Đế Quốc Đệ Nhất Sủng Hôn

Chương 224: Chương 224: Đoán không ra mục đích




Edit: Tử Miêu (aka Tiểu Miêu)

Karni trợn mắt lên, “Ngươi cũng mất trí nhớ sao? Aizzz, ta đã nói với ngươi, có một buổi tối ta làm chuyện gì một chút ấn tượng cũng không có, hoàn toàn mất trí nhớ, sau đó tấm bản đồ tinh vực này cũng không biết là bị ta quên đi hay là bị ta làm mất rồi nữa, ta làm sao cũng không tìm được.”

Rượu của Sa Nặc Nhân tới, bưng lên uống một hớp, cay đến khiến cậu duỗi thẳng đầu lưỡi, “Đến cùng là bản đồ tinh vực gì?”

Karni không nhịn được nói: “Chính là cái mảnh kim loại chúng ta tìm được bên trong di tích cổ kia, ta đoán cái kia là bản đồ tinh vực, nha đúng rồi, đế quốc các ngươi chế dược tề kia không phải cũng nhặt được một khối sao? Chính là cái kia.”

Sa Nặc Nhân nghĩ tới, mảnh kim loại vỡ nát này, mặt trên có không ít chấm cùng đường thẳng, Vân Hoán cùng Karni cũng tìm được một mảnh.

Sa Nặc Nhân xạm mặt lại, cậu đã quên đi việc này, không nghĩ tới Karni cư nhiên tưởng thật, còn thật sự cho là bản đồ kho báu đâu?

“Quên đi, kia cũng chưa chắc là một tấm bản đồ tinh vực tầm bảo, hơn nữa cũng không hoàn chỉnh, ngươi chỉ có một khối, giữ lại cũng vô dụng, ném liền ném đi.” Sa Nặc Nhân an ủi hắn như vậy.

“Đây chính là tài sản của Nhã Đạt đế quốc! Sớm muộn có một ngày nhất định có thể tập hợp đủ Nhã Đạt đế quốc!... Nhưng là lại bị ta làm mất rồi!” Karni uống rượu hơi nhiều, ngay cả nói chuyện cũng không lưu loát, oán giận xong bản đồ tinh vực tầm bảo bị hắn làm mất, liền bắt đầu oán giận người Lai Sách đế quốc mắt chó coi thường người khác, bạn học trong lớp cư nhiên xem thường hắn? Hắn chính là hoàng tử Nhã Đạt đế quốc! Thế nhưng, bọn họ lại hoàn toàn không để hắn vào trong mắt...

Hai người rốt cuộc tìm được tri âm, ngươi một câu ta một câu đem toàn bộ đám người mắt chó coi thường người khác mắng hết một lượt, đem hết thảy không thoải mái đều quở trách một vòng, ba người bí mật quan sát, đều hắc tuyến đầy đầu, vì vậy, chờ đến lúc hai người đều uống gục, ba người trốn bên cạnh mới lại đây ôm người.

Sa Nặc Nhân ngủ mơ mơ màng màng, mở mắt nhìn thấy Xích Linh, liền hét lên: “Xích Linh tôi cho anh biết! Thủy Ủy nhân... Đều rất hiền lành, mới không..., nếu như Thủy Ủy nhân hơi hơi có ý thức phòng bị, cũng sẽ không bị diệt tộc... Nha nha ~~~ oa ——!”

Sa Nặc Nhân nói thầm nửa ngày, nói đến chuyện thương tâm, oa khóc lớn lên.

Xích Linh nhức đầu, không thể làm gì khác hơn là đem người ôm tới dỗ, vừa ôm cậu, vừa lái xe huyền phù trở lại.

...

Một nơi rời xa thành thị ở vùng ngoại ô đế vương tinh, bên trong một tiểu lâu cũ kỹ, đêm khuya đèn vẫn còn sáng.

Một người mặc mũ che màu đen, đem cả khuôn mặt đều giấu trong bóng tối, vóc người cao to, bước chân mau lẹ, “Kẽo kẹt” một tiếng đẩy ra cửa gỗ có chút cũ kỹ, quay người đem cửa mộc đóng lại, lúc này mới quay người tiến vào lâu, “Bạch bạch bạch” bước nhanh lên lầu.

