Đấu Trường Sinh Tử

Chương 9: Chương 9




Một sự phản bội. Nghe thì có vẻ buồn cười, nhưng đó là điều đầu tiên tôi cảm thấy. Để có sự phản bội, trước tiên phải có sự tin tưởng. Giữa Peeta và tôi. Nhưng lòng tin hoàn toàn không có trong giao ước. Chúng tôi là những vật tế. Nhưng cậu bé đã không màng bị đòn để đưa tôi ổ bánh mì, người đã giữ tôi đứng vững khi đi trên cỗ xe, người đã cứu tôi trong tình thế khó xử với cô gái Avox tóc đỏ, người đã cố thuyết phục Haymitch về khả năng săn bắn của tôi… liệu đã khiến tôi tin tưởng một phần nào đó?

Bù lại, tôi thấy nhẹ nhõm khi không phải giả vờ làm bạn Peeta nữa. Rõ ràng là, mối quan hệ mỏng manh mà chúng tôi ngớ ngẩn tạo dựng đến lúc này đã bị cắt đứt. Cũng đến lúc rồi. Đấu trường sẽ bắt đầu trong hai ngày tới và việc tin tưởng nhau sẽ chỉ thể hiện điểm yếu. Bất kể điều gì dẫn đến quyết định của Peeta - tôi ngờ rằng đó là sự trội hơn của mình trong những ngày huấn luyện - tôi vẫn thấy mình phải cảm ơn. Có lẽ cuối cùng cậu cũng chấp nhận sự thật rằng chúng tôi càng thẳng thắn thừa nhận mình là kẻ thù của nhau sớm bao nhiêu thì càng tốt bấy nhiêu.

“Tốt thôi,” tôi nói. “Lịch cụ thể thế nào?”

“Mỗi đứa sẽ có bốn giờ với Effie cho phần hình thức và bốn giờ với ta cho phần nội dung.” Haymitch nói. “Cháu bắt đầu với Effie trước, Katniss.”

Tôi chưa hình dung Effie sẽ phải dạy tôi những gì trong suốt bốn tiếng, nhưng bà bắt tôi tận dụng thời gian tối đa. Cả hai về phòng tôi và bà cho tôi mặc một chiếc đầm dài đến chân, đi giày cao gót, tuy không phải thứ tôi sẽ mặc trong buổi phỏng vấn, và hướng dẫn cách đi. Đôi giày là thứ ngán ngẩm nhất. Tôi chưa bao giờ đi giày cao gót và không thể nào quen với việc cứ bị đung đưa mất thăng bằng suốt. Nhưng Effie đi giày cao gót suốt cả ngày, và nếu bà làm được thì tôi cũng phải làm được. Chiếc đầm làm nảy sinh một vấn đề khác. Nó cứ vướng vào đôi giày nên tất nhiên là tôi phải kéo nó lên, nhưng Effie bổ xuống tôi như một con diều hâu, đập tay tôi mà hét toáng, “Không được kéo quá mắt cá!” Giải quyết xong phần đi đứng thì vẫn còn tư thế ngồi, dáng điệu - tôi hay cúi đầu xuống - giao tiếp bằng mắt, động tác tay và cách cười. Cười không đơn giản là cười. Effie bắt tôi nói hàng trăm câu sáo rỗng bắt đầu bằng nụ cười, vừa cười vừa nói, hay kết thúc bằng nụ cười. Đến bữa trưa các cơ hai bên má tôi giật giật vì hoạt động nhiều quá.

“Đấy, ta đã làm hết sức rồi,” Effie thở dài. “Chỉ cần nhớ, Katniss, là cháu muốn làm khán giả thích cháu.”

“Bà không nghĩ họ sẽ như thế sao?” tôi hỏi.

“Không, nếu lúc nào cháu cũng trừng trừng nhìn họ. Tại sao cháu không để dành ánh mắt đó khi vào Đấu trường? Thay vào đó, hãy nghĩ những người xung quanh là bạn cháu,” Effie nói.

“Họ đang đánh cược xem cháu sẽ sống được bao lâu!” Tôi thốt lên. “Họ không phải bạn cháu.”

“Nào, hãy cứ giả vờ!” Effie ngắt lời. Rồi bà làm mặt cười cho tôi thấy. “Nhìn này, như vậy đấy. Ta đang cười với cháu mặc dù cháu đang chọc tức ta.”

“Vâng, có vẻ rất thuyết phục,” tôi nói. “Cháu đi ăn đây.” Tôi nhấc gót và bước đi nặng nề xuống phòng ăn, kéo váy lên đến đùi.

