Điền Duyên

Chương 22: Chương 22: Lâm Gia Xuân Hạ Thu




Đêm khuya, Đỗ Quyên ngủ một giấc tỉnh lại, mọi người vẫn chưa ngủ, ăn khuya tại nhà chính. Vừa ăn vừa nói cười, không thấy vẻ thức đêm vất vả, tinh thần sức khoẻ hết sức dồi dào.

”Canh nấm núi thật thơm! So với canh thịt cũng không kém.” Đây là thanh âm của đại cữu Phùng Hưng Phát.

”Thông gia an bài, vừa hái trà, đốn củi, còn cắt măng, nhặt nấm, lưới cá, một ngày được rất nhiều thứ.” Đây là nãi nãi (bà nội), thanh âm mang theo nịnh hót.

Mọi người ồ ồ cười vang.

Phùng Trường Thuận cười nói: “Đâu có rảnh tâm trí! Hôm nay chúng ta định buổi sáng hái trà, sau đó đốn củi, lưới cá cắt măng gì đó đều thuận tiện.”

Hoàng Lão Thực cười nói: “Là tiểu di. Ánh mắt của nàng sáng, lúc đốn củi nhìn thấy một đám nấm như phát hiện vàng, gọi đến dọa người. Ta còn tưởng rằng nàng đạp trúng rắn nữa. Vì thế mới hái được, tổng cộng được gần hai cân.”

Vì thế mọi người đều nhìn Phùng Minh Anh cười, nói nàng vận khí tốt.

Ăn xong, vợ chồng Hoàng lão cha và Hoàng lão Nhị cáo từ.

Phùng Trường Thuận vội vàng gọi thông gia lại, kêu Phùng bà mụ nói thầm vài câu, vì thế Phùng bà mụ vào phòng Phùng Thị, cùng con gái nói nhỏ một chặp.

Đỗ Quyên nghe nàng nói, ông ngoại phân phó, lấy vải bọn họ mang đến đưa cho thông gia.

Phùng Thị không tán thành cũng không phản đối, chỉ hờ hững nói: “Đều để trong rương phía sau giường.”

Thì ra phía sau giường còn có thùng ngăn tủ.

Phùng bà mụ liền mò đến phía sau giường, mở thùng cầm ra một xấp vải dệt màu xám in hoa và một khối bố hoa hồng đi ra ngoài.

Đỗ Quyên nghe nàng nói “Đây là một chút tâm ý, thông gia đừng chê cười, cầm may xiêm y mặc. Miếng này là cho tiểu thúc nàng, cho mấy đứa nhỏ làm xiêm y.”

Vì thế bên ngoài lại vang lên lời cảm tạ và khách sao, ầm ỹ như cãi nhau, mang theo lời khiêm tốn của Phùng Trường Thuận, loạn một trận, người Hoàng gia thu nhận cáo từ.

Phùng Trường Thuận lại vội, thu thập chuẩn bị hành lý.

Phùng Thị kêu Hoàng Lão Thực vào phòng, phân phó hắn lên lầu các, đem hạt dẻ sấy khô, hột đào, măng khô rau dại lấy xuống gói lại. Mấy thứ này từ năm trước để dành được, lưu trữ riêng đợi người nhà mẹ đẻ đến đưa lễ ở cữ, cho bọn họ mang về. Trong núi có gì, chỉ có thổ sản vùng núi đền đáp lui tới.

Lộn xộn vội một trận, mọi người mới ngủ, bốn phía triệt để an tĩnh.

Sáng sớm ngày hôm sau, Phùng gia mẹ chồng nàng dâu dậy thật sớm, nấu chút cơm canh cho mọi người ăn. Phùng Trường Thuận vội vàng xếp đồ lên con lừa, giỏ trúc như cũ chứa đầy ấp, lên đường về.

Phùng bà mụ đã nói lưu lại chiếu cố con gái. Phùng Minh Anh làm nũng ăn vạ, nài nỉ cha mẹ một trận, cũng ở lại.