Trong một cái phòng trên lầu, một anh chàng đẹp trai toàn thân áo đen, đang chơi đùa với viên mấy mảnh kim loại trên bàn trà gỗ, mảnh vỡ kia rất mỏng, mấy mảnh du tẩu qua lại giữa các ngón tay trắng noãn thon nhỏ, rất nhanh liền hợp lại thành một tấm bản đồ tinh vực hoàn chỉnh.

Tiếng gõ cửa truyền đến, nam tử lên tiếng để người kia tiến vào, âm thanh thuần hậu êm tai.

Nam tử mặc áo choàng đi tới, kéo mũ trên đầu xuống, không ngờ lại là một người cực xinh đẹp, dung mạo hai người đều tuấn mỹ cực kỳ hiếm thấy, khiến người vừa thấy nhất định sẽ vì đó mà thất thần. Nam nhân lấy ra một tấm thẻ ký ức màu đen, “Chủ thượng, tư liệu ngài muốn toàn bộ đã thu thập đủ.”

Nam tử mặc áo đen dùng tinh thần lực mở ra thẻ ký ức, bên trong là tư liệu tường tận nhất về Sa Nặc Nhân, hắn bắt đầu từ đầu, cẩn thận mà nhìn, càng xem sắc mặt càng tốt, đến cuối cùng trực tiếp nở nụ cười, “Ý trời a! Tìm lâu như vậy, cư nhiên gặp ở chỗ này.”

Nam tử áo choàng cẩn thận hỏi: “Ngài thật sự cho rằng cậu ta là thiếu tộc chủ sao?”

Ngón tay dài nhỏ của nam tử áo đen nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn, trong tròng mắt đều là thâm trầm, “Chắc chắn là cậu ta, năm ngoái ta đi một chuyến tới Liên minh Hồng Hà, hỏi thăm tin tức của Alberti, nhận được tin tức là, hắn đã chết, con trai duy nhất của hắn Á Liên lái di sản cuối cùng của hắn trốn đi, cụ thể trốn tới nơi nào, không ai biết. Ta thế nào cũng không nghĩ tới, hắn cư nhiên lại tới Bạch Ngân tinh hệ, còn xuất hiện ngay trước mắt ta, đây không phải là thiên ý thì là cái gì?”

Nam tử áo choàng nói: “Tộc chủ chi giới thật sự ở trên người thiếu tộc chủ sao?”

Khóe môi nam tử mặc áo đen nhếch lên nụ cười, trong đôi mắt lóe lên ánh sáng cơ trí, “Đương nhiên, tộc chủ chi giới quan trọng cỡ nào, Alberti tình nguyện hi sinh bản thân, cũng phải đưa Á Liên thoát ra, chỉ vì không để cho tộc chủ chi giới rơi vào trong tay ngoại tộc.”

Nam tử áo choàng cũng vui mừng, “Vậy chúng ta hiện tại có phải lấy về hay không?”

Nam tử mặc áo đen chậm rãi nói: “Không vội, trước tiên không cần kinh động cậu ta, cậu ta còn có tác dụng lớn.”

Nam tử áo choàng cung kính nói: “Kế hoạch kia lúc nào mới khởi động?”

“Hiện tại có thể khởi động, bản đồ tinh vực đã tập hợp đủ, chỉ cần xác định vị trí là được. Thời khắc mấu chốt không thể để xảy ra bất kỳ sai lầm nào, nhất định phải nghênh tiếp chủ nhân của ta trở về!”

“Vâng, chủ thượng!”

...

Hậu quả của say rượu, chính là ngày thứ hai đầu đau như búa bổ, cả người đều ủ rũ không có tinh thần.

Sa Nặc Nhân ngủ một giấc đến giữa trưa ngày thứ hai mới tỉnh lại, phát hiện bản thân ngủ ở trên giường, đầu óc còn có điểm mơ hồ, ký ức của cậu còn ở thời điểm đang cùng Karni uống rượu ở quán bar kia. Xích Linh không ở trong phòng, cậu ôm đầu sờ soạng xuống giường, đi tới phòng khách rót chén nước uống, thấy cửa thư phòng không có đóng chặt, Xích Linh hẳn là ở bên trong.

Xoa loạn một đầu tóc, kéo dép lê đi tới.

