Đế Bá

Chương 209: Chương 209: Bí mật của Bảo Trụ Thánh Tông. (1)




Nhìn thấy Lý Thất Dạ, đám người thần thái khác nhau, Thanh Huyền Thiên Tử toàn thân bị thanh khí bao vây là thấy không rõ thần sắc, nhưng mà, đôi mắt hắn thâm thúy vô cùng, xem ở trên thân thể người, khiến hồn phách người ta rung động , bất kỳ người nào cũng không khỏi đối với hắn kiêng kị ba phần.

Về phần Thánh Thiên Đạo Tử đã từng xung đột qua, vậy không có sắc mặt tốt gì, hắn là lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Lý Thất Dạ.

Mà Trấn Uy Hầu sau lưng Thánh Thiên Đạo Tử thì càng không cần nói, nhìn thấy Lý Thất Dạ, đó là nghiến răng nghiến lợi. Hắn bị Cổ Thiết Thủ đánh bại, nằm trên giường thật lâu, cuối cùng là Tử Sơn Hầu thay thế chức vị của hắn!

Dù có rất nhiều người đối với tiểu quỷ hung hăng càn quấy cuồng vọng trước mắt này thấy ngứa mắt, nhưng mà, liên quan tới sự tình Nam Thiên Hào chết thảm tất cả mọi người là nghe nói qua, truyền thuyết Lý Thất Dạ người mang Đế vật, dù không có tận mắt nhìn thấy, không biết là thật giả, nhưng mà, đối với dạng sự tình này, bọn hắn vẫn là hết sức kiêng kị! Cho nên, mọi người chỉ là lạnh lùng nhìn Lý Thất Dạ một cái.

- Nha, Trần cô nương cũng ở nơi đây a.

Về phần Lý Thất Dạ, không có quan tâm ánh mắt của người khác chút nào, cười khanh khách theo sát Trần Bảo Kiều chào hỏi, bình tĩnh cười nói ra:

- Trần cô nương, nơi này chính là chỗ hung hiểm, có thể nói là cửu tử nhất sinh. Ta xem ra, vì lý do an toàn, Trần cô nương vẫn là theo chúng ta đi đi, tuyệt đối có thể để ngươi bình an vô sự, con người của ta luôn luôn rất tốt bụng, đối với nữ hài tử xinh đẹp động nhân như Trần cô nương, đó là chưa bao giờ thu thù lao .

Lý Thất Dạ cử động như vậy lập tức để rất nhiều người im lặng, trước mặt mọi người, không có chút nào kiêng kị, trắng trợn trêu chọc Trần Bảo Kiều dạng tuyệt thế vưu vật này, chuyện này thật sự là quá kiêu ngạo.

- Tiểu quỷ, bớt ở chỗ này khoác lác, nếu thật là gặp nguy hiểm, chỉ sợ ngươi ngay cả tự vệ cũng không kịp!

Trần Bảo Kiều tức giận trừng mắt nhìn Lý Thất Dạ một cái, mặc dù nói như thế, nhưng nàng đối với Lý Thất Dạ còn có hảo cảm không tệ.

Trần Bảo Kiều vốn chính là tuyệt thế vưu vật, dung mạo khuynh quốc khuynh thành, thời điểm nàng trắng mắt nhìn lộ ra ngoài, khiến người ta thần hồn điên đảo, quả thực là mê đảo chúng sinh.

- Trần cô nương, đây là muốn chết rồi, mị nhãn cũng không thể ném loạn, mặc dù nói ta là chính nhân quân tử, nhưng, cũng chưa chắc có thể ngồi trong lòng mà vẫn không loạn.

Lý Thất Dạ nhàn định thích ý vừa cười vừa nói.

Lý Thất Dạ nói như vậy lập tức để sắc mặt Trần Bảo Kiều đỏ bừng, vừa tức vừa hận, nàng hừ lạnh một tiếng, sắc mặt lạnh xuống, không nói lời nào.

Lý Thất Dạ kiêu ngạo như vậy, để Thánh Thiên Đạo Tử ở bên kia sắc mặt khó coi tới cực điểm, hắn lạnh lẽo nhìn Lý Thất Dạ, lạnh lùng nói ra:

- Nội tử của ta đã có ta đến bảo hộ, không nên giả tay người khác!

Phải biết, Ngọc Tẫn cương quốc cùng Thánh Thiên Giáo là có ước hẹn hôn nhân, Trần Bảo Kiều là sẽ gả cho Thánh Thiên Đạo Tử, mặc dù chưa về nhà chồng, nhưng mà xem như là vị hôn thê của Thánh Thiên Đạo Tử, đó là danh phận đã định.

Hiện tại Lý Thất Dạ ở trước mặt mọi người đùa giỡn vị hôn thê của mình, coi như là tượng đất cũng có ba phần hỏa tính, chớ nói chi là Thánh Thiên Đạo Tử dạng thiên chi kiêu tử này.

- Ngươi là nội tử của ai!

Trần Bảo Kiều lạnh lùng nói.

Bản thân nàng liền đối với việc hôn sự này cực kỳ mâu thuẫn, nhưng mà, lại thân bất do kỷ, không phải do nàng làm chủ.

