mươi sáu, nhưng trẫm lại chưa hề hảo hảo lo lắng chung thân đại sự cho Tác Tây.”

Tổng quản Tác Tây khóe miệng co rút, Hoàng thượng, ngài chính là không có việc gì làm cũng không thế lấy tiểu nhân làm trò cười a…..

Tác Tây tuy là tổng quản hoàng cung, nhưng hắn là do hai huynh đệ Vũ Văn Quân Quyết khi sinh nhật mười tuổi nhìn trúng lúc thị võ, cũng không phải thái giám, hai huynh đệ cũng cực kỳ tín nhiệm hắn.

“Hoàng thượng, tiểu nhân là muốn hầu hạ ngài cùng Vương gia đến hết đời a~, thỉnh Hoàng thượng chớ trêu ghẹo tiểu nhân.”

Không đề cập tới Vũ Văn Quân Nhiên cũng được, này nhắc tới, Vũ Văn Quân Quyết trong lòng liền có điểm bất bình. Hoàng cung như thế không thú vị, sớm biết thế này, lúc trước để cho Vũ Văn Quân Nhiên làm hoàng đế, hiện giờ hắn tiêu dao giang hồ hẳn là rất sảng khoái đi!

Trong lòng bất bình, Vũ Văn Quân Quyết trên mặt hiện lên ý cười tựa tiếu phi tiếu, Tác Tây run run lùi lại vài bước, trong đầu tìm kiếm việc khiến cho Hoàng thượng chú ý.

“Hoàng thượng, tiểu nhân đột nhiên nghĩ đến một sự kiện, không biết hoàng thượng có hứng thú không?”

“Ân, là việc gì?”

“Đầu tháng ba là ngày tuyển tú, tuyển tú bất quá là việc bình thường. Nhưng tiểu nhân nghe nói Hộ bộ thượng thư Mộ đại nhân dưới trướng có ba con trai một người con gái. Tiểu nữ năm nay vừa tròn mười sáu, rất được Mộ đại nhân cưng chiều, Mộ đại nhân không nỡ đưa nữ nhi tiến hậu cung chịu khổ, liền quyết định không để cho Mộ tiểu thư tham gia tuyển tú.”

Vũ Văn Quân Quyết nhíu mày, “Trẫm nhớ rõ năm nay đại thần đến phiên Mộ gia tiến cống tú nữ.”

“Đúng vậy, Hoàng thượng, Mộ gia chính là có đưa người tới tuyển tú, chẳng qua là người nọ không phải Mộ gia tiểu thư, mà là Mộ gia khí tử nhị công tử Mộ Tử Thư.”

Vũ Văn Quân Quyết nghe vậy cũng không có sinh khí, ngược lại khóe môi gợi lên tà mị, cười nói: “Thú vị, thú vị.”

Thấy Vũ Văn Quân Quyết đến đầy hưng trí, Tác Tây lại đem hết thảy sự tình ngọn nguồn tinh tế nói cho hắn nghe.

Nguyên lai Mộ Tử Thư là đứa con do Hộ bộ thượng thư Mộ Thượng Thành cùng một tiểu quan sinh ra. Tiểu quan kia lại là một trong số ít người của ma da tộc, thân thể đạc thù, cho dù là nam tử cũng có thể sinh con. Tiểu quan dung mạo xinh đẹp tuyệt trần, bị sơn tặc bắt được bán vào Phong Nguyệt lâu, bị Mộ Thượng Thành nhìn trúng. Mộ Thượng Thành tính tình ham mê nữ sắc, lúc này liền mua hạ tiểu quan kia, ngày ngày đối hắn lời ngon tiếng ngọt.

Thẳng đến khi tiểu quan mang thai, Mộ Thượng Thành cảm thấy được hắn là quái vật, sẽ đem đến tai họa cho Mộ phủ, liền đưa hắn ở thiên viện không quan tâm. Tiểu quan sinh hạ Mộ Tử Thư liền qua đời.

Mộ Thượng Thành thấy tiểu quan sinh đứa con trên vai di truyền bớt Nguyệt Nha của ma da tộc, liền biết đứa nhỏ này cũng là truyền nhân của ma da tộc, sợ hắn mang đến tai họa cho Mộ phủ, liền cấp hắn một bà vú từ nay về sau cũng không quan tâm ngó ngàng đến.