Xích Linh nghe thấy âm thanh, ngẩng đầu liền nhìn thấy Sa Nặc Nhân còn buồn ngủ, trong tay bưng chén nước, còn xuyên áo ngủ đứng ở cửa.

“Anh đang xem cái gì?” Sa Nặc Nhân nhìn thấy trước mặt anh có một tấm thẻ ký ức, nhìn thấy cậu đến, lập tức tắt đi, khẳng định có quỷ!

“Không có gì. Có đói bụng hay không? Ta gọi thức ăn ngoài.” Xích Linh nói.

Sa Nặc Nhân không tín tưởng híp mắt một cái, đôi mắt vẫn chăm chú vào tấm thẻ ký ức màu đen trên bàn kia, nội tâm nghĩ nhất định là có chuyện.

“Muốn ta không lừa em, vậy em cũng không thể gạt ta, nói cho ta chuyện gì đã xảy ra?” Sa Nặc Nhân đi tới, đem chén nước để xuống, một tư thế muốn thẩm vấn.

Xích Linh cũng không phải cố ý gạt cậu, mà chỉ cần là chuyện dính đến Thủy Ủy nhân, Sa Nặc Nhân liền không có cách nào bình tĩnh, nội dung trong thẻ là tư liệu anh cho người âm thầm điều tra.

“Ta nói em đừng kích động.” Xích Linh nói.

Sa Nặc Nhân phối hợp gật đầu.

“Ta đang tra tình huống Lai Sách đế quốc có bắt được Thủy Ủy nhân hay không.” Xích Linh nói, nhìn thấy Sa Nặc Nhân nhíu mày, thở dài nói: “Mọi chuyện đều có hai mặt, ta cũng không phải chửi bới Thủy Ủy nhân, chỉ là đang hoài nghi. Tình huống Lai Sách đế quân em cũng nói, tinh thần lực cao đến cảnh giới nhất định có thể đạt đến mục đích khống chế người, như vậy, ngoại trừ Thủy Ủy nhân, còn có ai có thể đạt đến cái độ cao kia?”

Sa Nặc Nhân trầm mặc, cậu biết đến Xích Linh nói không sai, chỉ là cậu vẫn không thể tin tưởng chuyện Thủy Ủy nhân báo thù, huống hồ, coi như Thủy Ủy nhân muốn báo thù cũng không phải người Bạch Ngân tinh hệ, mà là cái đám ma quỷ ở Sông Hồng tinh hệ kia.

Thấy Sa Nặc Nhân không nói, biết cậu nhất định đã nghe lọt lời của mình, “Muốn khống chế tư tưởng của một người, bằng tinh thần lực của em có đủ hay không?”

Sa Nặc Nhân lắc đầu, “Độ cao của em không đủ, mỗ phụ đã từng nói, trong tộc Thủy Ủy có một thiên tài, tên là Phất Lôi Tư. Lực lượng tinh thần của hắn là cao nhất từ trước tới nay trong Thủy Ủy tộc, đủ để khống chế tư tưởng của người ta. Đây vốn là chuyện tốt, nhưng tư tưởng của Phất Lôi Tư rất cấp tiến, chủ trương hoàn toàn ngược lại so với mỗ phụ. Mỗ phụ đại diện cho ý nguyện của tuyệt đại đa số người, chủ trương “Ẩn dật sinh tồn, không tham dự phân tranh giữa các quốc gia”, Phất Lôi Tư thì lại chủ trương “Chủ động ảnh hưởng, dùng quốc mưu yên ổn“. Tư tưởng của hắn chỉ được một số ít người ủng hộ, mấy trăm năm trước sớm đã mang theo một nhóm người ly khai nơi Thủy Ủy tộc ở, đến nay không có tin tức.”

Xích Linh trở nên trầm tư, càng thêm khẳng định đây có thể là cái người gọi Phất Lôi Tư kia đang giở trò quỷ, nhưng mục đích của hắn là cái gì chứ? Nếu như muốn khống chế Lai Sách đế quốc, chỉ cần khống chế Lai Sách đế quân là được, hơn nữa hiện tại hắn đã thành công, chẳng lẽ còn có mục đích khác?

Sa Nặc Nhân bỗng nhiên trợn mắt lên, khó có thể tin nói: “Chẳng lẽ thật sự là Phất Lôi Tư đã khống chế Lai Sách đế quân?”