Hình như Peeta và Haymitch đang có tâm trạng rất tốt, nên tôi nghĩ phần nội dung sáng nay có tiến triển. Tôi lầm quá. Sau bữa trưa, Haymitch đưa tôi vào phòng khách, bảo tôi ngồi lên chiếc đi văng, chỉ cau mày nhìn tôi một lúc.

“Sao thế ạ?” cuối cùng tôi hỏi.

“Ta đang suy nghĩ xem phải làm gì với cháu,” ông nói. “Chúng ta nên để cháu thể hiện như thế nào? Cháu sẽ là một cô gái duyên dáng? Lạnh lùng? Hay tàn nhẫn? Đến lúc này thì cháu đang tỏa sáng như một ngôi sao. Cháu xả thân để cứu em mình. Cinna đã giúp cháu trông thật khó quên. Cháu đạt điểm luyện tập cao nhất. Người ta tò mò, nhưng không ai biết cháu là ai. Ấn tượng mà cháu tạo ra trong ngày mai sẽ quyết định chính xác ta có thể giúp cháu nhận được tài trợ hay không,” Haymitch nói.

Đã từng theo dõi những cuộc phỏng vấn vật tế từ bé, tôi biết ông nói thật. Nếu bạn hấp dẫn đám đông, dù bằng sự hóm hỉnh, tàn nhẫn hay thậm chí lập dị, bạn sẽ được để ý.

“Thế còn chiến thuật của Peeta thì sao? Hay là cháu không được phép hỏi?” tôi nói.

“Tỏ ra đáng mến. Cậu ta có khiếu hài hước bẩm sinh thu hút người khác,” Haymitch nói. “Còn cháu cứ mở miệng ra là tỏ ra sưng sỉa, hằn học.”

“Cháu không như thế,” tôi nói.

“Làm ơn đi. Ta không biết bằng cách nào cháu kiếm đâu ra cô gái vui vẻ hồ hởi trên cỗ xe, nhưng trừ lúc đó ra ta chưa thấy cô ấy bao giờ cả,” Haymitch nói.

“Hẳn là bác cho cháu nhiều lý do để vui vẻ lắm nhỉ,” tôi cãi.

“Vì cháu không cần làm vừa ý ta. Ta không phải người tài trợ cho cháu. Bây giờ giả sử ta là khán giả,” Haymitch nói. “Thu hút đi!”

“Được!” Tôi gằn giọng. Haymitch đóng vai người phỏng vấn còn tôi cố gắng trả lời những câu hỏi của ông với một phong thái tự tin. Nhưng tôi không thể. Tôi quá cáu tiết với những gì Haymitch nói và không thiết trả lời. Tôi chỉ nghĩ rằng tất cả những điều này thật bất công, cái Đấu trường Sinh tử này. Tại sao tôi phải nhảy loi choi như con khuyển được huấn luyện để lấy lòng những kẻ mà tôi ghét? Cuộc phỏng vấn càng kéo dài, sự bực tức của tôi càng như muốn trào ra, cho đến khi tôi như ném câu trả lời vào mặt ông.”

“Được rồi, đủ rồi,” ông nói. “Chúng ta phải tìm một cách khác. Cháu không chỉ hằn học thôi đâu, ta còn chẳng biết gì về cháu cả. Ta đã hỏi cháu năm mươi câu mà vẫn chưa có gì rõ ràng về cuộc đời, gia đình và những điều cháu quan tâm. Họ lại muốn biết về cháu, Katniss ạ.”

“Nhưng cháu không muốn cho họ biết! Họ đã tước đi tương lai của cháu! Họ không thể có những thứ trong quá khứ của cháu!” tôi nói.

“Vậy thì nói xạo! Bịa ra điều gì đó!” Haymitch nói.

“Cháu không giỏi nói xạo,” tôi nói.

“Được rồi, cháu sẽ học nhanh thôi. Trông cháu như con sên đói, chẳng quyến rũ chút nào cả,” Haymitch nói.

Oạch. Đau thật. Hẳn là Haymitch cũng biết là mình có phần khắt khe nên ông dịu giọng. “Ta có ý này. Hãy tỏ ra khiêm tốn.”

“Khiêm tốn,” tôi lặp lại.

“Rằng cháu không tin rằng bản thân mình, một cô gái nhỏ từ Quận 12, lại được điểm cao như vậy. Mọi thứ đã hơn diễn ra còn hơn những gì cháu từng mơ. Hãy nói về bộ trang phục do Cinna thiết kế. Người dân ở đây thật dễ mến làm sao. Thành phố này quyến rũ cháu thế nào. Nếu cháu không muốn nói về bản thân mình thì ít nhất hãy ca tụng họ, khán giả. Cứ xoay mọi thứ theo cách như thế, được chứ. Thể hiện đi.”

