Dị Thế Đế Vương Luyến

Chương 41: Chương 41




CHƯƠNG 44

“Thật ngaih quá, này ta không thể quyết định!”

Đối với việc hoàng đế đột nhiên nói ra những lời này có vẻ khó hiểu lẫn khiếp sợ, chúng thần tề xoát xoát ngẩng đầu lên, ánh mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm người đang cao tọa trên long ỷ.

Đột nhiên Hiên Viên Trác đứng giữa đại điện, ngón tay chỉ vào người mặc hoàng bào phía trên quát lớn nói: “Ngươi không phải phụ hoàng! Ngươi là ai?”

Nghe thấy đại hoàng tử quát lớn, đồng thời cũng hiểu được có điều không thích hợp, các đại thần nhất thời tỉnh ngộ, “Người đâu! Đem tên giả mạo Hoàng Thượng bắt lại!” Một vị đại thần đi ra lạnh lùng nói.

“Ba! Ba! Ba!” Một cái tiếng vỗ tay vang dội từ sau bình phong vang lên, đại điện thoáng chốc im lặng.

Chỉ thấy Hiên Viên Nghệ một thân thái tử hoàng bào chậm rãi từ sau bình phong đi ra, hoàng đế “tạch” một tiếng đứng lên đối hắn nói: “Chủ nhân”

“Ha hả, Viêm, ngươi làm thật không tồi!” Hiên Viên Nghệ nói: “Đại hoàng huynh, biệt lai vô dạng (= đã lâu ko gặp)”

“Sao lại thế này? . . . . . . Ngươi như thế nào lại ở chỗ này? Ngươi không phải. . . . . .” Bị giám sát sao? Đột nhiên ý thức được lời sắp sửa thốt ra, Hiên Viên Trác mạnh mẽ nuốt lại vào cổ họng.

“Ta không phải bị các ngươi giám sát? Ha hả ~~ nhưng là. . . . . . Người kia cũng không phải là ta nga!” Hiên Viên Nghệ đem lời nói của hắn bổ sung đầy đủ, lại hướng hắn cười cười. Tươi cười này là chậm rãi xuất hiện, có vẻ thực giảo hoạt, giống như còn có hàm nghĩa khác.

Hiên Viên Nghệ đi một đường, tầm mắt quần thần liền theo hắn một đường, sau đó dừng lại ở vị trí Hiên Viên Trác.

Đầu nhẹ nhàng tựa vào bên tai Hiên Viên Trác nói nhỏ, tư thế này theo góc độ của người ngoài xem ra là có vẻ thân mật.”Thật sự là làm phiền ngươi giúp ta giải quyết mấy chướng ngại vật.” thanh âm rất thấp, ngữ điệu hàm chứa một loại hương vị trào phúng, loại thái độ này khiến cho hắn nói chuyện khi thì lơ đãng, khi thì lạnh lùng.

Nhìn thấy nam nhân cao lớn mặc long bào trên điện kia, hắn vừa rồi kêu thái tử là gì? Nếu chính mình không nghe sai, hắn gọi chính là —— chủ nhân! Thừa tướng đột nhiên cảm giác không đúng, xoay người đối với thị vệ ngoài điện hô to. “Các ngươi thất thần làm gì, còn không đem hai tên giả mạo Hoàng Thượng bắt lại?”

Lúc này rất kỳ quái chính là vệ binh bên ngoài nghe thấy mệnh lệnh của Thừa tướng cũng không nhúc nhích, chỉ đứng ở nơi đó giống như căn bản là không có nghe thấy gì.

“Các ngươi không nghe thấy gì sao? Còn không mau tiến vào bắt người!” Thấy bọn lính bất động, Thừa tướng cảm thấy dự cảm bất hảo càng thêm mãnh liệt .

“Uy! Ta nói a lão nhân, bọn họ sẽ không nghe lời ngươi. Ngươi cũng đừng kêu nữa được không, cái lỗ tai của ta đều nhanh bị ngươi làm điếc.” Ngoáy ngoáy cái lổ tai, Hiên Viên Nghệ không vui nói.