Lúc cha con Phùng Trường Thuận đi, Phùng Thị cũng rời giường đi ra. Phùng Minh Anh ôm Đỗ Quyên, cùng Phùng bà mụ, Hoàng Tước Nhi đều đứng ở cửa viện đưa tiễn. Hoàng Lão Thực xuất phát cùng nhạc phụ, muốn đưa bọn họ một đoạn đường.

Xa gần đều có người đứng ở cửa nhìn qua bên này. Cách vách Lâm Đại Đầu khiêng cuốc đi, thấy bọn họ đi ra, vội theo sau vài bước, tiến lên nhiệt tình hỏi: “Ông ngoại nàng, đi liền sao? Không ở thêm vài ngày?”

Phùng Trường Thuận cười đáp, “Ta cũng muốn ở lại vài ngày! Chỉ là trong nhà bỏ không được.”

Lâm Đại Đầu liền nói: “Lại đến nữa. Một năm cũng không thấy các ngươi vào núi một chuyến.”

Phùng Trường Thuận thở dài: “Quá xa, đường lại khó đi.”

Nói chuyện, thấy vợ chồng Hoàng lão cha và vợ chồng Hoàng lão Nhị từ trong thôn đi tới, đưa 2 túi đan bằng cỏ, cương quyết để lên lưng lừa, nói là chút thổ sản vùng núi, không bản lĩnh, thông gia đừng ghét bỏ.

Hàn huyên khách khí một phen, Hoàng lão cha dặn dò lần tới đến chơi, Phùng Trường Thuận cũng kính nhờ bọn họ chiếu khán con gái, sau đó 2 bên mới phất tay nói đừng.

Hoàng lão cha nhìn theo thông gia cho đến khi người đến đường lên núi, mới quay đầu về thôn.

Bên này Phùng bà mụ nhìn Phùng Minh Anh phân phó nói: “Ngươi không đi, cũng không thể ăn không ngồi rồi. Hôm nay không nắng lắm, nương đem chăn trên giường của tỷ ngươi đi giặt, việc này do ngươi làm. Giặt sạch cho ta.”

Vợ Đại Đầu đang ôm Lâm Xuân đi tới, nghe vậy phốc xuy một tiếng cười .

Phùng Minh Anh bị cười có chút ngượng ngùng, nhỏ giọng thầm thì nói: “Giặt thì giặt!”

Vợ Đại Đầu vào nhà chính, cùng bà ngoại nói vài câu nhàn thoại rồi ngồi phía sau cửa, cởi bỏ vạt áo trước ngực, trước đem Lâm Xuân để vào vị trí, mới nhìn Phùng Minh Anh nói: “Đệ muội, đem Hoa Nhi tới ta cho bú sữa.”

Phùng Minh Anh liền đem Đỗ Quyên đưa cho nàng.

Đỗ Quyên thấy Lâm Xuân không ăn, mỉm cười nhìn nàng, bộ dáng “Có sữa cùng ăn”, hết sức buồn cười càng bất đắc dĩ.

Nàng không để ý hắn, quay vào ngực Thím Lâm dùng sức hút.

Đây là dùng trứng gà đổi lấy, không có ăn không!

Vừa ăn, vừa liếc mắt nhìn Lâm Xuân.

Quả nhiên, tiểu tử kia thấy nàng ăn, lập tức xoay mặt, cũng không cần nhìn, chỉ bằng cảm giác dùng miệng sờ soạng đến đầu nhũ của mẹ mình, dùng sức ăn, ánh mắt lại ngắm Đỗ Quyên.

Đỗ Quyên vài lần muốn cười, nhưng nghĩ bú sữa là chuyện lớn, mới nhịn được.

Vợ Đại Đầu thấy hai đứa bé đều ăn, mới nói chuyện với Phùng bà mụ đang bận trong bận ngoài.