Những giờ đồng hồ tiếp theo thật khổ sở. Bây giờ rõ ràng tôi không thể hiện gì được. Chúng tôi đang cố tạo ra một con gà trống, nhưng đơn giản là tôi không có mào đỏ. Rõ ràng, tôi quá “yếu đuối” để trở nên tàn nhẫn. Tôi không hóm hỉnh. Hài hước. Khêu gợi. Hay bí ẩn.

Vào cuối buổi, tôi không biết mình là ai nữa. Haymitch bắt đầu mất vẻ hóm hỉnh trước đó và giọng ông có chút gì cáu gắt. “Ta chịu. Con gái yêu ạ. Chỉ cần trả lời các câu hỏi và đừng để khán giả biết cháu thực sự coi thường họ thế nào.”

Tối hôm đó tôi ăn trong phòng, gọi một mớ hổ lốn những cao lương mỹ vị rồi ăn ngấu nghiến, và để xua đi nỗi bực dọc về Haymitch, về Đấu trường Sinh tử, về bất cứ cá thể nào sống ở Capitol, tôi ném đĩa khắp phòng. Khi cô gái tóc đỏ bước vào để tháo ga giường, cô trố mắt nhìn đống mảnh vụn. “Cứ để đấy!” tôi quát cô ta. “Cứ để yên đấy!”

Tôi cũng ghét cả cô, bởi cái ánh mắt như quở trách tôi là đồ thỏ đế, đồ quái vật, đồ con rối của Capitol, cả bây giờ và về sau. Với cô, công lý cuối cùng sẽ đến. Ít nhất cái chết của tôi sẽ trả giá cho mạng sống của chàng trai trong khu rừng dạo trước.

Nhưng thay vì bước ra, cô tiến đến cánh cửa bên cạnh và đi vào buồng tắm. Cô bước ra với chiếc khăn ướt trên tay và nhẹ nhàng lau mặt rồi lau vết máu trên đôi tay bị sây sát vì mảnh đĩa vỡ của tôi. Tại sao cô làm thế? Tại sao tôi lại để cô làm như thế?

“Lẽ ra tôi nên tìm cách cứu cô,” tôi thì thầm.

Cô lắc đầu. Liệu điều đó có nghĩa là chúng tôi nên nương tựa nhau? Rằng cô ấy đã tha thứ cho tôi?

“Không, như vậy là sai,” tôi nói.

Cô đặt mấy ngón tay lên môi rồi chỉ vào ngực tôi. Tôi nghĩ ý cô là số phận tôi cũng sẽ kết thúc như một người Avox. Có thể lắm. Là người Avox hoặc là chết.

Trong một tiếng sau đó tôi giúp cô gái tóc đỏ dọn dẹp căn phòng. Sau khi mọi thứ rác rưởi đã được đổ vào máy nghiền và thức ăn được dọn dẹp, cô quay lại giường tôi. Tôi trườn xuống dưới tấm ga như một đứa trẻ lên năm, để cô đắp chăn cho tôi. Rồi cô đi. Tôi muốn cô ở lại cho đến khi tôi ngủ, và ở đó khi tôi thức dậy. Tôi muốn sự che chở của cô gái ấy, mặc dù cô chưa bao giờ nhận được sự che chở từ phía tôi.

Sáng hôm sau, không phải cô gái mà là đội chuẩn bị đứng xung quanh tôi. Bài học của tôi với Effie và Haymitch đã kết thúc. Ngày hôm nay là của Cinna. Anh là niềm hy vọng cuối cùng của tôi. Anh có thể làm cho tôi trở nên lộng lẫy, và sẽ không quan tâm tôi nói những gì.

Cả đội làm việc cho đến cuối buổi chiều. Họ biến da tôi thành ra mịn màng như vải xa tanh, in những hoa văn lên tay tôi, vẽ những họa tiết lửa lên móng tay và móng chân tôi. Rồi Venia bắt đầu làm tóc, bà kết dải băng màu đỏ trên đầu tôi bắt đầu từ bên tai trái, vấn qua đầu và thả xuống cùng một lọn tóc bên vai phải. Họ đánh trắng khuôn mặt tôi bằng một lớp phấn trang điểm nhạt rồi kẻ nét. Cặp mắt to đậm, đôi môi mọng đỏ, hàng mi lấp lánh mỗi khi tôi chớp mắt. Cuối cùng, họ phủ lên người tôi một lớp bột làm cơ thể tôi mờ đi trong đám bụi vàng.

Rồi Cinna bước vào với một thứ mà tôi nghĩ là váy, nhưng không thể thấy rõ được qua lớp bọc ngoài. “Nhắm mắt đi em,” anh đề nghị.

