Đế Tôn

Chương 649: Chương 649: Diệt Thần Ma quang. (1)




Hơn hai mươi vị Địa ngục cường giả này thương nghị xong, lúc này lặng lẽ di động, hướng phía sau đại quân lủi đi.

Mập Đạo Nhân kia như trút được gánh nặng, khẩn trương chú ý động tịnh những người này.

Giang Nam cũng thiếu thốn vạn phần, nhìn về phía những người đó.

Chỉ thấy hơn hai mươi vị Địa ngục cường giả kia đi tới phía sau đại quân, lập tức từng cái từng cái bay lên trời, gào thét hướng bốn phương tám hướng bay đi!

Những người này tu vi cao thâm, cơ hồ cũng là Thần Phủ cường giả, có tế lên pháp bảo, có thì trực tiếp triển khai nhục sí, phá vỡ trường không bay đi, trong một cái hô hấp, những người này liền chạy ra trăm dặm, thậm chí có một người hóa thành một đạo lưu quang, bay ra hai trăm dặm, tốc độ bực này, cho dù là Giang Nam cũng bội phục vạn phần, tự thẹn không bằng!

- Muốn chạy trốn?

Hai mươi mấy vị cường giả mới vừa chạy trốn, liền lập tức kinh động ngân giáp chiến tướng trên lâu thuyền cự hạm, chỉ thấy một vị ngân giáp chiến tướng hét lớn, một chưởng phách đi, trực tiếp đem một người phách toái ở giữa không trung, ngay sau đó đại kỳ tịch quyển, đem ba người cắn nát!

Ối chao ô hay!

Một cây đại thương từ trên thuyền bắn nhanh ra, đem từng vị Thần Phủ cường giả đóng đinh ở giữa không trung, bất quá vẫn có ba người tốc độ cực nhanh, chạy ra mấy ngàn dặm, cho dù là Cường giả Thiên Cung, Thần Thông cùng pháp bảo cũng tạm thời không cách nào đuổi kịp ba người này.

Oanh!

Đại pháo trên Lâu thuyền cự hạm đột nhiên khởi động, một cột sáng bắn nhanh ra, xuy một tiếng đem một người bốc hơi lên, ngay sau đó đại pháo lần nữa bắn ra hai cột sáng, đem hai người khác đánh chết ở giữa không trung!

- Lâu thuyền hỏa pháo xạ trình 4600 dặm...

Giang Nam hé mắt, thấp giọng nói.

Mập Đạo Nhân kia gật đầu nói:

- 4600 dặm, ngay lập tức liền tới, hơn nữa còn không biết có đạt tới xạ trình cực hạn của hỏa pháo hay không, có chút khó làm.

Hai người liếc mắt nhìn nhau, tâm ý tương thông, hiển nhiên hai người bọn họ mới vừa rồi một xướng một họa, cũng là vì kích thích người khác chạy trối chết, để tính toán ra xạ trình hỏa pháo của lâu thuyền cự hạm!

- Dám hỏi đạo hữu xưng hô như thế nào?

Giang Nam đột nhiên cười hỏi.

- Tại hạ Tam Đức Đạo Nhân.

Mập Đạo Nhân kia vẻ mặt chánh khí, nghiêm mặt nói:

- Nếu nói tam đức, chính là chân, thiện, mỹ, thân thể của ta có chân thiện mỹ tam đức, ở trong Địa ngục trầm luân mỹ danh vang dội, vì vậy mới bị người ta gọi là Tam Đức Đạo Nhân. Tiểu đệ mỗi lần Tâm Ma nảy sinh, liền muốn nhiều đạo hữu đối với kỳ vọng của ta, lúc này mới kiên định Đạo Tâm, chiến thắng Tâm Ma!

- Chân thiện mỹ, Tam Đức Đạo Nhân?

Giang Nam ngạc nhiên, cười nói:

- Đạo hữu, ngươi hẳn là gọi Tam Khuyết Đạo Nhân mới đúng? Giả nhân giả nghĩa, ít xinh đẹp, thất đức, đây mới là đạo hữu.

- Ngươi làm sao biết danh hiệu chân thật của ta?

Mập Đạo Nhân kia thất kinh, thất thanh nói.

- Ngươi thật sự gọi Tam Khuyết đạo nhân?

Giang Nam thất thanh nói.

Đạo nhân kia mập đến đáng sợ, thời điểm nằm xuống so với đứng lên còn muốn cao hơn một đầu, da mặt cùng thịt mỡ có quan hệ trực tiếp, sau khi bị Giang Nam vạch trần, mặt cũng không đổi sắc, lắc đầu nói:

- Một ít đạo chích ghen ghét ta có thanh danh tam đức tốt đẹp, phỉ báng ta là Tam Khuyết đạo nhân, kỳ thật ta nhiều nhất là Nhị Khuyết đạo nhân, tâm linh của ta mỹ, ngoại nhân há có thể nhìn ra được? Chỉ là Nhị Khuyết đạo nhân thật sự khó nghe, bởi vậy ta dứt khoát nhận cái tước hiệu này. Thực không dám đấu diếm, ta họ Chu, xếp hạng mười ba, bởi vậy tên là Chu Thập Tam, Tam Khuyết đạo nhân chỉ là tên hiệu. Đạo huynh xưng hô như thế nào?

