Đấu Y

Chương 6: Chương 6: Quái thai ?




“Bên trong có người không? Ra bốc thuốc!”

Lúc này, bên ngoài truyền vào tiếng gọi.

Hắc bào nữ tử nhướng mày, Hoàng Nhất Đao vội vàng hướng ra phía ngoài kêu lên, “Hôm nay đã đóng cửa, ngày mai lại đến.”

“Đóng cửa? Hiện tại mới chính ngọ!” Người bên ngoài nói.

“Đuổi hắn đi! Đừng làm trò quỷ, ta sẽ giết bọn họ“. Hắc bào nữ tử lạnh lùng nói.

Hoàng Nhất vội chạy ra ngoài, chốc lát bên ngoài truyền đến vài câu đối thoại và tiếng đóng cửa, nội đường tối sầm lại, rất nhanh Hoàng Nhất Đao đã vội vàng chạy trở về.

Nhìn Hoàng Nhất Đao nhanh chóng phản hồi, Lâm Khiếu Đường cảm thấy có chút ngoài ý muốn, lão nhân này cư nhiên không bắt lấy cơ hội chạy trốn một mình, coi như có lương tâm.

Có lẽ là Hoàng Nhất Đao rất phối hợp, hắc bào nữ tử buông thanh đao đang chỉ vào ba vị thiếu niên, miệng như trước băng lãnh, “Trói bọn họ vào”

Hoàng Nhất Đao thành thật làm theo, trước đem A Mãnh cùng lão Tam tử trói chắc, cuối cùng đến phiên Lâm Khiếu Đường, tiểu lão đầu khó khăn nói, “Cô nương, đại đồ đệ này của ta được ta chân truyền. . . . . .”

“Hãy bớt sàm ngôn đi, mau trói lại“.

Hoàng Nhất Đao một mặt trói Lâm Khiếu Đường, một mặt nói cần người giúp đỡ, nữ ma đầu này hiển nhiên muốn hắn làm người đỡ đẻ, hắn làm sao có thể làm.

“Ngươi cũng tự trói mình lại!”

Hoàng Nhất Đao cũng thức thời, rất nhanh đem chính mình trói lại, vì tỏ ra mình có thành ý,nên buộc tương đối chắc.

Đợi bốn người đều bị trói lại, hắc bào nữ tử mềm nhũn ngã xuống, trường bào trên người bị đại lượng mồ hôi tẩm uớt, lúc này nhìn thấy cái bụng của nàng hơi hở mình.

Sắc mặt hắc bào nữ tử từ băng lãnh,dần dần trở thành khó coi thống khổ, đôi ngọn núi cao vút muợt mà kịch liệt dao dộng, hô hấp dồn dập không ngừng, vừa rồi nàng dùng hết tất cả khí lực làm ra vẻ, lúc này rốt cuộc chống đỡ không được, suy yếu nói, “Có phương pháp nào không cần sinh nở mà lấy ra được thai nhi trong bụng ra không?”

Không cần sinh nở? Chẳng lẽ nhổ ra sao? Hoàng Nhất Đao căm giận nghĩ, trên nét mặt già nua tràn đầy oán giận, nhưng cũng không phát ra được, nàng ta chỉ mới dùng một tay đã chứng minh được nàng thấp nhất là cao thủ cấp đại sư thậm chí còn cao hơn, nhân vật như vậy không phải dạng sư phụ giang hồ như hắn có thể đối phó, cho dù hiện tại nàng thống khổ té trên mặt đất, Hoàng Nhất Đao cũng không chút cho rằng nàng không đủ sức giết bốn thầy trò hắn.

Không biết trả lời như thế nào, Hoàng Nhất Đao nhìn Lâm Khiếu Đường xin giúp đỡ, hắn cũng có chút đăm chiêu, những việc phát sinh trên người nữ tử hắn không thể lý giải được.

Một lát sau, Lâm Khiếu Đường hơi hơi khiêu khích nói, “Phương pháp thì có, chỉ sợ cô nương không muốn!”

“Có phương pháp gì, nói mau!” Hắc bào nữ tử quật cường đứng dậy, nhìn chằm chằm thiếu niên xấu xí.

Bĩu môi, Lâm Khiếu Đường không tình nguyện nói, “Mổ bụng, lấy thai nhi!”