Vũ Văn Quân Quyết nghe vậy càng cảm thấy đây chính là chuyện rất thú vị, khóe miệng cong thêm vài phần tà mị.

“Thật ra Mộ Thượng Thành này cũng là một tay tính toán. Đưa Mộ Tử Thư vào cung, nếu là được sủng ái, vì trẫm sinh hạ một nữ nhi, Mộ gia tất nhiên phong quang(nở mày nở mặt), nếu không được sủng ái bất quá cũng là vứt đi một khỏa khí tử không đến nơi đến chốn. Thú vị, thú vị đến cực điểm.”

Hậu cung cũng không phải là không có nam sủng nam phi, nhưng là cực ít, này đây mộ thượng thành đi nước cờ này cũng thực nham hiểm. Hắn nghĩ Vũ Văn Quân Quyết sẽ không để ý khi tuyển tú nữ lại có một nam nhân, thậm chí còn cảm thấy được thú vị. Trên thực tế Vũ Văn Quân Quyết chính là cảm thấy được điểm thú vị!

Bất quá Vũ Văn Quân Quyết cũng không phải có thể tùy tiện lợi dụng, Mộ Thượng Thành này dám ngông cuồng phỏng đoán ý tứ của hắn còn lợi dụng hắn, về sau ắt phải trả một giá thật lớn.

Trước đó, để cho trẫm cùng các ngươi ngoạn ngoạn(vui đùa một chút), gần đây quả thực không thú vị chút nào.

Tác Tây nhìn biểu tình quen thuộc trên khuôn mặt Hoàng thượng, biết Hoàng thượng tìm được chuyện thú vị liền không hề hỏi đến chuyện tuyển tú, trong lòng Hoàng thược tất có quyết định.

Nhoáng một cái qua mấy ngày liền tới đầu tháng ba là ngày tuyển tú, Mộ phủ trong lòng đồng dạng thấp thỏm đưa Mộ Tử Thư tiễn đưa lên kiệu phái đi hoàng cung. Để biểu hiện thành ý, trên dưới Mộ phủ đều ở cửa chính tiễn đưa Mộ Tử Thư, người không biết chuyện còn tưởng Mộ gia cỡ nào không nỡ xa Mộ Tử Thư.

Mộ Tử Thư chiếu theo yêu cầu tuyển tú, mặc một bộ hồng y đơn giản ngồi ở trong ngọc kiệu.

Phía ngoài ngọc kiệu, bà vú từ nhỏ chiếu cố hắn đang che mặt khóc nức nở. Công tử nàng đáng thương, hai mươi năm qua đều chiếu theo quy củ sống tại thiên viện(sân sau), trước nay chưa bao giờ làm chuyện xấu, như thế nào mệnh liền như vậy khổ! Gần vua như gần cọp, tiến cửa cung thâm giống như hải(ý chỉ tiến cửa cung thâm sâu tựa như biển), công tử đời này coi như kết thúc, này Mộ Thượng Thành đáng giết ngàn đao.

Mộ Tử Thư nhìn thấy bà vú cũng chính là người duy nhất yêu thương chính mình, trong lòng cũng là xúc động hàng vạn hàng nghìn lần, đáng tiếc hắn vô lực phản kháng vận mệnh an bài, cuối cùng chỉ đổi thành sâu kín thở dài, “ Bà vú nén bi thương, Tử Thư lần này tiến cung cũng không biết có còn cơ hội trở ra hay không. Bà vú đối Tử Thư ân tình, Tử Thư không thể báo đáp, chỉ mong sau này bà vú hảo hảo sống thật tốt, hạnh phúc an khang.

Bà vú nghe xong lời nói của Mộ Tử Thư, trong lòng càng không yên nhưng vẫn là lau lệ, không khỏi khiến công tử thêm thương cảm.

Mộ Tử Thư gật đầu, là phúc thì không phải là họa, là họa thì tránh không khỏi, ở trong thâm cung hựu khởi(vừa…lại) là có thể bảo toàn cả đời.

