Diện Thủ

Chương 67: Chương 67: Đi tiểu




A Ly nhắm mắt nhíu mày lắc đầu xả cổ họng hô to: “không xuống!” Thanh âm vang dội, chấn động lỗ tai.

Diệp Tiềm rốt cục nhịn không được, trong mắt tươi cười: “Vậy phải thế nào?”

A Ly mở một mắt lén lút đánh giá Diệp Tiềm, thấy sắc mặt hắn hòa dịu, tức thời nhanh chóng nhắm mắt lại, rõ ràng giả chết ghé vào trên người hắn: “Ta sắp bị hù chết!” nói đến đây, mặt đầy nước mắt nước mũi tất cả đều cọ lến quần áo Diệp Tiềm.

Diệp Tiềm nhíu mày, bị hù chết? Vừa rồi ai gào đến trung khí mười phần, cơ hồ muốn phá vỡ lỗ tai người khác

A Ly ủy khuất quyệt cái miệng nhỏ nhắn, hai tay vẫn ôm lấy cổ Diệp Tiềm không buông: “Ta vừa rồi bị ngươi làm ngã xuống đất, mông rất đau.”

Diệp Tiềm nghe vậy, một bàn tay sờ sờ mông hắn, vào tay chỉ cảm thấy mông của cục thịt này quả nhiên cũng toàn thịt, mềm nhũn tròn vo. A Ly ra vẻ vô lực ghé vào vai Diệp Tiềm: “Chẳng những mông ta đau, chân giống như cũng có chút đau...” nói xong hắn bắt đầu hừ hừ giống như heo bị giết: “Ta không đi đường được...”

Bên cạnh Hú Nhi rụt cổ nghĩ, vốn ngươi liên lụy ta rơi từ trên cây xuống, hiện giờ ta không việc gì, ngươi lại cố ý làm ra các loại tư thái bắt a cữu ôm ngươi. Trong lòng hắn có chút bất mãn, tha thiết mong mỏi nhìn Diệp Tiềm và A Ly, thầm nghĩ a cữu của ta còn không từng ôm ta đâu!

Diệp Tiềm thấy cục thịt nho nhỏ rất đáng thương, bên môi tràn ra một chút cười, ôn thanh nói: “Ngươi cũng đáng thương.”

Lúc này A Ly tựa vào người Diệp Tiềm, chỉ cảm thấy thân thể Diệp Tiềm trước mắt hoàn toàn khác mẫu thân mình. Mẫu thân của hắn vừa mềm vừa thơm, làm cho người ta hận không thể luôn ôm chặt lấy, luyến tiếc buông ra. Diệp Tiềm này, tuy rằng so với mẫu thân cứng rắn hơn rất nhiều, nhưng được hắnôm như vậy cũng có loại thoải mái khác. A Ly nho nhỏ còn nói không nên lời tư vị gì, hắn chỉ cảm thấy nằm trong lòng người này, phảng phất gió to mưa lớn cũng không cần sợ, thật sự là một chút cũng không chịu rời đi.

hắn nhịn không được thích ý hừ hừ hai tiếng, nhắm mắt lại giả bộ ngủ.

Diệp Tiềm thấy hắn lại hừ hừ, nhíu mày hỏi: “Chẳng lẽ còn đau?”

A Ly nghe Diệp Tiềm hỏi như vậy, hai chân vội ngoắc chặt hắn, hai tay ôm chặt cổ hắn: “Đau a, đau chết! Chân cũng đau, tay cũng đau, không đi đường được!”

Diệp Tiềm vừa bực mình vừa buồn cười, bất đắc dĩ, đành phải tiếp tục ôm.

Lại đúng lúc này, một nội thị bỗng nhiên vội vàng chạy tới, tìm được A Ly, cuối cùng thở dài nhẹ nhõm một hơi, tiến lên bẩm: “Đại tướng quân, công chúa phái người đến đón Tiểu Hầu Gia.”

A Ly ở trong lòng Diệp Tiềm nghe thế, mắt giật giật, hừ hừ nói: “Ta đau quá!”

Nội thị khó xử nhìn Tiểu Hầu Gia, lại nhìn Diệp Tiềm, nghĩ đây là thế nào.

Diệp Tiềm thấy vậy, mị mâu nhìn A Ly ở trên người mình, đạm thanh nói: “công chúa đã phái người đến đón Tiểu Hầu Gia, Tiểu Hầu Gia không thể đi, ta đây đưa hắn trở về vậy.”

======================

Vì thế trong cung các nội thị trơ mắt nhìn đại tướng quân hiện giờ nổi bật nhất trong triều, tuổi trẻ anhtuấn cũng quyền cao nhất, ôm A Ly một khối thịt kia lững thững đi ra ngoài cung. Đến ngoài cung, Diệp Tiềm trực tiếp ôm cục thịt xoay người lên ngựa.

