Đăng Hoa Bất Kham Tiễn

Chương 6: Chương 6: Chương 5




Tiếng chém giết kêu la cùng gói tan gạch vỡ hòa vào nhau thành trận âm thanh hỗn độn, xung quanh bụi đất mịt mù. Công tử Hàm cùng Tô Tử được tử sĩ vây quanh, Lý Nhiễm Cầu bên người không rời nửa bước, vừa đánh vừa mở đường cho Thế tử rút lui. Tiễn quân được tin mật thám đưa về, tinh binh mai phục trong rừng chờ sẵn thấy động ào ra tham chiến. Tử sĩ tả xung hữu đột nhưng mãnh hổ nan địch quần hồ, cục diện nhìn qua đã sớm định đoạt.

Lý Nhiễm Cầu thấy thế vội lao ra đoạt ngựa, trợ Thế tử cưỡi lên, sau đó chớp mắt chính mình cũng thu được một con, chực đột phá vòng vây, chỉ chừa lại mình Tô Tử ngẩn ngơ giữa trùng trùng đao kiếm.

Hiểu được Lý Nhiễm Cầu muốn mượn thời cơ mà bỏ hắn phía sau, Tô Tử nhìn bốn phía mịt mờ, biết làm sao để tìm được ngựa? Đang chần chừ do dự, công tử Hàm đã đưa tay chộp lấy hắn kéo lên, đặt ngồi ở phía sau mình.

“Bám chặt lấy ta!” Nam nhân thoáng quay đầu lại nhìn Tô Tử nói: “Ta sẽ bảo hộ ngươi!”

Tô Tử gật đầu, vội nắm chặt ống tay áo công tử Hàm. Tử sĩ còn sót lại chắn thành một hàng mở đường máu cho Thế tử thoái lui. Hai ngựa nhanh chóng phá vây, bỗng nghe phía sau một tiếng thét vang rừng vọng đến: “Bắn tên!”

Tô Tử chưa dám quay đầu lại nhìn, bên tai đã mơ hồ loạt dao động của cung tiễn xé gió bắn ra. Sau đó là tiếng kêu thảm thiết, có người ngã ngựa. Rồi đột nhiên cảm thấy trên lưng đau như lửa táp, hắn vội đưa tay quờ quạng, đúng là đầu tên, đã vào sâu trong cơ thể đến gần một tấc. Lập tức khí lạnh xộc thẳng vào tim.

Lý Nhiễm Cầu thấy bốn bề tử sĩ còn lại ít dần, vội thúc ngựa chạy đến bên công tử Hàm canh giữ, bất ngờ nhìn thấy đầu tên trên lưng Tô Tử. Vào sâu như thế sợ đã xuyên qua cột sống, một khi thối rữa nhiễm trùng có thể sẽ liệt nửa người.

Hắn cau mày, vừa định mở miệng nói, Tô Tử lại đột ngột quay sang, gương mặt thanh tú trắng bệch ướt mồ hôi lạnh. Ngón tay trỏ thẳng đưa sát vào đôi môi dính bụi, tỏ ý cầu tướng quân đừng có nói gì.

Với tình trạng này của thiếu niên, chỉ cần kéo nhẹ một cái là hắn rơi xuống đất. Đến lúc đó giữa binh đao loạn lạc, Thế tử dù muốn cũng không cứu được tiểu tử này. Nhưng Lý Nhiễm Cầu chẳng rõ bản thân đã nghĩ cái gì, bèn rút kiếm nhắm đầu tên trên lưng Tô Tử chém tới, đầu tên lập tức rơi xuống chỉ còn lại một chấm đen. Máu đỏ rỉ ra từ điểm đen là dấu vết duy nhất khiến người biết được thiếu niên đã trúng tiễn.

Tô Tử thấy kiếm chém tới hai mắt lộ vẻ thất kinh, sau đó lại nhìn Lý Nhiễm Cầu, trong lòng có chút cảm kích. Trái lại Lý tướng quân mặt tối đi vài phần, nhìn Tô Tử khẽ động thắt lưng cởi áo ngoài dính máu vứt xuống đất, xé ống tay áo đệm vào miệng vết thương.

Hắn hiểu rằng đây là toàn bộ những gì thiếu niên có thể làm, hành trình trước mặt lành ít dữ nhiều, cơ hội dừng chân thỉnh thầy lang còn không có, nói gì đến chữa trị. Sắp tới gian nan không ít, thân mang thương tích khó lòng trụ được đến biên quan. Thời điểm Tô Tử phải ly khai chỉ còn tính bằng giờ.

Để tránh né tay sai Tiễn quốc đang lùng bắt, bọn họ quyết định bỏ ngựa trốn vào rừng, đổi thành đi bộ theo đường núi mà tiến ra biên cảnh.

Tô Tử trúng thương nhưng đầu tên vẫn nằm trong cơ thể chưa được nhổ ra, vì thế xuất huyết không nhiều. Lại thêm mấy ngày liền bôn ba, bụi bặm tích tụ trên áo cũng thêm phần che giấu. Nhưng cứ mỗi bước đi, đầu tên trong người theo cử động cơ thể cứa vào xương cốt, mấy ngày đầu đau không thể thở. Dần dà khi cảm thấy khối thịt trên lưng đã bắt đầu thối rữa, cũng là lúc đau đớn hóa thành thuốc phiện, theo thời gian tê liệt cả đi, thịt da không còn cảm giác, thân thể đờ đẫn lết theo đoàn người. Ý thức đã sớm mơ hồ, không biết khi nào thì ngã xuống.

Công tử Hàm vẫn quan tâm hắn như xưa, nhưng bởi tử sĩ ở đây mà phải đối đãi theo lễ tiết. Bao nhiêu lần Tô Tử đau đến mức sắp ngất đến nơi, bàn tay ấm áp kia lại nửa vô tình nửa hữu ý chạm vào hắn, khiến bao nhiêu đau đớn lại cố nén vào trong.

Cái chết của thanh mã, đã rành rành trước mặt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.