“Ngươi hù ta, mổ bụng, muốn giết ta sao?” Hắc bào nữ tử bướng bỉnh đứng dậy, trong mắt hàn quang hiện lên.

Lâm Khiếu Đường nhún nhún vai, “Ngươi không tin cũng không có biện pháp!”

Trầm mặc hồi lâu, trên mặt hắc bào nữ tử càng hiện rõ sự thống khổ, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, hơi chút do dự, một đoàn hắc hỏa lại theo lòng bàn tay phát ra, đem đoàn hắc hoả ném vào giữa phòng, lảo đảo cởi đây trói cho Lâm Khiếu Đường, “Ngươi so với sư phụ ngươi hiểu biết hơn nhiều, ta để ngươi làm, nếu như giữa đường giở trò, ta lập tức dẫn bạo đoàn hỏa diễm, hậu quả ngươi hẳn là rõ ràng.”

Hắc bào nữ tử tiến vào phòng, Lâm Khiếu Đường đang muốn theo sau, Hoàng Nhất Đao lo lắng nói, “Đồ đệ, thật sự có thể được không?”

Mặt không chút thay đổi, Lâm Khiếu Đường âm trầm nói, “Không biết, trước kia chưa thử qua!” Nói xong liền đi vào vào phòng.

A Mãnh ý thức có chút mơ hồ, lão Tam tử lo lắng nhìn Hoàng Nhất Đao, “Sư phụ người sao không đi? Đại sư huynh hắn. . . . . .”

Hoàng Nhất Đao lắc đầu, miễn cưỡng cười nói, “Yên tâm đi, Đại sư huynh ngươi được ta chân truyền, hẳn là không thành vấn đề.”

Hắc bào nữ tử cố nén đau đớn, “Ta làm gì bây giờ.”

Để giữa phòng một cái bàn lớn, Lâm Khiếu Đường trầm giọng nói, “Nằm ở trên bàn đừng nhúc nhích là được“.

“Ngươi tốt nhất đừng giở trò, nếu không muốn mọi người cùng chết“. Hắc bào nữ tử nói xong nằm xuống.

Lấy ra đầy đủ dụng cụ giải phẫu trong hòm, Lâm Khiếu Đường hơi hơi sững sờ, mổ bụng đỡ đẻ hắn thực sự chưa làm qua a!

“Ngô. . . . . .”

Một tiếng nặng nề rên rỉ.

Lâm Khiếu Đường cầm lấy tiểu đao sắc bén, chậm rãi bước đến gần hắc bào nữ tử nằm trên bàn, ngẩn người nhìn thanh tiểu đao lấp lánh tỏa sáng.

Nhìn hắc bào nữ tử mình cắm đầy ngân châm, Lâm Khiếu Đường hơi hơi có chút động dung, rốt cuộc lực lượng gì có thể có thể chống đỡ đau đớn như vậy, cư nhiên có thể ngầm chịu đựng sự đau đớn khó sinh để làm ra nhiều chuyện như vậy. . . . . .

Từ sau lưng lấy ra hơn mười cái ngân châm, từng cái châm vào ma huyệt hắc bào nữ tử, Lâm Khiếu Đường lúc này mới nói, “Tin tưởng ta, hoặc là tin tưởng chính ngươi! ?”

Hắc bào nữ tử cắn chặt môi không nói gì, dùng cặp mắt đen huyền cứng cỏi nhìn thiếu niên xấu xí.

“Tốt lắm, ta bắt đầu rồi!”

. . . . . .

Thời gian từng chút từng chút trôi qua, trong quá trình giải phẫu, Lâm Khiếu Đường không chỉ một lần nghĩ tới giết chết nữ tử, bất quá cuối cùng vẫn không xuống tay, thứ nhất hắn không muốn mạo hiểm, thứ hai hắn thật sự không hạ thủ được.

Lần đầu tiên giải phẫu kiểu này, Lâm Khiếu Đường vô cùng cẩn thận, rốt cục mở nhau thai ra, kết cấu bên trong so với các sản phụ bình thường hoàn toàn không giống, càng làm cho Lâm Khiếu Đường cảm thấy không thể lý giải chính là, bên trong cư nhiên không có một giọt nước ối, càng không có cái gọi là thai nhi.

Chỉ có một vật thể hình quả trứng màu tím bên trong, vô số ống nối rất nhỏ tương tự cuống rốn nối nhau thai với quả trứng màu tím, quả trứng hơi hơi nảy lên một chút.