Thánh Thiên Đạo Tử hai mắt mãnh liệt, chớp động lên hàn mang đáng sợ, hắn trong nháy mắt khí thế ngập trời, trầm giọng nói ra:

- Bảo Kiều, bây giờ không phải là lúc bốc đồng, nếu không, ta tự mình áp ngươi trở về!

- Họ Long, ngươi coi ngươi là ai !

Trần Bảo Kiều sắc mặt đại biến, lạnh giọng nói.

Thánh Thiên Đạo Tử khí thế ngập trời, Vương Uy ích thế, trong nháy mắt, hắn giống như là một vương giả cao cao tại thượng. Nhìn chằm chằm vào Trần Bảo Kiều, trầm giọng nói ra:

- Đã là phụ nhân, thì phải có phụ dung phụ đức!

Trần Bảo Kiều ngừng lại giận dữ, tay nâng Bảo khí, lạnh quát lên:

- Họ Long, chả lẽ Trần Bảo Kiều ta lại sợ ngươi. . .

- Ai, Trần cô nương. Chuyện thế này, ta cam tâm tình nguyện cống hiến sức lực.

Lý Thất Dạ bình tĩnh cười nói:

- Ngươi không muốn gả cho tiểu quỷ của Thánh Thiên Giáo, cái này dễ thôi, ngươi mở lời, ta giết hắn cho ngươi!

Lý Thất Dạ vừa nói như vậy, lập tức làm cho tất cả mọi người im lặng. Thánh Thiên Đạo Tử rõ ràng so với Lý Thất Dạ còn lớn hơn, hắn lại xưng người ta tiểu quỷ! Càng kỳ quái hơn chính là, vậy mà ở trước mặt mọi người cướp vị hôn thê của người ta, khiến người ta không phát điên mới là lạ.

Sắc mặt Thánh Thiên Đạo Tử lập tức tái xanh, bước ra một bước, lành lạnh nói:

- Tiểu quỷ, hôm nay ngươi là tự tìm đường chết!

Lập tức huyết khí như biển, hướng Lý Thất Dạ trấn áp tới.

- Vương Hầu mà thôi, ở trước mặt ta đùa nghịch uy phong cái gì?

Lý Thất Dạ liếc hắn một cái, ngay cả động cũng bất động, nói ra:

- Sương Nhan, hắn muốn xuất thủ, phụng bồi là được, giết hắn cho ta. Hôm nay ta tâm tình tốt, hai tay không muốn dính máu tươi!

Lý Sương Nhan một bước đứng dậy, như thánh liên nở rộ, trong nháy mắt, quanh thân Lý Sương Nhan chìm nổi lấy quang mang thánh khiết vô cùng, tựa như tiên tử hạ phàm, trong sáng không một hạt bụi, vạn vật không dính!

Không hề nghi ngờ, nhập Ma Bối Lĩnh lâu như vậy, Vô Cấu thể của Lý Sương Nhan lại cao hơn một cấp độ!

Lý Sương Nhan mở ra thể chất, vốn là khiến người ta động dung, khí thế Vương Hầu của nàng trực trùng vân tiêu. Trong nháy mắt, Vương giả chi uy vô cùng vô tận quyển tịch thiên địa, nàng giống như là một quốc gia chi chủ, chấp chưởng lấy vô thượng quyền uy!

Khí thế Vương Hầu của Lý Sương Nhan quét sạch thiên hạ, lập tức làm cho sắc mặt tất cả mọi người đại biến, khí tức Vương Hầu mạnh mẽ như vậy, so với Thánh Thiên Đạo Tử còn mạnh hơn rất nhiều!

Vừa thấy khí tức Vương Hầu của Lý Sương Nhan trực trùng vân tiêu, không gì có thể lấn át, khiến Thánh Thiên Đạo Tử đều sầm mặt lại!

Lý Thất Dạ liếc hắn một cái, bình tĩnh nói ra:

- Cái này cũng dám ở trước mặt ta hung hăng càn quấy! Không phải là một thiên tài sao? Có gì đặc biệt hơn người, cùng Sương Nhan của ta so, ngươi còn kém xa lắm! Sương Nhan của ta Thánh mệnh Hoàng thể còn không có phách lối một chút, ngươi chỉ là một cái Thánh mệnh, hung hăng càn quấy cái rắm!

Lý Thất Dạ còn đổ dầu vào lửa, lập tức đem Thánh Thiên Đạo Tử tức giận đến tái nhợt!

Mặc dù lời nói này của Lý Thất Dạ rất cay nghiệt, nhưng vẫn là làm rất nhiều người động dung, dù sao Lý Sương Nhan tư chất còn tại đó, Thánh mệnh Hoàng thể, thậm chí là Hoàng luân, tư chất như vậy đặt ở bất kỳ môn phái nào, bất kỳ một truyền thừa nào, đều là thiên tài không ai bì nổi!

Thiên tài như vậy, lại theo một nam nhân phàm thể phàm mệnh phàm luân, cái này để rất nhiều người vì Lý Sương Nhan bất bình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.