A Ly tiểu bánh bao vốn thường thường nhìn trộm biểu cảm của Diệp Tiềm, sau này một đường đi tới, ôm ấp ấm áp, hơi thở làm cho người ta an tâm, bước chân vững vàng mà có tiết tấu, hắn vốn có chút mệt nhọc, vì còn nhỏ, không bao lâu mí mắt khép lại, nặng nề ngủ.

trên đường, Diệp Tiềm thấy hắn ngủ, sợ gió lạnh thổi vào hắn, một tay ôm hắn, một tay cởi áo choàng đắp cho hắn. Như thế đến phủ công chúa, sớm có thị vệ đi vào thông báo cho Triêu Dương, cũng đón Diệp Tiềm vào trong phủ.

Lúc Diệp Tiềm đi vào đại môn phủ công chúa, bước chân ngừng lại, không khỏi ngẩng đầu nhìn vài chữ to chỗ phủ công chúa kia. Tựa hồ là lần đầu tiên hắn danh chính ngôn thuận đi vào nơi này.

Tiến vào phòng khách, Triêu Dương công chúa chào đón, đầu tiên nhìn thấy Diệp Tiềm vẫn dùng áo quấn lấy A Ly trong lòng.

Nàng nhíu mi, lắc đầu nói: “A Ly thật sự là càng ngày càng kỳ quái.”

Lúc này, phảng phất nghe được thanh âm mẫu thân, cục thịt trong chiến bào hơi động đậy, Diệp Tiềm và Triêu Dương công chúa nhịn không được nhìn về phía chiến bào kia, vì thế hai người liền thấy chiến bào lại động, tiếp đó là một tiếng ngáp to.

Triêu Dương công chúa đạm thanh nói: “hắn tỉnh, thả hắn xuống đi.”

Diệp Tiềm một đường ôm đến, vào tay mềm mại, lại thấy hắn ở trong lòng mình ỷ lại ngủ say như thế, cũng có vài phần luyến tiếc. Ai ngờ lúc này bỗng cảm thấy một luồng nhiệt lưu ngấm qua quần áo thấm vào ngực, hắn nhướng mày không hiểu cúi đầu nhìn.

Lúc này A Ly một tay xoa mắt, một tay theo bản năng hất chiến bào ra.

Diệp Tiềm cứng ngắc nhìn hắn, bỗng nhiên ý thức được luồng nhiệt lưu kia là gì.

A Ly mở con ngươi mê mang đơn thuần, nhìn nhìn Diệp Tiềm trước mắt, lại nhìn nhìn mẫu thân bên cạnh, bỗng nhiên, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo mượt mà nổi lên đỏ ửng khả nghi.

Triêu Dương công chúa nói: “Đưa hắn cho ta.”

Diệp Tiềm nhìn chằm chằm Triêu Dương công chúa, nhưng không đưa A Ly cho nàng.

Nàng dáng người yếu đuối, eo nhỏ không đầy một nắm, A Ly cục thịt này, nàng có thể ôm nổi sao.

Tức thời Diệp Tiềm mím môi, hỏi: “hắn ở phòng nào, ta ôm hắn đi.”

Triêu Dương công chúa nghe vậy ngước mắt, nhàn nhạt liếc Diệp Tiềm, liếc mắt này giống như lông chim đảo qua mặt, ngứa ngáy, khó nhịn, lại không có sức nặng.

Môi nàng động đậy, xa lạ mà có lễ nói: “Thôi, không cần làm phiền, hắn đã tỉnh, buông hắn ra.”

Diệp Tiềm bất đắc dĩ, nhìn nhìn cục thịt trong lòng, đành phải buông hắn.

Đáng thương A Ly không muốn rời đi, nhưng gò má hắn phiếm hồng, đang ngượng ngùng, còn chưa kịp nói gì, đã thoát ly cái ôm ấp ấm áp thoải mái kia, bị đặt trên đất.

hắn cúi đầu, tế mâu linh động dè dặt cẩn trọng xem xét Diệp Tiềm, quả nhiên thấy vạt áo trước ngực hắn có một mảnh ẩm ướt khả nghi, lại càng ngượng ngùng.

Triêu Dương công chúa quét mắt nhìn Diệp Tiềm, ánh mắt lưu lại chỗ ướt kia, rất nhanh nàng hiểu được, nhất thời mặt cười hàm sương, giận dữ nói: “A Ly, ngươi làm càn, dám chọc ghẹo Diệp đại tướng quân như thế!”

Diệp Tiềm thấy A Ly xấu hổ cúi đầu cắn môi, trong lòng thật không đành, vội đáp: “Nàng không nên trách hắn, hắn vẫn là tiểu hài tử, đây là khó tránh khỏi. Loại chuyện này, dù người lớn cũng có lúc không nhịn được...”