Tôi có thể cảm nhận được lớp lụa mềm mại bên trong khi họ trượt bộ váy xuống tấm thân đang lõa lồ của tôi, rồi cả sức nặng của nó nữa. Phải đến hai mươi ký lô. Tôi bám lấy tay Octavia trong khi mò mẫm xỏ giày, vui sướng khi nhận ra chúng thấp hơn ít nhất là năm xăng ti mét so với đôi mà Effie đã bắt tôi luyện tập. Có một chút chỉnh sửa và hối thúc. Rồi tất cả im lặng.

“Em mở mắt được chưa?” tôi hỏi.

“Được rồi,” Cinna nói. “Mở mắt đi.”

Người đứng trước mặt tôi trong gương như đến từ một thế giới khác. Làn da lấp lánh và đôi mắt lung linh. Bộ quần áo rõ được làm từ đá quý. Ôi, bộ váy của tôi được phủ kín những viên đá quý lấp lánh đủ màu sắc, đỏ có, vàng có, trắng có cộng với một chút xanh làm nổi bật bề mặt của những họa tiết rực lửa. Một chuyển động nhỏ nhất khiến người ta có cảm giác tôi đang chìm trong lửa.

Tôi không lộng lẫy. Tôi không xinh đẹp. Tôi sáng lóa như ánh mặt trời.

Trong một lúc, tất cả chỉ biết chăm chú nhìn tôi. “Ồ, Cinna,” cuối cùng tôi thì thầm. “Cảm ơn anh.”

“Xoay một vòng cho anh,” anh nói. Tôi dang tay và xoay thành một vòng. Cả đội òa lên ngưỡng mộ.

Cinna không để ý đến đám đông, bắt tôi đi lại trong bộ váy và đôi giày, vốn thoải mái hơn hẳn đôi của Effie. Bộ váy rủ xuống theo một cách khiến tôi không phải nhấc váy lên khi bước, giúp tôi nhẹ đi một gánh nặng.

“Sao? Sẵn sàng cho cuộc phỏng vấn rồi chứ?” Cinna hỏi. Qua thái độ tôi đoán anh đang hỏi về Haymitch. Anh biết là tôi cảm thấy chán ngán như thế nào.

“Em đến là sợ. Haymitch gọi em là con sên đói. Dù chúng ta đã cố gắng đến mấy, em vẫn không thể làm đúng ý ông ấy. Em không sao làm được những điều mà ông ấy muốn,” tôi nói.

Cinna nghĩ ngợi trong thoáng chốc. “Tại sao em không đơn giản là làm chính mình?”

“Làm chính mình ư? Như vậy cũng không được. Haymitch nói rằng em trông sưng sỉa và thù địch,” tôi nói.

“Ừm, em đúng là như thế… khi ở gần Haymitch,” Cinna tươi cười. “Anh không thấy em như vậy. Đội chuẩn bị ngưỡng mộ em. Thậm chí em còn thuyết phục được Ban Tổ chức. Và đối với những người dân ở Capitol, đấy, họ không ngừng bàn tán về em. Không ai là không ngưỡng mộ phong thái của em.”

Phong thái của tôi. Điều này mới. Tôi không biết chính xác ý của anh là gì, nhưng có lẽ anh muốn nói tôi là một chiến binh. Với sự quả cảm. Điều đó không có nghĩa là tôi chưa hề tỏ ra thân thiện. OK, có thể là tôi không đủ cởi mở với những người tôi gặp, có thể nụ cười của tôi khó nhận ra, nhưng tôi thật sự quan tâm đến một số người nào đó.

Cinna nắm lấy đôi tay lạnh giá của tôi. “Giả sử trong lúc trả lời phỏng vấn em nghĩ đến một người bạn ở nhà. Người bạn tốt nhất của em sẽ là ai?” Cinna hỏi.

“Gale,” tôi nói ngay. “Nhưng chuyện đó chẳng nghĩa lý gì, Cinna ạ. Em sẽ không bao giờ kể với Gale những điều ấy. Anh ấy vốn đã biết.”

“Còn anh thì sao? Em đã nghĩ về anh như một người bạn chứ?” Cinna hỏi.

Trong những người tôi đã gặp từ lúc xa nhà, Cinna vẫn là người tôi thấy thú vị nhất. Tôi thích anh ngay lần gặp đầu tiên và anh cũng chưa từng làm tôi thất vọng. “Em nghĩ là thế, nhưng…”

“Anh sẽ ngồi ở khu chính với những nhà tạo mẫu khác. Em có thể nhìn ngay thấy anh. Khi trả lời phỏng vấn, hãy nhìn anh, và trả lời một cách trung thực nhất,” Cinna nói.

“Ngay cả nếu em nghĩ trả lời như thế thật tệ hại?” Tôi hỏi. Bởi điều đó có thể xảy ra lắm chứ.

“Nhất là khi em nghĩ trả lời như thế thật tệ hại.” Cinna nói. “Em sẽ thử chứ?”