“Được rồi, dây dưa có cái gì để nói, đừng làm cho quan sai cùng mọi người đợi lâu!” Mộ Thượng Thành không kiên nhẫn, tiến lên vài bước đi đến bên cửa sổ ngọc kiệu, đối với nhi tử ngay cả chính mình cũng chỉ gặp qua vài lần nói: “Tử Thư không cần lo lắng, Hoàng thượng mặc dù không thể nào gần nam sắc, nhưng là không ghét bỏ. Huống hồ, khụ, ngươi thân thể đặc thù, nếu là đem Hoàng thượng phục vụ thật tốt, sinh ra một nữ nhi, ngày sau nhất định hưởng vinh hoa phú quý! Khi đó phụ thân còn phải nhờ cậy ngươi!”

Mộ Tử Thư trong lòng cười lạnh, nhưng là trên mặt chỉ đạm đạm nhất tiếu(cười nhạt), gật đầu cũng không trả lời.

Kia tuy cười tuy rằng thoáng qua rồi biến mất, Mộ Thượng Thành vẫn là ngốc lăng sửng sốt một chút, này nghiệt tử quả là hậu nhân của ma da tộc, gương mặt vô cùng thanh tú, tuấn lệ, xinh đẹp tuyệt trần nhưng lại mê hoặc lòng người, phi thường dễ nhìn, nhất là khi cười phi thường động nhân. Nếu như lọt vào mắt Hoàng thượng, kia Mộ gia hẳn là sẽ thăng quan tiến chức rất nhanh!

Cung sai thấy bọn họ nói xong rồi, liền hạ lệnh khởi kiệu đến hoàng cung đi đến. Tuy rằng bọn họ cũng nghi hoặc tại sao Mộ gia tuyển tú lại là vị công tử, nhưng cái này cũng không thuộc trong phạm vi chức trách của bọn họ.

Mộ Tử Thư cuối cũng vẫn liếc nhìn Mộ phủ một cái, đúng là thập phần xa lạ, không có một chút lưu luyến nơi này. Hắn ở một nơi hẻo lánh tại thiên viện, chẳng qua là liếc mắt nhìn cũng không thấy được, những nơi khác hắn không có đi qua, ở Mộ phủ càng là không hề bước ra quá một bước, tự nhiên là thập phần xa lạ.

Đoàn người Mộ Tử Thư vừa đi, Mộ gia tiểu thư Mộ Thư Ngữ liền nhăn mi lại hướng Mộ Thượng Thành không thuận theo nói: “Phụ thân vì sao để cho tên phế vật kia vào cung, Ngữ nhi không xứng với Hoàng thượng sao?”

Mộ Thượng Thành cưng chiều nhìn nữ nhi bảo bối, cười nói: “Phụ thân không nỡ đem Ngữ nhi vào hoàng cung, trong hậu cung ngày ngày tranh đấu khói lửa mù mịt, Hoàng thượng lại lãnh tình, bỏ mặc không quản, loại như vậy có thể so với mộ huyệt, phụ thân làm sao có thể để Ngữ nhi đi mạo hiểm?”

Mộ Thi Ngữ nghe vậy cũng không thể làm gì khác hơn, ngoan ngoãn nghe theo phụ thân an bài. Trong lòng kỳ thực cũng vô cùng muốn vào cung, nếu như là một ngày kia nàng có thể làm hoàng hậu….Thực sự là nghĩ một chút thôi cũng làm cho cả người hưng phấn.

Tú nữ cùng Mộ Tử Thư tất cả là hai mươi người, phần lớn đều là mỹ nhân được tuyển chọn trong thành, chỉ có ba nữ tử của các đại thần, đây là vì làm cho hậu cung cùng triều đình bớt liên hệ với nhau.

Hai mươi vị tuyển tú trên người đều mặc hồng y, đứng thành hai hàng ở hoa viên đợi Hoàng thượng đến.

Nữ tử của các đại thần ít nhiều cũng biết trong cung hiểm ách đáng sợ nhưng vẫn vô cùng tự tin cho rằng dung mạo của mình đều không phải tầm thường giống như những nữ tử bình dân có thể sánh ngang. Nếu là may mắn đượng Hoàng thượng ân sủng, không chỉ có chính bản thân mình vinh hoa phú quý mà ngay cả gia tộc cũng nở mày nở mặt.