“Không. . . . . . Không có khả năng. . . . . . Điều đó không có khả năng! Này tuyệt đối không có khả năng!” Trong một đêm 50 vạn đại quân tựu thành người của Hiên Viên Nghệ, cái này làm sao hắn có thể tin được, Thừa tướng đứng lảo đảo, ngã ngồi trên mặt đất.

Hiên Viên Nghệ đứng trước mặt Thừa tướng, trên cao nhìn xuống: “Này không có gì là không thể, Thừa tướng bởi vì. . . . . . Ngươi chọc tới ta !” Phải biết rằng đả thương người của Hiên Viên Nghệ ta, hậu quả là thực nghiêm trọng!

Không hề để ý tới Thừa tướng thì thào tự nói, Hiên Viên Nghệ hướng về ngoài điện huýt gió, “Nghê nhĩ!”

“Rống ~~” tiếng gầm rung trời, vang tận mây xanh.

Ngoài điện vệ binh đều hướng hai bên tản ra, tạo thành một con đường lớn, quần thần hết thảy đều nhìn về phía ngoài điện. Chỉ thấy một con hùng sư màu ngân bạch chậm rãi từ đường lớn đi tới, càng ngày càng gần, càng ngày càng gần. . . . . .

Lần trước những người có cơ hội cùng Hoàng Thượng đi săn bắn đều gặp qua Nghê Nhĩ, nhưng là người không đi cũng được nghe nói qua. Đông Diệu hoàng triều đương kim thái tử điện hạ có một tọa kỵ, tọa kỵ này là một hùng sư ngân bạch, tên gọi —— Nghê Nhĩ. Không nghĩ hôm nay mọi người lại có cơ hội đáng quý được nhìn phong thái hùng sư này.

Hiên Viên Nghệ nhìn nhìn hai vị đại thần cách đó không xa đang phát run: “Người tới, lột hết quần áo hai vị đại nhân này ra.” Hai cái đại thần này chính là một trong những đồng minh cùng Thừa tướng mưu đồ bí mật tạo phản, bọn họ cũng góp phần thương tổn Hiên Viên Dạ, hắn tuyệt không tha.

“Tuân lệnh.” Mấy thị vệ ba hạ hai hạ liền đem hai cái đại thần bới lột sạch sẽ.

“Nghê Nhĩ đói bụng sao? đi! Ăn bọn họ.” lời này vừa nói ra, Hiên Viên Nghệ trên mặt biểu tình đột nhiên biến đổi, đáy mắt tràn ngập thị huyết, đồng thời khí phách vương giả cùng sát khí tràn ngập cả đại điện.

Cảm nhận được khí phách của Hiên Viên Nghệ, trong nháy mắt các đại thần không hẹn mà đồng loạy quỳ gối trên mặt đất, tề hô “Hoàng Thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế, thái tử thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế”

“A. . . . . . Thái tử điện hạ tha mạng, thái tử điện hạ tha mạng a. . . . . .” Nghe được Hiên Viên Nghệ ra lệnh, hai người càng thêm run rẩy đến lợi hại, mãnh liệt sợ hãi xâm nhập đến tận cốt tủy.

“Tha các ngươi? Ha hả ~~ vậy bản thái tử hỏi ngươi, lúc các ngươi mưu đồ bí mật muốn thương tổn phụ hoàng liệu có nghĩ sẽ tha hắn không?” Lúc trước Hiên Viên Dạ thương thế nếu chính mình không có ma pháp trị liệu giúp hắn trị thương, chỉ sợ là lành ít dữ nhiều.

Tưởng tượng đến đây, Hiên Viên Nghệ lửa giận liền xông thẳng tới ót, lười cùng bọn họ nói lời vô nghĩa, “Nghê nhĩ!”

“A! ! ! !” Tiếng kêu thảm thiết thê lương vang vọng cả cả trời xanh, chỉ chốc lát đại điện nơi nào đó chỉ còn lại một bãi máu cùng tàn cốt. . . . . .

“Đem nơi này thu thập sạch sẽ, đem Thừa tướng cùng đại hoàng tử Hiên Viên Trác, tứ Hoàng Tử Hiên Viên Huân nhốt vào đại lao.” an bài thỏa đáng, Hiên Viên Nghệ xoay người rời khỏi đại điện.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.