Tôi gật đầu. Đó là kế hoạch của chúng tôi. Hay ít ra là một cái phao cứu sinh cho tôi níu lấy.

Rồi cũng đến lúc phải đi. Cuộc phỏng vấn diễn ra trên một sân khấu dựng trước Trung tâm Huấn luyện. Một khi rời khỏi phòng, chỉ chốc lát thôi là tôi đã đứng trước đám đông, trước máy ghi hình, trước toàn bộ cư dân Panem.

Khi Cinna xoay nắm cửa, tôi ngăn tay anh lại. “Cinna…” Tôi hoàn toàn bị ngợp trước nỗi sợ hãi khi phải bước ra sân khấu.

“Hãy nhớ lấy, họ đều yêu mến em,” anh dịu dàng. “Hãy là chính mình.”

Chúng tôi gặp những người còn lại của nhóm Quận 12 tại thang máy. Portia và bộ sậu của cô hẳn đã làm việc vất vả. Peeta trông khá ấn tượng trong bộ cánh màu đen với những đường nhấn rực lửa. Chúng tôi nhìn nhau và cảm thấy nhẹ nhõm khi không mặc đồ giống nhau. Haymitch và Effie đều ngất ngây khi thấy chúng tôi. Tôi lờ Haymitch, nhưng vẫn nhận những lời khen ngợi của Effie. Effie có thể vô vị và nhạt nhẽo, nhưng bà không khó tính như Haymitch.

Khi thang máy mở, tôi thấy các vật tế khác đang xếp hàng để bước lên sân khấu. Rồi hai mươi bốn người chúng tôi ngồi thành một vòng cung lớn xung quanh ban phỏng vấn. Tôi sẽ là người cuối cùng, hoặc kế cuối, vì thí sinh nữ và thí sinh nam của mỗi quận ngồi thành một cặp và xen kẽ nhau. Giá như tôi là người đầu tiên để có thể nhanh chóng tống khứ mọi thứ! Giờ thì tôi sẽ phải lắng nghe xem những người khác hóm hỉnh, vui nhộn, khiêm tốn, hung hãn và dịu dàng như thế nào trước khi đến lượt mình. Hơn nữa, khán giả sẽ cảm thấy buồn chán, cũng như những người trong Ban Tổ chức lần trước. Và tôi không thể bắn một mũi tên về phía trước đám đông để kéo sự chú ý của họ.

Ngay trước khi chúng tôi diễu hành lên sân khấu, Haymitch lại gần Peeta và tôi thì thầm, “Hãy nhớ, hai cháu vẫn còn là một cặp thân mật. Hãy diễn đúng như thế.”

Cái gì? Vậy mà tôi nghĩ tất cả đã chấm dứt từ khi Peeta đòi huấn luyện riêng. Nhưng rồi tôi đoán đó là chuyện nội bộ, không phải thứ công khai. Dù sao giờ thì hai chúng tôi cũng không có nhiều cơ hội chạm mặt, khi mọi người đã bước hàng một đến ghế ngồi và vào chỗ.

Vừa bước chân lên sân khấu, nhịp thở của tôi đã trở nên gấp gáp. Tôi có thể cảm thấy được mạch đang đập trong người. Quả là thoải mái khi được ngồi xuống ghế, bởi với hai chân run lẩy bẩy tới tận gót thế này, tôi e mình sẽ trượt ngã. Tuy trời đã tối nhưng tại Vòng tròn Trung tâm mọi thứ còn sáng hơn cả trong một ngày mùa hè. Bục cao trên kia dành cho những vị khách danh dự, với các nhà tạo mẫu chiếm lĩnh hàng trước. Máy quay sẽ lia về phía họ trong lúc đám đông bắt đầu chiêm ngưỡng những tác phẩm của họ. Ban công lớn ở phía ngoài bên phải tòa nhà được dành cho Ban Tổ chức. Những tốp nhân viên truyền hình đã chiếm lĩnh hầu hết các ban công còn lại. Nhưng Vòng tròn Trung tâm và những đại lộ bao quanh nó vẫn chật kín người. Chỉ còn chỗ đứng. Mọi ti vi trong nhà dân và hội trường công cộng trên cả nước đều mở. Mọi công dân của Panem đều đang theo dõi. Sẽ không có cúp điện vào tối nay.