- Tại hạ họ Giang tên Nam, tự Tử Xuyên, không có danh khí lớn như đạo hữu.

Giang Nam nói là Tam Khuyết đạo nhân, cũng chỉ là thuận miệng nói, không nghĩ tới lại nói đúng pháp danh, cười nói:

- Tam Khuyết đạo hữu có thủ đoạn gì, có thể còn sống chạy đi?

Chu Thập Tam mắt nhỏ nháy động, cười nói:

- Giang đạo hữu, còn ngươi có thủ đoạn gì?

Thủ đoạn của Giang Nam là Loạn không đại trận, Chu Thập Tam không nói ra thủ đoạn trốn chạy để khỏi chết, hắn tự nhiên cũng không chịu nói ra, cười nói:

- Tam Khuyết đạo hữu, ta và ngươi đều đã có thủ đoạn trốn chạy để khỏi chết, sao không so thử một chút, xem xem ai có thể chạy ra tìm đường sống?

Tròng mắt của Chu Thập Tam chuyển nhanh chóng, nghiêm mặt nói:

- Đã như vầy, như vậy đạo hữu ngươi đi trước đi.

Giang Nam mỉm cười, biết rõ thằng này không thiếu có lợi dụng mình dẫn dắt lực chú ý của người khác rời đi để mình trốn chạy khỏi chết, bất quá thằng này ý đồ xấu tuy nhiều, nhưng đối với Giang Nam mà nói, chạy ra nơi đây mới là trọng yếu nhất, không cần quá nhiều dây dưa, lúc này hướng phía sau đại quân lặng yên đi đến, cách đuôi của đại quân còn một đoạn liền ngừng lại.

- Ở chỗ này tế lên trận đồ, thi triển Loạn không đại trận, trận đồ ở trong đại quân, cho dù ngân giáp chiến tướng phát hiện tòa trận pháp này, cũng không dám trực tiếp vận dụng thần thông hoặc là pháp bảo oanh xuống, nếu không sẽ gặp đem Địa ngục đại quân bốn phía oanh chết, tạo thành sĩ khí đại rơi, quân tâm bất ổn.

Giang Nam thầm nghĩ:

- Ngân giáp chiến tướng trấn thủ quân đội sợ ném chuột vỡ bình, bởi như vậy, ta liền có nhiều thời gian trốn chết hơn, dùng tốc độ truyền tống của Loạn không đại trận, không cần bao nhiêu thời gian, liền có thể đem ta tống xuất mấy vạn dặm!

Trước khi tiến vào Thần khư, luyện chế trận kỳ Loạn không đại trận, liền có thể đem hắn tống xuất mấy mươi vạn dặm, hôm nay tu luyện tới Thần Đài cảnh, nếu như trận kỳ của Loạn không đại trận có thể phát huy toàn bộ uy năng, thậm chí có thể đem hắn tống xuất trăm vạn dặm!

Bất quá, cao tầng của Địa ngục đại quân đối với binh sĩ phản bội chạy trốn sớm có phòng bị, chắc chắn sẽ không để cho uy lực của Loạn không đại trận triệt để phát huy, từ phát hiện đến phá hư trận kỳ, Giang Nam đoán chừng trong thời gian ngắn như vậy, mình có thể truyền ra năm ba chục vạn dặm.

Năm ba chục vạn dặm, đã vượt ra khỏi tầm bắn của đại pháo chiến hạm.

Nghĩ đến liền làm, tâm niệm vừa động, 500 mặt trận kỳ rầm rầm bay lên, trong chớp mắt liền bố thành một tòa Loạn không đại trận, uy năng trận pháp lập tức bị kích phát!

Chu Thập Tam chứng kiến tòa Loạn không đại trận này, con mắt nhịn không được sáng ngời, thân hình mập mạp lập tức trở nên vô cùng linh mẫn, lách mình liền phóng tới Loạn không đại trận, kêu lên:

- Giang đạo hữu, dẫn ta cùng đi!

Giang Nam cười lạnh một tiếng, đang muốn thúc dục trận kỳ đem đạo nhân này phong tỏa ở bên ngoài trận pháp, Chu Thập Tam vội vàng kêu lên:

- Đạo hữu, ngươi có thể nghĩ tới trong tích tắc ngươi truyền tống, nếu ta nhổ một cây trận kỳ, kết quả của ngươi sẽ như thế nào?

- Mập mạp chết bầm, còn chưa cút đến?

Giang Nam giận dữ, để cho trận pháp dừng lại một chút quát.

Chu Thập Tam đại hỷ, vội vàng lăn vào trong trận, thân thể quá béo, lúc đi đường như một viên thịt nhấp nhô qua.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.