Cái này, Na tra chuyển thế? Lâm Khiếu Đường nhàm chán nghĩ.

Khi Lâm Khiếu Đường cắt tất cả ống nối lấy ra quả trứng, hắc bào nữ tử lập tức cảm giác thân thể thoải mái vô cùng, trên mặt khôi phục không ít huyết sắc, kỳ thật ngay tại vài giây trước đó, nàng thiếu chút nữa đã muốn động thủ.

Khâu lại miệng vết thương, Lâm Khiếu Đường âm thầm kinh hãi, nữ nhân quả quả thực không phải người, miệng vết thương khép lại với tốc độ phi thường nhanh chóng, cơ hồ khi Lâm Khiếu Đường khâu vết mổ xong, miệng vết mổ nhanh chóng khép lại dung hợp và mọc da non, cơ hồ đã có thể cắt chỉ.

Đợi làm xong tất cả, hắc bào nữ tử trực tiếp ngồi dậy, nhìn nhìn quả trứng một lúc sau đó một chưởng bổ xuống.

Đông. . . . . .

Hắc bào nữ tử chỉ cảm thấy lực lượng như đá chìm đáy biển, quả trứng nhìn như cực kì mềm mại lại hoàn toàn không bị vỡ, ngược lại lực phản trấn làm tay của nàng đau nhức.

Lâm Khiếu Đường đồng tình nhìn hắc bào nữ tử, vô luận là ai khi nhìn thấy thứ mình chịu bao đau khổ sinh ra, lại là một vật thể quái dị như vậy, cũng sẽ hồ đồ, huống chi nàng lại là loại nữ tử có tính cách lãnh bạo.

Một kích vô tác dụng, hắc bào nữ tử thẹn quá hoá giận, trong tay bỗng nhiên phát ra một đoàn hắc hỏa, phóng thẳng đến quả trứng đáng thương.

Phanh. . . . . .

Mội tiếng nổ vang lên!

“Uy, nơi này chính là trong nhà, cẩn thận chơi lửa,mẹ nó. . . . . .” Hắn vừa nói một nửa đã vội vã đình chỉ, bất khả tư nghị nhìn một màn cơ hồ làm hắn ngốc trệ.

Vật thể hình trứng không chỉ không bị hắc hỏa tiêu diệt, ngược lại lại đem hắc hoả thôn phệ sạch sẽ, sau đó phát ra một màn tử quang bay lên cao.

Toa một tiếng, hướng về phía hắc bào nữ tử cũng đồng dạng đang ngốc trệ bay tới, phanh. . . . . . , hắc bào nữ tử bị đánh bay ra ngoài, bắn vào góc tường, rầm một tiếng, lúc sau không hề phát ra một tiếng động.

Bản năng phát giác sự tình không ổn, Lâm Khiếu Đường xoay người hướng ngoài cửa vội vã chạy đi, nhưng hắn vẫn chậm một bước, vật thể hình quả trứng bỗng nhiên xoay tròn phóng tới. . . . . .

Ngay cả hắc bào nữ tử cũng không ngăn nổi lực va đập, chính mình sao có thể có thể chống cự được, Lâm khiếu Đường lòng chợt lạnh, trơ mắt nhìn vật thể màu tím hình quả trứng lao vào ngực mình.

Nháy mắt va chạm, Lâm Khiếu Đường theo bản năng nhắm mắt lại, trong đầu vô niệm. . . . . .

Rầm. . . . . .

Lực va chạm dự đoán cực lớn lại không sinh ra.

Lâm Khiếu Đường chỉ cảm thấy toàn thân vô cùng mát mẻ, giống như bị dội một chậu nước lạnh,mở tròn mắt nhìn, vật thể hình trứng vỡ ra, một lượng lớn chất lỏng màu tím vỡ ào như chậu nước lạnh đổ vào người hắn.

“Phi phi. . . . . .” Lâm Khiếu Đường ghê tởm vừa nôn vừa nhổ chất lỏng mầu tím trong miệng, nhưng cái gì cũng không ra nổi.

Tử sắc dịch thể giống như có sinh mệnh nhanh chóng thẩm thấu vào lỗ chân lông của hắn, chỉ chốc lát liền biến mất. . . . . .

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.