Caesar Flickerman, người dẫn chương trình hơn bốn mươi năm, thình lình xuất hiện trên sân khấu. Có vẻ hơi đáng sợ bởi bộ dạng của ông không thay đổi trong suốt ngần ấy năm. Cùng một khuôn mặt dưới lớp phấn trắng bệch. Cùng một kiểu tóc mà mỗi năm cứ đến Đấu trường lại được nhuộm một màu khác nhau. Cùng một bộ lễ phục màu xanh thẳm điểm hàng nghìn bóng đèn điện nhỏ xíu nhấp nháy như những ngôi sao. Ở Capitol người ta phẫu thuật để được trẻ hơn và thanh mảnh hơn. Ở Quận 12, dáng vẻ già nua lại là một điều đáng nể bởi có quá nhiều người chết sớm. Nếu thấy một người già, người ta sẽ chúc mừng họ và hỏi họ bí quyết sống lâu. Nhưng người ta sẽ tị nạnh với một người béo tốt bởi những người ngày không phải vật lộn kiếm sống như số đông chúng tôi. Ở nơi này thì khác. Người ta không muốn có nếp nhăn. Một cái bụng tròn không phải là dấu hiệu của thành công.

Năm nay, Caesar mang mái tóc màu thiên thanh, cùng tông với mí mắt và màu môi. Trông quái dị nhưng vẫn đỡ khủng khiếp hơn năm ngoái, khi tông của ông ấy là màu đỏ gấc và nhìn quý ngài dẫn chương trình như thể đang ứa máu. Caesar kể vài mẩu chuyện cười để hâm nóng khán giả rồi quay trở lại với chương trình.

Đấu thủ nữ đến từ Quận 1, trông thật cuốn hút trong chiếc áo tô-ga màu vàng trong suốt, bước lên giữa sân khấu, lại chỗ Caesar để bắt đầu cho cuộc phỏng vấn. Có thể thấy người hướng dẫn đã không phải nhọc công để tôn lên nét nổi bật cho cô ấy. Với mái tóc vàng óng mượt mà, cặp mắt màu ngọc lục bảo, thân hình cao ráo nuột nà… cô ấy thực sự rất gợi cảm.

Mỗi cuộc phỏng vấn chỉ kéo dài ba phút. Sau đó một tiếng báo hiệu vang lên và đến lượt vật tế kế tiếp. Có thể nói Caesar đã làm hết sức mình để giúp các đấu thủ tỏa sáng. Ông ta thân thiện, giúp những người yếu tâm lý giải tỏa lo lắng, cười ha hả trước những mẩu chuyện nhạt nhẽo, và có thể biến một câu trả lời dở thành đáng nhớ qua cách ông ta phản ứng.

Tôi ngồi như một quý bà, theo cách mà Effie hướng dẫn, khi vật tế của các quận lần lượt đi qua. Quận 2, 3, rồi 4. Dường như ai cũng thể hiện một vài nét nổi bật. Cái thằng trông như quái vật đến từ Quận 2 là một cỗ máy giết người không thương tiếc. Con bé có khuôn mặt cáo đến từ Quận 5 thì láu cá và lươn lẹo. Tôi nhìn thấy Cinna ngay khi anh ngồi vào chỗ, nhưng ngay cả điều này cũng không giúp tôi cảm thấy thoải mái. Quận 8, 9, rồi 10. Thằng bé què chân từ Quận 10 ít nói. Từ lòng bàn tay tôi mồ hôi tuôn như suối, nhưng bộ đồ bằng đá quý không thấm nước nên mồ hôi cứ chảy xuống trong lúc tôi tìm cách lau khô. Quận 11.

Rue mặc bộ tô-ga bằng vải the gắn cánh, run rẩy bước đến chỗ Caesar. Im lặng bao trùm đám đông khi họ nhìn thấy dáng vẻ nhỏ bé đầy mê hoặc của con bé. Caesar rất dịu dàng với con bé, ca ngợi điểm bảy của nó trong luyện tập, điểm số xuất sắc đối với một người nhỏ thó như vậy. Khi ông hỏi điểm mạnh nhất của nó trong đấu trường sẽ là gì, con bé không hề do dự. “Cháu rất khó bị tóm,” con bé nói bằng giọng run run. “Và nếu họ không bắt được cháu, họ sẽ không thể giết cháu. Bởi vậy đừng xem thường cháu.”

“Có cho vàng ta cũng không coi thường cháu,” Caesar nói khích lệ.

Đấu thủ nam từ Quận 11, Thresh, cũng có nước da sẫm như Rue, nhưng chỉ giống chừng ấy thôi. Hắn là một trong những đứa khổng lồ, có lẽ cao gần hai mét và lực lưỡng như bò mộng, nhưng tôi chú ý bởi hắn từ chối lời mời gia nhập của bọn Đấu thủ Nhà nghề. Thay vào đó, hắn rất tách biệt, không nói chuyện với ai, không tỏ ra hứng thú mấy trong tập luyện. Tuy vậy, gã này đã giành được điểm mười, và việc hắn gây ấn tượng với Ban Tổ chức cũng không nằm ngoài tưởng tượng. Hắn lơ đi nỗ lực đùa cợt của Caesar và chỉ trả lời có hoặc không, hoặc đơn giản là giữ im lặng.