Triêu Dương công chúa nhớ tới lúc trước nước trà bỏ muối, đối với con trai của mình thật sự là gỗ mục không thể khắc, đúng là tức giận đan xen, nay nghe Diệp Tiềm thế nhưng cầu tình cho hắn, lại nhớ tới sừng bò tót xanh biếc kia, không khỏi cười lạnh một tiếng, khóe môi nổi lên độ cong châm chọc, lạnh lùng lườm Diệp Tiềm một cái: “Phải không? Người lớn cũng có lúc nhịn không được!”

Diệp Tiềm thấy Triêu Dương công chúa tức giận, không hiểu gì, lời chôn đầy bụng thế nhưng không nóira được, đành phải gật đầu nói: “Quả thật là vậy.”

Triêu Dương công chúa hừ lạnh một tiếng, khinh miệt liếc Diệp Tiềm: “Đúng, người lớn đương nhiên sẽkhông tùy ý, nhưng cũng sẽ có việc khác khó có thể nhẫn nại.” nói việc này, nàng liền nhớ tới những năm gần đây mình vứt bỏ nam sủng, không gần nam sắc, thứ nhất là vì A Ly, thứ hai cũng bởi vì trong lòng có hắn, nhưng người này ngược lại, vào Nam Man hành quân đánh giặc, cũng không quên việc kiều diễm.

A Ly cũng không rõ mẫu thân vì sao tức giận, chỉ nghĩ vì mình phun nước tiểu làm phiền Diệp Tiềm, liền bước lên phía trước, dè dặt cẩn trọng lôi kéo vạt áo mẫu thân cầu xin: “Mẫu thân -- “

Triêu Dương công chúa phất ống tay áo, lạnh giọng nói: “Mang Tiểu Hầu Gia về phòng, sau này ta sẽquản giáo!”

Thị nữ tiến lên, cúi đầu lên tiếng đáp, tức thời mang theo A Ly về phòng, đáng thương A Ly cẩn thận đitừng bước, tội nghiệp nhìn Diệp Tiềm.

Diệp Tiềm nhìn A Ly đứa bé kia tế mâu lưu luyến, trong lòng không biết hỏng thế nào, đợi A Ly rẽ vào hành lang gấp khúc không thấy nhìn, hắn rốt cục nhịn không được thở dài một tiếng: “Nàng, nàng cần gì nghiêm khắc như thế, bất quá là một đứa trẻ thôi.”

Triêu Dương công chúa cười lạnh một tiếng, tiếng cười lộ ra khinh thường từ trong nội tâm: “Đại tướng quân, ngài đưa A Ly về, bản cung tại đây đa tạ, đại tướng quân nếu không có việc khác, xin thứ cho bản cung không rảnh phụng bồi.” nói xong, nàng phất ống tay áo, quay đầu rời đi, lúc rời đi tay áo tung bay như có gió.

Diệp Tiềm yên lặng đứng ở đó thật lâu, chóp mũi vẫn có thể ngửi được mùi thơm tay áo nàng phất phới mang đến, nhưng không biết người đã đi nơi nào.

hắn đứng hồi lâu, rốt cục cảm thấy mình ở trong này không thỏa đáng, liền rời đi, đi đến cửa phủ, đangmuốn xoay người lên ngựa, gió thổi qua, hắn mới phát hiện áo choàng đã quên ở trong phủ, mà trước ngực một mảnh ẩm ướt, lúc này vào đông gió thổi, rất lạnh lẽo.

hắn mệt mỏi ỉu xìu để ngựa tùy ý đi, trong đầu cũng bốc lên đau khổ chờ đợi đã nhiều ngày, thật sựkhông rõ, vì sao vất vả gặp nàng, lại dễ dàng bị đuổi ra như thế.

hắn lại nghĩ tới cái sừng bò tót xanh biếc kia, nghĩ nàng dù không biết đó là tín vật đính ước của nam nữ Nam Cương, cũng phải biết đó là hắn đưa, tại sao không nhắc tới?

Xúc động nhìn trời, không khỏi đau khổ suy tư, chẳng lẽ những năm gần đây thực là mình nhất sương tình nguyện? Đối với nàng mà nói, mình chính là một diện thủ ngày xưa từng vào trong màn, là mộttrong rất nhiều nam nhân thôi?

hắn vuốt trước ngực lạnh lẽo, buồn bực không hiểu tràn đầy ngực, hắn cắn răng một cái, giọng căm hận nói: “không được, hôm nay ta phải nói rõ ràng với nàng!” nói đến đây, hắn quay đầu ngựa, quất mạnh mông ngựa, chạy về phủ công chúa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.