Thấy nàng thật sự đem ra giường và chăn trên giường Phùng Thị thay đổi, ôm sợi bông phơi dưới ánh mặt trời, lại ra lệnh Phùng Minh Anh cầm thau gỗ đến ngâm, nhân tiện nói: “Đợi lát nữa chà, ta mang muội tử đi vào thôn giặt. Chúng ta giặt xiêm y đều giặt ở dòng sông trong thôn. Kia nước lớn, đủ giặt.”

Phùng Minh Anh không lên tiếng.

Vợ Đại Đầu lại nói: “Nếu muội tử xấu hổ ngại người trong thôn nhiều, vậy chúng ta đi thôn phía đông. Kia có một con suối nhỏ, chảy ra thôn ngoài, gọi Đê Hà. Nước cạn chút, cũng giặt được.”

Đang nói, trên đường thôn những đứa trẻ chăn trâu đã trở về, ngồi trên lưng bò, giương giọng hướng Lâm gia hô: “Thu Sinh, ăn cơm chưa? Ăn cơm xong chúng ta cắt cỏ heo đi!”

Cách vách liền truyền đến một tiếng “Ăn rồi. Khi nào thì đi?”

Trẻ chăn trâu nói: “Đợi ngươi tới nhà của ta. Chờ ta ăn cơm rồi đi.”

Thu Sinh lại lên tiếng.

Vợ Đại Đầu không cho rằng việc này và nàng có liên quan, cũng không suy nghĩ nhiều, như cũ nhàn thoại và Phùng bà mụ, nói mùa màng năm rồi, nói thu hoạch, nói cuộc sống.

Lúc này, một đứa sáu bảy tuổi, trên đỉnh đầu là búi tóc nhỏ, bốn phía một vòng tóc ngắn, một tiểu tử đen đúa, trên lưng đeo một cái giỏ trúc so với lứng hắn còn to hơn, chạy đến bên ngoài viện Hoàng gia, hướng trong phòng kêu lên: “Nương, ta đi cắt cỏ heo.”

Đây là con trai cả Lâm gia Lâm Thu Sinh. Hắn và cha hắn 10 phần giống nhau.

Vợ Đại Đầu trừng quát: “Cắt cỏ heo cái gì? Ngươi muốn tranh thủ thời gian đi chơi. Ở trong nhà ngốc cho ta, không cho đi! Đợi lát nữa nương phải ra sông giặt xiêm y, còn phải ra vườn hái rau, trở về nấu cơm, rất nhiều chuyện. Ngươi đi, ai chiếu khán Hạ Sinh và Xuân Nhi?”

Đứa nhỏ Lâm gia, ấn theo mùa ra đời đặt tên, Thu, Hạ, Xuân đều có, chỉ thiếu cái đông.

Lâm Thu Sinh nghe xong do dự, quay đầu nhìn vào thôn, 10 phần không muốn buông.

Mùa xuân là mùa sinh sôi nảy mầm. Thôn trong núi, ruộng đồng đối với trẻ con có sự dụ hoặc vô cùng. Lúc này không cho hắn đi ra ngoài, bắt ở nhà chiếu khán đệ đệ quả thực là một trừng phạt. Huống hồ hắn nghĩ, mình không phải đi chơi, hắn đào rau dại trở về cho heo ăn, giảm đi lương thực không nói, còn có thể cắt chút măng trở về xào ăn.

Đứa bé ngẫm nghĩ một phen, cảm thấy mình đang làm “chính sự”, cũng không có ham chơi. Quay mặt lại thấy đệ đệ Hạ Sinh từ trong sân đi ra, cầm rổ nhỏ, hô “Ca! Ca!”, chạy như điên, la hét cũng muốn đi cắt cỏ heo.

Lâm Thu Sinh đột nhiên nhanh trí, vội nhìn nương nói: “ Đệ đệ ngủ, kêu Hạ Sinh nhìn. Tước Nhi còn làm việc, sao ta không thể làm chứ?”

Một câu nói làm mọi người trong nhà Hoàng gia đều cười, Hoàng Tước Nhi khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng .

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.