Nếu là hắn, tôi chỉ cần giữ vẻ sưng sỉa lạnh lùng và mọi chuyện sẽ ổn! Tôi cá là ít nhất một số nửa Mạnh Thường Quân có để ý đến hắn. Nếu tôi có tiền, chính tôi cũng sẽ cược vào tên này.

Rồi họ gọi Katniss Everdeen, và như thể trong giấc mơ, tôi đứng lên bước đến giữa sân khấu. Tôi bắt bàn tay to bè của Caesar, ông thật lịch sự khi không rút tay lại ngay.

“Như vậy, Katniss. Capitol hẳn là khác nhiều so với Quận 12. Điều gì khiến cháu ấn tượng nhất kể từ khi cháu đến đây?” Caesar hỏi.

Cái gì cơ? Ông ấy nói gì vậy? Cứ nhẹ bẫng như không ấy.

Miệng tôi khô khốc. Tôi tìm thấy Cinna trong đám đông một cách vô vọng và dán mắt vào anh ấy. Tôi tưởng tượng môi anh đang nói: “Điều gì khiến em ấn tượng nhất kể từ khi em đến đây?” Tôi vắt óc nghĩ về thứ gì đó làm tôi vui ở nơi này. Hãy thành thật, tôi nghĩ. Hãy thành thật…

“Món cừu hầm,” tôi thốt ra.

Caesar cười, tôi mơ hồ nhận thấy một vài khán giả cười theo.

“Cái món có mấy quả mận khô phải không?” Caesar hỏi. Tôi gật đầu. “Ồ, ta còn ngốn cả một bồ cơ đấy.” Ông xoay hông về phía khán giả đang há hốc ngạc nhiên, tay xoa bụng. “Chẳng có vẻ gì là thế, nhỉ?” Họ la lên hưởng ứng với ông và hoan hô. Đó là điều tôi muốn nói về Caesar. Ông ấy luôn tìm cách gỡ thế bí cho bạn.

“Giờ thì, Katniss,” Caesar nói tự tin, “khi cháu bước ra trong lễ khai mạc, tim ta thật sự ngừng đập. Cháu nghĩ thế nào về bộ trang phục này?”

Cinna nhướng một bên lông mày về phía tôi. Phải thành thật. “Ý ngài là sau khi cháu vượt qua nỗi sợ bị thiêu sống?” tôi hỏi.

Một tràng cười lớn. Tràng cười thực sự từ phía khán giả.

“Đúng. Bắt đầu từ đó.” Caesar nói.

Dù gì tôi cũng nên kể về Cinna, một người bạn. “Cháu nghĩ Cinna rất sáng tạo, đó là một trong những bộ trang phục lộng lẫy nhất mà cháu từng thấy và cháu không thể tin là mình đã mặc nó. Cháu cũng không tin là mình đang mặc bộ này đây.” Tôi nâng chiếc váy và xòe ra. “Ý cháu là, hãy nhìn nó này.”

Khi khán giả đang ồ và à, tôi thấy Cinna xoay tròn những ngón tay. Tôi hiểu anh định nói gì. Xoay vòng cho anh.

Tôi xoay thành một vòng tròn và ngay lập tức có phản ứng.

“Ồ, làm lại lần nữa nào?” Caesar nói, và tôi nâng cánh tay lên xoay người thành vòng thành vòng, chiếc váy xòe ra khiến cả bộ quần áo như nhấn tôi vào ngọn lửa. Khán giả bắt đầu tán thưởng. Khi ngừng lại, tôi bám chặt vào tay Caesar.

“Đừng ngưng lại!” Ông ta nói.

“Cháu hoa mắt lắm!” Tôi cười khúc khích. Tôi chưa từng làm điều gì như thế trong đời. Nhưng tôi đã xua được nỗi run sợ và kết quả là cú xoay vòng.

Caesar vòng tay đỡ lấy tôi. “Đừng lo, có ta đây. Không thể để cháu đi theo vết xe đổ của ông thầy cháu được.”

Mọi người huýt lên phản đối khi máy quay đưa về phía Haymitch, người mà giờ đây đã nổi tiếng sau cú ngã chổng vó tại ngày chiêu quân, trong khi ông vẫy tay một cách thoải mái xua đi ánh nhìn của họ và chỉ lại phía tôi.

“Ổn rồi,” Caesar trấn an đám đông. “Có ta ở đây rồi. Nào, về số điểm huấn luyện. Mười một. Cho ta biết tí chút về điều đã xảy ra ở đó đi.”

Tôi liếc nhìn Ban Tổ chức trên ban công và bặm môi. “Ừm… cháu chỉ có thể nói, cháu nghĩ đó là lần đầu tiên.”