Nữ tử bình dân tuy rằng xuất thân nơi nhỏ bé, nhưng có thể được chọn cũng nhất định là mỹ nhân chi tư(dung mạo xinh đẹp). Các nàng không thể nào tinh tường cách sinh tồn trong cung, một lòng nghĩ tiến vào hoàng cung liền có thể Ma tước(chim sẻ) biến thành phượng hoàng, ngày sau vĩnh viễn hưởng vinh hoa phú quý. Cho nên tha thiết hi vọng Hoàng thượng có thể nhìn trúng bản thân mình.

Giữa mọi người ở đây, chỉ có Mộ Tử Thư trong lòng một mảnh yên tĩnh, hắn không trông cậy vào ân sủng của Hoàng thượng, cũng không vỏng tưởng lập tức được ra khỏi cung, với hắn mà nói ở trong cung hoặc ở Mộ phủ, chẳng qua là ở một nơi hẻo lánh yên ổn sinh sống.

Hồi nhỏ hắn cúng có khát vọng được vượt ra khỏi Mộ phủ sinh sống, cũng ảo tưởng làm liều. Nhưng đến nay, hai mươi năm sống bình thản cùng tịch liêu đã sớm mài mòn hết thảy ảo tưởng cùng khát vọng. Hiện tại hắn thầm nghĩ có một nơi ổn định cuộc sống an tĩnh sống hết đời. Này, vô luận kết quả tuyển tú như thế nào, hắn cũng không để ý.

Nhóm tú nữ lo lắng chờ đợi, cái kia ở trong lòng các nàng giống như thần chi(thần khí) Hoàng thượng rốt cuộc đã tới.

“Hoàng thượng giá lâm!”

“Tham kiến Hoàng thương, Hoàng thượng vạn phúc kim an!”

Vũ Văn Quân Quyết liền sớm đã chuẩn bị ngự tọa huy tụ(gạt tay) để cho bọn họ đứng dậy, biếng nhác quét mắt trong các tú nữ kia, quản nhiên đúng như dự đoán trông thấy một nam tử. Nam tử vô cùng thanh tú tuấn lệ, thoáng hiện ra màu da bệnh trạng đích thực trắng nõn, vẻ mặt bình thản giống như không chút nào để ý hay không mình sẽ bị chọn, ở một đám nữ nhân lo lắng dễ dàng phân biệt.

Vũ Văn Quân Quyết thú vị mà nhếch môi, hắn cho rằng một người quanh năm nhốt tại thiên viện hẳn là tầm nhìn hạn hẹp, cái gì cũng sợ, hoặc là ánh mắt tha thiết mong chờ việc chọn tú lần này sẽ thay đổi số phận. Bất quá người này đúng là thực bình tĩnh? Thú vị!

Liếc mắt nhìn bên cạnh Tác Tây, Vũ Văn Quân Quyết mang theo khóe môi nại nhân tầm vị(ý vị sâu sa) tiếu ý ly khai ngự hoa viên.

Nhóm tú nữ ngơ ngác nhìn nhau, Hoàng thượng vẫn còn chưa lựa chọn tú nữ, như thế nào liền đi?

Các nàng đang nghi hoặc, chợt nghe kế bên tổng quản đại nhân nói:

“Hoàng thượng có chỉ, Con của Mộ Thượng Thành Mộ công tử Mộ Tử Thư tuấn tú bất phàm, thái độ thong dong, đặc biệt phong Mộ phi, thưởng tẩm cung Khuynh Nguyệt điện, tỳ nữ thị vệ hai người, châu báu hai rương. Còn lại các vị mỹ nhân đều là phong tư trác tuyệt, đặc biệt sai ngọc kiệu đưa về, phần thưởng vạn lượng hoàng kim, khâm thử.”

“Tạ ơn hoàng thượng long ân!”

Mọi người nhất thời hỉ ưu(vừa vui vừa buồn) nửa nọ nửa kia, vui là được vạn lượng hoàng kim, buồn chính là dĩ nhiên không có được lựa chọn, Hoàng thượng chỉ nhiền thoáng qua liền lưu lại một cái nam tử! Các nàng tuyệt không cam lòng!

Lúc này Mộ Tử Thư thật ra cũng không phải bình tĩnh như vậy, hắn không cho là mình so với những mỹ nhân kia, Hoàng thượng chỉ liếc mắt một cái liền chọn hắn, sau này muốn sống yên ổn sợ là khó khăn, Mộ Tử Thư trong lòng cười khổ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.