Xích Linh lắc đầu nói: “Hiện tại còn không rõ ràng lắm, bất quá, theo người của ta điều tra, Lai Sách đế quốc xác thực có được mấy người Thủy Ủy, bất quá Lai Sách đế quốc đối với bọn họ cũng không tệ lắm, không có làm cho bọn họ hận đến muốn báo thù.”

Những chuyện này quá phí tế bào não, hơn nữa cũng không phải trong thời gian ngắn có thể nghĩ được, cuối cùng đành phải thôi, ăn cơm quan trọng hơn.

Hai ngày nghỉ qua rất nhanh, đến thứ hai, cần phải tiếp tục nỗ lực phấn đấu.

Y Lệ Na công chúa bị Sa Nặc Nhân cùng Xích Linh đắc tội, vốn cho là sẽ gặp phải trả thù, nhưng đợi liên tiếp nửa tháng đều không có tin tức, giống như người ta đã hoàn toàn quên mất chuyện này.

Xích Linh vẫn luôn âm thầm quan sát hướng đi của Lai Sách đế quốc, gió êm sóng lặng, vẫn không có bất kỳ hành động dư thừa. chỉ là Xích Linh vẫn không yên lòng, đã âm thầm truyền tin cho Diễm Vương, làm cho ông tăng mạnh biên phòng Tinh Diệu đế quốc, thời khắc chuẩn bị, bất cứ lúc nào cũng có thể khai chiến.

Càng yên tĩnh, gió bão tới càng lớn!

Còn chưa tới ngày nghỉ, Xích Linh liền nhận được truyền tin Hall Griffith phát tới, hỏi anh có rảnh rỗi lại đây làm bạn với Xích Lam, nói gần đây tâm tình Xích Lam không tốt.

Cũng không phải tâm tình không tốt gì, Xích Lam chỉ là ầm ĩ muốn hắn để bản thân về nước, Hall Griffith còn muốn thi hành chính sách động viên như trước đây, nhưng đáng tiếc, lần này Xích Lam căn bản không để ý tới. Hiện tại bệnh của y đã tốt, tuy rằng chỉ còn là thân thể của người bình thường, cũng không còn là Reese, nhưng cũng may y là một người khỏe mạnh, có rất nhiều biện pháp giày vò hắn. Hall Griffith gần đây muốn phân tâm giúp đỡ Schleyer xử lý sự tình, Xích Lam lại cùng hắn nháo, hắn xác thực không có nhiều tinh lực như vậy, chỉ có thể hỏi Xích Linh có rảnh rỗi lại đây bồi y.

Xích Linh muốn chính là hiệu quả như vậy, cũng nhân cơ hội đưa ra, cuối tuần muốn mang Xích Lam tới chỗ anh chơi hai ngày, khai giảng lại đưa trở về.

Hall Griffith đương nhiên không đồng ý, Xích Lam cười khẩy nói: “Thực sự là buồn cười, ngươi coi ta là kẻ tù tội liền đem ta nhốt lại, đừng cả ngày giả mù sa mưa như thế!”

Hall Griffith bất đắc dĩ, xoa mi tâm, vẻ mặt mệt mỏi, nói chỉ cho phép ở một ngày.

Xích Lam lúc này mới không nói gì nữa, có thể ra ngoài dù sao cũng tốt hơn bị cấm túc.

Sáng sớm thứ sáu, Hall Griffith tự mình đưa Xích Lam đến nơi Xích Linh ở.

Sa Nặc Nhân cùng Xích Linh đều ở nhà chờ, Sa Nặc Nhân thậm chí còn nướng bánh bích quy, vừa mở của, trong phòng đều là mùi vị thơm ngọt, quả thực rất có bầu không khí đãi khách.

Sa Nặc Nhân vui vẻ nói: “Mau vào, em đã nướng chút bánh bích quy, Tứ hoàng tử muốn cùng ăn một chút sao?”

“Không cần.” Hall Griffith đối xử giống như với hài tử, bàn giao Xích Lam, “Em trước tiên ở đây chơi một ngày, buổi tối ta tới đón em, chờ lần sau có cơ hội lại tới.”

Thời điểm rời đi, trực tiếp để lại hai đội hộ vệ, phân biệt trông coi ở dưới lầu cùng trên lầu, đương nhiên là ngoài cửa, không có khả năng cho bọn họ vào cửa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.