Máy quay đang chĩa vào Ban Tổ chức, họ cười khùng khục và gật đầu.

“Cháu làm chúng ta hồi hộp đến chết mất thôi,” Caesar nói như thể đang bị đau thật. “Chi tiết. Chi tiết đi.”

Tôi nhìn về phía ban công. “Cháu không được phép nói, đúng không ạ?”

Tay giám khảo đã ngã vào tô rượu pân la lên. “Cô bé không được phép.”

“Cháu cảm ơn,” tôi nói. “Xin lỗi. Cháu không thể hé môi.”

“Nào, hãy quay trở lại cái khoảnh khắc họ gọi tên em cháu trong ngày chiêu quân,” Caesar nói. Bây giờ thái độ của ông ấy dịu hơn. “Và cháu xung phong. Cháu có thể kể cho mọi người về em cháu không?”

Không. Không, tôi không thể kể cho tất cả. May ra thì có Cinna. Tôi không biết nét mặt anh có đượm buồn không. “Em cháu tên là Prim. Cô bé mới mười hai tuổi. Và cháu yêu nó hơn bất kỳ thứ gì.”

Lúc này ở Vòng tròn Trung tâm im phăng phắc.

“Cô bé đã nói gì với cháu? Sau buổi chiêu quân?” Caesar hỏi.

Phải thành thật. Phải thành thật. Tôi nặng nhọc nuốt khan. “Cô bé muốn cháu cố gắng hết sức để giành chiến thắng.” Đám đông im lặng, nuốt từng chữ tôi nói.

“Và cháu nói gì?” Caesar dịu dàng nói.

Nhưng thay vì thấy ấm áp, tôi lại cảm thấy như có một tảng băng bao quanh người. Các cơ của tôi co cứng như con mồi trước khi bị giết. Khi tôi nói, giọng tôi như hạ xuống một quãng tám. “Cháu thề là cháu sẽ thắng.”

“Ta biết là cháu sẽ nói thế mà,” Caesar nói, ôm chặt lấy tôi. Còi báo hiệu cất lên. “Xin lỗi, thời gian cho chúng ta đã hết. Chúc mọi sự may mắn, Katniss Everdeen, đấu thủ đến từ Quận 12.”

Tràng pháo tay vẫn kéo dài sau khi tôi ngồi xuống. Tôi nhìn Cinna để tìm một sự bảo đảm. Anh đưa ngón tay cái về phía tôi.

Tôi vẫn còn quay cuồng cho đến đoạn đầu cuộc phỏng vấn của Peeta. Cậu chiếm được tình cảm của khán giả ngay từ khi bắt đầu. Tôi nghe thấy tiếng họ cười ầm, la lớn. Cậu kể mình là con trai của chủ tiệm bánh mì, so sánh những người chơi như những chiếc bánh mì từ quận của họ. Rồi cậu kể một chuyện vui về những mối nguy khi tắm dưới vòi sen của Capitol. “Nói cho cháu biết, trên người cháu còn mùi hoa hồng không?” cậu hỏi Caesar, và rồi hàng loạt người bắt đầu hít hà người nhau khiến bầu không khí trở nên nhộn nhạo. Tôi tập trung trở lại khi Caesar hỏi cậu có bạn gái ở nhà chưa.

Peeta do dự, rồi trả lời bằng một cái lắc đầu thiếu thuyết phục.

“Một cậu bé đẹp trai như cháu. Hẳn phải có một cô gái đặc biệt nào đấy. Nào nào, tên cô ấy là gì?” Caesar hỏi.

Peeta thở dài. “Vâng, có một cô gái. Cháu rung động ngay từ lần gặp đầu tiên. Nhưng cháu chắc chắn là cô ấy không hề để ý đến cháu cho đến ngày chiêu quân.”

Có tiếng cảm thông phát ra từ đám đông. Họ có thể hiểu về một tình yêu không được đáp lại.

“Cô ấy có người khác sao?” Caesar hỏi.

“Cháu không biết, nhưng có nhiều chàng trai thích cô ấy,” Peeta nói.

“Như vậy, cháu phải làm thế này. Cháu sẽ giành chiến thắng, và cháu sẽ trở về nhà. Cô ấy không thể từ chối cháu được, đúng không nào?” Caesar nói đầy khích lệ.

“Cháu không nghĩ điều đó khả thi. Chiến thắng… không giúp gì được cho trường hợp của cháu,” Peeta nói.

“Tại sao không?” Caesar nói, tỏ vẻ khó hiểu.

Mặt Peeta ửng đỏ và cậu nói lắp bắp, “Bởi vì… bởi vì… cô ấy đi cùng với cháu đến đây.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.